Giá Cấp Thiết Ca Môn - Y Lạc Thành Hoả

Chương 21: Đấu giá hội kết thúc

Trước Tiếp

Thần sắc của Ổ Thiếu Càn hiện lên một chút ôn nhu, nhưng nhanh chóng tan đi, hắn trầm ngâm hỏi: "Đan phương này nhiều người biết chăng? Những kẻ vừa cạnh tranh với ngươi đều có ý đồ này sao?"

Chung Thái lắc đầu: "Chưa chắc, không loại trừ khả năng đó. Tuy nhiên bản thân Ưu Đàm Hoa Vụ cũng là một loại thiên tài địa bảo có sinh mệnh lực cực mạnh, nuốt riêng lẻ có thể tăng cường sinh cơ trong cơ thể, có hiệu quả mạnh trong việc trị nội thương. Nếu là tu giả không biết luyện đan cũng không tìm được đan sư, mua nó về cũng coi như tăng thêm vài phần bảo đảm cho bản thân."

Ổ Thiếu Càn khẽ nhíu mày.

Nếu đã có khả năng kia, có lẽ sẽ xảy ra xung đột.

Dù sao hiện nay vật diên thọ trên thị trường cực kỳ hiếm thấy, Tam cấp Tục Mệnh Đan có thể kéo dài thọ nguyên năm mươi năm, rất nhiều lão quái vật đều sẽ để tâm.

Nhưng vấn đề không lớn.

Chân mày Ổ Thiếu Càn lại giãn ra.

Lần này lão tổ Ổ gia nhất định sẽ tới, ngài ấy cũng cần Tục Mệnh Đan, kẻ nào muốn tìm phiền phức thì không thể tránh khỏi họ.

Đã như vậy, dù là thông qua lão tổ để bán Ưu Đàm Hoa Vụ đi, hay lão tổ quyết định chờ Chung Thái thăng tiến đan thuật để luyện chế, đều có lão tổ chắn ở phía trước hắn và Chung Thái — hơn nữa, khả năng sau là lớn hơn.

Dù sao Chung Thái đã có Tục Mệnh Đan đan phương, thiên phú luyện đan cũng rành rành ra đó, sau khi hắn Tích Cung là có thể thử luyện chế rồi, cơ hội thành công trước khi thọ nguyên lão tổ tận thế là rất lớn.

Chung Thái nhìn thần sắc Ổ Thiếu Càn thay đổi, gối đầu lên cánh tay tùy ý nói: "Ngươi đừng có lo đông lo tây nữa, nếu thật sự có kẻ không chọc nổi tìm tới cửa, trực tiếp nhường cho họ không phải là xong sao? Lùi một bước, đan phương cũng có thể đưa, biết đâu còn kiếm được một phần nhân tình. Cũng đâu phải đưa cho họ rồi là ta không thể luyện nữa, chuyện nhỏ thôi mà."

Ổ Thiếu Càn nhịn không được cười lên.

"Ngươi nói đúng, là ta quan tâm quá sẽ bị loạn."

Không lâu sau, vật phẩm đấu giá lại được đưa tới, vẫn như cũ tiền trao cháo múc.

Chung Thái cẩn thận thu Ưu Đàm Hoa Vụ vào giới tử đại, cất giữ thỏa đáng.

"Ta đoán kẻ đơn thuần muốn thứ này cũng sẽ tìm đến Thiên Tinh thương hành trước, biết đâu bên đó vẫn còn hàng tồn? Sau đấu giá hội nếu hai ta còn dư tiền thì cũng đi hỏi xem, nếu có thể tích trữ thêm vài phần thì tốt hơn."

Ổ Thiếu Càn tự nhiên là miệng đáp ứng ngay.

·

Kể từ khi Ưu Đàm Hoa Vụ xuất hiện, những vật phẩm tiếp theo chủ yếu là tài nguyên tam cấp, thỉnh thoảng thêm vào một số tài nguyên nhị cấp hiếm thấy, chủng loại đa dạng.

Đến lúc này, người bắt đầu gọi giá ở tầng ba cũng nhiều lên, nhưng đại nhã gian trên tầng đỉnh vẫn luôn không có động tĩnh, hiển nhiên là vẫn chưa lọt vào mắt xanh.

Chung Thái và Ổ Thiếu Càn cũng không đấu giá nữa, tuy cũng có vài thứ khiến họ động tâm, nhưng hiện tại trọng điểm của họ chỉ có cạnh tranh Tam phẩm Mộc Hỏa... và chờ viên Tục Chi Đan kia kiếm tiền cho mình.

Thời gian trôi qua rất nhanh, vẫn rất buồn tẻ.

"... Thái... A Thái!"

Chung Thái cảm nhận được sự ồn ào bên tai và lực đẩy ôn nhu trên vai, cuối cùng cũng lờ mờ mở mắt.

Lúc này hắn mới phản ứng lại, mình vừa ngủ gật.

Giọng nói bất lực của Ổ Thiếu Càn vang lên bên tai, nhắc nhở: "Bắt đầu đấu giá Mộc Hỏa rồi, phải mau chóng báo giá." Nói đến đây, hắn còn cười nhạo một câu: "Ngươi chảy cả nước miếng rồi, mơ thấy chuyện tốt gì vậy?"

Chung Thái lấy một chiếc khăn lau miệng, ngáp một cái, lầm bầm: "Vốn dĩ ta không muốn ngủ, nhưng bất tri bất giác... Vật phẩm đấu giá ở nơi này không thu hút được sự chú ý của ta, lẽ nào là lỗi của ta sao?"

Ổ Thiếu Càn buồn cười, cũng không tranh luận với hắn.

Chung Thái thu liễm tâm thần, tập trung chú ý vào việc báo giá.

Tam phẩm Mộc Hỏa, giá thị trường khởi điểm là mười vạn kim, nhưng trong buổi đấu giá này, giá khởi điểm lại đạt tới ba mươi vạn kim, mỗi lần tăng giá không được ít hơn một ngàn kim.

Hiện tại đã qua mấy vòng cạnh tranh, mức giá đã đạt tới hơn năm mươi vạn kim — thông thường, đơn giá cao nhất của tài nguyên tam cấp cũng chỉ là năm mươi vạn kim mà thôi.

Trong nhiều đại nhã gian ở tầng đỉnh, tiếng gọi giá cũng không ngừng vang lên.

Chung Thái không vội gia nhập, mà chờ những người khác loại bỏ bớt một số đối thủ cạnh tranh.

Ước chừng qua nửa tuần trà, giá cả vượt quá một trăm vạn.

Lại một lát nữa trôi qua, báo giá đạt tới một trăm tám mươi vạn.

Đến lúc này, trong đại nhã gian còn ba bốn bên đang cạnh tranh, tầng ba cũng còn hai người đang cầm cự.

Chung Thái cuối cùng cũng kích hoạt truyền âm trận pháp, lần đầu báo giá chính là "Hai trăm vạn".

Tuy một lúc tăng thêm hai mươi vạn, nhưng những kẻ ở tầng ba trở lên ai mà không có dự trữ tiền bạc vài trăm vạn? Tự nhiên là sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.

Nhiều tiếng gọi giá hơn không hề trì hoãn, đều tăng theo đơn vị vạn, mười vạn, một ngàn hai ngàn vốn không được họ để tâm.

"Hai trăm mười vạn!"

"Hai trăm..."

...

"Hai trăm sáu mươi vạn!"

Chung Thái mím môi, lại tăng giá: "Ba trăm vạn."

Biết trước là sẽ đắt hơn tưởng tượng, nhưng đắt đến mức này quả thực hơi ly kỳ.

Dự trữ vàng trong tay hắn chỉ còn khoảng ba trăm sáu mươi vạn, nếu vượt quá mức giá này thì phải dùng đến huyền châu và huyền thạch rồi.

... Cạnh tranh có chút thảm liệt nha.

Nhưng đến mức ba trăm vạn kim, người gọi giá đã rất ít.

·

Trong Ngũ cấp thành, đan sư đạt tới tam cấp không nhiều, thường cũng đã lớn tuổi, qua bao nhiêu năm kiểu gì cũng nghĩ cách kiếm cho mình một luồng Tam phẩm Mộc Hỏa. Mà đa số nhị cấp đan sư đều đã đầu quân cho các thế lực, nếu đan thuật đủ xuất sắc, tỷ lệ đột phá lớn, hầu như cũng sớm được thế lực ra mặt mưu cầu Mộc Hỏa rồi.

Cho nên hiện tại người tham gia cạnh tranh Mộc Hỏa đa số là các thế lực muốn lôi kéo tân tiến nhị cấp đan sư, hoặc là nhị cấp đan sư tự do không phụ thuộc thế lực nào.

Nếu là đan sư tự do, tuy họ kiếm được không ít, nhưng còn cần mua rất nhiều dược tài để tinh tiến đan thuật, bình thường phải tiêu hao tài nguyên tu luyện, nuôi gia đình cũng tốn kém cực lớn, chưa chắc đã tích cóp được bao nhiêu tiền. Khi không trả nổi giá, đương nhiên cũng chỉ có thể tạm thời từ bỏ — dù sao chờ họ đột phá đến tam cấp còn một thời gian nữa, có thể từ từ mưu tính.

Thế lực ra tay cũng luôn có hạn độ, vượt quá ngân sách cũng sẽ chọn từ bỏ, cùng lắm thì lần sau có Tam phẩm Mộc Hỏa lại cân nhắc, dù sao cũng không gấp gáp sử dụng.

·

"Ba trăm hai mươi vạn."

"Ba trăm hai mươi... hai vạn."

"Ba trăm... hai mươi lăm vạn."

"Ba trăm ba mươi vạn..."

Càng về sau, tiếng báo giá càng trì trệ.

Chung Thái nghiến răng, đem toàn bộ số vàng tích trữ ném ra.

"Ba trăm sáu mươi vạn!"

Trong trường đấu tức khắc một mảnh tĩnh mịch.

Chung Thái rất căng thẳng, vàng đã sắp tiêu sạch rồi a a! Nhất định phải thành công nha!

— Ông trời vẫn rất chiếu cố Chung Thái.

Có lẽ là những đối thủ cạnh tranh khác đều cảm thấy không đáng giá nữa, cuối cùng đều từ bỏ.

Chung Thái lại một lần nữa đấu giá được thứ mình muốn.

Chỉ là...

Chỉ là khi thị tì bưng vật phẩm vào, lúc Chung Thái trả tiền, lòng hắn có chút nhỏ máu mà thôi.

·

Trên ghế mềm, Chung Thái bưng một cái tráp, sắc mặt nghiêm túc.

Thứ hắn đang bưng chính là ròng rã ba trăm sáu mươi vạn đó!

Ổ Thiếu Càn thấy hắn cố gắng gồng mặt, nhưng rõ ràng là nghẹn đến mức ngũ quan sắp vặn vẹo rồi, liền nhịn rồi lại nhịn mới không cười thành tiếng.

Lâu sau, Chung Thái thở hắt ra một hơi, cẩn thận mở tráp.

Trong nháy mắt, một luồng nhiệt khí ập vào mặt, dường như muốn thiêu cháy tóc của Chung Thái.

Nhìn kỹ lại, hóa ra trong tráp đặt một ống ngọc vô sắc trong suốt, bên trong lưu chuyển một vệt đỏ nhạt.

Ổ Thiếu Càn cũng chưa từng thấy Mộc Hỏa, không khỏi ghé sát vào cùng nhìn với Chung Thái.

Thứ màu đỏ nhạt, tựa như vô hình này chính là Tam phẩm Mộc Hỏa, đang yên lặng cháy trong ống ngọc.

Nhiệt lượng cường thịnh tỏa ra, nhiệt độ trong phòng như tăng lên, nhưng thực tế hỏa lực của nó bị cấm cố chặt chẽ, dù hai người ở gần cũng không thực sự bị thiêu thành đầu trọc.

Ngón tay Chung Thái nhẹ nhàng chọc chọc vào ống ngọc.

Ổ Thiếu Càn cũng tò mò chọc chọc.

Ấm áp.

Hai người nhìn nhau cười, đều cảm thấy rất hài lòng.

Dù sao đi nữa, đồ đã mua được rồi.

Tuy rằng cũng khá mạo hiểm.

·

Tam phẩm Mộc Hỏa quý giá như vậy, Chung Thái tự nhiên sẽ không để tùy tiện, vẫn là đóng tráp lại, cẩn thận thu vào giới tử đại.

Đợi khi về nhà, lại đặt kỹ vào trong tế đàn mới coi là bảo đảm.

Lúc hai người quan sát Mộc Hỏa, đấu giá sư cũng không nhàn rỗi, đồ bán ra giá vị càng cao hơn, thậm chí đã không còn dùng vàng để đấu giá, mà giá khởi điểm chính là huyền châu.

Sau Tam phẩm Mộc Hỏa, toàn bộ đều là tài nguyên tứ cấp trở lên.

Hiện tại đang đấu giá là Thanh Tông Man Thú tứ giai tam đoạn (tổng cộng chia làm bốn đoạn).

Vì man thú không thể khế ước, tự nhiên cũng không cần con sống, nhưng có lẽ để bán được giá tốt, tu giả săn bắn đã rất cẩn thận, Thanh Tông Man Thú được cắt lìa đầu, các bộ phận khác đều nguyên vẹn không tổn hao gì.

Con man thú này toàn thân màu xanh, lông rất dài, phần bờm đặc biệt xinh đẹp, vừa là vật liệu luyện khí xuất chúng, cũng có thể lấy làm y phục các loại.

So với nhiều loại man thú hình thù kỳ quái, nó rất được hoan nghênh.

Riêng giá khởi điểm đã là ba trăm huyền châu, tương đương với ba trăm vạn kim, mỗi lần tăng giá cũng không được thấp hơn một huyền châu.

Trong chớp mắt, giá đã vọt lên hơn năm trăm viên huyền châu.

Vượt xa Tam phẩm Mộc Hỏa rồi.

Chung Thái xuýt xoa một tiếng, có chút cảm khái.

"Tài nguyên mỗi khi tăng lên một đẳng cấp đều giống như hai thế giới khác nhau vậy, khác biệt quá lớn, thật khiến người ta sợ hãi."

"Nghĩ đến thọ mệnh đi." Ổ Thiếu Càn vỗ vỗ lưng Chung Thái coi như an ủi, "Mỗi khi thăng tiến một cảnh giới đều có thể sống thêm mấy trăm năm, tài nguyên đắt một chút cũng là lẽ đương nhiên thôi."

Chung Thái quả nhiên nghĩ đến thọ mệnh, liền được an ủi.

Cũng đúng, có gì quý hơn mạng sống chứ?

Lập tức tâm bình khí hòa.

·

Trước khi sử dụng huyền châu đấu giá, Chung Thái và Ổ Thiếu Càn buồn chán đến mức chỉ làm khán giả, mà sau đó, hai người là vì không có tiền nên chỉ có thể làm khán giả.

Con Thanh Tông Man Thú tứ giai cuối cùng được khách nhân trong đại nhã gian mua đi với giá cao hơn bảy trăm huyền châu.

Lại đến một loại trân dược ngũ cấp, niên đại một ngàn năm trăm năm, bị người ta dùng một ngàn ba trăm huyền châu mua đi.

Lại thêm một viên thú đan tứ cấp song thuộc tính, giá giao dịch đạt tới chín trăm hai mươi ba viên huyền châu.

Còn có công pháp băng thuộc tính tứ giai, đấu giá được mức giá cao ba ngàn hai trăm viên huyền châu...

Chung Thái... Chung Thái chỉ có thể tặc lưỡi.

Mua không nổi, thật sự mua không nổi.

Dù trong tay hắn có ba viên hạ phẩm huyền thạch, thực tế cũng chỉ tương đương với ba trăm huyền châu mà thôi.

Sau đó lại lần lượt đấu giá hơn mười món tài nguyên tứ cấp, mỗi món giá giao dịch cuối cùng đều trên tám trăm huyền châu.

Lúc này, rốt cuộc đã đến lô vật phẩm đấu giá cuối cùng.

Tổng cộng có năm món.

Viên Ngũ cấp trung phẩm Tục Chi Đan kia, vừa vặn xếp ở vị trí áp chót (thứ hai từ dưới lên).

Thiên Tinh thương hành quả thực rất có nội hàm, lô này không chỉ toàn bộ là tài nguyên ngũ cấp, mà còn rất hiếm thấy, hoặc là phẩm chất bất phàm — giá cả vì thế cũng càng bất phàm hơn.

Món thứ nhất, huyền khí Ngũ cấp trung phẩm Phá Vân Tiên, là một loại nhuyễn tiên (roi mềm).

Toàn thân tuyết trắng, kiểu dáng vô cùng mỹ lệ, trên cán roi khảm nạm thú đan màu sắc lộng lẫy, thân roi dường như được bện từ gân của loại man thú nào đó, khá dẻo dai.

Giá khởi điểm một vạn huyền châu, mỗi lần tăng giá không được ít hơn năm trăm huyền châu.

Cây roi mềm này thực sự tinh mỹ, uy lực cũng khá mạnh mẽ, rất được người ta yêu thích.

Đặc biệt đối với một số tu giả ưa chuộng vật hoa lệ, lại càng vô cùng động tâm, gọi giá cũng không hề nương tay.

·

Chung Thái nhịn không được nói với Ổ Thiếu Càn: "Lão Ổ ngươi xem, cây roi này chỉ tính riêng số tiền một lần tăng giá thôi cũng đủ làm hai ta phá sản rồi."

Ổ Thiếu Càn buồn cười nói: "Nhìn lại những thứ ngươi rút thẻ kiếm được đi, cũng không đến mức dễ dàng phá sản như vậy."

Chung Thái hồi tưởng lại một chút, lặng lẽ ước tính, lại được an ủi, thế là đổi chủ đề: "Thiên Tinh thương hành này năng lực thật lớn nha, mới nãy có ít nhất mười mấy tu giả gọi giá, chắc chắn không phải đều đến từ Phong Vân thành. Biết đâu những kẻ từ Huyền Chiếu cảnh trở lên ở mấy thành trì xung quanh mà thích dùng roi đều được mời tới hết rồi, mới gom được đông thế này."

Ổ Thiếu Càn suy nghĩ một chút, nói: "Có lẽ họ đã đặc biệt đi tuyên truyền rồi."

Chung Thái tán thành: "Cũng đúng, đồ tốt chắc chắn muốn bán được giá cao mà."

·

Giá giao dịch của ngũ cấp nhuyễn tiên: bảy vạn tám ngàn năm trăm huyền châu.

Chung Thái đồng tử địa chấn.

Ổ Thiếu Càn cười nói: "Nghĩ theo hướng tốt đi, Tục Chi Đan cũng rất đắt."

Chung Thái cười, không khỏi mong chờ: "Ngươi nói đúng nha!"

·

Vật phẩm thứ hai cũng không đơn giản, là một thanh huyền kiếm Ngũ cấp trung phẩm.

Tu giả dùng kiếm nhiều hơn dùng roi mềm nhiều, huyền kiếm phẩm chất tương đương đương nhiên đắt hơn. Do đó dù giá khởi điểm giống nhau, giá giao dịch cuối cùng lại là trọn vẹn chín vạn huyền châu.

Vật phẩm thứ ba là một khối thú thai của trân thú ngũ giai Địa Hống Hùng.

Địa Hống Hùng là loại trân thú khá ngang ngược, nếu mua về rồi nhỏ máu nhận chủ, đợi gấu con tự mình xé rách thai y sinh ra, sẽ trở thành trợ thủ cực tốt của chủ nhân, chiến lực vô cùng mạnh mẽ.

Giá khởi điểm năm ngàn huyền châu, người tranh giành cực kỳ đông đảo, thậm chí hầu như tất cả các thế lực trong đại nhã gian đều hứng thú với thú thai này.

Bởi vì giới hạn trưởng thành của Địa Hống Hùng chính là ngũ giai, có thể sống tới năm ngàn năm, mà tu giả Dung Hợp cảnh tương ứng với đẳng cấp của nó lại chỉ có thể sống một ngàn năm — chỉ cần có nó và nuôi dưỡng tử tế, tương đương với việc thế lực đó trong mấy ngàn năm đều có một vị cường giả Dung Hợp cảnh che chở! Như vậy, dù một đời hai đời hậu nhân không ra gì, cũng có đủ thời gian chờ đợi thế hệ tiếp theo trưởng thành.

Chung Thái nghĩ đến việc trân thú thú thai sẽ được hoan nghênh, nhưng không ngờ lại được hoan nghênh đến thế, tâm tình bỗng chốc bay bổng.

Ổ Thiếu Càn chọc chọc hắn, tò mò hỏi: "Ngươi đang vui mừng chuyện gì?"

Chung Thái hi hi cười: "Ngươi đoán xem."

Ổ Thiếu Càn nhất thời không nghĩ ra.

Chung Thái vê vê ngón tay với hắn, cho hắn một gợi ý.

Ổ Thiếu Càn quả nhiên đoán được: "Không lẽ vì ngươi vừa nghĩ đến sau này biết đâu còn có thể rút ra nhiều thú noãn và thú thai, có thể bán được rất nhiều tiền... nên mới sướng rơn lên như vậy?"

Chung Thái búng tay một cái: "Chính xác!"

Ổ Thiếu Càn: "Phụt."

Chung Thái lập tức lườm qua.

Ổ Thiếu Càn vội vàng thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: "Ngươi nói đúng."

Chung Thái lúc này mới giãn cơ mặt.

Ổ Thiếu Càn càng muốn cười hơn.

Lúc hai người nói chuyện, thú thai Địa Hống Hùng đã rơi vào tay khách nhân ở một đại nhã gian bên phải.

Giá giao dịch: mười vạn sáu ngàn sáu trăm huyền châu.

Lên tới mười vạn rồi.

Xu hướng giá cả ngày càng ly kỳ.

Cũng chính lúc này, Tục Chi Đan được mang lên.

·

Trên mặt Quản Anh cũng hơi có chút động dung.

Những vật phẩm ngũ cấp phía trước tuy tốt, nhưng Quản Anh là trẻ mồ côi được Thiên Tinh thương hành nuôi dưỡng, không cần để ý đến việc kéo dài gia tộc, huyền khí sử dụng cũng khác, nên đối với mấy món bảo vật đó đều không có nhu cầu đặc biệt.

Bây giờ thì khác rồi, tu giả khi tranh đấu với người khác, mất đi một phần chi thể là chuyện thường tình, nếu có thể sớm chuẩn bị một viên Tục Chi Đan, cũng sẽ có thêm nhiều tự tin.

Hơn nữa Tục Chi Đan tuy là ngũ cấp, thực tế Huyền Chiếu cảnh cũng có thể uống.

Quản Anh hiện tại là thực lực Khai Quang đỉnh phong, vừa vặn cách Huyền Chiếu cảnh không xa. Hắn làm đấu giá sư ở Phong Vân thành nhiều năm, vậy mà vẫn chưa gặp được Tục Chi Đan nào gửi đến đây, trong tay không có dự trữ, tự nhiên có chút thèm muốn.

Tuy nhiên định lực của Quản Anh khá tốt, nhanh chóng thu xếp tâm tình, tiếc nuối bắt đầu báo giá, giọng nói hơi cao lên.

"Ngũ cấp trung phẩm Tục Chi Đan, có thể khôi phục bất kỳ chi thể nào bị khiếm khuyết của tu giả cảnh giới tương ứng, giá khởi điểm một vạn huyền châu, mỗi lần tăng giá không được ít hơn năm trăm huyền châu — chư vị, có thể ra giá rồi!"

"Một vạn ba ngàn!"

"Hai vạn!"

"Hai vạn năm ngàn!"

Chỉ trong nháy mắt, giá cả vọt thẳng lên trên.

·

Chung Thái có chút căng thẳng, thân hình bất giác hơi nghiêng về phía trước.

Hê nha, sắp phát tài rồi!

Tiếng cạnh tranh không phụ sự mong đợi của Chung Thái, không lâu sau đã lên tới năm vạn, qua một lát nữa, phá vỡ tám vạn!

Mãi đến lúc này, tiếng cạnh tranh mới hơi chậm lại.

Chung Thái có chút mỏi lưng, dựa vào ghế mềm, bỗng nhiên mở miệng nói: "Lão Ổ, ngươi nói lời báo giá nào là của lão tổ Ổ gia? Người cạnh tranh nhiều như vậy, không lẽ cuối cùng lại không rơi vào tay Ổ lão tổ chứ?"

Ổ Thiếu Càn đang đầy hứng thú thưởng thức biểu cảm nhỏ thay đổi liên tục của Chung Thái, nghe vậy ngẩn ra một chút, mới khẳng định trả lời: "Nhất định sẽ đến tay lão tổ."

Chung Thái thấy hứng thú, nghiêng đầu hỏi: "Sao lại nói thế?"

Ổ Thiếu Càn cười giải thích: "Hơn chín thành tài nguyên của Ổ gia đều cung cấp cho hai vị lão tổ Dung Hợp cảnh, không nói chuyện khác, mỗi tháng họ đều có một vạn huyền châu tiền hàng tháng, chỉ một năm đã là mười hai vạn. Trước đây họ cũng đi nhiều nơi lịch lãm, tài nguyên tích lũy trong tay càng không ít."

"Nay lão tổ gấp cần Tục Chi Đan, các đại nhã gian khác tuy cũng muốn, nhưng nếu không phải đã mất đi chi thể thì không đến mức nhất định phải đấu giá được bằng được. Mà lão tổ thì khác, ngài ấy sẽ sẵn sàng trả cái giá cực lớn vì Tục Chi Đan, không ai tranh nổi với ngài đâu."

Chung Thái lập tức vui vẻ: "Thế thì tốt quá."

Quả nhiên, tiếng gọi giá trong đại nhã gian tiếng sau cao hơn tiếng trước.

"Tám vạn năm ngàn!"

"Chín vạn hai ngàn!"

"Chín vạn năm ngàn!"

"Mười vạn —"

"Mười hai vạn!"

Chung Thái hít sâu một hơi.

Thật nhiều huyền châu! Thật nhiều nha!!

Ổ Thiếu Càn lúc này lên tiếng: "Vị báo giá mười hai vạn đó, chính là Ổ lão tổ."

Chung Thái nhìn hắn: "Nghe ra giọng rồi?"

Ổ Thiếu Càn gật đầu: "Người cạnh tranh chỉ còn ba bên, rất dễ phân biệt rồi."

Chung Thái tỏ ý đã hiểu, lại cảm khái: "Theo giá thị trường bình thường, thượng phẩm cũng không cao thế này." Hắn lại có chút xót tiền nói: "Tiếc là đấu giá hội phải thu một phần mười phí dụng, mất toi hơn một vạn huyền châu rồi... Họ kiếm đậm quá!"

Ổ Thiếu Càn ấn ấn vai hắn coi như an ủi.

Dù sao viên đan dược này cũng là rút thẻ mà có, đan vận tiêu tốn cũng chỉ là sản phẩm phụ của việc luyện đan thôi, thực ra họ mới là người kiếm đậm nhất.

Tuy nhiên Ổ Thiếu Càn cũng càng thêm cảm nhận được, tế đàn của Chung Thái rốt cuộc là bảo vật khủng khiếp đến nhường nào.

·

Theo sự cạnh tranh Tục Chi Đan, lại có thêm một người từ bỏ, cuối cùng sự cạnh tranh này giằng co giữa hai đại nhã gian.

Một bên tự nhiên là lão tổ Ổ gia, mà bên kia, lại là Vạn Thanh Cừ từ phương xa tới.

Vạn Thanh Cừ vốn định chuyển đường đi du lịch nơi khác, nhưng vì Phong Vân thành có tổ chức đấu giá hội nên mới quyết định dừng chân một chút, qua đây cảm nhận không khí đấu giá hội ở nơi hẻo lánh.

Tuy nhiên tài nguyên nơi này đối với hắn quả thực quá bình thường, hắn cứ mơ màng buồn ngủ cho đến cuối buổi đấu giá, ngay cả mấy món tài nguyên ngũ cấp cuối cùng cũng không thu hút được ánh mắt của hắn.

Cho đến khi Tục Chi Đan xuất hiện, Vạn Thanh Cừ cuối cùng mới nảy sinh hứng thú.

— Vạn gia có ngũ cấp luyện đan sư, nhưng họ không luyện được Tục Chi Đan, cho nên mấy vị tộc lão Dung Hợp cảnh của Vạn gia sau khi chi thể bị tổn thương, chỉ có thể tìm đan sư trong thành đặt hẹn, mấy người đều đã chờ đợi nhiều năm rồi.

Không ngờ cái thành nhỏ bé hèn mọn này cũng có thể xuất hiện loại đan dược như vậy, lẽ nào là từ Phụng Tinh thành lưu lạc ra?

Nhưng điều đó không quan trọng.

Cứ đấu giá là được.

Vạn Thanh Cừ dù sao cũng là công tử nhà giàu, đi ra ngoài trong tay đương nhiên phải có tiền của. Có điều hắn mới là Tích Cung đỉnh phong, ra tay dùng ngay huyền châu e là quá gây chú ý, thế là chỉ dùng vàng bạc. Mà trong giới tử đại của hắn vẫn còn mấy tấm hắc khoán (thẻ đen), mỗi tấm đều có ấn ký của Vạn gia, có thể mang đến Vạn gia đổi lấy huyền châu.

Lúc mới tham gia đấu giá, Vạn Thanh Cừ vốn tưởng không có đối thủ, ai ngờ có kẻ cứ cắn chặt không buông, dù đã lên tới mười lăm vạn vẫn nhất quyết không bỏ cuộc.

Trung phẩm Tục Chi Đan không đáng giá nhường này, nhưng việc khôi phục của tộc lão Vạn gia có thể sớm chừng nào hay chừng nấy, Vạn Thanh Cừ suy tính một chút, vẫn tiếp tục tăng giá.

"Mười lăm vạn ba ngàn huyền châu."

Đối thủ cạnh tranh cũng tăng giá theo.

·

Chung Thái dụi dụi mặt mình, mắt đầy vẻ không thể tin nổi: "Lão Ổ, ta không nghe lầm chứ? Vừa rồi lão tổ Ổ gia báo giá mười sáu vạn?"

Ổ Thiếu Càn cũng có chút chấn kinh vì con số này, nhưng chắc chắn mình nghe rõ, nói: "Đúng là mười sáu vạn."

Chung Thái hít sâu.

·

Thực ra không chỉ Chung Thái và Ổ Thiếu Càn, các khách nhân khác trong trường đấu giá cũng không ngờ một viên đan dược có thể đấu giá được mức giá cao như vậy.

Hiện tại bên kia dường như im lặng rồi, lẽ nào rốt cuộc đã bỏ cuộc?

Tuy nhiên...

Vẫn vang lên tiếng báo giá mới.

Lão tổ Ổ gia: "Mười sáu vạn một ngàn."

Đến lúc này, hai bên đều đã cẩn thận từng chút một —

"... Mười sáu vạn năm ngàn."

"Mười bảy vạn."

"Mười bảy vạn hai ngàn..."

"Mười..."

·

Tục Chi Đan cuối cùng đã bán được một cái giá cao mà trước đó Chung Thái nghĩ cũng không dám nghĩ tới — tròn hai mươi vạn bảy ngàn!

Đương nhiên, trừ đi phần trích lại, số còn lại là mười tám vạn sáu ngàn ba trăm huyền châu, hơn nữa không thể nhận được ngay.

Nhưng, dù sao cũng là gần hai mươi vạn đó!

Ngón tay Chung Thái có chút run rẩy.

Ổ Thiếu Càn nắm lấy tay hắn, cười nói: "Bình tĩnh, bình tĩnh."

Chung Thái quả nhiên trấn tĩnh lại, và lập tức trở nên rạng rỡ hẳn lên.

"Đây không phải là phát tài bình thường, đây là bạo phú!"

Tim Ổ Thiếu Càn cũng có chút đập nhanh, có điều sau khi phát hiện Chung Thái bị chấn động đến mức ngây người, hắn liền lấy lại tinh thần.

Hai người nhìn nhau, thần sắc đều rất sáng láng.

Chung Thái kích động nói: "Thống khoái!"

Ổ Thiếu Càn biểu thị tán thành: "Sắp tới trong một thời gian dài không cần lo lắng chuyện chi tiêu nữa rồi."

Chung Thái lại nói: "Ra ngoài rồi chúng ta đi dạo phố đi, mua vật liệu phù lục cho ngươi!"

Ổ Thiếu Càn cũng lập tức đề nghị: "Để Thanh Không đi mua dược tài cho ngươi, tích trữ thật nhiều cho ngươi."

Chung Thái hoan hô: "Đại thu mua!"

Ổ Thiếu Càn phụ họa: "Mua!"

Hai người hưng phấn một hồi.

Chung Thái cuối cùng nhịn không được, nhỏ giọng nói: "Nghĩ đến việc Ổ lão tổ phải trả giá vượt mức nhiều như vậy mới đấu giá được, tâm tình của ta cực tốt."

Ổ Thiếu Càn ngẩn ra, nhỏ giọng phụ họa lần nữa: "Ta cũng vậy."

Hai người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều khoái hoạt cười lên. =))

·

Trong một đại nhã gian trên tầng đỉnh, người đàn ông trung niên gầy gò ánh mắt lóe lên một tia nhiệt thiết, trên mặt cũng hiện lên một tia đỏ ửng. Khí tức quanh thân hắn dao động, rõ ràng là tâm tình kích động, nhất thời khó tự kiềm chế.

Bên cạnh, mỹ phụ mặc váy tố khiết khẽ mỉm cười: "Đường ca, chúc mừng huynh."

— Hai người này chính là hai vị lão tổ của Ổ gia, Ổ Nguyên Tiêu và Ổ Bạch Phong.

Không lâu sau, quản sự trung niên y phục hoa quý đích thân tới cửa, cẩn thận đưa tới một bình ngọc phẩm chất tuyệt hảo, chính là viên Tục Chi Đan vừa được đấu giá xong.

Ổ Nguyên Tiêu kìm nén sự kích động, đưa đủ huyền châu để đổi lấy bình ngọc, xem xét lại lần nữa mới yên tâm.

Trong lòng Ổ Bạch Phong cũng trút được tảng đá lớn, mỉm cười nói: "Sau khi về nhà, tiểu muội sẽ tới thủ quan cho đường ca."

Ổ Nguyên Tiêu cũng cười nói: "Vậy đa tạ muội tử rồi."

Mưu tính nhiều năm, rốt cuộc cũng có được Tục Chi Đan.

Đắt thì đắt một chút, hắn đối với kẻ cố chấp tranh giành kia càng có chút chán ghét, nhưng đồ vật đến tay là tốt rồi.

Ổ Nguyên Tiêu mang trọng thương, đã nhiều năm không rời khỏi Ổ gia, Ổ Bạch Phong cũng không dám thường xuyên ra ngoài, nếu không một khi nàng xảy ra chuyện, Ổ Nguyên Tiêu lại suy nhược, Ổ gia sẽ rơi vào nguy hiểm.

Bây giờ thì khác rồi.

Đợi sau khi chi thể của Ổ Nguyên Tiêu kiện toàn, có thể luân phiên cùng Ổ Bạch Phong ra ngoài tìm kiếm cơ duyên, thậm chí có thể liên thủ đi công phá những nơi khó khăn hơn, tỷ lệ đột phá sẽ lớn hơn rất nhiều.

Ổ Nguyên Tiêu cẩn thận cất đan dược đi, mới cùng Ổ Bạch Phong nhìn về vật phẩm đấu giá cuối cùng.

·

Lúc này Thanh Không kiếm khách đã lấy đi số huyền châu xứng đáng, lặng lẽ rời khỏi đấu giá hội.

Mặc dù nó chỉ là một khôi lỗi, nhưng vì mang tới vật phẩm đấu giá là tài nguyên ngũ cấp nên vẫn nhận được một nhã gian tầng ba, bây giờ muốn đi cũng rất thuận tiện.

Thiên Tinh thương hành không ngăn cản.

Thực lòng mà nói, đan dược ngũ cấp và người đứng sau Thanh Không khôi lỗi khiến không ít người hứng thú, nhưng điều này không bao gồm người phụ trách của Thiên Tinh thương hành — nên biết rằng, xuất thân từ Nhị cấp thành có nghĩa là tổng hành của họ thậm chí có thể tiếp xúc với tài nguyên thất cấp và bát cấp.

Do đó tự nhiên sẽ không thèm muốn mười mấy vạn huyền châu này mà làm ảnh hưởng đến danh tiếng của họ.

Thanh Không khôi lỗi thuận lợi tránh được tai mắt của người khác.

·

Quản Anh đang giới thiệu vật phẩm cuối cùng.

Chung Thái kinh ngạc nói: "Lại là một môn công pháp lục giai?"

Vật phẩm trên sổ tay đấu giá đều có hình ảnh, tên gọi và giới thiệu ngắn gọn, duy chỉ có món đặt sau áp chót là được giữ bí mật, chỉ thông báo sơ lược là một môn công pháp.

Vì món áp chót Tục Chi Đan là tài nguyên ngũ cấp, mọi người tự nhiên đều nghĩ món cuối cùng cũng là ngũ cấp, không ngờ Thiên Tinh thương hành lại kiếm được lục cấp.

Hơn nữa tính thích ứng của môn công pháp này rất mạnh, là hỏa pháp mà rất nhiều người có thể tu luyện.

Tuy công pháp chỉ là hạ phẩm, nhưng toàn trường các tu giả Dung Hợp cảnh đều động tâm.

Tiếng gọi giá kịch liệt chưa từng có, sau khi đông đảo cường giả kịch chiến hơn nửa canh giờ, mới định đoạt vào tay người nhà họ Ngải.

Trọn vẹn mười lăm vạn hạ phẩm huyền thạch.

·

Đấu giá hội đến đây là kết thúc.

Vạn Thanh Cừ không có hứng thú với công pháp này, chỉ tiếc là định mức hắc khoán của mình chỉ đủ chi trả hai mươi vạn huyền châu.

Lần sau về phải xin thêm nhiều hắc khoán mới được.

·

Chung Thái vươn vai một cái, cùng Ổ Thiếu Càn bước ra khỏi nhã gian.

Ngoài cửa, thị tì, hộ vệ và Hướng Lâm đều hành lễ với họ.

Chung Thái tùy tay trả mười kim phí ăn uống.

Thị tì vội vàng cảm ơn rồi dẫn đường phía trước.

Hướng Lâm bám sát sau lưng hai người, cẩn thận bảo vệ.

Đoàn người rời đi từ một lối cầu thang bên hông, không cùng đường với khách nhân ở các nhã gian khác hay tầng một tầng hai.

Thiên Tinh thương hành đã sớm sắp xếp, phàm là khách nhân có chút tài lực cơ bản đều có thể an toàn bước ra ngoài — còn sau khi ra ngoài sẽ thế nào thì không liên quan đến họ nữa.

Chung Thái và Ổ Thiếu Càn bình thường lên xe.

Hướng Lâm điều khiển ngựa, đưa hai người trở về khách sạn.

·

Đấu giá hội thuận lợi tổ chức xong, đồ tốt bán ra thực sự không ít. Tuy nói không phải tung tích của mỗi vật phẩm đấu giá đều bị lộ, nhưng luôn có một số thứ bị người ta biết cũng chẳng sao, nhanh chóng truyền tụng ra ngoài.

Nhất thời, rất nhiều người trong Phong Vân thành đều bàn tán, đối với những tu giả, thế lực đấu giá được đồ tốt đều là hâm mộ ghen tị, thực sự là vô cùng náo nhiệt.

Nhiều tu giả trong các vòng tròn nhỏ không đấu giá được món đồ ưng ý, riêng tư rất không thoải mái.

·

Thuận Vân tửu lầu, nhã tọa.

Tịch Thanh Lỗi quẳng một chiếc chén trà, nổi giận nói: "Thiên Tinh thương hành khinh người quá đáng! Đã ra khỏi đấu giá hội rồi mà còn bán đắt như vậy, thật là không biết điều!"

Bên cạnh hắn là một thiếu niên thanh tú đang dựa vào, nghe vậy vội vàng đưa tay vuốt ngực cho hắn tiêu thực.

Đối diện bàn tròn, Văn Nhất Hải mặc lam y, vê chén trà, thần tình trái lại rất bình tĩnh.

"Tức giận thì xả hỏa đi, lần này ta mời ngươi uống trà chính là để giúp ngươi tiêu bớt cơn giận."

Sắc mặt Tịch Thanh Lỗi khá hơn một chút, nói: "Vẫn là ngươi đủ huynh đệ."

Nhưng dừng lại một chút, hắn nhịn không được lại sinh khí, uống cạn một hơi nước trà vào bụng.

"Cái thương hành chết tiệt vì tiền đó!"

Sở dĩ Tịch Thanh Lỗi muốn có bút vẽ phù lục nhị cấp phù hợp là để mượn đó vẽ thuận lợi phù lục nhị cấp, và ra phù ổn định hơn. Kết quả trên đấu giá hội không tranh được không nói, đi Thiên Tinh thương hành chọn hàng mới lại nhận được báo giá tương đương lúc đấu giá.

Tiền tích lũy hiện tại của hắn đều dùng để mua vật liệu phù lục rồi, phải đợi ra phù mới hồi vốn được, kết quả tiền mặt lại không đủ, làm hắn rất khó xử, đối với Thiên Tinh thương hành tự nhiên cũng có bất mãn.

Văn Nhất Hải an ủi hắn: "Ngươi cũng đừng vội, ta ở đây còn mấy trăm kim, ngươi cứ cầm lấy mà mua phù bút, đợi ra phù rồi trả ta cũng chưa muộn."

Tịch Thanh Lỗi ngẩn ra, nhất thời có chút cảm động: "Vẫn là ngươi đủ nghĩa khí. Yên tâm đi, ta nhất định có thể ra phù, đến lúc đó ta không chỉ trả hết tiền cho ngươi, còn tặng ngươi mấy tấm phù tốt!"

Sau đó, hắn lại nhịn không được nhắc đến kẻ đã đẩy giá phù bút lên cao trong buổi đấu giá, oán trách một phen.

Văn Nhất Hải ha ha cười phụ họa, khách sáo với Tịch Thanh Lỗi.

Thực tế, hắn ngược lại có chút hảo cảm với người đó.

Kẻ đấu giá được phù bút và kẻ đấu giá được Mộc Hỏa là cùng một nhã gian, mà vị đường bá hám danh lợi, thiên phú bình thường ở chi khác của Văn gia họ cũng là một trong những người cạnh tranh Mộc Hỏa.

Ngũ phòng nơi Văn Nhất Hải ở và Tứ phòng nơi đường bá ở từ đời tổ tiên đã có hiềm khích, thường niên vì đường bá là nhị cấp đan sư mà bị chèn ép. Bây giờ đường bá không chỉ bán đi nhị phẩm Mộc Hỏa mà gia tộc mưu hoạch cho lão, còn không có được tam phẩm, sau này muốn kiếm lại nhị phẩm Mộc Hỏa không dễ dàng đâu, gia tộc cũng sẽ không giúp lão nữa.

Vì thế, tỷ lệ ra đan của đường bá lão chắc chắn sẽ giảm xuống.

Chuyện này đối với cả gia tộc có lẽ có chút bất lợi, nhưng đối với Ngũ phòng họ mà nói lại có lợi, họ chỉ cần từ đó mà hung hăng thao tác một phen, đường bá cũng đừng hòng huênh hoang như vậy nữa.

·

Nhã tọa bên cạnh ngăn cách bởi bình phong.

Chung Thái và Ổ Thiếu Càn nhìn nhau, thần sắc đều có chút vi diệu.

Hai người hôm nay ra ngoài mua sắm, không ngờ chỉ tùy tiện tìm một tửu lầu dùng bữa sáng đã nghe thấy có người nói xấu mình.

Cũng thật là trùng hợp.

Hai người ăn ý đẩy nhanh tốc độ ăn cơm.

Kẻ nói xấu không biết chuyện này, vẫn ở sát vách lải nhải không ngừng, nhưng hai người họ thì có chút lúng túng rồi.

Không tán gẫu nữa, nhanh chóng ăn xong nhanh chóng rời đi.

Sau khi giải quyết nhanh gọn, Chung Thái kéo Ổ Thiếu Càn thanh toán, cố gắng không gây ra tiếng động gì mà bước ra ngoài.

Đến bên ngoài tửu lầu, hai người đều cười thành tiếng.

Ổ Thiếu Càn lắc đầu nói: "Xem ra sau này khi chúng ta ở ngoài cũng phải lưu ý đừng nói xấu sau lưng người khác mới được."

Chung Thái gật đầu tán thành: "Ngươi nói đúng."

·

Thiên Tinh thương hành.

Chung Thái và Ổ Thiếu Càn đứng trước một quầy thu ngân, lặng lẽ nghe một vị tiểu quản sự giới thiệu.

"Đây là phù chỉ làm từ da rắn đã bỏ vảy của nhất cấp Bạch Lân Man Xà, đây là phù mặc (mực) làm từ vảy rắn nghiền thành bột, sử dụng trọn bộ chúng để chế phù sẽ có gia thành nhất định cho tỷ lệ thành công."

"Mặc ở chỗ chúng ta mỗi phần là bình dài một thốn, đại ước có một ngàn giọt. Giá vật liệu phù lục là tám tiền mỗi tờ phù chỉ, tám ngân mỗi bình phù mặc, nhưng nếu mua chung thì rẻ hơn chút, mỗi phần vật liệu mười lăm ngân là được — bao gồm một bình phù mặc và mười tờ phù chỉ."

Tiểu quản sự chỉ vào một chiếc hộp gỗ nhỏ nhắn, chia làm hai ngăn trái phải, bên trái đặt một bình nhỏ phù mặc, bên phải là một xấp phù chỉ.

Những tờ phù chỉ này rõ ràng chế tác rất tinh xảo, tuy rằng giống như tất cả phù chỉ nhất cấp đều có màu tuyết trắng, nhưng trên đó dường như ẩn ẩn mang theo chút lân quang, trông cao cấp hơn phù chỉ thông thường.

"Loại phù chỉ này có tính chịu tải phù mặc rất tốt, khi vẽ phù văn sự hòa hợp giữa phù mặc và phù chỉ cũng sẽ trơn tru hơn phù lục bình thường. Tuy nhiên nếu khách nhân không hài lòng, vẫn còn một loại khác."

Tiểu quản sự lại lấy ra một chiếc hộp gỗ, cách sắp xếp tương tự.

"Đây là phù chỉ làm từ gân cốt nghiền nát của Xích Huyết Man Lang, cũng có phù mặc máu man lang đi kèm, cũng sẽ có gia thành tỷ lệ thành công tương tự. So với vật liệu Lân Xà thì rẻ hơn chút, mỗi tờ phù chỉ sáu tiền, mỗi bình phù mặc sáu ngân, gộp lại một bình cùng mười tờ giá là mười ngân."

Phù chỉ Man Lang cũng rất tinh xảo, cũng là tuyết trắng, nhưng trên đó ẩn ẩn hiện lên hồng quang nhạt, có một loại mỹ cảm khác biệt.

Tiếp đó, tiểu quản sự lại liên tục giới thiệu năm loại phù chỉ, phù mặc.

Ngoại trừ vật liệu Lân Xà và vật liệu Man Lang là đồng bộ, những thứ khác đều không đồng bộ, giá tiền cũng rẻ hơn một chút. Nhưng dù rẻ thế nào, một tờ phù chỉ giá không thấp hơn năm tiền, một bình phù mặc giá không thấp hơn năm ngân.

Chung Thái và Ổ Thiếu Càn đều nghe kỹ.

Chung Thái chủ yếu là để tìm hiểu một số thường thức, Ổ Thiếu Càn thì âm thầm đối chiếu với giới thiệu trong "Phù Lục Đại Toàn".

Sau khi tiểu quản sự nói xong, Chung Thái cười nói: "Loại Lân Xà và Man Lang, mỗi thứ lấy một ngàn phần đi."

Tiểu quản sự đang giảng đến mức miệng khô lưỡi đắng, hiện tại nghe thấy đại sinh ý nha, lập tức mắt sáng lên.

Chung Thái lại dặn dò lão: "Không cần cái hộp này nữa, trực tiếp lấy thùng. Các loại phù chỉ và phù mặc khác nhau để riêng ra, sau này lấy dùng cũng tiện."

Tiểu quản sự tự nhiên là miệng đáp ứng ngay, tay chân lanh lẹ bắt đầu chuẩn bị.

"Ngài xem, thùng này được ngăn ra, bên trái là một vạn tờ phù chỉ Lân Xà, bên phải là một vạn tờ phù chỉ Man Lang, rất dễ phân biệt. Lại xem thùng này, mỗi hai trăm bình phù mặc dùng một bình lớn đựng lại, năm bình trắng là phù mặc Lân Xà, năm bình đỏ là phù mặc Man Lang, bảo đảm không thiếu một giọt, già trẻ không gạt." Lão nhanh chóng đọc xong, "Toàn bộ vật liệu phù lục cộng lại, tổng cộng hai trăm năm mươi kim."

Chung Thái sảng khoái đưa đủ vàng.

Sau khi thu toàn bộ vật liệu phù lục vào giới tử đại, Chung Thái hỏi về một thứ khác muốn mua.

"Không biết quý hành có bán nhất phẩm, nhị phẩm Mộc Hỏa không?"

Tiểu quản sự ngẩn ra, lập tức hỏi: "Khách nhân là đan sư?"

Chung Thái cười nói: "Học luyện đan không lâu, mới vừa luyện chế được vài loại nhất cấp đan dược mà thôi. Tiện đường tới thì hỏi thử, nghĩ rằng quý hành thần thông quảng đại, đa phần là có thể có tin tức, mua sớm cũng là để sớm thích nghi." Nói đến đây, chân mày hắn khẽ nhếch, "Quản sự hỏi vậy, lẽ nào nếu người không phải đan sư muốn mua... bên trong còn có uẩn khúc gì?"

Tiểu quản sự thở phào nhẹ nhõm, lại có chút kiêu ngạo nói: "Tiệm nhỏ quả thực có môn lộ phương diện này, nhưng Mộc Hỏa khó đắc, nếu muốn bán ra không thể khinh suất. Nếu khách nhân tới không phải đan sư, tiệm nhỏ vẫn phải tiết kiệm tài nguyên, để chúng rơi vào tay người thích hợp mới tốt. Đương nhiên, nếu Mộc Hỏa thuộc về đan sư nào đó, chỉ cần xác định rồi thì không phải không thể châm chước."

Chung Thái hiểu ra, nói: "Nghĩa là nhất phẩm nhị phẩm đều có."

Tiểu quản sự: "Đúng vậy."

Chung Thái cười, sảng khoái nói: "Vậy xin quản sự báo giá, ta mỗi thứ lấy một luồng."

Tiểu quản sự ngẩn người: "Đều lấy sao?"

Chung Thái gật đầu: "Có gì khó xử sao?"

Tiểu quản sự quả thực lộ ra thần sắc khó xử, nhưng vẫn không do dự nói: "Cái này... tung tích của Mộc Hỏa, tiệm nhỏ phải lập hồ sơ. Do đó, còn phải mời khách nhân nghiệm chứng thân phận đan sư."

Chung Thái nhíu mày hỏi: "Nghiệm chứng thế nào, luyện chế một lò đan dược trước mặt ngươi sao?"

Tiểu quản sự vội vàng nói: "Không dám yêu cầu như vậy, chỉ là nếu có thể biết xuất thân của khách nhân, hoặc khách nhân có danh bài đan sư khách khanh thi đỗ ở thế lực đan dược nào... tiệm nhỏ tự nhiên sẽ hiểu."

Cái này không có gì phải giấu giếm.

Chung Thái trực tiếp nói: "Ta vốn xuất thân từ Tứ phòng Chung gia ở Côn Vân thành, cách đây không lâu gả đến Cửu phòng Ổ gia. Việc ta hiện là nhất cấp đan sư, trên dưới Ổ gia đều biết, đan dược luyện chế ra trước đây đa số cũng đều bán cho đan dược đường của Ổ gia." Hắn còn dứt khoát kéo kéo người bên cạnh, "Vị này chính là phu quân của ta."

Ổ Thiếu Càn mỉm cười, khẽ gật đầu.

·

Tiểu quản sự không còn lời nào để nói, nhanh chóng đi vào bí kho lấy ra hai chiếc tráp, lần lượt đựng nhất phẩm và nhị phẩm Mộc Hỏa.

Giá cả của chúng cũng rất đắt, nhưng so với mức giá vượt quá nhiều như Tam phẩm Mộc Hỏa thì lại rẻ hơn quá nhiều.

Nhất phẩm Mộc Hỏa, giá thị trường lẽ ra chỉ từ mười kim đến năm mươi kim, ở đây giá bán là tám mươi kim; nhị phẩm Mộc Hỏa giá thị trường nên từ một ngàn đến năm ngàn kim, ở đây đòi mười vạn kim.

Chung Thái đã chuẩn bị tâm lý, lấy ra mười viên huyền châu.

... Vàng vẫn là không đủ rồi, hắn chỉ có thể dùng huyền châu để thanh toán.

Tiểu quản sự hoàn thành giao dịch với hắn.

Chung Thái lại bỏ ra hai ngàn một trăm kim mua phù khế ước từ nhất cấp đến tam cấp mỗi loại hai tấm.

Tiểu quản sự không nói nhảm, trực tiếp lấy hàng bán cho hắn.

Chung Thái nghĩ đến việc hỏi lại chuyện Ưu Đàm Hoa Vụ, không khỏi nhìn về phía Ổ Thiếu Càn, ra hiệu với hắn.

Ổ Thiếu Càn khẽ lắc đầu, liếc nhìn cổ tay áo mình — tiểu Thanh Bằng đang cuộn tròn bên trong ngủ khò khò, suốt một ngày một đêm này rất thành thật, không hề ló đầu ra nửa phân.

Chung Thái nhận được ám hiệu của Ổ Thiếu Càn, gật đầu với hắn.

Cũng đúng, quay đầu để Thanh Không khôi lỗi đến thương hành nghe ngóng, họ đừng ra mặt thì hơn.

Nghĩ một lát, Chung Thái nghiêng đầu thì thầm với Ổ Thiếu Càn: "Còn sót gì nữa không?"

Ổ Thiếu Càn thấp giọng nói: "Trận bàn cách tuyệt."

Chung Thái bỗng nhớ ra, vì cái tế đàn kia của hắn! Bản thân hắn cũng quên mất, may mà lão Ổ nhớ giúp hắn.

Thế là hắn vội vàng hỏi tiểu quản sự.

"Không biết quý hành có trận bàn che chắn hồn niệm không?"

Tiểu quản sự thường xuyên nghe thấy yêu cầu tương tự, tự tin nói: "Cái đó phải xem phạm vi che chắn mà hai vị cần rồi."

Chung Thái: "Nói cụ thể xem?"

Tiểu quản sự quả nhiên trả lời chi tiết: "Nếu chỉ là tam cấp trận bàn, ít nhất che chắn phạm vi ba trượng, nhiều nhất có thể che chắn khoảng một mẫu. Hơn nữa phạm vi che chắn càng lớn, tiêu hao huyền châu càng nhiều." Lão trái lại rất thành thật, "Trận bàn tam cấp mà tiệm bán ra, một khi kích hoạt, lúc ít nhất một viên huyền châu có thể dùng được một năm, lúc nhiều nhất một viên huyền châu chỉ có thể duy trì một tháng."

"Trong tiệm trận bàn cùng loại phẩm chất tốt nhất là ba vạn kim, phẩm chất kém nhất là một vạn kim."

Chung Thái nghe thấy câu "tiêu hao huyền châu" là khẽ rùng mình, gần như tê dại — hắn chẳng qua mới là Thiên Dẫn cảnh tầng bốn mà thôi, thế mà đã phải dùng đến tài nguyên như huyền châu rồi sao? Thật là đáng sợ quá đi!

Nhưng thứ này lại không thể thiếu, tiền nên tiêu vẫn phải tiêu.

Điều duy nhất đáng mừng là, cũng chỉ khi sử dụng tế đàn mới cần kích hoạt mà thôi.

"Làm phiền lấy hai cái." Chung Thái lại đưa ra sáu viên huyền châu, "Lấy loại tốt nhất."

Tiểu quản sự lập tức lấy ra hai tấm trận bàn to bằng bàn tay, khắc đầy văn lộ phức tạp.

Chung Thái: "..."

Rất tốt, rất dễ mang theo.

Chung Thái cất kỹ trận bàn, lại nhìn sang Ổ Thiếu Càn.

Ổ Thiếu Càn lắc đầu, tỏ ý không còn thứ gì muốn mua nữa.

Hai người cùng nhau rời đi.

·

Trong thương hành, tiểu quản sự cất kỹ số vàng và huyền châu đó, trong lòng khá hài lòng.

Hiếm khi tu giả Thiên Dẫn cảnh mà cũng có thủ bút này, nhưng phu quân của vị đan sư này dù sao cũng là Thiếu Càn công tử từng quát tháo phong vân, gia để phong hậu cũng không có gì lạ.

... Tiếc thay, nhân vật xuất chúng như vậy, lại bị phế rồi.

Có điều cặp phu phu này dường như khá có tình ý, cũng coi như là điều đại hạnh trong sự bất hạnh rồi.

Trước Tiếp