Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi trở về Phi Phượng Sơn, hai vai của Ổ Đông Khiếu không tự chủ được mà lại sụp xuống.
Khoản nợ kinh hoàng vừa mới nỗ lực phớt lờ đi, giờ khắc này vì môi trường xung quanh quá đỗi yên tĩnh mà một lần nữa ùa về trong lòng, lấp đầy tâm trí hắn, khiến cả người hắn uể oải không thôi.
Ổ Đông Khiếu im lặng ngồi trên mặt đất diễn võ trường, chống Hắc Giao Kích, áp mặt vào thân kích, cảm thấy hô hấp khó khăn vô cùng.
Thật đúng là một cảm giác nhìn không thấy điểm dừng mà.
Cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, đột nhiên, một giọng nói ôn nhu vang lên trên đỉnh đầu hắn, đồng thời truyền đến là một hơi thở quen thuộc.
"Đông Khiếu, sao lại sa sút tinh thần thế này?"
Ổ Đông Khiếu giật mình ngồi thẳng dậy, ngẩng đầu nhìn lên, không phải sư huynh Tuyên Bỉnh của hắn thì còn là ai?
Sư huynh những ngày này đều bế quan, nhưng buổi tối đều sẽ ra ngoài... Nhìn sắc trời, hiện tại quả nhiên đã là buổi tối rồi.
Tuyên Bỉnh cũng tùy ý ngồi xuống bên cạnh Ổ Đông Khiếu, ôn hòa lên tiếng: "Có vấn đề gì, cứ việc nói với sư huynh."
Ổ Đông Khiếu lắc đầu, dáng vẻ vẫn lộ ra vẻ thật thà, không khác gì lúc còn nhỏ ở trước mặt sư huynh hắn cả.
"Hai vị thúc thúc đã trở về, hôm nay gọi ta qua đó một chuyến."
Tuyên Bỉnh mỉm cười lắng nghe.
Ổ Đông Khiếu liền thú nhận: "Sau đó, ta nợ họ mười ức ba ngàn vạn hạ phẩm huyền thạch."
Nụ cười trên mặt Tuyên Bỉnh cứng đờ, cho dù tính tình hắn điềm tĩnh, tâm cảnh xưa nay vốn ổn định, lúc này cũng không tránh khỏi thốt ra: "Bao nhiêu?"
Ổ Đông Khiếu lẳng lặng nhìn Tuyên Bỉnh một cái, vẻ mặt không cảm xúc nói: "Mười ức ba ngàn vạn."
Tuyên Bỉnh: "..."
Mặc dù trước đó hắn đã biết tiểu sư đệ nợ nầng mươi vạn hạ phẩm huyền thạch, hơn nữa tiểu sư đệ còn không để hắn và sư phụ giúp đỡ, nhưng hắn cũng nghĩ rằng, đợi khi hắn đột phá đến Trúc Cung cảnh, đi săn vài đầu man thú là có thể giúp sư đệ trả xong rồi. Dù sao hắn đã Dung Hợp, khoảng cách đến Trúc Cung cảnh đã không còn xa xôi.
Nhưng không ngờ tới, chỉ là cách biệt một lần Ngày Phản Xuân thôi, tiểu sư đệ đã nợ nần chồng chất như núi rồi!
Ổ Đông Khiếu lí nhí nói: "Chủ yếu là tài nguyên hai vị thúc thúc đưa ra quá hợp với ta..." Hắn nhỏ giọng bổ sung, "Thực ra hai vị thúc thúc đã xóa cho ta rất nhiều số lẻ, tất cả tài nguyên còn chiết khấu một nửa, ta nghĩ, cơ hội không thể bỏ lỡ."
Tuyên Bỉnh cũng biết điều đó.
Ổ sư đệ và Chung sư đệ đối với người điệt tử là Đông Khiếu này cũng rất chăm sóc, tuy không phải kiểu quan hệ thúc điệt cực kỳ thân mật, nhưng phàm là họ có được tài nguyên mà Đông Khiếu cần, đều sẽ bán rẻ.
Chiết khấu một nửa, thực chất chính là vừa bán vừa tặng.
Đông Khiếu mang nợ khổng lồ là vì Phi Phượng Sơn của họ so ra khá nghèo, chứ không phải vấn đề của hai vị sư đệ.
Ổ Đông Khiếu vừa quan sát sắc mặt sư huynh, vừa đem tài nguyên có được ra đưa cho hắn xem, cũng báo ra giá cả.
Tuyên Bỉnh lắng nghe, cũng lần lượt xem qua những tài nguyên đó.
Hồi lâu sau, hắn thở dài một tiếng, nói: "Đông Khiếu, sau này phải nỗ lực tu luyện hơn nữa." Hắn dừng một chút, "Lần này đừng từ chối sự trợ giúp của sư huynh nữa, đợi sau khi ngươi Huyền Chiếu, sư huynh đưa ngươi ra ngoài lịch luyện."
Ổ Đông Khiếu định đồng ý, nhưng lại lén lút nhìn sư huynh nhà mình một cái.
Tuyên Bỉnh nhìn sang, nhíu mày nói: "Chẳng lẽ thật sự muốn xa cách với sư huynh như vậy?"
Như vậy hắn sẽ có chút không vui.
Giống như quan hệ giữa các tu giả bọn họ, thúc điệt chưa chắc đã bằng được giữa đồng môn sư huynh đệ. Hai vị thúc thúc của Đông Khiếu chiết khấu xong đã tổn thất hơn mười ức, chẳng lẽ người sư huynh như hắn muốn đồng hành cùng sư đệ, giúp hắn một tay, cũng bị sư đệ từ chối sao?
Những năm qua, Ổ Đông Khiếu cũng rất hiểu sư huynh nhà mình rồi, vừa thấy biểu hiện của sư huynh là biết hắn hiểu lầm, vội vàng lên tiếng: "Ấy sư huynh! Không phải, ta không phải muốn xa cách với sư huynh! Mà là, mà là..."
Tuyên Bỉnh thấy dáng vẻ ngập ngừng này của hắn, cũng hiểu ra mình trước đó đã hiểu lầm, hiện tại có chút nghi hoặc: "Có gì khó nói sao?"
Ổ Đông Khiếu có chút ngượng ngùng nói: "Bởi vì sư huynh đang ở Dung Hợp cảnh, ta liền hỏi hai vị thúc thúc một chút, xem có cái nào hợp với sư huynh không..."
Trong lúc nói chuyện, hắn càng ngượng ngùng hơn, lấy năm món tài nguyên kia ra.
—
Hai món ngũ cấp, lần lượt là Dung Hồn Huyền Diệp và Uẩn Hồn Hoa Tinh.
Cả hai đều thuộc loại có thể luyện hóa vào nguyên hồn, không ngừng giải phóng dược lực để giảm bớt thống khổ khi dung hồn, không xung đột với việc dùng đan dược có công dụng tương tự, hơn nữa thời gian kéo dài cũng không ngắn.
Mức độ thống khổ có thể giảm bớt vào khoảng bốn đến năm phần.
Giống như hai phần được đưa ra lúc này, hầu như đều có thể bao phủ giai đoạn đầu và giữa của Dung Hợp — đợi đến giai đoạn cuối mới cần tìm kiếm loại thiên tài địa bảo này một lần nữa.
Lục cấp đến bát cấp mỗi loại một món.
Lục cấp là Vạn Niên Trúc Nhũ Châu, mặc dù là tài nguyên lục cấp, nhưng thực tế đặt trong tài nguyên lục cấp, nó chỉ có thể dùng để ngâm nước ngưng tụ ra trúc nhũ, có thể uống để tư dưỡng nguyên hồn, cũng có thể làm một loại dược liệu phối vào đan phương.
Đồng thời, vì dược tính ôn hòa, nó cũng có thể dùng ở Dung Hợp cảnh, chỉ cần luyện hóa vào nguyên hồn, có thể giải phóng vô số dược lực, bao phủ toàn bộ Dung Hợp cảnh!
Chỉ là, Trúc Nhũ Châu này có thể giảm bớt thống khổ đạt tới bảy phần!
Nhưng cái này cũng có nhược điểm, đó là một khi đã luyện hóa Trúc Nhũ Châu, liền không thể dùng thêm các loại đan dược giảm bớt thống khổ Dung Hợp khác nữa.
Coi như có lợi có hại.
Tổng thể mức độ giảm bớt thống khổ so với hiệu quả tổng hợp sau khi phối hợp đan dược của hai món ngũ cấp kia thì tốt hơn một chút.
Sau đó là hai món thất cấp và bát cấp.
Cả hai đều có hiệu quả tương tự Vạn Niên Trúc Nhũ Châu, cũng không thể dùng thêm đan dược khác hỗ trợ.
Thất cấp có thể giảm bớt tám phần thống khổ, bát cấp có thể giảm bớt chín phần chín!
Nói cách khác, nếu dùng đến loại bát cấp, chút thống khổ đó đối với tu giả mà nói, hầu như là không có — nhưng không thể hoàn toàn không có.
Nếu hoàn toàn không có, sẽ mất đi cảm tri khi nguyên hồn và bạn sinh bảo vật Dung Hợp, thực ra cũng rất không tốt.
Đồng thời, bảo vật thất cấp và bát cấp ngoài việc tiêu trừ thống khổ khi ở Dung Hợp cảnh, còn có tác dụng bảo vệ nguyên hồn.
Toàn bộ đại cảnh giới Dung Hợp căn bản không cách nào tiêu hao hết dược lực của chúng, thậm chí đến Trúc Cung, Hóa Linh cảnh hay thậm chí là giai đoạn đầu của Niết Bàn cảnh, nguyên hồn đều sẽ được tư dưỡng cực lớn, và dược lực sẽ hình thành một lớp màng bảo vệ trên bề mặt nguyên hồn — cho dù chịu phải công kích từ bên ngoài không thể chống đỡ, cho dù có tu giả mạnh mẽ vì muốn giết người mà đánh vỡ bạn sinh bảo vật, hai loại bảo vật này cũng sẽ ngay lập tức giải phóng dược lực vô cùng bàng bạc, tức khắc chữa lành tổn thương mà nguyên hồn phải chịu, đồng thời có thể duy trì phòng ngự trong một khoảng thời gian, khiến bản thân không lập tức tử vong, có thể chờ đợi cứu viện, hoặc thừa cơ kích phát sát chiêu mà mình chưa kịp sử dụng, hoặc các thủ đoạn phòng ngự dưới đáy hòm.
Nói tóm lại, chính là thêm một lớp bảo hiểm cho tính mạng của mình, nâng cao tỷ lệ sống sót của tu giả.
—
Tất cả thiên tài địa bảo đều rất tốt.
Tuyên Bỉnh lần lượt xem qua tất cả tài nguyên, cũng nghe Ổ Đông Khiếu giới thiệu từng cái một, thần sắc có chút ngẩn ngơ.
Hắn có chút chần chừ hỏi: "Cho nên, ý của hai vị sư đệ là, ta có thể từ bên trong chọn lựa cái mình muốn, tiến hành giao dịch với họ?"
Ổ Đông Khiếu gật đầu, thật thà nói: "Chung thúc thúc nói, cái này là không thể chiết khấu, để chúng ta trước tối mai có thể qua đó thương lượng giá cả với ngài ấy... Tiểu thúc thúc nghe theo Chung thúc thúc."
Tuyên Bỉnh khẽ thở dài: "Đông Khiếu, ngươi thấy cái nào tốt nhất?"
Ổ Đông Khiếu nói: "Bát cấp."
Tuyên Bỉnh cũng biết bát cấp là tốt nhất, nhưng...
Hắn bất lực nói: "Bát cấp, sư huynh mua không nổi. Hơn nữa trong năm loại bảo vật hiện nay, sư huynh chỉ mua nổi ngũ cấp. Lục cấp tuy rằng cũng có thể nỗ lực gom góp, nhưng tương đối mà nói, nhược điểm xung đột với đan dược kia vẫn là không ổn."
Sau khi so sánh tất cả tài nguyên, thực tế hoặc là mua ngũ cấp, hoặc là mua bát cấp.
Ổ Đông Khiếu nghe sư huynh nhà mình nói vậy, không khỏi ngẩn người.
Hắn có chút không chắc chắn lên tiếng: "Hai vị thúc thúc chắc chắn cũng biết sư huynh mua không nổi bát cấp, nhưng Chung thúc thúc vẫn mang bát cấp ra. Cho nên ta đoán, khi ngài ấy nói thương nghị giá cả, chắc hẳn có cân nhắc khác đi."
Tuyên Bỉnh trầm ổn nói: "Mang bát cấp ra, có lẽ chỉ là nể mặt Đông Khiếu, cho ta một cơ hội có thể mua thôi."
Ổ Đông Khiếu suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy với tính cách của Chung thúc thúc, chắc không phải như vậy.
Đồng thời, trong đầu hắn bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ, khiến thần sắc của hắn trở nên có chút kỳ quái.
Tuyên Bỉnh vỗ vỗ đầu Ổ Đông Khiếu, cười hỏi: "Đang nghĩ gì thế?"
Ổ Đông Khiếu có chút vi diệu lên tiếng: "Sư huynh, huynh nói xem liệu có khi nào... Chung thúc thúc có khi nào, cũng để huynh viết giấy nợ không?" =)))
Tuyên Bỉnh ngẩn ra.
Cái này, không thể nào chứ?
Dù sao đây cũng là tài nguyên bát cấp mà!
Phi Phượng Sơn của họ hiện tại, coi như táng gia bại sản cũng mua không nổi, đến một thứ thế chấp cũng không có.
Theo Tuyên Bỉnh biết, sư phụ Vạn Thiên Phượng cố nhiên từng có một số kỳ ngộ, nhưng tài nguyên quý giá nhất trong tay cũng chỉ là thất cấp. Cho dù sư phụ sẵn lòng bảo lãnh, nhưng thực tế tài sản của sư phụ cũng không đủ để làm bảo lãnh.
Ổ Đông Khiếu nhất thời cũng không thể chắc chắn, nhưng biểu cảm của Chung thúc thúc lúc đó, thật sự rất đáng để suy ngẫm nha!
Hơn nữa nếu Chung thúc thúc rõ ràng biết sư huynh mua không nổi, nhưng vẫn nể mặt hắn cho một cơ hội mua, thì cũng không cần thiết để hắn mang tài nguyên thất bát cấp về, chỉ mang theo ngũ lục cấp, đồng thời bảo hắn giải thích một hai không phải là xong rồi sao?
Mang về cho sư huynh xem, giống như là cảm thấy sư huynh nhất định có thể mua được vậy...
Trong đầu Ổ Đông Khiếu suy nghĩ hỗn loạn, cuối cùng vẫn nói: "Dù sao đi nữa, ngày mai sư huynh cùng ta đi gặp tiểu thúc thúc đi."
Tuyên Bỉnh sẽ không phụ lòng tốt của sư đệ, nghe vậy cười nói: "Cũng được."
Ổ Đông Khiếu còn không nhịn được nói thêm: "Thực ra ta không dám nhắc tới nhiều, lần này hai vị thúc thúc ở Ngày Phản Xuân có được vô số đồ tốt, bên trong chắc hẳn còn có những thứ khác hợp với sư huynh."
Tuyên Bỉnh hiểu rõ lòng tốt của sư đệ nhà mình, lại vỗ vỗ đầu hắn.
Hắn thực ra cũng hiểu, nếu là tài nguyên khác phù hợp với mình, chỉ cần huyền thạch của hắn đủ, hai vị sư đệ kia nể mặt Đông Khiếu cũng sẽ sẵn lòng ưu tiên bán cho hắn.
Vấn đề nằm ở chỗ hắn không có nhiều huyền thạch như vậy.
Cứ như vậy, Đông Khiếu tự nhiên cũng không tiện nhắc tới nhiều.
Chỉ vì Đông Khiếu thấy hắn khi Dung Hợp quá đau đớn, mới chủ động hỏi Chung sư đệ về tài nguyên phương diện này... Dù sao, nếu chỉ tính tài nguyên phương diện dung hồn, hắn vẫn có cơ hội gom góp một chút.
Dĩ nhiên, thất bát cấp vẫn là quá khoa trương rồi.
—
Ngay lúc cặp sư huynh đệ Ổ Đông Khiếu và Tuyên Bỉnh trao đổi với nhau, trên Đa Bảo Phong, Chung Thái và Ổ Thiếu Càn đã một lần nữa tiến vào Cổ Thành.
Đã nhiều ngày như vậy không "lăn lộn", hai người họ cũng rất nhớ nhung, trò chuyện một hồi liền không tự chủ được mà thân thiết quấn quýt vào trong chăn đệm.
Sau khi lăn lộn một trận, hai người lại dính lấy nhau.
Ổ Thiếu Càn lấy ra một chiếc gương nhỏ.
Chung Thái nhìn động tác của hắn, cũng lấy ra một chiếc, tùy miệng hỏi: "Lão Ổ, ngươi muốn xem cái gì?"
Ổ Thiếu Càn trả lời: "Ác ý bảng."
Chung Thái lập tức quay đầu nhìn qua, thần sắc hơi nghiêm nghị: "Lão Ổ, là hạng người nào có ác ý với ngươi?"
Ổ Thiếu Càn kéo Chung Thái lại, tựa vào vai mình, để hắn cùng soi gương, cũng đồng thời triệu hồi ra Ác ý bảng, nói: "Trên Đan Thần Mộc, lúc có người đuổi kịp độ cao của chúng ta đã ra tay với chúng ta, A Thái còn nhớ không?"
Chung Thái nhớ ra rồi, nhưng vì có Lão Ổ bảo vệ, cho dù đối phương ra tay khá tàn độc, thực tế còn chưa kịp tiếp cận hắn đã bị Lão Ổ đánh xuống cây, cộng thêm việc hắn toàn thần quán chú luyện đan, lại cực kỳ tin tưởng Lão Ổ... nên cũng không để ý lắm.
Giờ nghĩ lại, Chung Thái nhíu mày nói: "Lão Ổ, nói cụ thể xem nào?"
Ổ Thiếu Càn khẽ nói: "Vị đan sư đó có ác ý rất đậm đặc với A Thái. Khi bảo thuyền quay trở về Thương Long bên này, ta cố ý dùng hồn niệm dò xét một phen, nghe được một số tin tức vụn vặt, đại khái có suy đoán."
Chung Thái ngẩn ra, hồi tưởng lại chuyện trên bảo thuyền.
Lúc đó sau khi họ gửi một lô tài nguyên cho hai vị sư phụ, mình và sư phụ bắt đầu trò chuyện về một số vấn đề đan thuật. Trong khoảng thời gian đó Khương sư phụ có ra ngoài tuần tra, Lão Ổ dường như cũng đi theo ra ngoài một hai lần.
Hóa ra, Lão Ổ là đặc biệt đi nghe ngóng tin tức?
Chung Thái nhìn về phía Ổ Thiếu Càn, trực tiếp hỏi: "Lão Ổ, ngươi biết thân phận của kẻ đó rồi?"
Ổ Thiếu Càn gật đầu: "Là người của Kim Quang Các, cũng là xuất thân từ thế lực bát cấp, còn là hậu nhân được Niết Bàn cường giả coi trọng." Hắn lại lộ ra một nụ cười, "Tuy nhiên, Tang sư phụ dường như đã trút giận cho chúng ta rồi."
Chung Thái hứng thú: "Sư phụ đã làm gì?"
Ổ Thiếu Càn trầm ngâm: "Cụ thể tự nhiên sẽ không truyền bá khắp nơi, nhưng ta thấp thoáng nghe nói, các đơn hàng đan dược bên phía Kim Quang Các đều bị sư phụ trả về, ngoài ra, sư phụ còn triệu tập không ít Niết Bàn tu giả, nghe nói đã nhận rất nhiều đơn hàng đan dược của họ."
Chung Thái nói: "Trong chuyện này chắc chắn có nguyên nhân." Hắn cũng rất hiểu sư phụ nhà mình, mím môi, có chút muốn cười lại nhịn được, "Ta đoán, sư phụ có lẽ cũng có giao dịch gì đó với những Niết Bàn tu giả kia... loại giao dịch trút giận cho chúng ta ấy."
Ổ Thiếu Càn cũng nghĩ như vậy, tán đồng gật đầu.
Hai người nhìn nhau.
Thậm chí, hai người còn có thể đoán được, Khương sư phụ thực ra cũng muốn làm gì đó, chỉ là đối phương thế lực lớn, không tiện lắm.
Chung Thái nhỏ giọng nói: "Dựa theo kinh nghiệm mách lẻo trước đây của chúng ta, có lẽ... ta là nói có lẽ, sau khi Khương sư phụ Niết Bàn, nói không chừng sẽ đến Kim Quang Các đánh một trận đấy."
Ổ Thiếu Càn... cũng nghĩ như vậy.
Hắn một lần nữa tán đồng gật đầu.
—
Hai người luôn hiểu rõ lòng yêu thương của hai vị sư phụ dành cho mình, nhưng ngoài việc kiếm được đồ hữu dụng là tặng cho các sư phụ một ít để báo đáp ra, họ cũng không thể làm gì hơn.
Tuy nhiên, theo thời gian trôi qua, vì đôi bên đều có sự phó xuất, tình cảm giữa hai người và hai vị sư phụ quả thực ngày càng hòa hợp, ngày càng thân thiết.
Đó là hai vị trưởng bối thực sự đáng kính trọng.
—
Trò chuyện vài câu, lại suy đoán một số chuyện, Chung Thái và Ổ Thiếu Càn lại tựa vào nhau.
Cả hai đều lấy gương nhỏ ra, và áp hai chiếc gương lại với nhau.
Trên đó, hiển lộ rõ ràng Ác ý bảng.
Những cái tên đỏ ngoài Phàn Trung Dương ra, quả nhiên lại xuất hiện thêm một Ninh Từ Nhiên.
Ninh Từ Nhiên quả thực có thể đe dọa họ — chắc không phải bản thân Ninh Từ Nhiên có đe dọa gì, mà là hắn có thế lực đủ để che chở, hơn nữa tổ phụ của hắn cũng không từ bỏ hắn, cho nên có đe dọa với họ.
Hơn nữa, ác ý của Ninh Từ Nhiên đối với cả Chung Thái và Ổ Thiếu Càn đều rất đậm đặc, trực tiếp leo lên đứng đầu Ác ý bảng.
Chung Thái suy đoán, ác ý của Ninh Từ Nhiên đối với hắn chắc chủ yếu là vì nguyên do đan thuật, hoặc giả, cũng vì một số hành động của sư phụ khiến ngày tháng sau khi trở về của Ninh Từ Nhiên không được dễ chịu chăng? Sư phụ là vì trút giận cho hắn mới ra tay, Ninh Từ Nhiên đương nhiên sẽ tính lên đầu hắn.
Còn về ác ý của Ninh Từ Nhiên đối với Lão Ổ...
Sắc mặt Chung Thái có chút khó coi.
Chỉ số ác ý này trong khi cũng đạt đến mức độ tên đỏ, chỉ số cụ thể cư nhiên còn cao hơn so với đối với hắn một chút.
E rằng, đây là vì Lão Ổ đã bảo vệ hắn, khiến hắn không gặp chuyện, ngược lại khiến Ninh Từ Nhiên đó bị phản phệ chăng.
Ninh Từ Nhiên thật đáng chết! Cư nhiên đối với Lão Ổ có ác ý sâu như vậy!
Giây phút này, Ổ Thiếu Càn cũng nhìn thấy ác ý sâu đậm của Ninh Từ Nhiên đối với Chung Thái, trong mắt thoáng chốc xẹt qua một tia sát ý nồng đậm.
—
Chung Thái và Ổ Thiếu Càn đều nhìn chằm chằm vào gương, trong lòng đều chém giết Ninh Từ Nhiên tám trăm lần.
Một lúc sau, Chung Thái mới nói: "Ngươi trước đó nhắc tới còn có một võ đấu tu giả canh giữ Ninh Từ Nhiên, hình như không thấy tên hắn?"
Ổ Thiếu Càn hồi tưởng một chút, đáp: "Võ đấu tu giả đó phản ứng rất linh mẫn, nhưng chắc là không có tình cảm gì với Ninh Từ Nhiên, hành sự cũng khá biết thời thế, đối với chúng ta chắc là không có ác ý."
Chung Thái nghĩ nghĩ, cũng thấy đúng là như vậy.
Đã không có ác ý, vậy bất kể y và Ninh Từ Nhiên có chuyện gì, đều không liên quan đến hắn và Lão Ổ.
Nhưng mà, Ninh Từ Nhiên phải chết!
Ổ Thiếu Càn cũng cảm thấy như vậy, trầm ngâm nói: "Sau khi Ninh Từ Nhiên trở về Kim Quang Các, e rằng trong thời gian ngắn sẽ không rời khỏi thế lực. Cho dù có ra ngoài, bên cạnh tất nhiên cũng sẽ có tu giả hộ trì, trên người càng sẽ mang theo nhiều vật phòng ngự."
Chung Thái vô cùng tán thành.
Ví dụ như hắn và Lão Ổ, từ khi bái sư đến nay, từ tay hai vị sư phụ đã nhận được rất nhiều vật hộ thân.
Mặc dù Ninh Từ Nhiên ở Kim Quang Các có chỗ dựa là Niết Bàn, mà hắn và Lão Ổ có chỗ dựa không chỉ là Niết Bàn, nhưng Ninh Từ Nhiên cũng rất được Niết Bàn sủng ái, tổ phụ hắn cho hắn nhiều vật hộ thân cũng là lẽ thường tình, cho dù Ninh Từ Nhiên ra ngoài, kẻ có thể gây ra đe dọa tính mạng cho hắn cũng không nhiều.
Cho nên, hiện tại Ninh Từ Nhiên đó giống như đang mang một cái mai rùa, thật sự là không dễ đối phó.
Nhưng nếu thật sự cứ thế bỏ qua cho Ninh Từ Nhiên, nhìn cái chỉ số ác ý đáng buồn nôn kia, Chung Thái cũng không cam tâm.
Ổ Thiếu Càn hừ lạnh một tiếng: "Ta nhớ, chúng ta còn có một Khôi Nhất đang du đãng ở bên ngoài."
Mắt Chung Thái sáng lên.
Ổ Thiếu Càn nói: "Đạo binh mạnh nhất trong tay chúng ta cũng chính là Kim Giáp Binh, Hóa Linh đỉnh phong mà thôi, nếu phái đi rình mò trong phạm vi thế lực của Kim Quang Các, một khi bị phát hiện sẽ rất rắc rối. Nhưng Khôi Nhất thì khác, vốn dĩ đã bị truy sát, trên người cũng mang theo trận bàn truyền tống, chúng ta chỉ cần truyền tin qua cho nó, để nó đi lại gần vùng lân cận Kim Quang Các một chút, cũng có thể mang lại không ít rắc rối cho Kim Quang Các rồi."
Chung Thái suy tư: "Cũng không thể lập tức làm như vậy, ngay cả khi có một phần vạn khả năng khiến hắn liên hệ tới chúng ta cũng không được."
Ổ Thiếu Càn gật đầu nói: "Lúc truyền tin dặn dò kỹ thêm vài câu là được, để nó đi dạo quanh vùng lân cận của các thế lực... dạo một hồi, lại dạo đến vùng lân cận Kim Quang Các."
Chung Thái liền cười: "Ý hay."
Ninh Từ Nhiên hiện tại, ngày tháng ở Kim Quang Các chắc hẳn không dễ chịu lắm, dù sao năng lực luyện đan của Tang sư phụ chúng ta vô cùng mạnh mẽ, Kim Quang Các tổn thất lượng lớn đơn hàng, tất nhiên sẽ không thờ ơ.
Hơn nữa, Ninh Từ Nhiên chỉ là hậu nhân của Niết Bàn cường giả, chứ không phải bản thân Niết Bàn.
Chẳng lẽ hắn thực sự có thể hoàn toàn không bị ảnh hưởng sao?
Ngay cả khi thực sự là Niết Bàn, e rằng cũng sẽ bị người ta lén lút oán hận vài câu thôi.
Theo ý nghĩ của Chung Thái, e rằng Ninh Từ Nhiên chính vì sống không thoải mái, ác ý mới nồng đậm như vậy.
Hoặc có lẽ...
Chung Thái quyết định sau này cũng quan tâm một chút, ví dụ như hắn quyết định đợi thêm vài ngày, xem chỉ số ác ý này có tiếp tục tăng trưởng hay không.
Nếu vẫn còn tăng trưởng, chứng tỏ Ninh Từ Nhiên thực sự sống rất không tốt rồi.
—
Chung Thái và Ổ Thiếu Càn xem gương xong, cũng thu nó lại.
Hiện tại đã là ngày thứ hai rồi, hai người họ vẫn là đừng ở trong Cổ Thành này trì hoãn quá lâu — biết đâu đại tử kia khi nào đó sẽ đưa sư huynh hắn tới thì sao?
Dù sao cũng không tiện tiếp đón khách khứa trong tình trạng bừa bãi thế này...
—
Sự thật cũng không nằm ngoài dự liệu của Chung Thái, ngay sau khi hai người ngủ dậy không lâu, vừa mới ra khỏi Cổ Thành, đang ngồi uống trà trong trạch để trên Đa Bảo Phong, quả nhiên có truyền âm của Ổ Đông Khiếu gửi tới.
Khôi lỗi tới báo, có khách tới cửa.
Chung Thái cười nói: "Mời người vào đi."
Không lâu sau, Xích Hỏa Loan lướt tới, đáp xuống mặt đất.
Xuất hiện trước mặt hai người, chính là Tuyên Bỉnh và Ổ Đông Khiếu.
Chung Thái quay đầu nhìn qua, không khỏi hơi nhướn mày.
Hô! Nhiều năm không gặp Tuyên sư huynh nên không để ý, hiện tại thấy hắn cùng xuất hiện với đại tử, mới phát hiện hắn không chỉ nuôi đại tử cao lớn vạm vỡ, thậm chí còn cao hơn cả bản thân hắn một thốn nha.
Mà tuổi dậy thì của đại tử chắc là vẫn chưa qua hẳn, đợi đại tử lớn thêm vài năm nữa, nói không chừng còn cao hơn Tuyên sư huynh nhiều hơn nữa.
Cũng không biết Tuyên sư huynh có hối hận vì nuôi đại tử quá tốt không...
—
Tuyên Bỉnh và Ổ Đông Khiếu cùng đi tới, đang định chào hỏi hai vị sư đệ.
Giây phút này, hắn đột nhiên phát giác, nụ cười của Chung sư đệ có chút hơi kỳ lạ... nhìn kỹ lại, lại dường như là ảo giác.
Tuyên Bỉnh cũng không nghĩ nhiều, mỉm cười chào hỏi: "Hai vị sư đệ, đã lâu không gặp, mạo muội quấy rầy."
Chung Thái cười hì hì nói: "Không mạo muội không mạo muội, Tuyên sư huynh mời ngồi!"
Tuyên Bỉnh cũng không quá khách sáo, liền cùng Ổ Đông Khiếu nhập tọa.
Đồng thời, Ổ Thiếu Càn đưa tới trước mặt hai người mỗi người một tách trà.
Mấy người ngồi một lúc, uống trà, và bàn bạc mục đích đến đây lần này.
—
Tuyên Bỉnh thản nhiên lên tiếng: "Chung sư đệ, ta có ý với kiện bát cấp trân bảo kia, chỉ là huyền thạch không đủ, phải tốn chút thời gian để gom góp. Không biết sư đệ liệu có thể giữ lại trước một thời gian không?"
Chung Thái rất tùy ý nói: "Không cần phải đi gom góp, Tuyên sư huynh nếu không ngại, cũng viết một tờ giấy nợ đi."
Tuyên Bỉnh ngẩn ra, không nhịn được nhìn về phía Ổ Đông Khiếu.
Sư đệ quả nhiên đoán đúng rồi? Hai vị sư đệ cư nhiên thực sự sẵn lòng để hắn nợ trước?
Nhưng hắn chỉ là sư huynh của Đông Khiếu mà thôi, giao tình với hai vị sư đệ, thực ra rất bình thường...
Chung Thái nụ cười hòa ái nói: "Đông Khiếu đau lòng sư huynh, trong tay hai người thúc thúc chúng ta lại vừa vặn có tài nguyên này, tạo chút thuận lợi mà thôi, không phải chuyện gì lớn lao. Tuyên sư huynh không cần để ý."
Tuyên Bỉnh có chút im lặng.
Đây không phải là vấn đề để ý hay không để ý, mà là cái nhân tình này thực sự là nợ quá lớn rồi...
—