Em Không Cần Anh - Nhược Thi An Hiên

Chương 13

Trước Tiếp

Mấy ngày nay, ngoài việc bận rộn quay quảng cáo, Ngô Hà còn làm một việc nữa, cô ta tìm người theo dõi Chu Diễn để xem xem anh có qua lại bí mật với người phụ nữ nào không.

Chu Diễn rất giữ bí mật về mặt này, theo dõi một tuần mới bị phát hiện.

Chỉ là trong khoảnh khắc cầm được bức ảnh, Ngô Hà đã rất tức giận, cô ta làm sao mà ngờ được, người ở bên cạnh Chu Diễn lại là Tống Viện cơ chứ.

Thì ra người đàn ông gió mát trăng thanh như Chu Diễn lại thích loại người như Tống Viện.

Ngô Hà rất tức giận, đập phá toàn bộ đồ đạc bên trong căn phòng, trợ lý Tiểu Huệ không biết đã xảy ra chuyện gì, bước tới để an ủi cũng bị Ngô Hà tát một cái.

Ngô Hà dường như đã phát điên, nhìn bản thân mình trong gương với đôi mắt đỏ ngầu và lẩm bẩm với chính mình: “Tống Viện, tôi sẽ không để cô sống yên ổn đâu.”

Tống Viện nghe ra là giọng nói của Ngô Hà, lông mày cô hơi nhăn lại một chút, oán hận nói: “Đúng vậy, tôi tuyệt vời như thế đấy.”

Nói xong, cô còn cười khinh thường.

Tiếng cười rất chói tai, Ngô Hà hừ lạnh: “Cô đắc ý cái gì? Cô cho rằng Chu Diễn thật sự thích cô hả?”

Tống Viện nghe ra được vài thông tin từ trong câu nói của Ngô Hà, thứ nhất, Ngô Hà đã biết chuyện của cô và Chu Diễn, thứ hai, Ngô Hà rất không vui, thứ ba, thái độ của Ngô Hà đối với Chu Diễn, hoàn toàn không có điềm tĩnh như Chu Diễn nói.

Quan hệ của Tống Viện và Chu Diễn từ trước đến nay đều không phải lén lút, cho dù có biết đi chăng nữa thì làm sao.

Cô chế nhạo: “Chu Diễn không thích tôi, thì cũng không bao giờ thích cô đâu, chị Ngô à.”

Cô dừng một lát lại nói: “À, quên mất, cô không thích người khác gọi cô là chị.”

Ngô Hà lạnh giọng ra lệnh: “Tống Viện, tôi mặc kệ cô có ý đồ gì, cô tránh xa Chu Diễn ra một chút.”

“Dựa vào đâu mà tôi phải nghe cô nói?” Tống Viện giễu cợt: “Cô là cái thá gì?”

“Cô…” Ngô Hà sắp nổi giận, bỗng nhiên cô ta nhớ ra cái gì đó, lập tức thay đổi thái độ và nói với giọng điệu kiêu ngạo: “Xem ra còn có chuyện mà cô chưa biết.”

“Có gì thì nói nhanh đi.” Tống Viện gần hết kiên nhẫn để nói chuyện điện thoại với cô ta, lười nghe cô ta nói nhảm.

“Về giải Kim Phi.” Ngô Hà cúi đầu thổi thổi móng tay mới làm, nhìn màu sắc trên đó và nhếch khóe môi: “Muốn biết không?”

Cô ta muốn Tống Viện phát điên, cố tình dụ cô.

Con người Tống Viện rất thích chống lại người khác, cô càng muốn treo tôi, tôi càng không để ý, không phải là giải Kim Phi dành cho nữ diễn viên xuất sắc nhất à, lần này không giành được, lần sau cố gắng hơn là được thôi.

Tại sao phải ở đây nghe Ngô Hà xoi mói.

Cô không đợi Ngô Hà nói tiếp, cười thầm rồi cúp luôn điện thoại, đề phòng cô ta gọi lại, cô thẳng thắn kéo một cái cho cô ta vào danh sách đen.

Làm xong mấy việc này, tâm trạng cô cảm thấy rất sảng khoái.

Sau khi Ngô Hà nhận được giải thưởng, trong giới có rất nhiều người tranh nhau nịnh bợ, Tống Viện khinh thường nhất là kiểu này, có bản lĩnh thì lấy kỹ năng diễn xuất để nói chuyện.

Đúng lúc Cao Tùng gọi điện thoại đến, cô nhận điện thoại rồi nói một vài vấn đề công việc, cô thuận miệng hỏi: “Anh Tùng, giải Kim Phi có chuyện gì đằng sau không?”

Cao Tùng nghe không hiểu lắm: “Cái gì?”

Tống Viện giải thích: “Chính là gian lận hay gì đó không.”

Cao Tùng phủ nhận: “Giải Kim Phi cũng không phải là giải gì lớn, ai lại làm những việc gian lận ngu ngốc này, không có.”

Tống Viện nghĩ lại thấy cũng phải, dù sao cũng là bỏ phiếu trực tuyến, nếu thật sự gian lận thì phải tốn rất nhiều tiền.

Ông chủ của Ngô Hà lại chịu chi hả?

Ở một nơi khác, Tập đoàn Chu Khang.

Chu Diễn đến văn phòng, cởi khuy áo vest, Tiểu Thôi bước vào: “Giám đốc Chu, buổi trưa Tổng giám đốc Ngô hẹn anh ăn cơm.”

“Hai giờ chiều có cuộc họp, ba giờ có một buổi đấu giá, năm giờ anh có hẹn với giám sát ngân hàng, đúng rồi, còn có một chuyện nữa.”

“Người phụ trách của giải Kim Phi muốn mời anh tối nay đi ăn cơm.” Tiểu Thôi nói

Chu Diễn nhướng mày: “Người phụ trách giải Kim Phi?”

Tiểu Thôi nói: “Đã hẹn với anh mấy lần rồi.”

Chu Diễn vô cảm nói: “Từ chối đi.”

“Nhưng mà.” Tiểu Thôi nói: “Lần này cô Ngô giành được giải thưởng là nhờ người phụ trách đó, nếu như anh không đi…”

Chu Diễn không nói gì, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn và rơi vào trầm tư.

Tiểu Thôi thận trọng nói: “Chủ yếu chuyện này liên quan đến cô Tống, lỡ như cô ấy biết là anh giúp cô Ngô giành giải thưởng này, tôi sợ…”

“Đương nhiên là phía chúng tôi chắc chắn sẽ không để lộ tin tức đó, chỉ sợ người bên phía ban tổ chức đó, anh xem?”

Chu Diễn đặt tay lên bàn, mí mắt từ từ nâng lên, lạnh lùng nói: “Trả lời người phụ trách bên kia, buổi tối sẽ cùng nhau ăn cơm.”

“Tôi lập tức sắp xếp.” Tiểu Thôi cầm tài liệu đi ra ngoài, khi gần đến cửa văn phòng thì dừng lại, quay đầu hỏi: “Giám đốc Chu, trợ lý của cô Ngô vừa gọi điện thoại đến.”

“Chuyện gì?”

“Hỏi anh khi nào có thời gian đi xem hòa nhạc với cô ấy.”

Sự kiên nhẫn của Chu Diễn dường như đã cạn kiệt, anh nói với vẻ mặt u ám: “Cậu làm thư ký lâu như vậy, không biết làm thế nào để từ chối người khác à.”

Tiểu Thôi rụt cổ lại: “Hiểu rồi ạ, tôi sẽ gọi lại và từ chối bọn họ.”

Cửa văn phòng mở ra rồi đóng lại, Chu Diễn dựa lưng vào ghế, bắt chéo hai chân trong văn phòng, anh cầm bút trong tay, suy nghĩ một lát rồi ném bút đi, lấy điện thoại ra chuẩn bị gửi tin nhắn Wechat thì có người gọi điện đến.

Cuộc gọi lạ, anh im lặng vài giây và nhận điện thoại, lạnh lùng nói: “Alo.”

Đầu bên kia vang lên giọng nói dịu dàng của người phụ nữ: “Giám đốc Chu à? Em là Ngô Hà.”

Chu Diễn nói với vẻ mặt không biểu cảm: “Cô Ngô, xin chào.”

“Gọi cô Ngô hơi khách sáo nhỉ, giám đốc Chu cứ gọi em là Ngô Hà đi.” Ngô Hà mỉm cười nói.

Chu Diễn im lặng không lên tiếng, những người quen anh đều biết, biểu hiện này của anh là đang tức giận, đáng tiếc Ngô Hà không biết, còn nghĩ rằng ông chủ đang rất vui khi nói chuyện điện thoại với mình.

Cô ta cười nói: “Em muốn mời giám đốc Chu đi xem hòa nhạc, không biết ngày nào giám đốc Chu rảnh.”

Trong nhận thức của cô ta, người đàn ông như Chu Diễn chắc chắn sẽ thích một người phụ nữ tri thức xinh đẹp, buổi hòa nhạc có thể thể hiện sự tu dưỡng của một người một cách tốt nhất.

Cô ta muốn tạo dựng hình tượng tốt trước mặt Chu Diễn, Tống Viện làm được, cô ta cũng sẽ làm được.

Chu Diễn trầm giọng hỏi: “Cô Ngô rảnh lắm à?”

Ngô Hà sửng sốt một lúc, không hiểu rõ ý nghĩa trong lời nói của Chu Diễn, nhưng vẫn lịch sự nói: “Vẫn có thời gian gặp giám đốc Chu đó.”

“Ồ, vậy sao.” Chu Diễn nói: “Trưa hôm nay vừa hay tôi có cuộc hẹn với tổng giám đốc Ngô, nếu không thì… Đi cùng đi?”

Anh đang cảnh báo cô ta, nhắc nhở cô ta, đừng làm việc quá phận.

Gặp Ngô Thành?

Cô ta bị bệnh à?

Ngô Hà ngại ngùng cười: “Nếu giám đốc Chu có việc bận, vậy chúng ta hẹn lần sau nhé.”

Sợ Chu Diễn sẽ nói điều gì không có lợi cho cô ta, cô ta nói bóng nói gió: “Gần đây tổng giám đốc Ngô không khỏe, có lẽ giám đốc Chu biết nên nói điều gì, không nên nói điều gì."

Chu Diễn cười khẽ: “Tất nhiên.”

Ngô Hà nói: “Vậy anh làm việc tiếp nhé.”

Cô ta chủ động cúp điện thoại.

Khi vừa cúp điện thoại, khóe môi nhếch lên của Chu Diễn lập tức trở lại bình thường, màu mắt anh tối sầm lại, có vài người phụ nữ luôn luôn không biết thân biết phận mình.

Tâm trạng của anh không tốt lắm, đến mức mà khi điện thoại đổ chuông lần nữa, giọng vẫn rất khó nghe: “Làm sao? Cô Ngô còn có chuyện muốn nói à?”

Đầu bên kia điện thoại hơi ồn, anh lắng nghe tiếng ồn không một câu nào rõ đầu đuôi.

Đầu bên kia dường như dừng lại một chút, một lát sau mới hỏi: “Chu Diễn, anh đang nói cái gì? Ai có chuyện cơ?”

Là Tống Viện gọi đến, cô đang ở sân bay, buổi chiều sẽ đến thành phố C để quay quảng cáo, nhân lúc có thời gian nên gọi điện thoại cho Chu Diễn, cũng là muốn nói cho anh biết hành trình của cô.

“À, không có gì.” Chu Diễn nói.

Tống Viện nghe không giống như không có việc gì nên truy hỏi: “Vừa rồi có người gọi cho anh hả? Là nữ à? Làm phiền anh sao?”

Có thể chọc giận Chu Diễn, chứng tỏ người này rất có năng lực, cô hỏi với tâm trạng không tốt lắm, hơi ghen tị.

“Không phải.” Chu Diễn phủ nhận: “Đàn ông, một người chào hàng các sản phẩm quản lý tài sản của ngân hàng.”

Tống Viện rất tin tưởng Chu Diễn, chỉ cần là lời anh nói thì cô đều tin, chính là kiểu tin tưởng vô điều kiện. Biết không phải là phụ nữ, tâm trạng cô lại tốt rồi, cầm điện thoại đi đến chỗ không người, nũng nịu nói: “Anh vẫn chưa hôn em à?”

“Nhanh, nhanh hôn em đi.”

“Hôn thế nào?” Chu Diễn hỏi.

Tống Viện: “Ai bảo không thể hôn qua điện thoại? Em không quan tâm, anh phải hôn em.”

Chu Diễn hiếm khi vì cô mà hạ thấp dáng vẻ, dỗ dành nói: “Được, hôn em.”

Vừa nói anh vừa đưa môi đến sát bên loa nghe, hôn nhẹ một cái: “Được chưa nào?”

“Thêm một lần nữa.” Tống Viện tiếp tục làm nũng.

Chu Diễn lại hợp tác thêm một lần nữa.

Làm sao Tống Viện có thể chịu nổi anh dỗ dành như vậy, khuôn mặt trắng nõn đỏ lên trong nháy mắt, giễu cợt nói: “Sao hôm nay anh lại nghe lời như vậy, không phải đã làm việc gì trái với lương tâm đấy chứ?”

“Không có.” Chu Diễn thề thốt phủ nhận, hỏi thẳng cô: “Em không tin anh à.”

Giọng điệu nghe khá nghiêm túc.

Tống Viện vội vàng dỗ dành anh: “Tin tin tin, sao em không tin anh được chứ, Tống Viện tin tưởng Chu Diễn nhất, lại đây hôn một cái.”

Cô cũng hôn một cái vào loa nghe điện thoại.

Tiếng cười khúc khích vang lên làm sắc mặt Chu Diễn cũng dịu đi rất nhiều, anh hỏi: “Lần này đi bao lâu?”

“Chắc một tuần.” Tống Viện dặn dò: “Anh ở nhà phải ngoan ngoãn đó, không được gặp mặt Ngô Hà.”

Cuộc điện thoại lúc sáng khiến cô rất để ý, Ngô Hà giỏi phá đám, cô hơi lo lắng.

“Ừ, không gặp ai cả.” Chu Diễn đảm bảo: “Ngoan ngoãn đợi em trở về.”

“Thế còn được.” Tống Viện như dỗ dành một đứa trẻ: “Khi nào em về sẽ mang quà về cho anh.”

“Được.”

Nhân viên sân bay đang thúc giục cô, sau khi giải thích vài câu ngắn gọn, cô cúp điện thoại trước.

Có lẽ là do gọi điện thoại với Chu Diễn nên tâm trạng của cô đã tốt, lên máy bay ngủ thiếp đi và mơ, tất cả đều là giấc mơ đẹp, trong giấc mơ Chu Diễn đang nắm tay cô, hai người đi bộ trong biển hoa, anh còn tự tay đan một vòng hoa đội lên đầu cô.

Anh quỳ xuống, gọi cô là công chúa.

Cô cười rất hạnh phúc.

Anh làm ảo thuật lấy ra một hộp nhung màu đỏ, mở ra, ở bên trong là một chiếc nhẫn kim cương, anh chân thành nói: “Viện Viện, lấy anh nhé.”

Khi Tống Viện đang mơ màng thì có người bên cạnh đẩy cô một cái: “Chị Viện, chị Viện dậy đi, máy bay sắp hạ cánh rồi.”

Tống Viện mở to đôi mắt mờ mịt: “Hả?”

Tiểu Vinh: “Sắp hạ cánh rồi ạ.”

Tống Viện quay đầu nhìn ra bên ngoài, máy bay đã hạ cánh, mộng đẹp bị làm phiền, cô không vui lắm, Tiểu Vinh tùy tiện hỏi: “Chị Viện, có phải vừa rồi chị đã mơ giấc mơ đẹp đúng không?”

Tống Viện: “Chị nói mớ hả?”

Tiểu Vinh đến gần, nhẹ giọng nói: “Chị cười liên tục, còn gọi tên của giám đốc Chu.”

Chỉ là cô không ngờ tới, phía sau còn có chuyện hot hơn nữa.

Quay quảng cáo được một nửa, có một tin tức nhảy lên đầu hot search, trên bài đăng có đính kèm một từ “bùng nổ”.

Nội dung của bài đăng là #người nổi tiếng nửa đêm đến bệnh viện phá thai#, có hình ảnh sự thật, mặt của người phụ nữ đã được làm mờ, chỉ là làm mờ lấy lệ, ai biết cô ta thì đều nhận ra đó là ai.

Là Tô Khanh.

Tô Khanh đi theo một người đàn ông, khoảng cách của hai người hơi xa, nhìn không hẳn là quá thân thiết.

Có điều thợ săn ảnh đã quen với việc không căn cứ, bất kể bạn cách bao xa, chỉ cần xuất hiện trong một ống kính, không có việc gì cũng có thể gây rối đến cho bạn.

Vì vậy, bức ảnh đã khẳng định quan hệ giữa bông hoa đó và người đàn ông.

Thứ duy nhất không hoàn hảo đó là người đàn ông, người đàn ông quay lưng về phía máy ảnh nên không nhìn ra là ai, nhưng cái này cũng không thể ngăn người hâm mộ qua đường hóng chuyện.

Có người giàu trí tưởng tượng, dựa vào hình dáng của người đàn ông suy ra một vài người khả nghi.

Chốc lát, một số diễn viên nam và ông chủ lớn họ Chu nào đó bị gọi tên, vì liên quan đến rất nhiều công chức, không bao lâu, bài đăng nhanh chóng lên top tìm kiếm thịnh hành, trong vòng một giờ, từ vị trí thứ mười xông lên vị trí đầu tiên.

Bên dưới có hơn 100.000 bình luận, để vạch trần chân tướng của sự việc, hơn một nửa số bình luận đoán là người họ Chu nào đó. Rốt cuộc hào quang lớn như vậy, chỉ có ông chủ lớn mới có.

Mấy ngày này Tống Viện bận quay phim, khi làm việc cô yêu cầu cao, đặc biệt là các tình tiết, có khi cô sẽ chủ động xin chụp thêm vài tấm.

Đạo diễn luôn thích những người làm việc chăm chỉ, bí mật khen cô rất nhiều.

Kết quả của việc quá nghiêm túc là, cô không có thời gian lướt web, vì vậy khi cô biết sự việc hot search đã là ngày hôm sau.

Hot search đã bị xóa, những bài nên xóa đều đã được xóa hết, chỉ để lại một số ảnh được làm mờ.

Vốn dĩ cô chỉ muốn tùy tiện xem một chút, ai biết được mở bài đăng thì nhìn thấy bức ảnh được làm mờ, đột nhiên dừng động tác, ánh mắt rơi vào ngón trỏ của người đàn ông.

Chỗ đó mơ hồ phản chiếu chiếc nhẫn của người đàn ông.

Bức ảnh thật sự rất mờ, hình ảnh chiếc nhẫn cũng không quá rõ, nhưng Tống Viện lại nhận ra nó, bởi vì cô đã từng đưa cho Chu Diễn một chiếc giống hệt như vậy.

Đó là chính tay cô cẩn thận lựa chọn, độc nhất vô nhị, cô không thể nhận sai được.

Tim đập loạn xạ vô cớ, một số loại ý tưởng hiện lên, cô run rẩy thoát khỏi Weibo, gọi điện thoại cho Chu Diễn.

Đến thành phố C bốn ngày, hai người không hề liên lạc với nhau, cô cho rằng anh bận.

Giống như mọi lần gọi trước đây, đổ chuông rất lâu cũng không có ai nhận, lúc Tống Viện định bỏ cuộc, bên đó có người nghe máy.

“Xin chào.” Trả lời rất lịch sự.

“Xin chào.” Tống Viện hỏi: “Chu Diễn có đó không?”

“Giám đốc Chu hả? Anh ấy đang họp.” Người phụ nữ nói: “Tôi là trợ lý của anh ấy, cô có chuyện gì có thể nói với tôi.”

“Nhắn giám đốc Chu sau khi họp xong thì gọi lại cho tôi.” Tống Viện nói: “Phía trên là cách thức liên lạc của tôi.”

"Vâng.” Nữ trợ lý nói.

Trước khi Tống Viện cúp điện thoại, cô loáng thoáng nghe thấy nữ trợ lý nói: "Bây giờ ai cũng muốn có quan hệ với giám đốc Chu, giám đốc Chu biết cô ta à?"

"Không quen biết thì đã không cho cô ta số này nhỉ?"

"Nếu quen biết thì sao không có trong danh bạ?"

"Không có trong danh bạ? Vậy có lẽ đó là một người phụ nữ không biết xấu hổ nào đó..."

Nói đến đây thì cúp điện thoại.

Tống Viện chưa bao giờ kiểm tra điện thoại của Chu Diễn, nên cô càng không biết anh không lưu tên mình.

Không chỉ trái tim run rẩy mà ngón tay cũng run rẩy, lồng ngực thắt lại đau nhói, tại sao Chu Diễn không lưu cô trong danh bạ?

Sau khi nghĩ đi nghĩ lại, cô không thể đưa ra câu trả lời thỏa đáng.

Có lẽ là do ánh đèn hơi chói mắt, hốc mắt hiện lên một lớp sương mỏng, làm cho mọi thứ trở nên mờ ảo. Buổi chiều quay phim không suôn sẻ, xảy ra mấy sự cố, lần nghiêm trọng nhất suýt chút nữa làm cô bị thương.

Biết cô vất vả quay phim, đạo diễn quyết định cho cô nghỉ nửa ngày, dặn dò cô về khách sạn nghỉ ngơi cho thật tốt.

Tống Viện lơ đãng đồng ý, sau khi trở về khách sạn, Tiểu Vinh đi ra ngoài mua đồ, cô nằm trên giường nghỉ ngơi, nhưng cho dù cô cố gắng thế nào cũng không thể ngủ được.

Những bức ảnh trên hot search thỉnh thoảng lại xuất hiện trong đầu cô, chẳng lẽ là Chu Diễn? Chẳng lẽ là Chu Diễn thật sao?

Một âm thanh đột nhiên vang lên: "Không phải anh ta, sao có thể là anh ta chứ."

Một giọng nói khác: "Tại sao không phải là anh ta, cô không thấy chiếc nhẫn trên tay anh ta à? Nó là do cô cất công đặt làm theo yêu cầu đấy, có một không hai."

"Có lẽ... Có lẽ ai đó đã đặt làm theo yêu cầu chiếc nhẫn này, không thể kết luận người đó chính là anh ta chỉ vì một chiếc nhẫn."

"Tỉnh lại đi, cô còn chưa nhận ra sự việc à? Nếu anh ta không chột dạ thì sao không nghe điện thoại của cô, đừng quên, điện thoại của anh ta không lưu tên cô."

"Không lưu tên cũng không thể nói lên điều gì mà."

"Không thể giải thích chuyện khác, nhưng ít nhất có thể nhìn ra anh ta không hề quan tâm đến cô."

Tống Viện cuộn mình lại, hai tay đưa lên bịt tai, từ chối nghe bất cứ âm thanh nào, không, cô không muốn nghe, không muốn nghe.

Một lúc sau, có một giọng nói an ủi nhẹ nhàng vang lên, đợi một chút đi, anh sẽ gọi điện giải thích cho cô.

Tống Viện ôm hy vọng này và đợi rất lâu, cô đợi từ khi mặt trời chói chang cho đến khi mặt trời lặn xuống phía tây, từ khi mặt trời lặn xuống phía tây cho đến khi màn đêm buông xuống, rồi từ khi màn đêm buông xuống cho đến khi đêm khuya.

Những ngón tay mảnh khảnh đặt lên màn hình điện thoại, thỉnh thoảng lại ấn một cái, thỉnh thoảng lại ấn một cái.

Đáng tiếc...

Vẫn không có cuộc gọi nào.

Hy vọng của cô đã tiêu tan.

Ngày hôm sau, Tống Viện tỉnh lại, hai mắt cô đã thâm quầng, đầu óc choáng váng, Tiểu Vinh giật mình nói: "Chị Viện, rốt cuộc chị bị làm sao vậy?"

Về việc hotsearch, sau khi thương lượng với nhau, Cao Tùng và Tiểu Vinh đã quyết định không nói với Tống Viện, vì vậy họ không biết Tống VIện đã biết chuyện này.

"Chị cảm thấy không khỏe à?"

Tống Viện lắc đầu: "Chị không sao."

Cô vừa nói xong, Tiểu Vinh lại càng ngẩn người: "Chị khàn giọng từ lúc nào vậy?"

Tống Viện muốn nói thêm gì nữa nhưng lại không nói được lời nào nữa, cổ họng đau đến mức vừa động một cái mà cả người đã toát mồ hôi lạnh.

Tiểu Vinh luống cuống, vội vàng đưa cô đến bệnh viện.

Sau khi bác sĩ khám xong thì yêu cầu cô nhập viện điều trị, Tống Viện kiên quyết không nhập viện, khi ép cô rời đi thì cô đã ngất, khi tiếp đất, trán cô đập vào góc cửa, để lại một vết bầm tím lớn.

Tiểu Vinh sợ chết khiếp.

Tống Viện mơ một giấc mơ dài, trong mơ Chu Diễn dẫn cô đi vào một biển hoa, chính là biển hoa lần trước, hương hoa dễ chịu, bọn họ vui vẻ chạy trong biển hoa.

Chạy đến chỗ đất trống lần trước, anh buông tay cô ra, quỳ một gối xuống và lấy chiếc nhẫn ra.

"Lấy anh nhé."

Cô mỉm cười đưa tay ra, tay cô còn chưa kịp chạm vào thì Chu Diễn đã đột nhiên biến mất.

Cô điên cuồng chạy trong biển hoa, gọi: "Chu Diễn, Chu Diễn..."

Cứ chạy mãi rồi cô đến bên một vách núi, dưới chân là một hang động không đáy, cô sợ hãi lùi lại hai bước, đột nhiên có một giọng nói vang lên phía sau.

Cô quay đầu lại nhìn, biển hoa phía sau đã biến thành đại dương, mặt biển gợn sóng lăn tăn, cô như một chiếc thuyền đơn độc trôi bồng bềnh trên đó.

Một cơn sóng ập đến và cô bị đẩy xuống vực sâu thẳm.

Khi Tống Viện tỉnh dậy, trên trán cô đã lấm tấm mồ hôi, sắc mặt tái nhợt dưới ánh đèn, hai mắt đỏ ngầu, trông cô rất bất ổn.

Trái tim cô như ngừng đập lúc nào không hay.

Cô vuốt ngực và từ từ đợi nhịp tim trở lại bình thường. Không ngờ lại nhớ tới những thứ trên hot search, sau khi bình tĩnh lại, suy nghĩ của con người cũng trở nên rộng mở hơn.

Cô biết người đó không phải Chu Diễn.

Nhưng điều cô quan tâm lại là chuyện khác.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, người đàn ông đã không liên lạc được năm ngày cuối cùng cũng gọi đến.

Tống Viện nhìn thông tin người gọi, cô kiên quyết không trả lời, cho dù chuông vẫn reo.

Người bên kia dường như cũng không kiên trì lắm, đổ chuông vài hồi thì đã cúp điện thoại.

Tống Viện cười giễu, cô biết anh chưa bao giờ kiên nhẫn với cô.

Khi cô lại nhận được cuộc gọi từ Chu Diễn, đó là ngày Tống Viện xuất viện, cô ngồi trên xe, điện thoại đổ chuông và cô bắt máy, cô không cho Chu Diễn cơ hội để nói mà hỏi trước:

"Chu Diễn, chiếc nhẫn tôi đưa cho anh đâu?"

Trước Tiếp