“Người ta muốn cưới… dường như không phải vị này thì phải…”
08
Phụ thân và mẫu thân dìu nhau đứng trước mặt Hoắc Chiêu, toàn thân run rẩy.
“Hoắc… Hoắc tướng quân tha tội! Trưởng nữ nhà ta… trưởng nữ… nó mất tích rồi!”
Muội muội khoác hỷ phục đứng một bên, hai mắt đỏ hoe, bị thị vệ của Hoắc Chiêu giữ c.h.ặ.t.
Hoắc Chiêu khẽ xoay lưỡi đao trong tay.
“Mất tích?”
“Vâng… vâng…”
“Mất thế nào?”
“Nó… trước đêm đại hôn đã trèo tường bỏ trốn.”
“Bỏ trốn?”
Hoắc Chiêu cong môi cười, nhưng trong mắt không có lấy nửa phần ấm áp.
“Vậy mà ta… lại chẳng hề nhìn thấy. Hầu phủ không phái người đi tìm sao?”
Phụ mẫu hoảng sợ đến mức suýt quỳ xuống:
“Hoắc tướng quân tha mạng! Thanh Ly nó tự biết bản thân không xứng với ngài, hẳn là xấu hổ mà trốn đi. Chúng ta thực lòng vì tướng quân suy nghĩ, mới để Thanh Dao lên kiệu. Thanh Dao dung mạo tương tự Thanh Ly, lại không như nó… còn… còn có vết sẹo…”
Hoắc Chiêu bật cười:
“Vì ta mà suy nghĩ? Chúng ta không thân không thích, cớ sao các ngươi thà vì ta mà tính toán, lại không vì chính nữ nhi của mình mà suy nghĩ?”
“Chẳng lẽ chỉ vì có một vết sẹo… Thẩm Thanh Ly không còn là cốt nhục của Hầu gia và phu nhân nữa sao?”
Phụ mẫu sợ đến tái mặt:
“Phải… phải…”
“Chúng ta tìm! Nhất định dốc toàn lực cả phủ đi tìm! Tìm được sẽ đích thân áp giải nó đến phủ tướng quân thỉnh tội! Chỉ là Thanh Ly đầu óc không tỉnh táo, si si dại dại… cũng không biết chạy đến nơi rừng sâu núi thẳm nào rồi…”
Phụ thân cười gượng:
“Nếu thực sự không tìm được… chi bằng Hoắc tướng quân cân nhắc Thanh Dao nhà ta, nó chính là đệ nhất tài…”
Lời còn chưa dứt, một gia nhân lăn xả chạy vào.
“Lão… lão gia! Phu nhân! Không xong rồi!”
“Làm càn! La hét cái gì, không thấy Hoắc tướng quân đang ở đây sao!”