Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đa số người đều không dám nhìn những đôi mắt tham lam kia và những bóng hình không thể nắm bắt ấy.
Hoặc nói đúng hơn, họ căn bản không muốn đi nhìn.
Dần dà, những người sống sót bắt đầu thích nghi một cách bất ngờ với cuộc sống sinh hoạt kiểu này.
Không thể không nói, khả năng thích nghi của con người vẫn rất mạnh mẽ.
Nhưng… cũng không phải tất cả mọi người đều vô tâm vô phế đến vậy.
Thôi Tú Ân sau khi tiếp xúc với Trần Dã và Chử Triệt, rồi cũng không có bất cứ liên lạc nào với họ nữa.
Dường như việc hôm đó chỉ là một khúc nhạc nhỏ bé.
Trần Dã và Chử Triệt cũng không quan tâm đến một tiểu tiểu nhân vật tầm thường như cô.
Tuy người phụ nữ này mang một hương vị khác lạ.
Nhưng Thôi Tú Ân lại bồn chồn như kiến bò trên chảo nóng.
“Tiết Nam!”
Một giọng nói kỳ quái gọi giật anh chàng Tiết Nam đang rảo bước, nhìn ra ngoài cổng trường qua khe hở.
Trong số trăm người sống sót, có lẽ chỉ có Tiết Nam dám làm như vậy.
Những người sống sót khác hận không thể tránh xa những con quái vật dị hình bên ngoài cổng trường càng xa càng tốt.
Ai còn dám nhìn chúng nữa?
Chỉ riêng Tiết Nam là khác, anh ta dường như rất hứng thú với những con quái dị bên ngoài cổng trường.
Quay đầu lại, anh thấy gương mặt tinh ranh của Thôi Tú Ân đang ẩn dưới chiếc áo choàng đen.
Anh ta quen biết người phụ nữ này, là một thành viên của Giáo hội Thần Chết. Xét cho cùng, một phụ nữ ngoại quốc ở đây vẫn rất nổi bật.
“Tiểu thư Thôi, cô tìm tôi?”
Thôi Tú Ân liếc nhìn trái phải, rất đề phòng, thò tay vào trong áo lấy ra một cuốn sổ tay màu đen.
Đây là một cuốn sổ tay bìa mềm màu đen rất bình thường.
Trên cuốn sổ vẫn còn sót lại một vài vết bẩn màu đỏ sẫm. Những người đã trải qua Tận Thế, chỉ cần liếc nhìn một cái, là có thể hiểu ngay đây là cái gì.
“Tiết Nam, nhớ… đem cuốn sổ tay này giao cho tiên sinh Chử và tiên sinh Trần. Nhớ ngàn lần đừng quên!”
Nói xong, Thôi Tú Ân quay đầu bỏ đi, bước chân hấp tấp còn không chút lưu luyến.
Sắc mặt Tiết Nam không đổi, nhẹ nhàng nhét cuốn sổ tay vào trong áo, cảnh giác nhìn trái phải một lượt, phát hiện xung quanh không có ai, lúc này mới hoảng hốt hấp tấp rời đi.
“Tiết Nam, đi đâu vậy?”
Một người sống sót vừa từ nhà vệ sinh đi lên, run rẩy đi về phía lớp học, vừa nói vừa kinh ngạc nhìn theo bóng lưng của Thôi Tú Ân đang rời đi.
Người này trước kia là một thành viên trong đội xe.
Mà hiện tại, đã là tín đồ của Giáo hội Thần Chết rồi, chỉ sau nghi thức tế lễ, liền có thể mặc lên những chiếc áo choàng đen tượng trưng cho Giáo hội Thần Chết.
Vì điều này, tên này cũng rất hưng phấn.
Tiết Nam làm như không có chuyện gì, nói: “Chẳng có việc gì, đi tìm tiên sinh Trần!”
Biểu cảm trên mặt người sống sót kia hơi kỳ quái một chút, do dự một chút rồi mới nói: “Tiết Nam, anh cũng khuyên bảo tiên sinh Trần và đội trưởng Chử đi. Mọi người hiện tại đều là người của Giáo hội Thần Chết rồi. Chỉ có hai người họ còn không phải!”
“Lỡ như vậy kháng cự cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu phải không!”
“Gia nhập Giáo hội Thần Chết cũng tốt mà, anh xem xem, hiện tại chúng ta không thiếu ăn thiếu uống, đợi khi Thần Chết rảnh tay ra, những thứ bẩn thỉu bên ngoài cổng trường cũng phải cuốn xa xa.”
“Lúc đó ngày tốt lành của chúng ta sẽ đến thôi! Anh khuyên bảo hai người họ đi…”
“Bốp!”
Tiết Nam trực tiếp tát một cái vả qua, sau đó đá một cước vào bụng tên đàn ông này.
Không đợi hắn đứng dậy, Tiết Nam một chân giẫm lên đầu hắn, khuôn mặt xấu xí kia trở nên vô cùng dữ tợn.
“Mày tính là cái thá gì? Tiên sinh Trần và đội trưởng Chử cũng là thứ mà mày có thể tùy tiện nói xấu sau lưng sao?”
“Nếu không có hai người họ, mày đã chết sớm rồi!”
“Tiết Nam… anh…”
Tiết Nam âm trầm nói: “Mày tin hay không, tao đem lời mày vừa nói chuyển cáo lại cho tiên sinh Trần, xem xem ngài sẽ an bài cho mày như thế nào?”
“Mày…”
Tên đàn ông không dám nói nữa rồi.
Cái tên Trần Dã như tảng đá nghìn cân đè nặng trong lòng hắn.
Động tĩnh bên này đã thu hút sự chú ý của những người sống sót khác trong lớp học.
Đẩy cửa lớp ra liền thấy Tiết Nam đang giẫm lên một tên đàn ông, có người còn muốn bênh vực không nổi, nghe câu nói của Tiết Nam, trực tiếp run một cái rồi quay đầu chạy về.
Dù là kẻ ngốc, cũng biết động thái của Tiết Nam ước chừng có quan hệ với Trần Dã, không ai dám xen vào.
Tiết Nam nhổ một bãi nước miếng vào mặt tên đàn ông, nghênh ngang đi về phía tầng bốn.
Tên đàn ông trên đất, ánh mắt độc ác nhìn theo Tiết Nam, hận không thể nuốt sống Tiết Nam.
Nhưng lại từ đầu đến cuối không nhúc nhích.
“Thằng Tiết Nam này… thật là, mọi người ít nhiều cũng có tình giao, sao có thể như vậy!”
“Cũng là… nhưng, sao tôi cảm thấy thằng Tiết Nam này ngày càng giống tiên sinh Trần Dã vậy!”
“Hai… Tiết Nam chính là đang học theo tiên sinh Trần, điều này có gì mà không nhìn ra chứ!”
Những người sống sót đoán không sai, Tiết Nam chính là đang học theo Trần Dã.
Học theo sự tàn nhẫn, lãnh khốc, vô tình của Trần Dã.
Có lẽ chỉ có như vậy, mới khiến người khác khiếp sợ, e dè mình, khi tìm được em gái, Tiết Nam mới cảm thấy bản thân có đủ khả năng che chở cho cô ấy.
Tiết Nam đã lén lút tích trữ một ít sô cô la và kẹo sữa Đại Bạch Thố.
Thậm chí còn có một chiếc áo khoác lông vũ màu trắng.
Da em gái trắng, mặc áo khoác lông vũ màu trắng sẽ rất đẹp.
Những thứ này trước Tận Thế, dựa vào thân phận đại người nổi tiếng với hàng triệu fan của Tiết Nam, muốn có được đơn giản đừng quá dễ dàng.
Nhưng hiện tại là Tận Thế, dù là Tiết Nam, cũng tiêu hao không ít sức lực mới kiếm được.
Tiết Nam mang theo cuốn sổ tay đến lớp 3 năm 4.
“Tiên sinh Trần! Đội trưởng Chử!”
“Vào đi!”
Trong lớp học vang lên giọng nói của Chử Triệt.
May là Chử Triệt chưa ra ngoài làm việc thần bí gì đó, Trần Dã cũng ở đây.
Trần Dã cũng vừa tiêu hao xong một lọ nước mắt máu Thần Chết đã được nâng cấp tinh luyện.
Anh ta có cảm giác, chính là trong hai ngày tới, mình sắp đột phá rồi.
Có lẽ là ngay giây phút sau, cũng có lẽ là vào sáng sớm mai.
Vì thế, Trần Dã chẳng hề tiếc điểm sát lục cùng nước mắt máu Thần Chết đã tiêu hao.
Trong căn phòng tối tăm, Tiết Nam liếc nhìn đã thấy chiếc kính đen trên mặt Trần Dã.
Nhưng Tiết Nam không nói gì cả.
Thiết Sư nằm trên đất ngủ say sưa.
“Tiên sinh Trần, đội trưởng Chử, đây là Thôi Tú Ân nhờ tôi giao cho hai vị!”
Tiết Nam lấy cuốn sổ tay ra, cung kính đưa cho Trần Dã.
Chử Triệt bên cạnh cũng nổi hứng, vội vàng ngồi dậy.
Chử Triệt tùy tiện hỏi vài câu về tình hình mọi người, rồi đuổi Tiết Nam đi.
Hai người cúi đầu sát lại phía trước ngọn nến duy nhất trong lớp học.
Cả trường học đều mất điện, vì vậy, những thứ như nến đã bị mọi người mang về khi thu thập vật tư.
“Thôi Tú Ân đưa cho chúng ta?”
Đối với người phụ nữ này, hai người vẫn còn có ấn tượng, người phụ nữ này hình như biết rất nhiều bí mật mà người khác không biết.
Sau khi mở cuốn sổ tay ra, hai người mới phát hiện đây là một cuốn nhật ký.
Dòng đầu tiên trên trang viết về thời tiết: “Ngày 17 tháng 10 năm 2030. Thời tiết: Tuyết lớn!”
Hai người nhìn xuống dưới, khi nhìn thấy câu đầu tiên trong phần chính của nhật ký.
Cả hai người cùng run lên một cái.
Câu đó viết là: “Tiết Tình chết rồi!”