Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi Tiểu Thần suy luận xong, Dương Tầm Chi và Lưu Quy Thịnh đồng thanh thốt lên.
Câu trước là của Lưu Quy Thịnh, câu sau là của Dương Tầm Chi.
Hai người nói xong thì nhìn nhau trân trối.
Sự ngượng ngùng lan tỏa giữa hai anh em...
Tần Vũ và Hoàng Dương Anh thì hớn hở xem kịch, còn Tiểu Thần đứng đó với vẻ mặt vô tội.
Cuối cùng, Dương Tầm Chi phải lên tiếng phá tan sự im lặng: "Khụ khụ, không phải bảo đi điểm trí thức sao? Chúng ta mau dọn dẹp rồi đi thôi."
"Đúng đúng, Tiểu Thần mau lại đây dạy anh xem thỏ ăn gì, gà ăn gì nào."
Lưu Quy Thịnh chộp lấy Tiểu Thần để che giấu sự xấu hổ: "Anh chuẩn bị nuôi gà với thỏ rồi, nhân tiện lúc này em chỉ bảo chi tiết cho anh với."
"Đợi lúc nuôi lớn rồi, anh mời em ăn đùi thỏ với đùi gà."
Tiểu Thần bày ra vẻ mặt không thèm thuồng đùi gà đùi thỏ cho lắm, nhưng mà, bảo cậu dạy anh Lưu nuôi thỏ nuôi gà thì cậu lại khá hào hứng.
"Được ạ, anh Lưu, em nói anh nghe, gà thì dễ nuôi, chủ yếu là thỏ ấy.
Thỏ thì anh không được cho chúng ăn rau còn dính nước, cũng không được để chúng bị dầm mưa, còn nữa là..."
Tiểu Thần phấn khích kéo Lưu Quy Thịnh đến bên chuồng thỏ, đem hết kinh nghiệm nuôi dưỡng của mình ra giảng giải tỉ mỉ.
Dương Tầm Chi bắt gặp ánh mắt cười tủm tỉm của Tần Vũ, không tự nhiên nói: "Vừa rồi tôi thấy trong vườn rau có cỏ dại, tôi đi nhổ đi đã."
Nói xong, Dương Tầm Chi rảo bước thật nhanh về phía vườn rau.
Người đi rồi, kịch cũng hết, Hoàng Dương Anh quay lại bên giếng nước tiếp tục hoàn thành công việc tráng bát.
Tần Vũ nhìn mỗi người một việc bận rộn, còn mình thì đứng ngây ra đó, trông chẳng khác nào khách đến chơi nhà.
Không biết sủi cảo đã ăn hết chưa, Tần Vũ quay người vào bếp, thấy trong nồi vẫn còn lại một ít.
Cô lấy một chiếc chậu lớn đựng canh từ trong tủ ra, múc sủi cảo ra để đó, rồi bê nồi ra cọ rửa.
Thời này mọi người thường gắn cố định nồi lớn vào bếp lò, nhưng Tần Vũ thấy như vậy lúc rửa nồi rất bất tiện nên cô không gắn chết.
Mỗi lần rửa nồi, cô đều bê hẳn ra ngoài chà xát.
Sau khi Tần Vũ bê nồi lớn ra, Hoàng Dương Anh cũng đã tráng bát xong.
Cô nàng nhường chỗ rồi mang bát đũa vào bếp, xếp gọn vào tủ.
Cô nàng xếp rất chính xác vào đúng vị trí cũ theo thói quen của Tần Vũ.
Tần Vũ rửa xong nồi lớn liền gọi mọi người: "Đi thôi!"
"Đi thôi nào!"
Hoàng Dương Anh đang rảnh rỗi đứng xem Tiểu Thần cho gà ăn, vừa nghe Tần Vũ gọi là biểu cảm lập tức trở nên phấn khích.
Trông cô nàng cứ như con lợn rừng trong ruộng dưa, đang hăm hở chuẩn bị đi "hóng biến".
Tiểu Thần thấy mọi người đều đi ra ngoài, bèn thắc mắc: "Chị ơi, mọi người đi đâu thế ạ? Cho em đi với, em cũng muốn đi."
Lưu Quy Thịnh trêu chọc: "Chị em chuẩn bị đi cãi nhau đấy."
"Cãi nhau á! Với ai cơ? Ai bắt nạt chị em? Ai làm chị em giận ạ?"
Tiểu Thần đầu tiên là giật mình, sau đó tức giận hỏi dồn dập.
Hoàng Dương Anh nói nhỏ đầy ẩn ý: "Phương Noãn Tâm."
"Thanh niên trí thức Phương ạ?"
Tiểu Thần nhíu mày.
Cậu không thích chị Phương đó chút nào, trông cứ giả tạo thế nào ấy.
Tần Vũ xoa đầu Tiểu Thần: "Không có gì đâu, chị chỉ có chút mâu thuẫn với cô ta thôi, không lớn lắm.
Em thích đi xem thì đi, không thì cứ sang nhà Đại Bảo chơi.
Yên tâm, chị không đánh nhau đâu."
Lưu Quy Thịnh nhớ đến bản thân từng bị "ăn hành", bèn trề môi nói: "Chủ yếu là người ta cũng chẳng đánh lại được chị em đâu."
Cái cô Phương Noãn Tâm đó nhìn là biết kiểu yếu đào tơ, đánh thắng được Tần Vũ mới là lạ.
Nếu cô ta mà thắng được Tần Vũ, cậu thề sẽ tự vặn đầu mình xuống cho cô ta đá bóng.
Tiểu Thần cau mày lo lắng: "Anh Dương, các anh cũng đi ạ?"
Trong thâm tâm, Tiểu Thần vẫn thấy Dương Tầm Chi đáng tin hơn, còn anh Lưu Quy Thịnh tuy vui tính nhưng đôi khi cứ...
Dương Tầm Chi kín đào liếc nhìn Tần Vũ một cái, rồi nhìn Tiểu Thần ôn tồn nói: "Bọn anh đi để làm chứng cho chị em.
Yên tâm đi, có bọn anh ở đây, không ai có thể bắt nạt được chị em đâu."
Hàng chân mày của Tiểu Thần mới giãn ra đôi chút: "Vâng, em tin anh."
Lưu Quy Thịnh thấy Tiểu Thần không hỏi mình, lập tức đoán ngay được cậu nhóc đang nghĩ gì, bèn bất mãn lầm bầm: "Tiểu Thần, có phải em không tin tưởng anh không?
Rõ ràng anh với em chơi với nhau thân nhất, thế mà em lại không hỏi anh!"
Vẻ mặt Lưu Quy Thịnh viết rõ rành rành hai chữ "ghen tị".
Tiểu Thần gãi đầu, lanh lợi đáp: "Em đương nhiên là tin anh rồi, em chỉ sợ anh mệt thôi."
"Hừ! Ngụy biện!"
Lưu Quy Thịnh kiêu kỳ quay đi, lý do này không thuyết phục được cậu ta.
Thấy không dỗ được Lưu Quy Thịnh, Tiểu Thần nhất thời luống cuống.
Hoàng Dương Anh dắt tay Tiểu Thần đi thẳng ra ngoài: "Kệ anh ta đi, anh ta chỉ giỏi làm màu thôi, muốn em phải dỗ dành cho anh ta vui ấy mà.
Cái tính này của anh ta, em càng để ý là anh ta càng đắc ý cho xem."
Biểu cảm kiêu kỳ trên mặt Lưu Quy Thịnh bỗng khựng lại.
Tiểu Thần không yên tâm cứ ngoái đầu nhìn lại.
Lưu Quy Thịnh lập tức lấy lại phong thái, ra vẻ mình đang rất giận, không thể dỗ dành nổi.
Hoàng Dương Anh nhìn Lưu Quy Thịnh với vẻ khinh bỉ: "Gớm, mới có một lát mà mặt mũi thay đổi xoành xoạch.
Tiểu Thần nhìn xem, vừa nãy là vẻ mặt giận dỗi, em không thèm để ý một cái là biến thành vẻ mặt u sầu ngay.
Em biết kiểu người này gọi là gì không?"
Tiểu Thần khiêm tốn thỉnh giáo: "Là gì ạ?"
Lưu Quy Thịnh nghe thấy thế cũng vội vàng đuổi theo, đi bên phải Hoàng Dương Anh, vểnh tai lên nghe ngóng.
Hoàng Dương Anh liếc nhìn cậu bằng nửa con mắt, thầm cười trong lòng: "Kiểu này gọi là Làm màu đấy!"
Tần Vũ không nhịn được: "Phụt..."
Dương Tầm Chi hơi nghiêng đầu nhìn Tần Vũ, sâu trong đôi mắt mang theo sự dịu dàng khó nhận ra.
Lưu Quy Thịnh mặt đầy thắc mắc: "..."
Nghĩa là sao?
Bây giờ mắng người cũng dùng từ cao siêu thế à?
Tiểu Thần bán tín bán nghi hỏi: "Có phải là kiểu Con giời mà chị hay nói không ạ?"
"Đúng rồi, chính là kiểu con giời làm màu mà Tiểu Vũ hay nói đấy." Hoàng Dương Anh đắc ý đáp.
Lưu Quy Thịnh không hiểu gì cả.
Cậu đã bỏ lỡ điều gì sao?
Tại sao từ này cậu chưa từng nghe qua bao giờ.
Cậu thấy lòng mình bị tổn thương sâu sắc.
Đều là bạn bè với nhau, tại sao mọi người lại lén lút có bí mật sau lưng cậu chứ.
Tiểu Thần thắc mắc hỏi: "Nhưng không phải từ này dùng cho con gái sao ạ? Anh Lưu..."
Lưu Quy Thịnh đen mặt: "Cái gì cơ! Hoàng Dương Anh, cô đừng có quá đáng nhé!
Dám mắng tôi là đàn bà à! Sĩ khả sát bất khả nhục!"
Hoàng Dương Anh "chậc" một tiếng: "Gì cơ chứ, nam nữ dùng chung hết! Đàn bà đàn ông gì ở đây! Không tin anh hỏi Tiểu Vũ mà xem."
Áp lực dồn về phía Tần Vũ, cô khẽ giật khóe môi: "Đúng, dùng chung được."
Lưu Quy Thịnh oán hận nói: "Tần Vũ, chúng ta thân nhau thế mà tại sao tôi lại không biết.
Cô còn bí mật gì mà bọn tôi không biết nữa không?"
Cậu thông minh lôi cả "bọn tôi" vào cuộc.
Dương Tầm Chi nhìn sâu vào Lưu Quy Thịnh một cái.
Tần Vũ nhướng mày: "Cậu đã bảo là bí mật rồi mà, bí mật thì đương nhiên phải giấu cho kỹ chứ."
Lưu Quy Thịnh chỉ tay vào Hoàng Dương Anh và Tiểu Thần, trông chẳng khác nào một cô vợ lẽ đang ghen tuông: "Vậy tại sao họ lại biết?"