Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức

Chương 481: TIỂU THẦN: EM KHÔNG ĂN... THẬT LÀ THƠM QUÁ ĐI

Trước Tiếp

Đặc biệt là lúc nhìn cô ăn, ánh mắt vốn luôn tràn đầy sùng bái của cậu bé, khoảnh khắc ấy bỗng như đang nhìn một thứ rác rưởi nào đó.

Cậu nhóc còn âm mưu định lén lút sang chuồng bò ăn chực một tối.

Nhưng sau đó bị cô canh chừng rất kỹ, kịch bản bỏ nhà ra đi này đã không thể thực hiện được.

Cho đến khi cô dỗ dành cậu nếm thử một miếng, rồi chính cậu lại tự mình nếm thêm vài miếng nữa, Tiểu Thần đã yêu nó sâu đậm.

Đến lần thứ hai, cô cho thêm một ít lạc rang vào trộn cùng, Tiểu Thần lại càng mê hơn.

Đặc biệt là khi ăn cùng cháo trắng hoặc mì trộn, Tiểu Thần thực sự đã lún sâu vào tình yêu này rồi.

Trong nhà ăn liền tù tì mấy ngày, Tiểu Thần mới bớt nhớ nhung cái vị đó.

Đúng là không sai được cái chân lý:

Giây trước: "Em không ăn, em thà chết đói cũng không ăn."

Giây sau: "Thật là thơm quá đi! Không đủ ăn! Không đủ ăn rồi!"

Lưu Quy Thịnh ngại ngùng cười nói: "Vậy khi nào, cô có thể làm cho hai anh em tôi nếm thử một chút được không?"

Dương Tầm Chi cũng có chút tò mò về thứ gọi là rau diếp cá này: "Không cần cô phải đi đào đâu, cứ chỉ chỗ cho chúng tôi, chúng tôi tự đi."

"Đúng đúng, chúng tôi tự đi, cô giúp chúng tôi chế biến, à không được, cô dạy chúng tôi làm cũng được." Lưu Quy Thịnh vội vàng phụ họa.

Tần Vũ: "Ngay phía sau chuồng bò đi quá một đoạn ngắn thôi, hay là để Tiểu Thần dẫn hai anh đi."

"Vậy được, cứ để Tiểu Thần dẫn chúng tôi đi." Lưu Quy Thịnh vui vẻ chốt hạ.

Tiểu Thần đang ở ngoài cắt cỏ lợn: ... 

Chưa về đến nhà mà nhiệm vụ đã được phân công xong xuôi rồi.

Tần Vũ chu đáo góp ý: "Tôi khuyên hai anh không nên đào quá nhiều, đủ một đĩa là được rồi, có lẽ hai anh sẽ không tiếp nhận nổi đâu."

Dương Tầm Chi nghe vậy không khỏi hiếu kỳ: "Mùi vị nó kỳ lạ lắm sao?"

Tần Vũ gật đầu: "Hơi kỳ lạ, lúc ngửi thì lạ, mà lúc ăn cũng lạ nốt." 

Lần đầu tiên ăn, cô cũng có chút không chịu nổi.

Sau đó ăn vài miếng mới dần dần thích.

Mà một khi đã thích thì không thể dứt ra được.

Trong không gian không có rau diếp cá, bản thân cô cũng quên bẵng mất món này.

Nếu không phải Tiểu Thần vô tình đụng phải, ước chừng cô cũng chẳng nhớ ra nổi.

Nguyên nhân không nhớ ra... khụ... là do đồ ăn ngon quá nhiều, cuộc sống lại bận rộn. 

Ở thời đại này không có nơi nào bán, toàn bộ phải dựa vào ký ức đời trước rồi cẩn thận sao chép ra thôi.

Ừm, tiêu tốn khá nhiều thời gian, bản thân cô cũng hơi lười, mỗi ngày cứ thế nào đơn giản thì làm thế nấy.

Haiz! Quả nhiên là cô đã coi cuộc sống hiện tại như đang đi nghỉ dưỡng rồi.

Lưu Quy Thịnh chép chép miệng, lại càng muốn ăn hơn: "Rốt cuộc đó là cái mùi vị kỳ lạ như thế nào nhỉ?"

"Số rau Tiểu Thần đào về đã ăn hết sạch rồi, nếu không đã có thể làm cho hai anh." 

Tần Vũ nhún vai nói.

Lưu Quy Thịnh thở dài: "Thật là đáng tiếc quá!"

Dương Tầm Chi lắc đầu, bất lực nói: "Có gì mà đáng tiếc, tối nay có sủi cảo ăn rồi kìa."

Lưu Quy Thịnh nhìn đống sủi cảo đã gói xong, tâm trạng lập tức vui vẻ trở lại: "Cũng đúng."

Tần Vũ: "Khuyên anh đừng quá mong đợi, đôi khi hy vọng càng nhiều, thất vọng càng lớn."

Lưu Quy Thịnh: "Không đâu, Tiểu Thần còn ăn được thì tôi cũng làm được."

Trong lúc nói chuyện, tốc độ cán vỏ bánh trên tay Tần Vũ vẫn không đổi. 

Bát nhân mà Lưu Quy Thịnh phụ trách gói vẫn chưa xong thì Tần Vũ đã cán hết sạch vỏ bánh rồi.

Cô cầm lấy phần nhân chưa động đến, liếc nhìn kiểu gói sủi cảo của Dương Tầm Chi và Lưu Quy Thịnh để nắm rõ tình hình, rồi bắt đầu gói một kiểu khác hẳn.

Tần Vũ thúc giục: "Gói nhanh tay lên, lát nữa tôi phải qua điểm trí thức một chuyến."

"Qua điểm trí thức đón Hoàng Dương Anh à? Cô ấy có phải không biết đường đâu." Lưu Quy Thịnh tăng tốc động tác trên tay.

Tần Vũ mỉm cười bí hiểm: "Không phải, đón cô ấy chỉ là tiện thể thôi, có một số việc tôi vẫn chưa giải quyết xong."

"Việc gì chưa giải quyết?" Sự tò mò của Lưu Quy Thịnh lại bị khơi dậy.

Tần Vũ cười cười không nói gì.

Dương Tầm Chi đại khái đoán ra được là chuyện gì, liền lên tiếng: "Hỏi nhiều thế làm gì, mau gói đi."

"Đừng để đến lúc chuẩn bị xuống nồi rồi mà bát nhân của cậu vẫn chưa xong đấy."

Lưu Quy Thịnh không phục đáp lại: "Làm sao có chuyện đó được, tôi xong ngay đây này."

Dương Tầm Chi không thèm chấp cậu, ánh mắt mang theo sự dịu dàng, dịu giọng nói với Tần Vũ: "Có cần tôi... chúng tôi giúp gì không?"

Dương Tầm Chi đoán được thì Tần Vũ cũng không lấy làm lạ: "Nếu hai anh thấy buồn chán thì có thể đi xem kịch."

Khóe miệng Dương Tầm Chi khẽ nhếch lên, nhìn Tần Vũ với ánh mắt càng thêm ôn nhu. 

Xem kịch là phụ, làm chứng mới là chính phải không!

Lưu Quy Thịnh lại lên tiếng: "Xem kịch? Xem kịch gì cơ?"

"Tự mình nghĩ đi." 

Dương Tầm Chi không khách khí quẳng lại một câu.

Lưu Quy Thịnh trề môi nói: "Tự nghĩ thì tự nghĩ, làm gì mà giọng điệu lạnh lùng thế?"

"Còn chưa tới mùa hè đâu, tôi chưa cần dùng đến khí lạnh đâu nhé."

Tần Vũ khẽ cười, hai anh em nhà này thật thú vị.

Có vẻ như Dương Tầm Chi đang áp chế Lưu Quy Thịnh, nhưng thực chất là đang dung túng cho Lưu Quy Thịnh quậy phá.

Dương Tầm Chi trông rất có kiên nhẫn, sau này nếu có con chắc chắn sẽ là một người cha tốt, chẳng biết cô gái nào có được phúc phần này đây.

Lưu Quy Thịnh cũng là người biết nhìn sắc mặt, biết lúc nào có thể lấn tới, lúc nào nên lùi một bước để thu mình lại, rất biết co biết duỗi.

Lưu Quy Thịnh vừa gói vừa suy nghĩ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tần Vũ.

Tần Vũ biết Lưu Quy Thịnh đang nhìn mình, ánh mắt cậu ta đặt lên người cô không có ác ý, chỉ đơn thuần là đang suy ngẫm.

Tần Vũ cũng không ngẩng đầu, cũng chẳng nói lời nào, chỉ cúi đầu tập trung gói sủi cảo.

Lưu Quy Thịnh bắt đầu hồi tưởng lại những việc xảy ra mấy ngày qua, đại khái đã suy luận ra được điều Tần Vũ muốn làm.

Lưu Quy Thịnh tức thì đắc ý lắc lư cái eo: "La la la, mình thật thông minh, mình là một thiên tài, mình thật tuyệt vời! Lu lu lu..." 

Tôi không nói đâu, tôi sẽ nín nhịn không nói, tôi phải chừa chút mặt mũi cho Tần Vũ.

Dương Tầm Chi và Tần Vũ đồng thanh lườm Lưu Quy Thịnh một cái, đều thở dài trong lòng: "Tiểu Thịnh lại bắt đầu phát bệnh rồi."

"Lưu Quy Thịnh bị ông Dương mắng chẳng oan chút nào."

Tần Vũ liếc nhìn đồng hồ đeo tay, thấy đã qua hơn mười phút rồi, điểm trí thức chắc sắp ăn cơm tối.

Tần Vũ vội vàng nói: "Để quay lại rồi gói tiếp, tôi đi điểm trí thức trước đây."

"Hả, vậy, vậy chúng tôi cũng qua đó bây giờ luôn, hay là gói cho xong đã?" 

Lưu Quy Thịnh nhìn bát nhân vẫn còn chưa động đến, số sủi cảo họ đang gói cũng chưa hoàn tất.

Tần Vũ đứng dậy: "Quay lại gói tiếp cũng được."

Dương Tầm Chi cũng đứng dậy theo: "Chúng tôi đi cùng cô qua đó."

Lưu Quy Thịnh nhìn đống sủi cảo trước mặt, lại nhìn hai người đã đứng dậy, rồi nhìn cái bụng đang đói meo của mình, phân vân mất một giây.

Quyết định theo số đông, chọn đi xem kịch. 

(Ừm, mình ở lại gói thì cũng chẳng tiện ăn trước, chi bằng đi xem kịch, còn có thể lười biếng một tí! Hì hì!)

Ra khỏi bếp, Dương Tầm Chi xoay cần gạt giếng nước định múc nước cho Tần Vũ rửa tay, Tần Vũ đứng nguyên tại chỗ trầm tư.

Dương Tầm Chi hỏi: "Sao thế?"

"Hay là ăn xong rồi hãy qua đó đi." Tần Vũ ngẩng đầu nhìn Dương Tầm Chi nói.

Dương Tầm Chi ngẩn người.

Lưu Quy Thịnh đứng phía sau hỏi: "Tại sao? Vậy không gọi Hoàng Dương Anh qua đây à?"

Tần Vũ: "Nhân vật quan trọng vẫn chưa xuất hiện ở điểm trí thức, giờ qua đó cũng chẳng có nghĩa lý gì."

"Còn về Dương Anh, cô ấy sẽ tự mình đi qua thôi."

Trước Tiếp