Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lưu Quy Thịnh vẻ mặt đầy kinh hãi nói: "Cái miệng hai mươi bảy độ của cô, sao có thể thốt ra những lời khiến người ta nghe xong muốn đóng băng thế hả?"
"Có lẽ là vì miệng tôi chưa đun sôi, cũng có thể là tôi đang nói chuyện với cái tủ lạnh chứ không phải với con người."
Lưu Quy Thịnh lập tức há hốc mồm, không thốt nên lời.
Dương Tầm Chi và Hoàng Dương Anh phì cười: "Phụt... ha ha ha ha ha ha..."
Hoàng Dương Anh giơ ngón tay cái với Tần Vũ, nói: "Câu này chuẩn không cần chỉnh."
Lưu Quy Thịnh ôm ngực, vẻ mặt đầy đau khổ nói: "Tần Vũ, trái tim của tôi đã bị tổn thương đến mức thủng lỗ chỗ rồi."
"Có thủng hay không, phải dùng kim chỉ xuyên qua mới xác định được."
Tần Vũ vừa nói vừa từ trong túi lấy ra một cuộn chỉ nhỏ, bên trên còn cắm một cây kim.
Hoàng Dương Anh và Dương Tầm Chi đều sững sờ.
Lưu Quy Thịnh thấy Tần Vũ thực sự lấy kim chỉ ra, cả người đờ đẫn, ánh mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
Lưu Quy Thịnh muốn khóc mà không có nước mắt: "Tần Vũ, cô là ma quỷ à?"
"Không, tôi là nấm (mógu)!"
Tần Vũ nghiêm túc nói đùa.
Lưu Quy Thịnh tiếp tục kêu gào: "Nhà ai lại mang theo kim chỉ bên người chứ?"
"Chẳng lẽ còn định lúc đang làm việc, đ*ng q**n bị rách một cái là lập tức lôi kim chỉ ra khâu ngay tại chỗ sao!
Ngay cả quần cũng không thèm thay luôn."
Mắt Tần Vũ sáng lên, tán thành gật đầu: "Cũng không phải là không thể."
Lưu Quy Thịnh câm nín nói: "Chẳng lẽ cô còn có thể dự đoán được lúc nào đ*ng q**n mình bị rách à?"
Tần Vũ lắc đầu: "đ*ng q**n của tôi thì không dự đoán được, nhưng đ*ng q**n của người khác thì tôi vẫn có thể đấy."
Tần Vũ vừa nói, ánh mắt vừa nhắm thẳng vào đ*ng q**n của Lưu Quy Thịnh.
Cả ba người theo tầm mắt của Tần Vũ di chuyển, cuối cùng dừng lại ở đ*ng q**n của Lưu Quy Thịnh.
Lưu Quy Thịnh lập tức căng thẳng đến mức không biết bước đi thế nào nữa.
Ánh mắt Dương Tầm Chi tối sầm lại, nghiêng người chắn lấy nửa th*n d*** của Lưu Quy Thịnh.
Anh khẽ ho một tiếng nói: "Sao cô lại để kim chỉ trong túi? Cũng không cho vào hộp kim chỉ, vạn nhất bị châm phải thì làm sao?"
Kim chỉ là do Tần Vũ lấy từ trong không gian ra, nhưng chuyện này không thể nói.
Tần Vũ bịa chuyện: "Hồi trưa khâu áo tiện tay bỏ vào túi, quên chưa lấy ra cất đi."
Dương Tầm Chi khẽ nhíu mày, nói: "Hay là để tôi cầm giúp cô, đợi lát nữa tan làm tôi sẽ trả lại."
Tần Vũ hơi ngạc nhiên nhìn Dương Tầm Chi.
Dương Tầm Chi thầm nghĩ không ổn, vội vàng giải thích: "Tôi đang mặc áo khoác, không dễ bị châm trúng."
Thân trên của Tần Vũ chỉ mặc một chiếc sơ mi dài tay, sơ mi không có túi, bên dưới là một chiếc quần đen.
Quần hơi rộng, có túi, nhưng nếu để kim chỉ trong túi quần, lúc cúi người vẫn rất dễ bị châm vào.
Hoàng Dương Anh nghe thấy có lý, cũng khuyên bảo: "Đúng đấy, cứ để Dương Tầm Chi cầm giúp cho, tan làm rồi đưa."
"Dù sao mấy người cũng ở ngay sát vách nhau, rất tiện."
Tần Vũ nghe vậy thấy cũng đúng, đưa kim chỉ qua cho Dương Tầm Chi: "Vậy làm phiền anh cầm giúp nha!"
Êeeee! Vừa rồi đúng là không nên lấy ra dọa Lưu Quy Thịnh làm gì.
Sơ suất quá, quên mất mình không mặc áo khoác.
Dương Tầm Chi trong lòng vui sướng đón lấy, nhưng trên mặt chỉ mỉm cười nhàn nhạt: "Được, nhỡ đâu đ*ng q**n Tiểu Thịnh Tử không cẩn thận bị rách, còn có thể vá lại ngay tại chỗ."
Anh cẩn thận bỏ vào túi áo khoác, còn vỗ vỗ lên đó.
Khóe miệng Lưu Quy Thịnh lập tức sụp đổ, ánh mắt u oán nhìn Dương Tầm Chi: "Làm sao mà có thể trùng hợp thế được?"
"Ây, anh đừng nói vậy, chuyện gì càng nghĩ là không thể thì nó lại càng hay xảy ra đấy."
Hoàng Dương Anh trêu chọc.
Lưu Quy Thịnh bĩu môi không nói gì, ánh mắt vô tình lướt qua chiếc túi nhỏ đang đeo trên người Tần Vũ, rồi rơi vào trầm tư.
Cái này... chẳng phải có mang túi sao?
Chẳng lẽ là quên rồi?
Nghĩ đến khả năng này, Lưu Quy Thịnh xấu tính không thèm nói ra.
Hì hì, đợi đến lúc tan làm mình mới nói, muốn xem bộ dạng ngẩn tò te của hai người các người.
Lưu Quy Thịnh trong lòng không ngừng cười thầm.
Hoàng Dương Anh nhìn dáng vẻ gật gù lắc lư của Lưu Quy Thịnh, đầy vẻ chê bai: "Lưu Quy Thịnh, Lưu Quy Thịnh!"
Lưu Quy Thịnh bị cắt đứt ảo tưởng, thiếu kiên nhẫn nói: "Gì đấy, gọi tôi mà lại không nói gì."
"Tôi biết tên mình hay, nhưng cô cũng không cần gọi nhiều lần thế đâu."
Hoàng Dương Anh lập tức làm động tác buồn nôn: "Anh bớt tự luyến đi, tôi chỉ muốn hỏi anh, mũ cỏ anh muốn làm cỡ bao nhiêu?"
"Mũ cỏ gì?" Lưu Quy Thịnh chưa kịp phản ứng, thuận miệng hỏi luôn.
Hoàng Dương Anh nhíu mày nói: "Dương Tầm Chi, em trai anh có phải bị bệnh rồi không?"
"Hay là não bị tôi đánh hỏng rồi?
Vừa mới nói chuyện đó xong, thế mà chớp mắt một cái đã quên sạch sành sanh."
Hoàng Dương Anh lo lắng nói: "Chắc là tôi không phải đền tiền thuốc men đâu nhỉ? Tôi không có tiền đền đâu đấy!"
Dương Tầm Chi thản nhiên nói: "Cậu ta chẳng làm sao cả, chỉ là cái mồm nhanh quá, não không theo kịp thôi."
"Ồ, vậy thì tốt."
Hoàng Dương Anh yên tâm rồi.
Chỉ cần không phải đền tiền thì không có chuyện gì lớn.
Tần Vũ cười tổng kết: "Đây chính là điều người ta hay nói, não thì đuổi theo sau, còn cái mồm thì chạy đằng trước."
"Đúng, chính là ý đó." Dương Tầm Chi tán thành nói.
Lưu Quy Thịnh u oán nhìn ba người Tần Vũ: "Này, tôi vẫn còn ở đây đấy nhé! Các người nói xấu tôi thì cũng phải lánh mặt một chút chứ."
"Cứ trực tiếp nói trước mặt tôi thế này, đúng là chẳng nể nang gì đến cảm nhận của tôi cả!"
Cả ba người Tần Vũ nghe xong ha ha cười lớn: "Ha ha, ha ha ha..."
Dương Tầm Chi cười nói: "Thực sự không phải mọi người muốn nói cậu đâu."
"Hừ! Anh nghĩ em tin không?" Lưu Quy Thịnh đảo mắt lên trời, biểu cảm vô cùng khinh bỉ.
Dương Tầm Chi nắm lấy tay Lưu Quy Thịnh nói: "Mắt nhìn đường đi, cẩn thận kẻo ngã xuống mương."
Lưu Quy Thịnh nghe vậy, vội vàng cẩn thận nhìn đường.
Nếu lúc này mà ngã xuống mương thì đúng là chẳng còn mặt mũi nào nữa.
Dương Tầm Chi không nhịn được cười một tiếng: "Hoàng Dương Anh hỏi cậu, mũ cỏ muốn đan chặt một chút hay lỏng một chút?"
"Chặt một chút làm việc không dễ bị rơi. Lỏng một chút thì đội thoải mái hơn."
Hoàng Dương Anh bất đắc dĩ nói: "Vừa nãy tôi hỏi anh câu này đấy, kết quả anh cứ cười ngây ngô, chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi."
"Ồ, ồ."
Lưu Quy Thịnh mất tự nhiên sờ sờ mũi: "Anh, anh muốn loại nào?"
Dương Tầm Chi: "Tôi muốn loại vừa vặn."
"Vậy tôi cũng thế." Lưu Quy Thịnh cười hì hì bước tới nói.
Hoàng Dương Anh sảng khoái đáp: "Được thôi, nhưng phải đo vòng đầu của các anh mới được."
Tần Vũ lên tiếng: "Tối nay lúc các anh sang ăn sủi cảo thì đo luôn thể!"
"Đúng, chúng tôi sẽ đợi ở nhà Tần Vũ." Lưu Quy Thịnh phụ họa.
Tần Vũ lại nói: "Nguyên liệu thì không cần mang qua đâu, mấy ngày trước tôi vừa mới đi cắt một ít về phơi, định làm mấy cái lạt nhỏ để đựng đồ."
"Tôi cắt khá nhiều đấy! Ở nhà chất đầy ra rồi."
"Vậy thì tôi không mang qua nữa."
Có sẵn nguyên liệu, Hoàng Dương Anh cũng chẳng muốn bê đi bê lại làm gì.