Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tần Vũ trêu chọc hỏi: "Thế giao tình xã giao cũng tính là bạn à? Vậy chẳng phải là vi phạm nguyên tắc bạn bè cốt ở chất lượng của cô sao?"
Hoàng Dương Anh phán một câu xanh rờn như một kẻ lăng nhăng chính hiệu: "Các đồng chí nam có hồng nhan tri kỷ, có bạn nhậu thịt rượu.
Thế thì chẳng lẽ không cho phép tôi có vài người bạn vớ vẩn để bù khú sao!"
Tần Vũ im lặng một hồi mới thốt lên được một câu: "Cô cũng tra (tra nữ) thật đấy."
"Hại! Chẳng còn cách nào khác, thân bất do kỷ, tôi chỉ đành đóng kịch cho qua chuyện thôi!" Hoàng Dương Anh vuốt tóc một cái, giọng điệu đầy vẻ bất lực.
Khóe miệng Tần Vũ giật giật, thầm nghĩ may mà cô không phải đàn ông, nếu không các đồng chí nữ sẽ gặp nguy hiểm mất.
Nhìn động tác có phần "dầu mỡ" của Hoàng Dương Anh, Tần Vũ vẫn không nhịn được mà hỏi: "Ai dạy cô cái kiểu vuốt tóc đó thế?"
Trông đàn ông quá thể.
Thực sự không phải cô muốn dùng từ này để mô tả một đồng chí nữ đâu.
Hoàng Dương Anh huýt sáo một cái với Tần Vũ, nghiêng đầu hỏi: "Có phải đặc biệt soái không?"
Tần Vũ: "... Cái này chẳng liên quan gì đến soái cả, nó quá dầu mỡ."
Hoàng Dương Anh xị mặt: "Đẹp mà, tôi thấy mấy đồng chí nam đều làm thế cả."
Cô học giống thế còn gì, có thể nói là giống đến từng sợi tóc.
Tần Vũ trợn trắng mắt: "Cô là con gái, con gái đấy! Cô học cái điệu bộ đó của đàn ông làm gì."
"Lại còn huýt sáo nữa, đấy là hành vi lưu manh đấy biết không?"
Hoàng Dương Anh ngẩn ra, rồi sực tỉnh: "Hình như là vậy thật."
"Hại, đều tại tôi ham đọc truyện quá, bị lậm rồi!"
Tần Vũ nghĩ đến đống truyện trong nhà mình, cảm giác như mình vô tình làm hư hơi nhiều người rồi thì phải.
Cô đã dẫn dắt bao nhiêu trí thức đi chệch hướng, hễ rảnh ra là chỉ muốn đọc truyện.
Ví dụ như cái vị đang đứng trước mặt đây...
Hoàng Dương Anh cười hì hì hỏi: "Tần Vũ, cô vẫn còn mấy cuốn truyện mới chứ?"
"Vẫn là mấy cuốn trước thôi, hôm qua tôi không tìm thấy cuốn nào mới cả." Tần Vũ thầm nghĩ, hôm qua cô có ghé trạm phế liệu đâu mà có.
"Mấy cuốn cô mang sang xem hết rồi à?"
Hoàng Dương Anh gật đầu: "Xem hết sạch rồi, giờ tôi đang đổi sách với Vệ Huân Soái để xem."
"Nhanh thế!"
Tần Vũ hơi ngạc nhiên, bản thân cô xem một cuốn còn mất bao lâu.
May mà bây giờ còn cách lúc khôi phục kỳ thi đại học một thời gian dài, nếu không với mức độ say mê này, Hoàng Dương Anh lấy đâu ra tâm trí mà học tập.
Hoàng Dương Anh thẹn thùng gật đầu: "Hay quá mà, hễ rảnh là tôi xem, chỉ hận không thể đọc hết trong một ngày."
Tần Vũ khuyên: "Kiềm chế chút đi."
"Không kiềm chế nổi, trước khi ngủ mà không đọc một lúc là tôi không ngủ được, trong đầu toàn là mấy câu chuyện trong đó thôi." Hoàng Dương Anh dứt khoát từ chối.
Tần Vũ: "..."
Được rồi, thực ra đôi khi chính cô cũng vậy.
Hồi Tết, cô thức đêm trong không gian để đọc tiểu thuyết, đọc liền mấy ngày đêm, phải đọc hết cuốn đó mới chịu thôi.
Hai người cứ thế chuyện nọ xọ chuyện kia, tán dóc đủ thứ chuyện trên đời.
Lúc về, Hoàng Dương Anh nài nỉ Tần Vũ chọn cho mình một cuốn chưa đọc, rồi mới hớn hở ra về.
Đợi đến khi Tiểu Thần quay lại, chỉ thấy Tần Vũ đang giặt quần áo.
Tiểu Thần chơi đùa đến mức mồ hôi nhễ nhại, uống liền mấy ly nước mới hỏi: "Chị Hoàng về rồi ạ?"
"Vừa mới về xong, em về ngay sau chân cô ấy đấy." Tần Vũ giũ chỗ quần áo đã giặt sạch qua nước.
Tiểu Thần: "Có phải chị ấy lại lấy truyện đi không ạ?"
"Lấy một cuốn."
Tiểu Thần lẩm bẩm: "Sao chị ấy xem nhanh thế nhỉ. Một cuốn truyện mà em xem nửa tháng vẫn chưa hết."
Tần Vũ khẽ cười: "Buổi trưa em không về, buổi tối đi học về còn phải làm bài tập, cắt cỏ lợn, lấy đâu ra nhiều thời gian mà xem."
"Chị Hoàng của em hễ lúc nào không bận làm việc là xem suốt đấy."
Tiểu Thần nghĩ cũng đúng, cậu là một học sinh tiểu học mà cũng bận rộn quá chừng.
Bận đi học, bận làm bài tập, bận cắt cỏ lợn, lại còn bận chơi đùa, bận sang thăm Tiểu An nữa.
Tối nay cậu cũng bận lắm, truyện còn chưa kịp đọc trang nào đây.
Tần Vũ thấy Tiểu Thần cứ đứng ngây ra không biết đang mơ màng chuyện gì, liền thúc giục: "Mồ hôi đầy người kìa, mau đi tắm đi, lát nữa trời tối nước lạnh là không tiện đâu."
Tiểu Thần là một đứa trẻ ngoan, nghe Tần Vũ nói vậy liền vội vàng thu dọn quần áo khô mang vào phòng.
Tần Vũ chưa từng nuôi con, nhưng cô từng huấn luyện binh sĩ.
Đối với Tiểu Thần, cô không hề nuông chiều, những việc cậu bé có thể làm được, cô rất ít khi nhúng tay vào.
Giặt đồ, thu quần áo, quét nhà, rửa bát... những việc vừa sức này cô đều để cậu tự làm.
Chỉ có những món như giặt chăn màn hay áo bông dày, vì cậu còn nhỏ sức yếu không làm nổi thì cô mới giúp.
Thực ra cô chỉ bỏ vào máy giặt trong không gian giặt sạch, rồi mang ra phơi phóng làm màu một chút thôi.
Tiểu Thần nhớ ra tối nay mình chưa đọc truyện, vội vàng cất quần áo rồi tìm đồ ngủ đi tắm.
Tốc độ tắm của con trai rất nhanh, chưa đầy năm phút sau, Tiểu Thần đã bước ra với mái tóc còn đang nhỏ nước tí tách.
Tần Vũ đã ngồi sẵn dưới hiên nhà, tay cầm cuốn truyện đọc một cách say sưa.
Sau khi Tiểu Thần giặt xong đồ bẩn đem phơi, cậu cũng cầm một cuốn truyện lê ghế lại gần ngồi cạnh Tần Vũ cùng đọc.
"Chị ơi, sau đó ở điểm trí thức còn xảy ra chuyện gì nữa không ạ?" Tiểu Thần chợt nhớ ra mình mới nghe được một nửa chuyện bát quái đã chạy đi chơi.
Động tác lật sách của Tần Vũ khựng lại, cô chậm rãi nói: "Thì cãi nhau một trận, các cô trí thức nữ còn đánh nhau nữa."
"Oa! Còn đánh nhau nữa ạ? Chị Hoàng có thắng không chị?" Tiểu Thần mặt đầy vẻ kinh ngạc, tò mò hỏi.
Tần Vũ bật cười: "Chị Hoàng của em lợi hại như thế, sao chị ấy có thể thua được."
"Cũng đúng, chị Hoàng cực kỳ lợi hại luôn."
Tiểu Thần tán đồng gật đầu. "Nhưng mà tại sao các chị trí thức lại đánh nhau ạ?"
Tần Vũ không muốn cho Tiểu Thần biết quá sâu về mấy chuyện thị phi này.
Tiểu Thần chơi khá thân với đám Vương Kim Sơn.
Nếu để cậu bé biết hết, chẳng biết cậu sẽ nghĩ thế nào, cô không muốn vì lý do của mình mà làm cậu bé khó xử.
Cô nói nửa thật nửa đùa: "Cãi nhau hăng quá thì vung tay vung chân thôi."
"Cũng đúng, Đại Oa với Nhị Oa thỉnh thoảng cãi nhau đỏ mặt tía tai cũng lao vào đánh nhau đấy ạ." Tiểu Thần gật đầu, chuyện này cậu biết, đúng là như vậy thật.
Hỏi xong xuôi, Tiểu Thần bắt đầu nghiêm túc đọc cuốn truyện trên tay, thỉnh thoảng đọc đến đoạn thú vị lại bật cười thành tiếng.
Tần Vũ thì cứ nhìn chằm chằm vào trang sách trên tay, rất lâu không lật trang, tâm trí đã bay đi nơi khác.
Cô đang suy nghĩ về cách ứng xử với điểm trí thức sau này.
Cô đã đánh giá thấp tình cảm của các trí thức cũ, sau này phải chú ý hơn.
Tần Vũ thầm gạch tên vài người trong lòng: Vương Kim Sơn, Mạc Vinh Hoa, Tô Văn Bân - ba người này sau này cần phải giữ khoảng cách.
Hoàng Dương Anh đã bảo vệ cô như vậy, cô cũng không thể để cô ấy phải lạnh lòng.
Đặng Thanh Thanh!!
Hừ!!!
Hoàng Dương Anh cái đồ ngốc này tuy miệng nói không sao, nhưng thực ra vẫn rất để tâm.
Những người khác cứ giữ như cũ đi, còn các trí thức nữ... chẳng mấy ai là người đơn giản cả.
Còn cả Lục Ngọc Oánh rốt cuộc là hạng người gì?
Tại sao cô ta lại làm như vậy?
Đôi khi có thể cảm nhận thấy cô ta đang nhắm vào mình, nhưng trên người mình có cái gì khiến cô ta phải làm thế chứ?