Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 98

Trước Tiếp

Cách cổng chính còn vài bước chân, Minh Ương kéo tay áo Cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ngôn Thu, dùng sức kéo cậu vào bụi cỏ bên cạnh.

Cô bé lén lút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chui vào trong.

Thấy Cố Ngôn Thu vẫn còn đứng đó, cô bé kéo tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ áo cậu, nhỏ giọng nhắc nhở: “Anh ngồi xổm xuống đi.”

Cố Ngôn Thu:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “?”

“Nhanh lên, không thì bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn thấy mất.”

Minh Ương giục, cậu miễn cưỡng ngồi xổm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xuống trước mặt cô bé: “Sao thế?”

Còn sao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữa?

Minh Ương tức muốn méo cả mũi, cái người này đúng là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không biết tình hình nghiêm trọng đến mức nào mà!

Cô nhìn quanh, chắc chắn không có ai, mới khẽ nói: “Anh ơi, đây là cơ hội tốt nhất để chúng ta rời khỏi đây. Chỉ cần chúng ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói cho nhân viên điều tra biết chuyện bác cả làm, chúng ta có thể rời khỏi đây rồi. Đúng rồi! Anh cũng có thể đi cùng em!”

Cố Ngôn Thu tuy là cháu ruột của Cố Hoa Phong nhưng Cố Hoa Phong chắc chắn không muốn nuôi cậu, đến lúc đó họ có thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng nhau đến nhà họ Hứa, cho dù không phải nhà họ Hứa thì đi đâu cũng được, dù sao cũng sẽ sống không tệ.

Minh Ương đã vẽ ra một viễn cảnh hoàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hảo nhưng thiếu niên kia chỉ nhíu mày.

“Không.”

Minh Ương ngây người: “Không...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không đi ư?”

Cậu lặp lại:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Không.”

Minh Ương vò đầu bứt tai, nghĩ mãi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không ra: “Sao lại không đi?”

Cố Ngôn Thu: “Vẫn chưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lấy lại được tiền.”

Nghe cậu nhắc, Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chợt hiểu ra.

Trong nguyên tác, Cố Hoa Phong đã dùng thủ đoạn sửa di chúc, nuốt trọn mấy chục triệu tiền di sản mà ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố để lại cho hai đứa trẻ, đúng là họ có thể rời đi ngay nhưng tiền thì không lấy lại được.

“Vậy, vậy nói với nhân viên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điều tra thì sao?”

Cố Ngôn Thu liếc sang phía cô: “Đó là nhân viên điều tra của em, không phải của anh. Họ không có nghĩa vụ phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quan tâm đến chuyện của anh. Hơn nữa, di chúc rành rành chữ ký của Cố Hoa Phong, nói ra thì được gì?”

Đúng vậy, nói ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì được gì.

Cố Hoa Phong là con ruột của ông Cố, thừa kế gia sản là chuyện đương nhiên, so với Cố Hoa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Phong, việc cô nói ông Cố để lại tài sản cho họ còn khiến người ta kinh ngạc hơn.

Nơi này không giống như thời mạt thế, mọi việc đều cần có bằng chứng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đối mặt với người lớn, trẻ con lại càng không có tiếng nói.

Đó là còn chưa kể... nhân viên điều tra cũng có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể là người một nhà với nhà họ Cố.

“Em muốn đi thì cứ đi.” Cố Ngôn Thu chậm rãi đứng dậy:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Anh muốn lấy lại tất cả, không cần quá lâu đâu.”

Ba tháng? Hoặc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngắn hơn.

Cố Ngôn Thu vô tình vô dục nhưng coi trọng nhất là trao đổi lợi ích. Đã nhận được cơ thể của “Cố Ngôn Thu”, vậy thì nên tiếp quản cuộc đời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của cậu bé, tất cả những bất công, không cam lòng; tất cả những đau khổ, bị ức h**p, những thứ này cậu muốn trả lại hết cho kẻ gây ra.

Linh hồn vốn có trong cơ thể đã đi xa, vậy mà bọn họ lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tự đắc, an hưởng tuổi già? Làm gì có chuyện tốt như vậy.

Cố Ngôn Thu sẽ không mang những quy tắc của thời mạt thế đến đây,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu sẽ dùng cách của nơi này để khiến bọn họ phải trả giá.

Minh Ương: “...” Anh đang ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẻ, em không tin đâu.

Cố Ngôn Thu đi ra khỏi bụi cỏ, thấy cô vẫn còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngồi xổm ở đó, liền hỏi: “Sao không đi nữa?”

“...” Cô: “Chân em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị tê.”

Ngồi xổm lâu quá, chân tê​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không cử động được.

Minh Ương mếu máo, giơ tay về phía Cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ngôn Thu: “Anh, anh kéo em một cái.”

Cố Ngôn Thu:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “.”

Cậu quay lại, đúng lúc Minh Ương đang đợi cậu cõng, thiếu niên đột nhiên nhấc chân đá vào bắp chân cô,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như có dòng điện chạy qua người, một luồng tê dại từ đầu ngón chân lan nhanh lên tận não.

— Cả người đều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tê rần.

Mặt Minh Ương méo xệch, tê​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến mức suýt ngất.

Cậu đứng trên cao nhìn xuống, như cười như không: “Sách nói làm như vậy sẽ có tác dụng.”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Sau đó gật đầu, có vẻ rất hài lòng với phản ứng của Minh Ương: “Không tệ.”

Không tệ, không tệ cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu anh ấy!

Nhưng cũng nhờ Cố Ngôn Thu, chân cô đã hết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tê thật nhưng cô lại muốn đánh người.



Trước Tiếp