Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cậu ta như thể không biết bên cạnh có một người như vậy, trực tiếp đứng trước mặt Minh Ương.
Hứa Vân An gần mười tuổi vốn đã cao hơn những đứa trẻ cùng tuổi, lại càng cao hơn Minh Ương mới năm tuổi, cô bé phải ngẩng đầu lên mới có thể nhìn thấy mặt cậu ta.
“Anh trai em đâu?” Hứa Vân An hỏi thẳng.
Minh Ương nắm lấy quai đeo của chiếc túi hổ nhỏ, giọng nói mềm mại như cục bông: “Bị ốm rồi nên em tự đến đây.”
“Ừ.” Hứa Vân An vốn cũng không thích Cố Ngôn Thu, mời cậu hoàn toàn là tiện thể, tránh để người ngoài biết cậu ta cố ý không mời cậu rồi lại viết gì đó bôi nhọ nhà họ.
Lúc này cậu ta mới để ý đến cái túi của Minh Ương.
Nếu nhớ không nhầm thì cái túi hình con hổ này là do chương trình phát cho lúc đầu, chất liệu dở tệ, đường nét vừa thô kệch lại vừa trẻ con, cả cậu ta lẫn Liễu Doanh Doanh đều chẳng buồn mang.
Hơn nữa...
Hứa Vân An cau mày đánh giá Minh Ương.
Cậu ta phải thừa nhận suýt chút nữa đã không nhận ra cô bé.
Hồi cùng tham gia chương trình, Minh Ương không gây sự thì cũng đang trên đường gây sự, cùng với anh trai như hai con hổ hình người, đi đến đâu cắn người đến đó, điên cuồng không chịu nổi, nào có giống bây giờ... ừm... ngoan ngoãn thế này?
Mái tóc xoăn vàng hoe trông có vẻ sờ rất thích.
Bấy lâu nay, đây là lần đầu tiên Hứa Vân An thấy cô em gái ác ma này có chút vừa mắt.
Hứa Vân An cố ý nhắc nhở: “Bỏ ra đi, cái túi này của em không hợp với quần áo gì cả.”
Bộ váy lễ phục nhỏ trên người cô bé rất xinh, chỉ là cái túi hình con hổ kia trông hơi kỳ quặc.
Minh Ương v**t v* chiếc túi yêu quý của mình, không chịu bỏ xuống: “Em muốn dùng túi để đựng đồ ăn ngon mang về cho anh trai.”
Hứa Vân An nhướng mày: “Cái túi rách này của em đựng được bao nhiêu, lát nữa anh bảo người ta gói riêng cho một phần.” Ngừng một lát: “Em cũng quan tâm anh trai em phết nhỉ.”
Hứa Vân An cũng có anh trai, anh trai lớn hơn cậu ta nhiều tuổi nhưng cậu ta tuyệt đối sẽ không bao giờ gói đồ ăn mang về cho anh trai, mất giá lắm.
Minh Ương bày ra vẻ mặt nghiêm túc, nói năng đâu ra đấy: “Anh ấy ngốc, Ương Ương phải chăm sóc anh ấy.”
Hứa Vân An bật cười thành tiếng, tâm trạng u ám cả ngày hôm nay nhờ câu nói này mà vơi bớt phần nào.
“Đúng là ngốc thật.”
Tính tình còn khó chịu nữa.
Hai đứa trẻ tự mình trò chuyện, hoàn toàn bỏ mặc Cố Hoa Phong ở bên cạnh.
Ông ta lúng túng rụt tay lại, chà xát vào quần, cố gắng gượng cười: “Vậy... Ương Ương có muốn ở cùng với cậu chủ nhỏ trước không, tôi đi tìm ông bà Hứa?”
Cuối cùng Hứa Vân An cũng nhớ ra bên cạnh còn có một nhân vật như vậy.
Cậu ta nhìn sang, liếc qua một cái.
Cố Hoa Phong cúi đầu khom lưng, dáng vẻ nịnh nọt chẳng khác gì mấy gã trung niên muốn bợ đỡ nhà cậu ta.
Hứa Vân An là một thiếu gia tính tình không tốt, từ trước đến nay không bao giờ tỏ ra bất kỳ thiện ý nào với người mà mình có ấn tượng xấu ngay từ lần gặp đầu tiên, cho dù đó là người giám hộ của bạn mình cũng không ngoại lệ.
“Ba mẹ con rất bận, e là không thể tiếp đón từng vị khách được. Phía sau là khu vực ăn uống, bên trái là khu vực xem phim, đi ra sân sau là sân golf và sân đua ngựa, tùy theo sở thích của bác, cứ tùy ý chọn một thú vui để giết thời gian. Còn về phần Minh Ương...”
Hứa Vân An liếc nhìn cô bé: “Em ấy có thể ở cùng với con.”
Nụ cười của Cố Hoa Phong hoàn toàn cứng đờ trên mặt.
“Đi thôi.”
Hứa Vân An không nhìn ông ta nữa, quay người đi về phía khác, Minh Ương cũng lập tức bỏ rơi Cố Hoa Phong, lon ton chạy theo sau cậu chủ nhỏ.
Minh Ương vẫn nhớ lời cậu ta nói lúc nãy, chạy đến bên cạnh truy hỏi: “Anh Vân An, nhà anh thật sự có sân golf và sân đua ngựa ạ?”