Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cô nhảy xuống ghế, đi thẳng đến chỗ đạo diễn, kéo kéo ống tay áo của ông: “Chú ơi...”
Mặc dù biết đạo diễn không thích mình lắm nhưng Minh Ương vẫn cố gắng giữ thái độ lễ phép.
Đạo diễn đang xem kịch bản, ngẩng đầu lên, thấy là cô bé, lập tức nhíu mày khó chịu: “Chuyện gì?”
“Con có thể ở lại đây với anh trai được không ạ?”
Nhà bảo bối khi không ghi hình sẽ ở trạng thái không sử dụng, cô cũng đã quan sát xung quanh, không có thú dữ, cũng hiếm khi có người đến gần, rất an toàn, trong tủ lạnh còn một ít thức ăn, đủ cho hai người họ sống một tuần.
Đạo diễn không hiểu cô bé lại bày trò gì, đang định nổi cáu thì nhân viên ở cửa lên tiếng: “Bà Cố đến đón hai đứa rồi à?”
Minh Ương sụt sịt mũi.
Xong rồi.
Sao mà nhanh vậy đã đến rồi.”
[Lời tác giả]
Minh Ương: “Anh có tỉnh dậy trên chiếc giường rộng 500 mét vuông không? Anh có làm Vương gia phá sản không? Anh có ba phần giễu cợt, ba phần châm biếm, bốn phần hờ hững không? Anh chẳng có gì cả, vậy sao anh lại là thiếu gia?”
Hứa Vân An: “?????”
---
“Xin lỗi đạo diễn, trên đường còn phải đón anh trai của bọn nhỏ nên có hơi chậm trễ một chút.”
Bà Cố cười nói bước vào, chào hỏi xong liền vẫy tay gọi hai đứa trẻ: “Nhanh lên, chúng ta phải đi thôi, về nhà anh trai còn phải đi học thêm nữa.”
Anh trai ở đây là chỉ con trai ruột của bà Cố, Cố Tử Duệ.
Cố Tử Duệ năm nay mười ba tuổi, đang ở độ tuổi nghịch ngợm, thích bày trò quậy phá. Thêm vào đó, cả nhà họ Cố lại nuông chiều hắn vô điều kiện, lâu dần thành ra tính cách xấc xược, thích nói lời cay nghiệt.
Bác cả đối xử với hai anh em rất tệ bạc, hay đánh mắng, Cố Tử Duệ cũng học theo, sau lưng cũng giở đủ trò bắt nạt.
Cố Ngôn Thu trước đây bị đánh cũng không sao cả, dù gì cũng là sống nhờ nhà người ta, thường nhịn cho qua chuyện nhưng hễ Minh Ương bị bắt nạt, dù là ai cậu cũng đánh lại.
Trong đó, mâu thuẫn với Cố Tử Duệ là nhiều nhất, lần nào đánh nhau xong Cố Tử Duệ cũng đi mách bố mẹ, kết cục của Cố Ngôn Thu là bị nhốt vào phòng tối.
Minh Ương không muốn anh trai bị nhốt, cũng không muốn bác cả mắng, thế nên mỗi lần bị Cố Tử Duệ đánh hoặc mắng, đều lén chịu đựng không nói cho cậu biết.
Hai đứa trẻ không cha không mẹ, sống trong nhà họ hàng cùng huyết thống, mà còn khổ hơn cả chó.
Minh Ương không muốn về, thậm chí không muốn nhìn bà ta, mím chặt môi.
Cố Ngôn Thu dường như cũng tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, gấp sách lại, đầu ngón tay khẽ v**t v* bìa sách trơn nhẵn, ánh mắt trầm tư không biết đang nghĩ gì.
“Linh Nhất, Ương Ương, chào tạm biệt mọi người đi, chúng ta phải về rồi.”
Bà Cố chủ động cầm lấy cặp sách trên sofa, tỏ vẻ thân thiết nhiệt tình, ai nhìn vào cũng phải khen bà ta dịu dàng.
Minh Ương biết rõ bây giờ không phải lúc để gây sự với bà ta.
Bà ta thích nhất là nhìn thấy hai anh em cãi nhau với mình trước mặt người ngoài, càng tỏ ra hỗn láo, bà ta càng vui, càng đạt được mục đích.
Minh Ương không ngốc.
Cô không nhắc lại yêu cầu kia với đạo diễn nữa, cùng Cố Ngôn Thu ngoan ngoãn rời khỏi nhà bảo bối.
Bọn trẻ đi hết rồi, còn lại đạo diễn và phó đạo diễn đang bàn bạc nội dung tiếp theo.
“Bên dựng phim vừa gọi điện, hỏi có nên giữ lại cảnh cuối cùng ở tập một không.”
Ông đang nói đến cảnh Cố Ngôn Thu và Hứa Vân An xô xát.
Đạo diễn không do dự nói: “Giữ chứ, tư liệu tốt như thế sao lại cắt đi.” Nói xong dõng dạc: “Giữ lại!”
“Nhưng mà...” Trợ lý đạo diễn có chút khó xử: “Hôm đó Vân An có nói riêng với chúng ta, bảo đừng cắt đoạn đó...”
Đạo diễn bực bội xua tay: “Cậu ta là đạo diễn hay tôi là đạo diễn? Bảo cậu cắt thì cứ cắt, nghe lời một đứa trẻ con làm gì.”
Mấy ngày nay, biểu hiện của Minh Ương đã giúp chương trình thu hút không ít sự chú ý.