Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 3

Trước Tiếp

Ở ký ức cuối cùng, Minh Ương nhìn thấy hai linh hồn nhỏ bé nắm tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhau bay về phía xa, cùng nhau hòa vào một vòng tay ánh sáng.

Đó là một thế giới mới ấm áp, họ không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hề bài xích, mà còn vô cùng khao khát.

Minh Ương ý thức dần dần tỉnh táo, cô chớp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chớp mắt, đầu óc đau nhức từng cơn.

Đoạn ký ức này rất chói mắt và cũng rất quen thuộc. Nếu cô nhớ không nhầm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì đây chính là cuốn tiểu thuyết mà cô đã đọc trước khi xuyên không.

Trong thời mạt thế, các hoạt động giải trí rất khan hiếm. Minh Ương thường​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đọc vài cuốn tiểu thuyết trước khi đi tuần đêm để tỉnh táo.

Những cuốn tiểu thuyết này đều là sản phẩm từ trước thời mạt thế, số lượng ít cũng không đến lượt cô chọn hay dở. Cuốn tiểu thuyết cuối cùng mà cô đọc có tên là “Bé cưng bảo bối”, tên thì quê mùa nhưng nội dung​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại là về tình cảm gia đình, một thể loại hiếm hoi, kể về câu chuyện của cậu anh trai tám tuổi Thẩm Gia Thước dẫn em gái năm tuổi Thẩm Gia Tích vượt qua sóng gió trong chương trình thực tế dành cho trẻ em.

Nhưng dù là truyện về trẻ con thì cũng cần có những nhân vật phản diện độc ác để làm nền.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Trong đó, đáng ghét nhất chính là cặp anh em ác ma tên là Minh Ương và Cố Ngôn Thu.

Tuy không có quan hệ huyết thống nhưng hai người lại đồng lòng, nhất trí đối ngoại, không phải anh em ruột mà còn thân hơn cả anh em ruột. Anh trai thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngang ngược, coi trời bằng vung, em gái thì ngang bướng và hống hách, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với hai nhân vật chính ngoan ngoãn, hiểu chuyện.

Hai đứa trẻ này người gặp người ghét, chó thấy chó sủa, vậy mà tổ sản xuất lại thích dùng chúng để thu hút lượt xem. Chắc là đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cả tác giả cũng thấy chướng mắt nên khi hai đứa trẻ này mười bảy tuổi đã sắp xếp một tai nạn để tiễn chúng xuống mồ.

Cuộc đời có thể nói là vừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thảm hại vừa bi ai.

Giờ đây. Cô đã xuyên không thành cô em gái bị người người ghét bỏ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn kẻ thù truyền kiếp là... cậu anh trai bị chó cũng ghét.

Buồn cười​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thật.

Trẻ con sức lực có hạn nên cô chỉ suy nghĩ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một chút thôi đã mệt mỏi không chịu nổi.

Minh Ương lười suy nghĩ nhiều. Cô không may mắn, năm cô sinh ra cũng là lúc thế giới bước vào thời kỳ mạt thế, lăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lộn vất vả mới sống sót đến sinh nhật mười tám tuổi, có thể nói mỗi ngày sống cô đều đã cố gắng hết sức.

Giờ đây, cuối cùng cũng được đến một thời đại hòa bình, có cơm ăn áo mặc, Minh Ương chỉ muốn vứt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bỏ não bộ, không làm gì cả, ăn không ngồi rồi chính là mục tiêu lớn nhất của cuộc đời cô.

Nhưng hiện thực chắc chắn không để cô được như ý nguyện. Chưa kịp để Minh Ương ngủ tiếp thì cửa phòng bệnh đã bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đẩy ra, mấy người lớn nối đuôi nhau bước vào, xen giữa là một gương mặt non nớt, bảnh bao nhưng hằm hằm.

“Ương Ương tỉnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi à?”

Người phụ nữ kéo Thẩm Gia Thước, khi đối diện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với cô thì thái độ vô cùng hòa nhã.

Mắt Minh Ương chưa kịp nhắm hẳn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã buộc phải mở ra.

Người phụ nữ ăn vận đơn giản nhưng lịch sự, tao nhã, cử chỉ toát lên vẻ sang trọng, quý phái. Đôi lông mày​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và ánh mắt có vài phần giống với chú sư tử nhỏ kia, không khó để đoán ra thân phận của bà.

Đi theo sau còn có một người đàn ông trung niên trông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quen quen, hẳn là phó đạo diễn của chương trình.

Đầu óc Minh Ương vẫn còn hơi choáng váng, cô không nhúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhích, cứ thế mở to mắt nhìn ba người trước mặt.

Nói thật lòng, cơ thể này của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô rất xinh xắn, đáng yêu.

Làn da trắng nõn, mịn màng, đặc biệt là đôi mắt phượng hơi xếch, đen láy, hàng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mi cong vút. Lúc im lặng không nói gì lại càng thêm ngoan ngoãn, dễ thương.

Mẹ Thẩm thấy cô không nói gì, cho rằng cô sợ hãi, bèn hơi cúi người,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẻ mặt càng thêm dịu dàng: “Đầu nhỏ của Ương Ương còn đau không con?”

Hoàn toàn là giọng điệu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dỗ dành trẻ con.

Minh Ương sờ vào sau gáy, chạm phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một chỗ u lên rõ rệt.

Cô cũng không úp mở, gật đầu lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xuống nhưng vẫn không nói gì.

Mẹ Thẩm cho rằng cô thật sự bị dọa sợ, bà không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khỏi thấy thương xót, dịu dàng xoa đầu cô bé.

Tóc trẻ con mềm mại, sờ vào cảm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giác như nhung thiên nga đắt tiền.

Bà có theo dõi tin tức, mỗi lần con trai về nhà đều điên cuồng lên án hành động của anh em nhà họ Cố. Qua lời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kể của con trai, rõ ràng hai anh em kia bị miêu tả như mụ phù thủy và yêu quái xấu xa trong truyện cổ tích.

Mẹ Thẩm và chồng lại không hề có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ý kiến gì về chuyện này.

Trẻ con vốn hiếu động, hơn nữa tuổi còn nhỏ đã mất cha mẹ, tính cách đương nhiên sẽ khác biệt hơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ so với bạn bè cùng trang lứa nhưng cũng không đến mức khiến giới truyền thông phải chỉ trích gay gắt.

“Cô đến đây là để​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xin lỗi con.”

Lời này vừa nói ra, Thẩm Gia Thước ngược lại lại cuống lên, giãy khỏi tay mẹ phản bác: “Tại sao phải xin lỗi nó! Nó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là đứa trẻ hư! Bác sĩ đã nói đầu nó không có vấn đề gì, nó nằm đến giờ rõ ràng là giả vờ đó!”

Sau khi hôn mê, Minh Ương đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được đưa đến bệnh viện.

Ban đầu gọi thế nào cô cũng không có phản ứng, cả đoàn làm phim đều bị dọa sợ, lo lắng cô xảy ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện gì. Kết quả kiểm tra một lượt, ngoài việc sau gáy bị sưng một chút thì mọi thứ đều bình thường.

Nhưng cô lại không chịu tỉnh, cuối cùng chỉ có thể tạm thời ở lại bệnh viện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo dõi, thậm chí còn kinh động đến Mẹ Thẩm đang quay phim ở phim trường.

Thẩm Gia Thước hoàn toàn không cảm thấy mình làm sai,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong lòng ấm ức, lườm Minh Ương một cái.

“Thẩm Gia Thước, xin lỗi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em Ương Ương đi.”

Mẹ Thẩm gọi cả tên đầy đủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của chú sư tử nhỏ.

Cậu nhóc vừa rồi còn hống hách, kiêu căng, sắc mặt lập tức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cứng đờ, tủi thân bĩu môi: “Con vốn dĩ không có...”

“Thẩm Gia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thước!”

Khóe mắt chú sư tử nhỏ ngấn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lệ, sắp khóc đến nơi.

Minh Ương cũng không quan tâm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến lời xin lỗi này.

Cô bây giờ vừa đói vừa buồn ngủ, so với lời xin lỗi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô càng muốn được ăn no rồi ngủ một giấc thật say.

“Con có thể xuất viện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được không ạ?”

Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ lên hỏi phó đạo diễn, giọng điệu ngoan​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoãn, bình tĩnh khiến phó đạo diễn bất giác rùng mình.

Lăn lộn trong giới này bao nhiêu năm, người nào mà ông chưa từng gặp nhưng thật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sự chưa từng thấy đứa trẻ nào hổ báo như anh em nhà họ Cố.

Dù có hổ báo đến đâu cũng phải có chừng mực nhưng hai đứa trẻ này lần nào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng được đà lấn tới, lần nào cũng mang đến cho họ những bất ngờ khác nhau.

Ngày thường bắt nạt các bạn nhỏ khác còn là nhẹ, nếu phát điên lên thì thiết bị của tổ đạo diễn cũng bị đập không ít. Lần trước còn cắn, đá trợ lý đạo diễn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một người đàn ông to lớn bị bắt nạt đến mức nhìn thấy bọn họ liền trốn, ngay cả tiểu hoa đán đang nổi cũng bị hai anh em túm mất một nắm tóc.

Mặc dù nói hai anh em mang đến không ít chủ đề​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho chương trình nhưng cũng thật sự khiến họ đau đầu.

 

Trước Tiếp