Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 298: Ngoại truyện 1

Trước Tiếp

Bầu trời mây đen dày đặc nối liền với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đám cỏ hoang mọc dại thành một đường.

Hồ nước nằm rải rác, tựa như những viên ngọc bích mềm mại điểm xuyết trên nền cát vàng óng. Không khí oi bức, chim​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chóc giật mình bay tán loạn, thi thoảng lại nghe thấy tiếng sư tử gầm rú cùng tiếng linh cẩu săn mồi lanh lảnh.

Đây là thảo nguyên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Châu Phi.

Vùng đất hoang sơ, chỉ thuộc về sự sống của muôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ loài dã thú, không có bóng dáng con người.

Ngoài những loài động vật sinh sống ở đây, những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kẻ săn trộm cũng hoạt động rất mạnh.

Những chiếc xe địa hình và phi cơ lao vun vút, bụi đất bay mù mịt, tiếng súng nổ vang liên hồi, khiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bầy thú hoảng sợ, đủ loại âm thanh quái dị hòa lẫn vào nhau, khiến không khí càng thêm đáng sợ.

“Yan! Lốp xe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nổ rồi!”

Người lên tiếng là một gã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đàn ông da đen.

Hắn chỉ mặc độc một chiếc áo ba lỗ, hình xăm chằng chịt cũng không che được cơ bắp cuồn cuộn. Khuôn mặt hắn méo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mó vì kinh hãi, trên tay cầm khẩu súng lục Glock 17 thông thường, hoàn toàn không thể chống lại hỏa lực phía sau.

Về số​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lượng...

Phía sau có hai xe ô tô, ba xe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mô tô, bên họ chỉ có hai người.

Người được gọi là Yan là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một thanh niên trẻ tuổi.

Anh ta rất tuấn tú, khuôn mặt lạnh lùng, ngay cả trong tình thế ngàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cân treo sợi tóc này cũng không hề lộ ra vẻ bối rối.

Cuối cùng, chiếc xe không chịu nổi nữa,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bắt đầu rung lắc dữ dội.

Kane từ bỏ chống cự,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhắm mắt cầu nguyện.

“Này --!”

“Thằng mọi đen chết tiệt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cút khỏi đây!”

Chiếc phi cơ đuổi kịp họ, gã đàn ông đập mạnh vào cửa sổ xe, những từ ngữ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ miệt thị mang tính phân biệt chủng tộc khiến sắc mặt Kane vô cùng tệ hại.

Người bạn đồng hành tóc dài ngồi ghế sau phát ra tiếng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kêu quái dị, đồng thời chĩa súng về phía họ.

Sắc mặt Minh Nghiên đột ngột thay đổi, đang định điều chỉnh tay lái, liền thấy một viên đạn xé gió bay tới, găm thẳng vào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bả vai tên lái xe. Chiếc mô tô mất lái lập tức văng ra xa, trong nháy mắt cuốn theo bụi vàng mù mịt.

Tiếp đó là viên thứ hai, viên thứ ba, những viên đạn như có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt, tất cả đều tránh họ, găm vào những kẻ truy sát.

“Yan, anh mau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn kìa!”

Minh Nghiên nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo.

Từ xa có một chiếc xe bán tải đang dừng, trên xe có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một người nằm sấp, khoảng cách quá xa, không nhìn rõ mặt.

Chiếc xe địa hình mất đi động lực,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từ từ dừng lại bên đường.

Minh Nghiên và Kane cùng xuống xe, nhìn chiếc xe kia dần tiến lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gần, khuôn mặt của người trên xe cũng dần trở nên rõ ràng.

Tóc dài, hơi xoăn, khuôn mặt trắng nõn, bộ đồ bó sát màu đen ôm lấy cơ thể cân đối, tứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chi cô rất mảnh mai nhưng khẩu súng lục đeo bên người khiến người ta không thể xem thường.

Đợi cô tháo kính bảo hộ xuống, ngũ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quan càng trở nên rõ nét.

Đó là một khuôn mặt rất xinh đẹp, đặc biệt là đôi mắt, lấp lánh rạng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rỡ, dễ khiến người ta liên tưởng đến vầng trăng sáng trên bầu trời.

Minh Nghiên nhíu mày, cảm thấy xa lạ nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại mơ hồ có chút quen thuộc.

Minh Ương ném cho họ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một chai nước.

Kane cũng không kịp ngẩn người, đoạn đường vừa rồi khiến hắn vừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khát vừa mệt, lập tức vặn nắp chai uống ừng ực.

Minh Nghiên không động, vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đang quan sát cô.

Minh Ương nhìn thấu suy nghĩ của anh lúc này, cười lộ ra hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lúm đồng tiền nhỏ đáng yêu: “Đã lâu không gặp, Minh Nghiên.”

Hơi thở Minh Nghiên như ngừng lại, khuôn mặt ngoan ngoãn, mềm mại trong ký ức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dần trùng khớp với người trước mắt, một cái tên sắp bật ra khỏi miệng.

“Minh Ương?”

“Ừm.” Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đáp.

Dù đã quen nhìn thấy những cảnh tượng lớn, lúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này anh ta cũng có chút nghẹn lời.

“Em...”

“Người của quân đội đến rồi, chúng ta phải rời đi trước khi mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trời lặn.” Người lái xe đi cùng Minh Ương lên tiếng thúc giục.

Mặt trời sắp lặn, điều này có nghĩa là các loài động vật sống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về đêm sẽ ra ngoài kiếm ăn, như vậy sẽ không an toàn.

Minh Ương gật đầu, nhìn quân đội đóng quân tại đây bắt giữ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những kẻ săn trộm, sau đó mới leo lên xe bán tải.

Kane đang định ngồi lên, liền bị Minh Nghiên thô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bạo kéo lại: “Anh lên ghế phụ lái.”

“Hả?”

Kane hoàn toàn không có lựa chọn nào khác, chỉ thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Nghiên cũng trèo lên thùng xe phía sau.

Chiếc xe bán tải lắc lư​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rời khỏi thảo nguyên.

Hai người đối mặt nhau,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không ai nói gì.

Gió đêm thổi tung mái tóc dài của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô, Minh Nghiên không ngừng nhìn cô.

Lần cuối cùng gặp mặt là mười bốn năm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trước, bây giờ cô hẳn là... 21 tuổi?

21 tuổi đối với Minh Nghiên mà nói vẫn còn là trẻ con, là độ tuổi đi học đại học, mười mấy năm qua hai người chưa từng liên lạc, như người xa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lạ không còn liên quan nhưng... anh ta vẫn cảm thấy kỳ lạ, một cô gái đang học đại học, tại sao lại xuất hiện ở nơi nguy hiểm như vậy?

“Tại sao em lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở đây?”

Sau khi Minh Nghiên rời khỏi giới giải trí, anh ta bắt đầu đi du lịch vòng quanh thế giới, bảy năm trước, anh ta quen biết nhà bảo vệ động vật hoang dã Kane và gia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhập cùng, mấy năm nay anh ta hoàn toàn vứt bỏ thân phận thần tượng ngày xưa, mỗi ngày đối phó với những kẻ săn trộm, cuộc sống trôi qua đầy mạo hiểm và k*ch th*ch.

Đương nhiên, anh ta vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chưa kết hôn.

Minh Ương nhìn anh ta, đôi mắt cô không thay đổi so với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hồi nhỏ, sáng lấp lánh, trong trẻo như hồ nước ánh trăng.

“Đi thực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tế.”

Minh Nghiên:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “?”

Mẹ kiếp, thực tế cái gì mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến tận thảo nguyên Châu Phi.

“Em đang học​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiếp ảnh.”

Minh Ương không lừa anh ta, cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thực sự đang học nhiếp ảnh.

Tuy nhiên...

Đến đây cũng thực sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là có tư tâm.

Trong nguyên tác có nói, Minh Nghiên sẽ chết ở thảo nguyên, cho nên mấy năm nay cô đều theo dõi sát sao tin​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tức của Minh Nghiên, thấy thời điểm đến gần, liền tới đây, đương nhiên, đi thực tế là chính, cứu người là phụ.

Minh Nghiên cau mày đến mức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thể kẹp chết ruồi.

Có thể thấy rõ anh ta rất muốn dạy dỗ nhưng nghĩ đến thân phận của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình và tài thiện xạ của Minh Ương, cuối cùng chỉ biết thở dài.

Đến khu vực an toàn, một chiếc trực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thăng đang đậu trên bãi đất trống.

Kane la hét vài tiếng về phía chiếc trực thăng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau đó bị gọi đi chữa trị vết thương.

“Tòng phạm đã bị bắt, chủ mưu khai ra cũng chỉ là vấn đề thời gian, anh cũng có thể nghỉ ngơi một thời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gian rồi.” Minh Ương đưa thuốc mỡ cho anh ta, bảo anh ta tự băng bó vết trầy xước trên cánh tay.

Minh Nghiên không nói gì nhiều, tùy tiện bôi chút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thuốc rồi lại nhìn cô gái bên cạnh.

Anh ta có rất nhiều điều muốn nói, kìm nén hồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lâu không nhịn được nữa: “Ở đây không an toàn.”

“Em biết mà.” Minh Ương chớp mắt: “Chính vì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không an toàn nên mới đến đây.”

Minh Nghiên:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Mẹ kiếp, tuổi nổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ loạn đây mà.

Đang nói chuyện, điện thoại reo,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là của Minh Ương.

Nhìn thấy tên người gọi, cô nhíu mày,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một lúc sau mới chịu bắt máy.

“Alo?”

“Đang ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đâu?”

Giọng nói đầu dây bên kia lạnh lùng, cô cẩn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thận nhìn xung quanh, nói: “Đi thực tế.”

Cố Ngôn Thu:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Ở đâu?”

Minh Ương đảo mắt:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...Chỗ nuôi mèo.”

Minh Nghiên:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “.”

Loại mèo trông giống sư​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tử đúng không?

Cố Ngôn Thu không biết có thực sự tin hay không, không hỏi thêm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữa, chuyển sang nói: “Tuần sau là ngày gì, không quên chứ?”

“Không, không! Không quên, không quên, anh mau làm việc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi, em cũng phải cho mèo ăn đây.”

Minh Nghiên càng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cạn lời.

Cho mèo ăn? Xả thân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho mèo ăn à?

Cuối cùng cũng qua mặt được Cố Ngôn Thu, Minh Ương thở phào nhẹ nhõm,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phát hiện không biết từ lúc nào mồ hôi lạnh đã ướt đẫm người.

Bọn săn trộm không làm cô khóc nhưng Cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ngôn Thu lại dọa cô sợ không nhẹ.

Kể từ sau vụ ở Bàn Đô Sâm, anh quản cô rất chặt nhưng Minh Ương lại là người không chịu ngồi yên, để tìm một cái cớ hay ho, cô đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ học nhiếp ảnh, mấy năm nay những tác phẩm cô chụp được cũng nhận được không ít giải thưởng, thậm chí quốc gia còn mở cho cô một buổi triển lãm.

Đến tận bây giờ, không còn ai liên tưởng cô với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bé Ương Ương mềm mại, đáng yêu hồi nhỏ nữa.

Minh Nghiên liếc nhìn cô:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Cố Ngôn Thu sao?”

Minh Ương không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phủ nhận.

Cô vỗ mông đứng dậy: “Em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi đây, đi cùng không?”

“Không, anh còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chút việc.”

Minh Nghiên đã gần bốn mươi, tính cách​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh ta cũng điềm tĩnh hơn nhiều.

Nhiều năm rèn giũa đã giúp anh ta thu lại hết sự sắc sảo, mất đi vẻ kiêu ngạo của tuổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trẻ, thay vào đó là một người đàn ông chín chắn, trầm ổn sau bao thăng trầm của thời gian.

Mục đích chuyến đi này của Minh Ương đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đạt được, cô cũng không ép buộc.

Lúc sắp lên máy bay, cô dừng bước: “À​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đúng rồi, tuần sau em đính hôn.”

Minh Nghiên nhướng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mày.

Ánh hoàng hôn vàng óng ả phủ lên người cô, giống hệt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như ngày hai người chia tay mười bốn năm trước.

Chỉ là khi đó anh ta còn trẻ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn cô chỉ là một đứa trẻ.

Giờ đây, đứa trẻ đó đã trưởng thành, trở thành một người phụ nữ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rực rỡ, chói lòa hơn, đứng ở không xa hỏi anh ta—

“Với Cố Ngôn Thu. Anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có muốn đến không?”

Minh Nghiên không bất ngờ, thậm chí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn có dự cảm từ trước.

Anh ta lắc đầu: “Không đến đâu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chúc em đính hôn vui vẻ.”

Minh Ương cũng không miễn cưỡng, vẫy tay, đội mũ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bảo hiểm rồi điều khiển trực thăng rời đi.

Kane lúc này từ trong nhà đi ra, nhìn thấy người lái là Minh Ương, lập tức trợn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tròn mắt, kích động nói tiếng mẹ đẻ, líu ríu, không biết cụ thể là nói gì.

Nhìn chiếc máy bay dần bay xa, Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nghiên cười, xoay người rời đi.

Một tuần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau.

Lễ đính hôn diễn ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đúng như dự kiến.

Buổi lễ đính hôn này rất được chú ý, khách mời trải dài từ giới giải trí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến chính khách, tùy tiện chọn một người ra cũng đều là nhân vật tầm cỡ.

Khách mời đông, quà tặng cũng chất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thành mấy ngọn núi nhỏ.

Kiểm kê quà cũng là một công việc lớn, may mắn thay mỗi món quà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đều có tên, kỳ lạ là... cuối cùng lại thừa ra một phần.

Người phụ trách công việc không tài nào hiểu nổi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đành phải mang đồ đến tìm Minh Ương.

Lúc này tiệc vừa kết thúc, cô vẫn chưa thay váy cưới, chiếc váy đuôi cá màu trắng tôn lên làn da trắng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sứ của cô gái, cả người được bao bọc trong một vầng sáng dịu dàng, rạng rỡ hơn bình thường vài phần.

“Đây là bạn cô tặng à? Không có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tên, danh sách cũng không khớp.”

Đó là một chiếc hộp vuông, được bọc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bằng dải ruy băng tinh xảo.

Minh Ương nhận lấy hộp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quà: “Để tôi xem.”

Cô cẩn thận mở ra, chiếc hộp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bên trong cũng rất đẹp.

Không rõ chất liệu, có vẻ như làm từ một loại đá cổ xưa nào đó, bề mặt được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chạm khắc hoa văn tinh xảo, cổ điển, ngay cả khóa cài cũng được làm rất tỉ mỉ.

Mở ra, một luồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sáng tràn ra.

Bên trong là một con bướm được điêu khắc từ loại đá quý hiếm có, với kỹ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thuật tinh xảo đến mức con bướm trông như sắp sửa vỗ cánh bay lên.

Trong số tất cả các món quà, đây có lẽ không phải là món quà đắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giá nhất nhưng chắc chắn là món quà được làm bằng cả tấm lòng.

Nhân viên công tác lập​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tức ngây người.

Bên dưới còn có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một tờ giấy.

Minh Ương mở ra, trên đó dùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nét chữ mạnh mẽ viết—

[Nguyện em như cánh bướm, theo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mây vượt trời xanh.]

“Ương Ương, ai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tặng vậy?”

Minh Ương đóng hộp quà lại, trong lòng đã có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một cái tên nhưng cô vẫn lắc đầu—

“Không biết, có lẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là người lạ.”

 

Trước Tiếp