Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 275

Trước Tiếp

Và thế là cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã đồng ý.

Bởi vì cậu nghĩ, cậu chẳng còn gì để mất, trên thế giới này cũng không còn ai quan tâm đến cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữa, dù có trở thành một cỗ máy lạnh lùng, chỉ cần có thể báo thù thì có hề gì?

Cha mẹ cậu bị quái vật g**t ch*t; Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của cậu cũng bị quái vật g**t ch*t.

Vì vậy, cậu phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ báo thù.

Nhưng tất cả đều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là dối trá!!

Không ai nói cho cậu biết, Minh Ương không chết; cũng không ai nói cho cậu biết, những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đứa em đã chết kia thực chất đều do chính tay Cựu Nhật Minh sát hại.

Rõ ràng cậu đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từng nhìn thấy!

Từ khi còn rất nhỏ, cậu đã chứng kiến những đứa trẻ say giấc trong tiếng ru, bị đưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào căn cứ thí nghiệm, không một ai trong số chúng có thể toàn vẹn bước ra.

Thế nhưng, cơn giận đã khiến cậu mất đi lý trí,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tin vào lời dối trá đê tiện nhất trên đời.

Cậu trơ mắt nhìn bọn chúng mổ xẻ cơ thể mình, trơ mắt nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một đống máy móc thay thế lục phủ ngũ tạng của cậu.

Vào thời khắc cậu tình nguyện biến thành vũ khí để báo thù, những kẻ lừa dối kia đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghĩ gì? Cười nhạo sự ngu dốt của cậu, hay tự khen ngợi sự thông minh của chúng?

Cố Ngôn Thu run​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rẩy toàn thân.

Hốc mắt cậu đỏ hoe, lần đầu tiên khóc như một đứa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trẻ: “Minh Ương, anh chưa từng nghĩ... sẽ bỏ rơi em.”

Minh Ương nhìn dáng vẻ bất lực của cậu, đột​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiên đưa tay chạm vào nước mắt cậu.

Ấm áp, ươn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ướt.

Cô chớp mắt, biểu cảm đột nhiên thay đổi, vừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khó hiểu vừa kinh ngạc: “Anh khóc sao?”

Cố Ngôn Thu không hề che giấu, mỉm cười với cô,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong đôi mắt lấp lánh ánh lệ: “Ừ, anh khóc.”

“Linh Nhất, anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khóc rồi...”

Màn sương mù bao phủ tâm trí bỗng chốc tan biến, tầm nhìn mờ mịt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bấy lâu nay đột nhiên lại nhìn rõ mọi ánh sáng của thế gian.

Cố Ngôn Thu tháo ba lô xuống, lấy ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một con bạch tuộc nhồi bông nhàu nhĩ.

Con bạch tuộc đã được cậu khâu lại, tuy không thể trở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại như ban đầu nhưng cũng không đến nỗi tệ.

Cậu đưa nó cho cô: “Minh Ương, anh đã quên rất nhiều chuyện, có lẽ có những ký ức anh sẽ không bao giờ tìm lại được...” Cảm giác của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu đã trở lại một phần nhưng cũng mất đi một phần. Những thứ đã mất, có lẽ cả đời này cậu cũng không thể tìm lại được.

Cố Ngôn Thu v**t v* khuôn mặt cười xấu xí của con bạch tuộc: “Nhưng... anh nghĩ chúng ta có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể tạo ra những ký ức mới.” Cậu nói: “Ở thế giới này, bắt đầu từ bây giờ.”

Mất đi là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mất đi.

Dù cậu có hối hận, căm phẫn đến đâu, cũng không thể quay ngược thời gian, chìm đắm trong thù​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hận chỉ khiến bản thân dần bị nó nuốt chửng, cậu hiểu rõ điều này hơn ai hết.

“Vì vậy... chúng ta hãy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ buông bỏ thôi.”

Minh Ương ngơ ngác nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu: “Buông bỏ?”

Cậu nói: “Em làm Minh Ương, anh làm Cố Ngôn Thu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không có Linh Nhất, cũng không có Thập Tam.”

Từ bỏ quá khứ, trưởng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thành thật tốt.

Khi mặt trời lên, hãy bắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu lại từ đầu.

Minh Nghiên quyết định đưa Minh Ương trở về. Họ không vội rời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi, ở lại Pháp để Minh Ương ổn định tinh thần.

Sự xuất hiện của Linh Nhất quả nhiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giúp cô bé hồi phục nhiều.

Minh Nghiên cũng tạm gác công việc, cùng hai đứa trẻ dạo khắp phố phường Pháp.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nửa tháng sau, cả nhà tạm biệt cô út, đáp chuyến bay về nước.

Xuống máy bay đã là hai giờ sáng, Cố Ngôn Thu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo Minh Nghiên về căn hộ trung tâm thành phố.

Căn hộ chỉ có một giường, Minh Nghiên đương nhiên không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể ngủ giường, để hai đứa trẻ ngủ dưới đất.

Anh ta dọn dẹp qua loa, chấp nhận số​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phận ngủ tạm trên sofa một đêm.

Minh Ương đã ngủ say, Cố Ngôn Thu chưa buồn ngủ, sau khi tắm rửa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xong liền xuất hiện trước mặt anh ta, như có chuyện muốn nói.

“Có việc gì?” Thấy cậu muốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói chuyện, Minh Nghiên hỏi.

“Sang năm dự án của chúng em chuyển đến Vũ Thành, nên em muốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đưa Minh Ương đi, thầy Thi hẳn cũng không có ý kiến.”

Vũ Thành cách Giang Thành một khoảng, một ở nam, một ở bắc, việc nghiên cứu lại tốn thời gian, không mất mấy năm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là không xong. Đã quyết định sống hòa thuận với Minh Ương, Cố Ngôn Thu đương nhiên không nỡ bỏ cô bé lại.

Trước Tiếp