Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 273

Trước Tiếp

Không, thực ra là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã từng có.

Đáng lẽ ra cô út phải nhận ra điều gì đó vào cái đêm Minh Ương đứng ở ban công nói chuyện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với mình nhưng bà đã không, đó là lỗi của bà, bà đã không nhận ra bất cứ điều gì.

Cô út nghẹn ngào kể lại với Minh Nghiên: “Cô đã hỏi giáo viên ở trường mẫu giáo, cô giáo nói rằng ở trường con bé không thích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói chuyện lắm. Cô không biết nguyên nhân là gì nhưng... nhưng bác sĩ gia đình nói có thể là vấn đề tâm lý, có lẽ...”

Bà nắm chặt tay, cố nén nỗi đau để thốt ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những lời đó: “Có lẽ Minh Ương nhớ nhà rồi.”

Con bé muốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về nhà.

Là một người cô, bà có thể mang đến cho con bé mọi thứ nhưng có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những thứ không thể chỉ có tiền bạc và sự quan tâm là đủ.

Bà thở dài trong lòng, ngón tay khẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ v**t v* gò má con bé.

– Gầy gò đến mức khiến cô út​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không kìm được lòng mà xót xa.

Đầu dây bên kia, Minh Nghiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẫn im lặng không nói.

Bỗng nhiên, Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mở mắt.

Con bé mơ màng nhìn bà, trong cơn mê​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ man, con bé thấy cô đang rơi lệ.

Minh Ương không thích người khác khóc, con bé đưa bàn tay nhỏ bé nắm lấy ngón tay đã hằn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vết thời gian của bà, giọng nói yếu ớt: “...Cô ơi, Ương Ương làm cô không vui ạ?”

Cô út lắc đầu liên tục: “Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương không làm cô buồn.”

Cô nhắm mắt lại: “Vậy sao cô lại khóc?” Minh Ương lại thấy buồn ngủ, sự mệt mỏi này đến từ sâu thẳm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong tâm hồn, cô bé dần chìm vào giấc ngủ nhưng vẫn không quên an ủi: “Cô đừng khóc... đừng khóc mà...”

Bà không kìm được nước mắt, đưa tay che mặt, đứng dậy bước ra khỏi phòng: “Nghiên à, con bé cứ gọi tên Linh Nhất mãi, có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lẽ... có lẽ là con bé muốn về nhà, con tranh thủ qua đây nhé, nhớ đưa cả anh trai của con bé đi cùng.”

Minh Nghiên hít một hơi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sâu, khẽ nói vâng.

Minh Nghiên liên lạc với thầy Thi, ban đầu cứ nghĩ với tính cách của Cố Ngôn Thu, cậu sẽ từ chối, không ngờ đối phương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại đồng ý ngay lập tức. Sau khi chốt lịch trình, Minh Nghiên mua vé máy bay, đưa Linh Nhất đến trang viên Williams.

Trang viên đẹp như tranh vẽ này lại trở nên có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phần ảm đạm vì tình trạng của Minh Ương.

Cô út đã đợi hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người họ từ lâu.

Thấy hai người bước vào, cô vội vàng chạy đến đón: “Nghiên,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn...” Bà không khỏi nhìn sang cậu thiếu niên bên cạnh.

Thiếu niên có đôi lông mày lạnh lùng, toát lên vẻ đẹp trời sinh, khác hẳn với sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ non nớt và tò mò của những thiếu niên khác, sắc mặt cậu luôn bình thản.

Bà không kịp hỏi han, vội dẫn họ lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lầu: “Đi xem Ương Ương trước đã.”

Minh Nghiên hỏi: “Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thế nào rồi ạ?”

Nhắc đến Minh Ương, một nỗi buồn lại bao trùm lấy bà: “Tuần trước Minh Ương bị ngã xuống nước, sau khi được cứu lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì sốt cao không hạ, đến khi hạ sốt rồi vẫn không thấy khá hơn, bác sĩ nói là vấn đề tâm lý.”

Nói rồi cả ba đã đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trước cửa phòng Minh Ương.

Bà nhẹ nhàng đẩy cửa, để​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai người bước vào.

Khoảnh khắc nhìn thấy Minh Ương, ngay cả Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nghiên cũng phải hít một hơi sâu.

Cô bé nằm trên giường trông không có chút sức sống nào, xanh xao và gầy gò, chiếc chăn nhung sang trọng bao bọc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lấy cơ thể bé nhỏ của cô bé, màu sắc càng rực rỡ, càng làm nổi bật vẻ nhợt nhạt trên khuôn mặt.

Minh Nghiên gần như không thể liên hệ cô bé này với hình ảnh cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bé lanh lợi, hoạt bát như chú khỉ con trong ký ức của mình.

“Con bé...”

Bà lắc đầu: “Cô đã tìm bác sĩ tâm lý nhưng Minh Ương không chịu nói chuyện.” Dừng một lát, bà nói tiếp: “Nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con bé hay gọi tên Linh Nhất trong giấc mơ, tôi nghĩ gặp được anh trai, con bé sẽ thấy khá hơn.”

Cố Ngôn Thu khẽ chau mày, đột nhiên tiến lên vài bước,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cúi xuống kéo nhẹ lọn tóc xoăn của cô bé.

Chủ nhân mất đi sức sống, ngay cả tóc của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô bé cũng không còn bóng mượt như trước.

“Minh Ương.” Cố Ngôn Thu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gọi một tiếng.

Cơ thể của cô bé nhớ giọng nói của cậu, dù​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rất buồn ngủ nhưng con bé vẫn cố mở mắt.

 

Trước Tiếp