Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tiểu Nãi Tích giả vờ không hiểu, ngẩng đầu cười ngây ngô với anh trai, rồi lại cắm cúi gặm cánh gà.
Liễu Doanh Doanh ăn uống rất từ tốn nhưng cũng không tiếc lời khen ngợi: “Mùi vị rất ngon, anh Vân An, mọi người vất vả rồi.”
Hứa Vân An lần đầu tiên có chút ngại ngùng, dù sao cậu ta cũng chẳng làm gì trong bếp cả, việc duy nhất có thể làm là bưng bê và lấy nước. Nếu phải nói có đóng góp gì thì chính là cậu ta đã rửa cánh gà, Cố Ngôn Thu rõ ràng không thích mùi tanh của thịt, lúc đó mặt mày nhăn nhó hết cả lại.
Thực ra cũng dễ hiểu, lúc cậu ta rửa đống thịt sống kia còn suýt nôn, đột nhiên cảm thấy công việc của đầu bếp ở nhà thật không dễ dàng.
“Thật ra đều là Cố Ngôn Thu làm cả, anh không liên quan gì mấy.”
Nhắc đến Cố Ngôn Thu, mấy đứa trẻ mới phát hiện ra chỗ ngồi của Cố Ngôn Thu trống không.
“Cố Ngôn Thu đâu rồi?”
Mọi người đồng loạt nhìn xung quanh.
Hứa Vân An: “Cậu ấy vừa bảo mệt muốn nghỉ ngơi một lát, hay là anh đi gọi cậu ấy ra ăn cơm nhé?”
Nói rồi cậu ta định đứng dậy đi tìm.
Minh Ương biết rõ nguyên do nên lập tức ngăn cậu ta lại: “Không sao đâu, anh Vân An, mọi người cứ ăn trước đi, em đi tìm anh trai em.”
Cô bé ăn vội ăn vàng hết bát cơm, nhảy xuống ghế chạy vào bếp lấy cơm, sau đó vào phòng tìm Cố Ngôn Thu.
PD còn muốn đi theo vào quay nhưng Minh Ương chắn cửa lại, ngẩng đầu chớp chớp đôi mắt: “Chú ơi, ở đây không quay được không ạ?”
PD không hiểu tại sao, khựng lại một chút.
Cô bé làm nũng nói: “Anh trai con không thích người khác nhìn thấy dáng vẻ không khỏe của anh ấy.”
Đối phương lúc này mới hiểu ra.
Trẻ con có lòng tự trọng cao, đặc biệt là khi bệnh chưa khỏi hẳn, không muốn bị quay cũng là điều dễ hiểu, cộng thêm PD khá là chiều Minh Ương, không nghĩ ngợi gì mà gật đầu đồng ý.
Sau khi cửa đóng lại, khu vực bình luận lập tức ồn ào.
[Có gì mà hội viên VIP tôn quý như tôi lại không được xem không?]
[A a a a a Ương Ương cho mẹ vào đi!]
[? Đứa trẻ không khỏe thật sao? Thay vì đồng ý yêu cầu của Minh Ương thì không phải nên vào xem thử sao?]
Nói thì nói vậy nhưng PD của Minh Ương vẫn tôn trọng ý kiến của cô bé, từ đầu đến cuối đều không hề ép mở cửa phòng ra.
Cố Ngôn Thu đang ngồi thẳng lưng đọc sách ở bên trong, hoàn toàn không bị cô bé ảnh hưởng.
Minh Ương khóa trái cửa lại trước, sau đó bưng khay cơm đến bên cạnh cậu.
Mùi thức ăn khiến cậu bị phân tâm, Cố Ngôn Thu chỉ ngẩng đầu lên nhìn một cái rồi lại cúi đầu xuống, im lặng lật trang sách.
Minh Ương không quan tâm cậu đang làm gì, gắp một viên tôm thanh đạm nhất đưa đến bên miệng cậu: “Anh tự làm mà, anh không nếm thử sao?”
“Em thích thì em ăn đi, anh không ăn.” Cố Ngôn Thu buổi sáng bị cô bé ép ăn cơm, đến giờ vẫn không có cảm giác thèm ăn.
Minh Ương không bỏ tay xuống, giọng nói khẽ khàng: “Anh không ăn, chúng nó sẽ buồn đấy.”
Viên tôm căng mọng, trong veo, bên ngoài bọc một lớp sốt, dù cô bé đã ăn no căng bụng, cũng không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Cố Ngôn Thu cảm thấy buồn cười.
“Đồ vật chết làm sao biết buồn.”
Con người còn chưa có đầy đủ cảm xúc, huống chi là động thực vật vốn không có khả năng tư duy, chỉ có cô bé mới ngây thơ nói ra những lời như vậy.
Minh Ương hùng hồn đáp: “Anh có phải là chúng nó đâu, sao anh biết chúng nó không buồn?”
Cố Ngôn Thu hỏi ngược lại: “Vậy em biết chúng nó buồn à?”
“Em biết.” Minh Ương ưỡn ngực, đương nhiên nói: “Cho nên em ăn chúng nó rồi.”
“...” Cố Ngôn Thu nhắm mắt lại: “Thôi bỏ đi.”
Cô bé có một lý lẽ riêng, còn lý lẽ của cậu căn bản không thể nói rõ ràng với cô bé, dù có nói cũng bằng không.
“Anh trai.” Minh Ương gọi cậu một tiếng, mặc dù trong lòng biết rõ nguyên nhân nhưng vẫn giả vờ dò hỏi: “Anh không ăn cơm có phải là sợ đi vệ sinh không?”