Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ứng Tân không ngờ bí mật mang theo hàng lậu cũng bị bắt, thấy Thiệu Thần vẻ mặt nghiêm túc, có cảm giác như đang dạy hư một cậu thiếu niên đàng hoàng, ấp úng nói lung tung: "Khí, là khí lượng khí. Sống, là linh hoạt sống. Hàng to dùng sướng, ý là, anh đối xử với người thì rộng lượng, làm việc thì linh hoạt...... Ừm, chính là ý đó."
Thiệu Thần mặt không cảm xúc nghe cậu nghiêm túc nói bậy, khóe miệng hơi giật, thật đúng là bị cậu lừa qua rồi.
"Hàng to dùng sướng" là ý gì anh đương nhiên biết, chính vì biết nên khi nghe Ứng Tân buột miệng thốt ra anh mới thấy không thể tin được. Cục bông nhỏ từ bé lớn lên bên cạnh anh, những sách vở anh đọc cậu đều thấy, không thể nào tiếp xúc với những từ ngữ đó. Chỉ có thể là người khác, mà người này chọn, ngoài cái tên "không bốn sáu*" Tiền Dục Kiệt ra, không còn ai khác khiến anh nghĩ tới.
*046 (不四六 - bù sì liù) là một từ lóng thường được dùng để chỉ những người không ra gì, không đứng đắn, không nghiêm túc, hoặc có hành vi kỳ quặc, khó hiểu.
Tiền Dục Kiệt, Thiệu Thần thầm ghi một bút cho cậu ta.
Thấy sắc mặt anh bình thường, Ứng Tân còn tưởng mình qua ải, mừng rỡ nghĩ thầm đừng nhìn anh hai thông minh thế, thật ra là một cậu ngốc bạch liên, cái kiểu "hàng to dùng sướng" đám con trai miệng nói ra rả mà anh còn không biết, dễ lừa quá, sau này phải để ý kỹ không để ai lừa anh mới được.
......
Mùa hè đến sớm, sáu giờ hơn Ứng Tân đã nghe thấy bên cạnh tiếng sột soạt cọ xát của quần áo, nghĩ đến hôm trước mình đã "hùng hồn tuyên bố", mơ mơ màng màng vươn một tay ra: "Anh ơi, chạy bộ hả? Cho em theo với."
Thiệu Thần quay đầu, nhìn cục bông nhỏ mắt còn chưa mở ra được, nắm lấy bàn tay kia, còn chưa kịp dùng sức đã thấy tay cậu trượt xuống như dòng nước, hơi thở cũng lại trở nên đều đặn.
Anh vươn ngón tay véo véo vành tai trắng nõn: "Không phải bảo muốn chạy bộ sao?"
Ứng Tân: "ZZZZZ......"
Thiệu Thần: "......"
Ứng Tân vẫn không nhúc nhích, bị đánh thức bực mình liền giở trò xấu cọ cọ mu bàn tay anh: "Anh ơi, buồn ngủ."
Thiệu Thần: "......"
Anh như bị điện giật rụt tay lại, vành tai đỏ lên.
Thôi vậy, cục bông nhỏ buồn ngủ thì cứ để cậu ngủ đi, dì Thôi bảo trẻ con ngủ nhiều, ngủ không đủ giấc không tốt cho cơ thể, Ứng Tân đúng là đang tuổi lớn, cần ngủ nhiều.
Vì thế ngày đầu tiên vận động theo lời tuyên bố hùng hồn của Ứng Tân đã phá sản dưới sự "dung túng" cố ý của Thiệu Thần.
Trên đường đi học, Ứng Tân nói năng hùng hồn: "Anh, sau này em muốn cùng anh dậy sớm chạy bộ, anh nhớ gọi em đấy."
Thiệu Thần liếc cậu một cái.
Tuy rằng anh không nói gì, nhưng cái liếc mắt đó đã truyền đạt rất nhiều nội dung.
Ứng Tân cứng họng: "Lần sau nếu em lại gọi không dậy, anh cứ đá em, đá không dậy nữa thì dội nước lạnh vào mặt em."
Hôm nay hai người mặc bộ đồng phục mới tinh đã giặt sạch phơi khô, xuống xe Thiệu Thần bảo cậu đứng ở bồn hoa bậc thang, anh ngồi xổm xuống xắn ống quần dài quá lên, giọng từ dưới truyền lên, hơi trầm thấp: "Tại sao nhất định phải chạy bộ cùng anh?"
"Bởi vì em muốn cao lên mà," Ứng Tân nói một cách đương nhiên: "Năm trước không cao chắc chắn là do ngủ nướng, năm nay siêng năng siêng năng nữa, biết đâu sang năm em không cần đi giày độn cũng cao bằng anh."
Hai người vừa trò chuyện vừa đứng khuất sau bụi hoa mà không hề hay biết dưới bóng cây râm mát bên đường, một đám học sinh dừng bước.
"Ủa, bên kia là ai vậy, nhìn quen quen."
"Học sinh giỏi nhất khối lớp mình đó, cô Trần bảo xếp chỗ theo thành tích, cậu ta chọn tận hàng cuối."
"Chắc cậu bị mù số rồi, nhìn kỹ cái mặt kia đi, là nhớ ra ngay ấy mà."
"Bọn họ đang làm gì thế, xích lại gần nhau vậy?"
"Không biết, trông thân mật lắm, chắc không định cho mình xem cảnh cấm trẻ em đâu nhỉ!"
"Vãi, đi đi đi, không phù hợp với trẻ em......"
Thiệu Thần đứng dậy, nhìn thẳng vào Ứng Tân đang đứng trên bồn hoa, nghe thấy mấy lời kia không khỏi có chút trìu mến nhìn cậu, xoa xoa đỉnh đầu cậu: "Ừ, đi thôi!"
Ứng Tân cười tươi rói, nhảy xuống bồn hoa, vai kề vai cùng anh đi vào trường.
......
Ứng Tân từ nhà vệ sinh ra, rửa tay sạch sẽ ở bên cạnh cái ao, vẩy vẩy nước, đổi túi đeo vai sang bên kia, thoáng gặp một bạn nam đi vào.
Bạn nam đột nhiên khựng lại, đây không phải nữ sinh lớp mình, cái cô hoa khôi kia sao?
...... Cái đầu nhỏ nhắn xinh xắn, tóc xoăn da trắng, đôi mắt hạnh đáng yêu kia, chẳng phải là cô ấy thì là ai.
Mình đi nhầm vào nhà vệ sinh nữ rồi?
Cậu ta hoảng hốt trong lòng, vội vàng nhắm mắt lại, mặt đỏ bừng quay về hướng ngược lại với cô gái, về phía nhà vệ sinh bên kia.
"A a a......"
Tiếng thét chói tai của nữ sinh cùng với cái chổi bị ném ra.
Bạn nam ngơ ngác chạy ra, lau mặt, nhìn về phía chỗ vừa nãy mình gặp "hoa khôi", là nhà vệ sinh nam không sai...... Vãi, cậu ta không đi nhầm, là hoa khôi đi nhầm.
Hôm qua các bạn nữ đưa đồ ăn vặt sau lại bị trả lại, Cát Phàm chẳng có vẻ gì là không quen, Ứng Tân móc từ cặp sách ra mấy viên hạt đào: "Vệ Tư Lâm gửi đấy."
Cát Phàm từng gặp Vệ Tư Lâm, chỉ là một cậu công tử nhà giàu bình thường, chẳng lẽ người giàu gửi hạt đào cũng khác người thường sao?
Hạt đào vỏ mỏng nhân to, bóp nhẹ một cái là vỡ.
Cát Phàm cứ bình thường mà nếm một viên, chậm rãi trợn to mắt, ăn hết cả đống trên bàn, chép chép miệng: "Không biết có phải ảo giác không, cứ cảm thấy hạt đào này ăn có mùi trà là lạ."
Ứng Tân nhịn cười.
Hấp thụ đủ tinh khí trà mao tiêm rồi, chẳng lạ gì có mùi trà.
Lớp trực nhật ghi số báo danh để sắp xếp lau bảng đen, hôm nay đến lượt Ứng Tân, cậu nhặt cái lau bảng đen vỗ vỗ bụi phấn, giơ tay lau những chữ phấn trên cao, chỗ cao quá với, muốn lau hết chắc chắn phải nhảy lên...... Ứng Tân im lặng, nhảy thì không thể nhảy, quay người định đi mượn cái ghế, đột nhiên năm sáu bạn nam đồng loạt đứng dậy, tiếng ghế trống vang lên như một trận động đất.
Thấy bọn họ hùng hổ đi về phía mình, Ứng Tân lùi một bước, còn chưa kịp phản ứng, cái lau bảng đen trong tay đã bị người ta lấy đi, quay đầu lại thì cả cái bảng đen đã sạch trơn, không còn một chút bụi phấn nào.
Cậu ngớ người: "Cảm, cảm ơn!"
Mấy bạn nam có chút đỏ mặt, buổi sáng vì Ứng Tân đi nhầm nhà vệ sinh nữ mà bị các bạn nữ mắng cho một trận, trong lòng có chút xấu hổ, chắc đối phương cũng ngại nên giả vờ không quen mình.
Làm xong trực nhật, Ứng Tân mở sách vở, định cầm tờ đăng ký đi nộp cho cô Trần, nhưng lục tung cặp sách trống không cũng không thấy tờ đăng ký đâu.
Thiệu Thần mở sách ra, một tờ đăng ký rơi xuống đất.
Quay người nhặt lên, một bàn tay trắng nõn trước anh một bước nhặt lấy, liếc mắt nhìn qua: "Thiệu Thần, cậu cũng đăng ký cái này à?"
Cô gái có khuôn mặt thanh tú thoát tục, khí chất lạnh lùng, bình tĩnh giơ tờ đăng ký: "Vậy xem ra chúng ta là một đội."
"Không có."
Thiệu Thần lấy lại, kẹp vào trong sách.
Cô gái không để bụng: "Tờ đăng ký này là sự tán thành thực lực của cậu đấy, cô Trần cho tớ một ít đề luyện thi vật lý, có thể hỏi cậu được không?"
Thiệu Thần tính cách lạnh lùng, với ai cũng cái vẻ mặt đó...... Nhưng mà điều kiện tốt như vậy, dù lạnh lùng cũng vô cùng hấp dẫn người khác, cô ta nhìn học bàn nhét đầy thư tình kia, vuốt vuốt tóc sau vai, cũng không lo lắng, từ ngày đầu tiên thấy Thiệu Thần cô ta đã hạ quyết tâm phải "tóm" được người này, vẫn luôn chú ý, biết anh không thích ai.
Bây giờ lại cùng lớp, cô ta có niềm tin, "tóm" được đối phương chỉ là chuyện sớm muộn.
Ứng Tân bước vào lớp 7/1, liếc mắt một cái đã thấy Thiệu Thần.
Lớp trưởng lớp 7/1 nhìn thấy bóng dáng kia ở cửa, theo phản xạ nhìn về phía Thiệu Thần, sợ hãi hít một hơi, vậy mà đang nói chuyện với một cô gái xinh đẹp? Lại nhìn ánh mắt "âm u" của Ứng Tân đang chăm chú nhìn Thiệu Thần, trong lòng thầm kêu không ổn!
Sau khi tiễn cô bạn không quen kia đi, Thiệu Thần nhìn đồng hồ, cầm lấy tờ đăng ký định tự mình mang đến cho cô Trần, tiện thể xem Ứng Tân đang làm gì.
Đang miên man nghĩ thì đột nhiên có người nhào tới trước mặt, chống tay lên bàn anh một cái: "Có người tìm!"
Lớp trưởng liều mạng ra hiệu mắt cho anh, mặc kệ vừa nãy xảy ra chuyện gì, cứ xin lỗi trước đã.
Thiệu Thần không để ý ánh mắt cậu ta, theo hướng ngón tay chỉ nhìn thấy Ứng Tân, theo phản xạ nhanh chóng đảo mắt khắp lớp, cái tên dính người Tiền Dục Kiệt bị người ta gọi đi chơi bóng rồi, anh khẽ thở ra.
Bây giờ mới biết sợ hả?
Lớp trưởng liếc anh một cái, ánh mắt kiểu "tự cầu nhiều phúc".
"Sao em lại tới đây?"
Thiệu Thần cúi đầu nhìn Ứng Tân.
Ứng Tân bực bội: "Tờ đăng ký."
Thiệu Thần giơ tay lên, Ứng Tân còn chưa kịp nói gì đã bị anh kéo đi lên lầu: "Anh đi nộp cùng em."
Phải nhanh chóng mang người đi trước khi Tiền Dục Kiệt trở về, cái tên đó không biết học đâu ra mấy trò tán gái lung tung rối loạn, cứ hay muốn dạy hư Ứng Tân, không thể để Ứng Tân tiếp xúc với cậu ta.
"Ai?"
Ứng Tân chưa kịp mở miệng đã bị kéo đi: "Anh ngồi ở hàng cuối à? Vừa nãy người nói chuyện với anh là ai thế?"
"Không ai," Thiệu Thần nghiêng cằm, khí chất như sương lạnh buổi sớm, cả người toát ra vẻ lạnh lùng sạch sẽ: "Sau này không có việc gì thì đừng đến lớp anh."
-- Đợi anh đi tìm em.
Câu sau anh không nói ra, cảm thấy hơi dính người, lại dễ lộ ra chút tâm tư nhỏ nhặt của mình, nên thôi.
Ứng Tân đột nhiên ngẩng mắt, có chút buồn bực không vui "ừ" một tiếng.
Vừa nãy người kia rốt cuộc là ai vậy, mình làm phiền họ nói chuyện, nên anh hai giận không cho mình đi tìm anh ấy sao?
Hai người không dừng lại ở cửa, nhưng cái mặt kia của Ứng Tân, vừa ra đến cổng đã thu hút vô số ánh mắt, huống chi hai người còn tay trong tay đi cùng nhau, đủ cho một đám học bá thừa năng lượng não bổ ra một thế giới mới, đặc biệt là dưới sự dẫn dắt của lớp trưởng lớp 7/1.
Học bá 1 (lớp trưởng): Học thần đi dỗ bạn gái.
Học bá 2: Bạn gái á? Vãi!
Học bá 3: Vừa nãy là nữ sinh á? Vãi!
Học bá 4: Dỗ người á? Vãi!
Học bá 5: Thật á, tao không tin.
Học bá 6 (lớp trưởng): Biết hôm qua cậu ấy chạy đôn chạy đáo tìm người đổi đồng phục làm gì không? Bởi vì cậu ấy nhất quyết đòi bạn gái mặc áo của cậu ấy...... Lý do á, tụi mày hiểu rồi đấy.
Học bá 7: Vãi! Tao hiểu.
Học bá 8: Vãi! Tao hiểu.
Học bá 9: Vãi! Tao hiểu.
Học bá 10: Vãi, hóa ra sáng nay tao thấy là hai đứa đó, còn gì để nói nữa, tình yêu đẹp như mơ!
Trở lại lớp, sắc mặt Ứng Tân nghiêm trọng xoay xoay cái bút trong tay, Cát Phàm lo lắng: "Ai chọc cậu không vui à?"
Ứng Tân quay đầu nhìn cậu: "Lát nữa cậu xuống lớp 7/1, giúp tớ hỏi thăm chút chuyện."
Lớp 7/1?
"Anh cậu không phải ở lớp 7/1 à?" Cát Phàm nghi hoặc: "Cậu muốn biết gì không hỏi thẳng anh ấy chẳng phải tốt hơn sao."
Ứng Tân thở dài một hơi: "...... Anh ấy lớn rồi, bắt đầu có bí mật riêng."
Cát Phàm: "......"
Cậu ta nuốt nước miếng: "Nếu là bí mật của anh cậu, có phải không nên tò mò thì tốt hơn không? Nếu anh ấy muốn nói cho cậu biết, sớm muộn gì cũng sẽ đến lúc cậu biết thôi." Cậu sợ cái ngày bí mật của Thiệu Thần bị phanh phui, kẻ chủ mưu Ứng Tân không sao, mình thì tuổi xuân chết sớm.
Cái kiểu Thiệu Thần bảo vệ người nhà như bảo vệ lãnh thổ ấy, cậu ta từ bé đến lớn đã lĩnh giáo vô số lần, cái thân hình nhìn có vẻ cường tráng này của cậu căn bản không đủ một chiêu của Thiệu Thần, huống chi ánh mắt Thiệu Thần sắc như dao nhỏ, giết người không thấy máu, cậu chịu không nổi.
"Nói cũng phải," Ứng Tân buồn rầu: "Trời muốn mưa mẹ muốn gả, con trai lớn không giữ được, ông nội đến cũng chịu."
Cát Phàm: "......"
Xem ra bị đả kích lớn lắm rồi, bắt đầu nói mê sảng rồi.
Ứng Tân ỉu xìu, mãi mới đợi đến giờ tan học buổi trưa, lập tức thu dọn cặp sách đi tìm Thiệu Thần, động tác làm được một nửa thì đột nhiên dừng lại, ngồi tại chỗ chờ Thiệu Thần đến tìm mình.
Cát Phàm cảm thấy sự tình có vẻ nghiêm trọng, hai người chắc không phải cãi nhau đấy chứ!
Không lâu sau Thiệu Thần mang theo hai hộp cơm đi vào, vẻ mặt như thường ngày, không có gì bất thường.
Nhưng Ứng Tân khác lạ chắc chắn không phải vô cớ, Cát Phàm lén la lén lút từ cầu thang bên kia mò xuống lớp 7/1.
Đừng nhìn lớp 7/1 toàn học bá, oai phong lẫm liệt trong các cuộc thi, giỏi giang ầm ầm, thực tế lại đơn thuần như một sợi dây đàn, chưa trải sự đời, rất dễ moi thông tin.
Chỉ cần khẽ hé miệng chim sẻ, không cần dùng đến súng lớn.
Tùy tay túm lấy một bạn học, đúng là lớp trưởng lớp 7/1, vừa nghe cậu hỏi thăm Thiệu Thần, vẻ mặt đã quen thuộc: "Hỏi thăm là em gái hay chị gái cậu?"
Biết điều vậy sao? Cát Phàm nói dối: "Cả hai."
Lớp trưởng lớp 7/1 vẫy vẫy tay: "Đừng hỏi nữa, Thiệu Thần có người yêu rồi, đang quen hoa khôi."
Cát Phàm: "?"
Hoa khôi? Chẳng lẽ không phải cái cô hoa khôi mà cậu biết đấy chứ!