Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Ai làm chàng giận à? Sao mặt mày trông uất ức thế kia?” Khang Ninh đi lại quanh phòng ngủ, thấy tã bọc trên người Thanh Cách Lặc đã được thay mới, liền hỏi: “Tè dầm rồi hả?”
“Ừ, lúc phụ hoàng bế thì con bé tè.” Trong phòng ấm áp, Tháp Lạp trước tiên cởi lớp bọc ngoài cùng của Thanh Cách Lặc rồi mới c** q**n áo của mình, “Phụ hoàng nói muốn gả Thanh Cách Lặc cho Hoàng Thái tôn, ta không chịu, ông ấy bảo sẽ bàn bạc với nàng.” Tháp Lạp bế con ngồi đối diện Khang Ninh, nghiêm túc chờ đợi phản ứng của nàng.
“Chà, phụ hoàng ta là nói thật sao?”
“Chắc là thật đấy, ông ấy nhắc việc này ngay trước mặt Hoàng Thái tôn. Sau khi ta từ chối, ông ấy vẫn khăng khăng đòi nói chuyện với nàng, nàng nghĩ thế nào?” Tháp Lạp hỏi.
“Chàng đã từ chối thế nào?” Khang Ninh bước tới ngồi xuống đối diện Tháp Lạp, thấy Thanh Cách Lặc nghiêng đầu nhìn mình, nàng đưa tay định bế.
“Nàng đừng bế, nhũ mẫu nói nữ nhân đang ở cử không được bế con lâu. Tuy nàng không còn đổ mồ hôi nữa nhưng cũng phải giữ gìn, cứ an phận dưỡng thêm mười ngày đi.” Tháp Lạp nghiêng người sang phải tránh tay Khang Ninh, nói: “Ta bảo với Phụ hoàng rằng ở Thát Đát, khi gia súc đến mùa động đực còn phải tách những con có huyết thống mẫu hệ phụ hệ ra, Hoàng Thái tôn và nữ nhi chúng ta là biểu huynh muội ruột, không thể thành thân. Thế là ông ấy nổi giận, vừa hay Thanh Cách Lặc tè, ta đi thay tã cho con xong thì phụ hoàng liền cho người đuổi ta ra khỏi cung.”
“Chàng thật sự nói vậy à?” Khang Ninh buồn cười, “Trong hậu cung, Tĩnh phi và Uyển tần đều là biểu muội của Phụ hoàng, một người là biểu muội cô gia, một người là biểu muội cữu gia đấy.” Nàng có thể tưởng tượng được Khang Bình Đế đã giận đến mức nào, đuổi hắn ra khỏi cung còn là nhẹ, nếu đổi lại là người khác, e là đã bị lôi ra đánh gậy rồi.
“Tĩnh phi và Ninh tần đều sinh được hoàng tử công chúa sao?” Tháp Lạp tò mò.
“Tĩnh phi sinh được hai trai một gái, nhưng yểu mệnh mất hai người, hiện giờ dưới gối chỉ nuôi một nhi tử, chưa đầy năm tuổi. Ninh tần thân thể yếu ớt, mấy năm trước mang thai một lần nhưng không giữ được, từ đó về sau không nghe thấy tin vui nữa.” Khang Ninh ngẫm nghĩ rồi nói, “Không chỉ các danh gia vọng tộc, mà ngay cả trong dân gian cũng có nhiều cặp biểu huynh biểu muội thành thân, Thát Đát bên chàng không có sao?”
“Cực kỳ hiếm. Nữ tử Thát Đát thường gả từ bộ lạc này sang bộ lạc khác, gả trong cùng một bộ lạc đã rất ít rồi. Bởi vì nhà nhà đều nuôi gia súc, mà gia súc thì chẳng hiểu gì về mẫu tử huynh đệ, nếu không trông chừng kỹ, đám cừu bò con đẻ ra không phải là không nuôi sống được thì cũng bị dị hình, ví dụ như có hai cái đuôi, ba cái sừng, hoặc bị sứt môi. Đã tận mắt chứng kiến những thứ đó, ai còn dám cho huynh muội nhà mình thành thân sinh con chứ.” Tháp Lạp cụp mắt nhìn tiểu cô nương trong lòng, kiên định nói: “Ta không cần biết Đại Khang các nàng thế nào, tóm lại đừng hòng bắt Thanh Cách Lặc của ta gả cho biểu huynh đệ của con bé.”
“Ta có nói là muốn gả Thanh Cách Lặc cho Khánh ca nhi đâu.” Khang Ninh dở khóc dở cười, “Con là ta mang nặng đẻ đau, lẽ nào ta lại hại con bé? Cứ như thể mình chàng là người tốt, còn ta là kế mẫu tâm địa độc ác không bằng.”
Cái nết thật là thối.
“Vậy lúc Phụ hoàng bàn chuyện với nàng, nàng nhớ phải kiên quyết từ chối ông ấy. Nếu ông ấy không vui nàng cũng đừng sợ, cùng lắm sau này chúng ta ít về lại là được.” Tháp Lạp thừa cơ đưa ra yêu cầu, hắn sợ Khang Ninh sẽ vì long uy mà khuất phục.
Khang Ninh liếc hắn một cái, hỏi: “Nhà cửa ở núi Bất Nhi Hãn xây đến đâu rồi? Cửa hàng của ta thì sao? Hàng hóa nhập từ Đại Khang có được dân chăn nuôi ưa chuộng không?”
Tháp Lạp hiểu ý Khang Ninh, hắn nhìn đứa nữ nhi đang nghe chuyện mà ngủ thiếp đi, “Tóm lại không được đem con của chúng ta thế chấp vào đó, ngay cả nàng là công chúa mà còn chẳng muốn sống trong hoàng cung cơ mà.”
“Công chúa không quyền không thế, Thái tử phi thì lại khác.” Khang Ninh cố ý chọc tức hắn.
“Có gì khác chứ? Ngồi trong hoàng cung quản lý cung nữ thái giám, rồi lại giúp Thái tử lo liệu hậu trạch, hầu hạ con cái?” Tháp Lạp càng nói càng hăng, lời đến cửa miệng chẳng kịp suy nghĩ đã thốt ra: “Đợi Thanh Cách Lặc lớn lên, ta sẽ cho con bé một bộ lạc, để con bé giống như ngạch hách của ta, giống như ta vậy, có quyền thế, có địa vị lại có tự do. Nếu con bé thích, cứ việc nuôi thêm vài mỹ nam, điểm nào mà chẳng tốt hơn việc ngồi trong hoàng cung?”
Ý tứ rõ ràng là khuê nữ hắn không thèm hầu hạ nam nhân hay quản lý đám tiểu thiếp để đổi lấy quyền thế.
“Nếu chàng đã có dự tính đó thì không cần lo phụ hoàng bắt Thanh Cách Lặc làm Thái tử phi tương lai của Đại Khang nữa.” Khang Ninh thầm mừng, nàng dùng vài câu nói rõ căn cơ dựng triều của Đại Khang, “Hoàng đế Đại Khang đều kỵ nữ nhân nhiếp chính chuyên quyền, Thanh Cách Lặc lớn lên có bối cảnh, có quyền thế lại có dã tâm, cho dù hiện tại Phụ hoàng định đoạt hôn sự của con bé với Khánh ca nhi, sau này cũng sẽ có người tìm mọi cách để phá hỏng cho mà xem.”
Khang Ninh nhìn gương mặt nữ nhi, tuy còn bọc trong tã lót nhưng đã có thể dựa vào dung mạo mà chiếm được lòng người, lớn lên e là chỉ càng khiến người ta kiêng dè hơn.
Lúc Khang Ninh hết ở cử, Thái tử phi dẫn theo Hoàng Thái tôn đến chúc mừng Thanh Cách Lặc tròn tháng, Khang Ninh ngồi phía dưới Thái tử phi, nhìn nàng ta bế Thanh Cách Lặc cho Khánh ca nhi xem.
“Thảo nào phụ hoàng cách mấy ngày lại sai người bế tiểu Quận chúa vào cung, đứa trẻ này trông thật đáng yêu, bản cung nhìn mà chẳng nỡ rời tay, chỉ hận không thể bế về cung nuôi nấng.”
“Lúc Tiểu Quận chúa làm lễ tắm ba ngày thiếp thân có đến, mới đó một tháng mà Tiểu Quận chúa trông càng thêm xinh xắn, mắt và mũi giống Khả hãn, miệng và khuôn mặt lại giống Công chúa, lớn lên hẳn là không tầm thường đâu.” Phu nhân của Trần tướng quân nhìn Thái tử phi một cái, trêu chọc nói: “Công chúa là mỹ nhân như thế gả đến Thát Đát, Thát Đát cũng phải trả lại cho Đại Khang một mỹ nhân mới phải.”
Phụ nhân đang nói chuyện Khang Ninh có ấn tượng, hình như là đường muội của Thái tử phi, nàng ta nói như vậy chính là đại diện cho ý tứ của Thái tử phi, xem ra Khang Bình Đế đã thông lời với Hoàng hậu rồi.
“Lúc bản cung gả cho Khả hãn đã đưa ra điều kiện, nếu Khả hãn nạp thiếp thì bản cung cũng sẽ nuôi trai lơ, Thanh Cách Lặc là Quận chúa do Bệ h* th*n phong, lại là nữ nhi của Khả hãn, Quận mã của con bé sau này không được phép nạp thiếp.” Khang Ninh chẳng buồn nhìn sắc mặt Thái tử phi, mỉm cười nói với Trần phu nhân: “Nếu có tiểu công tử nào thích hợp, làm phiền phu nhân làm mai giúp, Khả hãn nói muốn chia cho Thanh Cách Lặc một bộ lạc để con bé làm Tù trưởng, nhưng bản cung vẫn không đành lòng để con bé phải đánh đánh giết giết, nếu có thể gả về Đại Khang thì tốt quá rồi.”
“Vậy sao?” Trần phu nhân cười gượng gạo, Hoàng Thái tôn sau này làm sao có thể trong hậu cung chỉ có một người, nhất thời tức giận Khang Ninh không biết điều, lại còn tâm cao hơn trời.
Thái tử phi cũng không nói gì, dùng xong bữa trưa ngồi một lát liền lấy cớ về cung.