Công Chúa Gặp Phải Thảo Nguyên

Chương 125

Trước Tiếp

Tháp Lạp đến nơi liền muốn vào cung thỉnh an Khang Bình Đế, hắn chỉ chợp mắt được hai canh giờ, vừa nghe thấy tiếng bước chân trong phòng đã lập tức hất chăn ngồi dậy.

“Tỉnh rồi sao? Ta làm ồn đến chàng à?” Khang Ninh đang ngồi bên bàn dùng bữa, thấy mặt hắn còn vẻ mệt mỏi, bèn rót chén trà nóng đưa qua: “Tỉnh táo lại chút đi, tối nay hãy ngủ sớm một chút.”

“Nàng đã có thể xuống đất đi lại rồi hả?” Tháp Lạp uống cạn chén trà, bước đến bên bàn tự rót tự uống: “Sinh Thanh Cách Lặc có làm tổn thương thân thể không? Ta mang theo không ít dược liệu, để thái y xem thử xem nàng dùng được loại nào.”

“Từ lúc mang thai đến khi sinh nở đều có ma ma chăm sóc, sinh Thanh Cách Lặc lại thuận lợi, chẳng có tổn thương gì cả, chỉ chờ hết cữ là có thể chạy nhảy được rồi.” Khang Ninh nhắc đến chuyện nữ nhi được phong làm Quận chúa: “Phụ hoàng đặc biệt yêu thích Thanh Cách Lặc, ngày lễ tắm ba ngày đã đích thân đến phủ, thấy mắt con bé trong trẻo như sóng nước biếc nên ban phong hiệu là Thanh Bích, ta cũng không đặt tên khác nữa.”

Tháp Lạp nghe vậy thì nhíu mày, phong hiệu này quá tùy tiện, chẳng hay bằng Thanh Cách Lặc của hắn.

“Vậy ta đi tạ ơn thay Thanh Cách Lặc?” Tháp Lạp hỏi.

“Đó là đương nhiên, nữ nhi chàng có thực ấp ba trăm hộ, chàng chớ có quên cảm ơn nhạc phụ của mình.” Khang Ninh đắc ý: “Một nhà ba người chúng ta, Công chúa và Quận chúa đều có thực ấp, chỉ riêng chàng là không có.”

“Đa tạ Công chúa nhắc nhở tiểu vương, tiểu vương đi đòi ngay đây.” Tháp Lạp chắp tay hành lễ cảm ơn.

Tại Cần Chính Điện, Khang Bình Đế nhìn thấy Tháp Lạp thì chú ý quan sát đôi mắt của hắn, màu mắt hơi thiên về xám lam, không đẹp bằng mắt của Thanh Bích.

“Dọc đường có thuận lợi không?” Khang Bình Đế hỏi.

“Không mấy thuận lợi, trong núi có tuyết, khó nhận mặt đường, vốn định cuối tháng hai là đến nơi, ai ngờ lạc mất phương hướng, uổng công tiêu tốn nửa tháng trong núi.” Tháp Lạp thành thật khai báo, chắp tay nói: “Từ lúc Công chúa dưỡng thai đến khi sinh nở nhi thần đều không ở bên cạnh, đa tạ phụ hoàng cùng mẫu hậu, mẫu phi đã chăm sóc nàng ấy. Nghe Công chúa nói lúc sinh Thanh Cách Lặc là có mẫu phi ở bên, lễ tắm ba ngày cũng do trong cung lo liệu, Thanh Cách Lặc lại càng may mắn được ngài để mắt phong làm Quận chúa, nhi thần thay mặt hai mẫu nữ bọn họ cảm ơn ngài.”

Tháp Lạp cúi người thật sâu, lúc đứng dậy nói: “Thát Đát không giàu có bằng Đại Khang, nhi thần cũng không có vật gì tốt để tặng ngài bày tỏ lòng thành, trước Tết có đi một chuyến đến bộ lạc tuần hươu, đổi được mấy rương nhung hươu thượng hạng…”

“Được rồi được rồi.” Khang Bình Đế vội vàng ngắt lời hắn: “Khang Ninh là nữ nhi trẫm, Thanh Bích cũng là ngoại tôn nữ ruột thịt của trẫm, chăm sóc hai mẫu nữ bọn họ là việc người làm phụ thân làm gia gia như trẫm nên làm, không cần ngươi đặc biệt cảm ơn, nhung hươu ngươi cứ giữ lại mà dùng, trẫm dùng không tới.”

Khang Bình Đế muốn sống thêm ba mươi năm nữa nên từ hai năm trước đã bắt đầu đoạn tuyệt sắc dục để dưỡng sinh, năm ngoái nhung hươu và rượu máu hươu do Thát Đát tiến cống ông đều ban thưởng cho thần tử hết cả.

“Còn ngươi nữa, ngươi vừa mới ngồi lên hãn vị đã dám nghênh ngang rời khỏi Mạc Bắc sao?” Khang Bình Đế chê bai: “Khang Ninh và Thanh Bích có trẫm và Mẫu phi con bé chăm sóc, nếu ngươi có việc thì ở lại nửa tháng rồi hãy về.”

Sợi dây thần kinh trong lòng Tháp Lạp căng thẳng lại, đây là không định trả vợ con cho hắn sao?

“Có Đại Khang làm chỗ dựa, vị trí Khả hãn này của nhi thần ngồi rất vững, dù có ở lại Đại Khang nửa năm thì Thát Đát cũng vui vẻ ủng hộ. Phụ hoàng quốc sự bận rộn, việc nhỏ như chăm sóc Công chúa và Thanh Cách Lặc không dám làm phiền phụ hoàng nhọc lòng.”

Tháp Lạp quan sát sắc mặt Khang Bình Đế, cân nhắc nói: “Sau này phụ hoàng có rảnh rỗi, có thể đến thảo nguyên Mạc Bắc của chúng nhi thần xem thử, đến lúc đó để Thanh Cách Lặc cưỡi ngựa hộ tống ngài dạo chơi.”

“Ngươi định bao giờ thì về Mạc Bắc?” Khang Bình Đế không nói lời thừa với hắn.

“Tất cả đều theo ý kiến của Công chúa.”

“Khang Ninh có nói với ngươi về chuyện hồ nước mặn Trà Tạp không?”

“Hả?” Tháp Lạp có chút phản ứng không kịp, lắc đầu nói: “Nhi thần đến nơi chưa đầy nửa ngày, chưa kịp hỏi, có vấn đề gì sao?”

“Chuyện hồ nước mặn Trà Tạp đại thần triều ta đều không đồng ý, Khang Ninh nhượng bộ, đòi lấy vùng đất tộc Nữ Chân đang hoạt động, nói là dùng để trồng trọt.” Khang Bình Đế quan sát thần sắc Tháp Lạp, thấy hắn chỉ nhíu mày rồi lại bình tĩnh nói đều tùy Công chúa quyết định.

Khang Bình Đế không hiểu nổi, chẳng lẽ tình nghĩa Tháp Lạp dành cho Khang Ninh sâu nặng đến mức chuyện triều chính thay đổi cũng không đáng kể sao? Hay đây là “mê hồn trận” của đôi phu thê trẻ tuổi này, ý đồ nhắm vào lãnh thổ phía bắc Liêu Đông?

“Thát Đát cuộc sống không sung túc bằng Đại Khang, Thanh Bích là đứa trẻ chưa đầy một tuổi đi đường xa cũng không an toàn, chi bằng để con bé lại trong cung do Hi Phi chăm sóc, chờ lớn lên chút nữa rồi theo các ngươi về Thát Đát.”

Khang Bình Đế thấy thần sắc Tháp Lạp đại biến, bèn trấn an: “Ngươi nhìn Khang Ninh thì biết, con bé được Hi Phi dạy dỗ rất tốt, Thanh Bích nuôi ở hoàng cung, ăn mặc ở đi lại đều chiếu theo phân lệ của Khang Ninh, điểm này ngươi không cần lo lắng.”

“Những việc khác Phụ hoàng cứ nói nhi thần đều có thể cân nhắc, duy chỉ có hai mẫu nữ bọn họ là không được.” Tháp Lạp từ chối rất cứng rắn, cũng vô cùng quả quyết: “Thanh Cách Lặc là do Công chúa mang thai mười tháng vất vả sinh ra, ngài không thể đoạt con bé khỏi tay Công chúa được, ngài cũng đừng nói để Công chúa ở lại, điều đó chắc chắn không được, con không thể rời xa Công chúa.”

Tháp Lạp chẳng màng chuyện sẽ bị người ta cười chê là nam nhi ủy mị: “Để sớm ngày được gặp hai mẫu nữ bọn họ, con có thể chịu lạnh nhịn đói vượt tuyết đi bộ hơn một tháng trời, nếu ngài định chia rẽ con khỏi họ, con sẽ không đồng ý.” Ngay cả hai chữ “nhi thần” cũng chẳng buồn xưng nữa.

“Sống trong hoàng cung rất tốt…”

“Tốt mấy cũng không bằng ở cạnh phụ mẫu ruột thịt.” Tháp Lạp bướng bỉnh như một con bò hoang, qua loa hành lễ cáo lui: “Không tiếp chuyện với ngài nữa, con phải ra cung chăm sóc Công chúa đây.” Nói xong không đợi Khang Bình Đế giữ lại, hắn đã chạy vọt ra khỏi Cần Chính Điện như có ma đuổi.

“Ơ?” Triệu Thủ Bảo ở cửa điện bị làm cho giật mình, vào điện nói: “Tam phò mã chạy mất rồi.”

“Vẫn còn đang chạy sao?” Khang Bình Đế cười lớn, vuốt cằm nói: “Sẽ không sợ đến mức đêm nay bỏ trốn khỏi Liêu Đông đấy chứ?”

“Tiểu Quận chúa xinh xắn lại ngoan ngoãn, khó trách Tam phò mã không nỡ.” Triệu Thủ Bảo cũng nói phụ họa vào.

Khang Bình Đế vừa cười vừa thở dài: “Gã thô lậu đó trái lại có phúc khí thật.” Ai mà chẳng muốn có một đứa tiểu khuê nữ xinh xắn ngoan ngoãn chứ.

“Vẫn là mắt nhìn của Tam Công chúa tốt.” Triệu Thủ Bảo nhìn lên phía trên, cụp mắt nói: “Tiểu Quận chúa được người ta yêu mến, mấy ngày nay Tiểu Hoàng tôn cũng thỉnh thoảng nói muốn ra cung thăm muội muội đấy ạ.”

“Hôm khác trẫm dẫn thằng bé đi.”

 
Trước Tiếp