Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Những ngày bận rộn như vậy kéo dài gần trăm ngày.
Dù rất bận rộn, Tống Quân Du vẫn biết đây là kết quả từ sự nỗ lực phối hợp hết mình của Cơ Thiền. Bởi lẽ Cơ Thiền rõ ràng bận rộn hơn cô rất nhiều, đôi khi Tống Quân Du lén đọc thoại bản đến nửa đêm vẫn còn nghe thấy động tĩnh trong viện — đó là lúc Cơ Thiền vừa xong việc trở về phòng.
Tống Quân Du không khỏi cảm thấy áy náy. Cơ Thiền đúng là kiểu đồ đệ tốt có đốt đuốc cũng khó tìm, nàng chịu thương chịu khó, ôn nhu hiền thục, gánh vác phần lớn trách nhiệm vốn thuộc về cô. Tống Quân Du không giúp được nàng quá nhiều, chỉ đành cố gắng kiếm thêm linh thạch tích lũy gia tài, đồng thời giúp Cơ Thiền bớt chút gánh nặng trong quá trình này.
Cơ Thiền cái gì cũng tốt, chỉ là luôn tự ép mình quá chặt, chẳng có sở thích gì đặc biệt, dường như cũng hiếm có chuyện gì khiến nàng thực sự vui vẻ.
Chung sống nhiều năm, Tống Quân Du cũng hiểu rõ khẩu vị của Cơ Thiền. Mỗi khi nàng về muộn, trong phòng luôn có một bát canh do chính tay cô nấu, dùng linh lực giữ ấm chờ sẵn. Nhưng Tống Quân Du cảm thấy mình làm bấy nhiêu vẫn chưa đủ. Suy đi tính lại, cô quyết định học theo thủ pháp của Cơ Thiền, giúp nàng xoa bóp vai cổ và các huyệt vị.
"Tiểu Thiền, ngươi lại đây, ta xoa bóp cho ngươi một chút..."
Khi Tống Quân Du lần đầu đề nghị muốn thư giãn gân cốt cho Cơ Thiền, nàng có vẻ hơi kinh ngạc. Cô nghĩ nàng đã căng thẳng quá lâu nên chưa từng được hưởng thụ, bèn giả vờ như không thấy tia kháng cự trên mặt nàng, kéo nàng ngồi xuống giường.
Cơ Thiền trước nay chưa từng phản đối yêu cầu của Tống Quân Du. Cuối cùng nàng vẫn nghe lời ngồi xuống cạnh cô, nhưng đôi môi lại mím chặt, vành tai đỏ ửng thấy rõ, cơ thể căng cứng.
Lúc Cơ Thiền không cười, khí chất thực sự rất giống Tống ca lạnh lùng như băng tuyết trên núi cao...
Tống Quân Du thầm cảm thán trong lòng nhưng không dám biểu hiện ra ngoài. Nhìn dáng vẻ như đang đối mặt với đại địch của Cơ Thiền, cô chỉ thấy buồn cười, bèn dứt khoát để nàng nằm lên đùi mình, xoa bóp các huyệt vị ở vai và cổ cho nàng.
Dưới sự xoa bóp đúng kỹ thuật của Tống Quân Du, biểu cảm của Cơ Thiền dần dần thả lỏng. Tống Quân Du nhìn ngắm khuôn mặt xinh đẹp của Cơ Thiền ở ngay sát bên, giữa lông mày nàng vì thư thái mà hiện lên vài phần mị thái. Tim cô bỗng nhiên hẫng một nhịp, ngay sau đó bắt đầu đập loạn, mất kiểm soát —
Tiểu Thiền thực sự lớn lên quá đỗi hút hồn! Ai có thể ngờ đứa nhỏ đáng thương năm nào giờ lại trở thành đại mỹ nhân diễm tuyệt tứ phương thế này?
Đặc biệt là khi Cơ Thiền vì buồn ngủ mà giọng nói có chút khàn đi, từ dưới ngước mắt nhìn cô, lười biếng gọi một tiếng "Sư phụ", Tống Quân Du suýt chút nữa không nhịn được mà rùng mình một cái.
Thật đáng sợ! Cô thế mà suýt chút nữa bị đồ đệ mê hoặc, sinh ra những tâm tư lung tung rối loạn!
Tống Quân Du không tự chủ được mà đỏ mặt, chỉ cảm thấy không khí đột nhiên nóng lên vài phần, không dám nhìn chằm chằm vào Cơ Thiền nữa. Cô càng nhận thức rõ ràng hơn — đồ đệ đã hoàn toàn trưởng thành, không còn là tiểu cô nương gầy yếu ngoan ngoãn cầu xin cô giúp đỡ khi xưa nữa.
Hai người ở quá gần nhau, hơi thở giao hòa, trong lòng Tống Quân Du đột nhiên nảy sinh chút căng thẳng, dường như ngay cả việc hô hấp cũng trở nên kỳ lạ —
Tống Quân Du cắn chặt môi dưới, cuối cùng quyết định từ bỏ. Việc xoa bóp cho Cơ Thiền đúng là quá thử thách ý chí, sau này vẫn nên dùng cách khác giúp nàng tiêu trừ mệt mỏi thì hơn.
Vì là tự tay nuôi lớn từ nhỏ, đôi khi cô đối xử với Cơ Thiền quá mức thân cận. Dù Tống Quân Du tự thấy lòng mình ngay thẳng, nhưng hiện giờ đồ đệ đã lớn, quả thực cũng nên giữ khoảng cách đôi chút...
Trong lòng tính toán như vậy, Tống Quân Du sau đó cũng cố ý duy trì khoảng cách. Nhưng trái ngược với cô, Cơ Thiền dường như lại rất thích kiểu này, cách vài ngày nàng lại hiện ra trước phòng cô với đôi mắt mỉm cười.
Một đồ đệ chịu thương chịu khó, xinh đẹp ngoan ngoãn, đêm khuya mệt mỏi tìm đến chỉ muốn gối đầu lên gối sư phụ, nhờ sư phụ xoa bóp huyệt thái dương... Cơ Thiền hiếm khi yêu cầu Tống Quân Du điều gì, nàng lại vì tông môn mà dốc hết sức lực, hơn nữa chuyện xoa bóp là do cô chủ động đề nghị, nếu lúc này từ chối nàng, Tống Quân Du cảm thấy mình thật quá tàn nhẫn.
Nghĩ vậy, dù trong lòng cực kỳ không tự nhiên, Tống Quân Du vẫn cố nén cảm giác kỳ quặc, cố gắng phớt lờ khuôn mặt tuyệt mỹ và dáng người thướt tha của Cơ Thiền để học thêm nhiều thủ pháp xoa bóp khác nhau.
Rất nhanh, trăm ngày thời gian đã vụt trôi qua.
Vừa muốn luyện pháp khí kiếm linh thạch, vừa muốn luyện chế pháp khí cao giai cho đệ tử trong môn, đồng thời nâng cao tu vi của bản thân, Tống Quân Du quyết tâm bế quan một lần nữa. Hiện giờ tông môn đã khấm khá hơn trước nhiều, Tống Quân Du chuẩn bị sẵn một lượng lớn tài liệu trước khi bế quan. Lần bế quan này dự kiến ít nhất phải mất một năm.
Cô không có gì phải lo lắng, dưới sự dẫn dắt của Cơ Thiền, mọi việc trong Thanh Bình Môn đều ngăn nắp, phát triển không ngừng.
Ngược lại, Cơ Thiền dường như có chút khó hiểu trước việc Tống Quân Du bế quan. Nghe tin cô muốn bế quan lần nữa, nàng im lặng hồi lâu mới khẽ lên tiếng: "Hiện giờ linh thạch trong môn đã dư dả, sư phụ không cần phải vất vả như thế nữa."
Tống Quân Du thực ra cũng biết Cơ Thiền có tài quản lý, hiện tại Thanh Bình Môn đã có thể coi là một môn phái giàu có. Ban đầu cô cũng định nghỉ ngơi một thời gian dài, nhưng kế hoạch không đuổi kịp biến hóa, cô không ngờ mình lại tình cờ mơ thấy việc mất đi ký ức trong ảo cảnh Cá Khả.
Nếu đã quyết định đến Ma Vực tìm Tống ca, mà nơi đó lại nguy hiểm như vậy, tự nhiên cô phải chuẩn bị thêm nhiều pháp bảo và nâng cao tu vi. Nhưng Tống Quân Du tất nhiên không dám nói thật lòng mình với Cơ Thiền, chỉ cười bảo: "Ta yêu thích luyện khí."
Đây không phải lời nói dối, Tống Quân Du thực sự thích cảm giác khống chế lò lửa, tùy ý tinh luyện vật liệu thành đủ loại hình dạng.
Tống Quân Du đã nói vậy, Cơ Thiền tự nhiên không nói gì thêm. Những ngày sau đó, nàng bỗng nhiên tặng cho cô rất nhiều thứ. Đa phần đều là những vật liệu quý giá dùng cho việc luyện khí, nhưng đáng chú ý nhất chính là hai bộ Vân Tằm Y tuyệt đẹp.
Vân Tằm Y là thứ có tiền cũng không mua được. Tống Quân Du ban đầu có một bộ, sau khi dính máu của Cơ Thiền, cô đã sửa lại cho ngắn rồi tặng cho nàng. Cơ Thiền từng mặc vài lần trong những dịp quan trọng, nhưng những năm gần đây nàng cao lớn hơn nên không thấy mặc nữa. Tống Quân Du thực sự có chút kinh ngạc, không biết Cơ Thiền lấy đâu ra hai bộ quần áo này.
Cơ Thiền không muốn nói nhiều, chỉ nhìn cô rồi dịu dàng lên tiếng: "Sư phụ mặc thử xem."
Cơ Thiền luôn chu đáo, Tống Quân Du cũng không nghĩ nàng sẽ làm chuyện gì quá đáng để có được hai bộ y phục này, nhưng để có được chúng, nàng chắc chắn đã tốn không ít tâm tư. Tống Quân Du thực ra không muốn ăn mặc quá phô trương, dù sao cũng là ở trong môn, vả lại cô cũng sắp bế quan luyện khí. Nhưng cảm động trước tấm lòng của Cơ Thiền, cô vẫn thay hai bộ y phục đó.
"Sư phụ mặc đẹp lắm." Nhìn Tống Quân Du đã thay xong Vân Tằm Y, Cơ Thiền nở nụ cười.
Tống Quân Du không diễn tả được cảm giác này. Ngày thường Cơ Thiền cũng cười, nụ cười ôn nhã đẹp đẽ, nhưng nụ cười lần này hoàn toàn khác biệt: Đôi mắt xinh đẹp của nàng cực kỳ trong trẻo và chân thành, trông như một đứa trẻ, Tống Quân Du có thể thấy rõ niềm vui sướng trong đôi mắt ấy.
Duyên phận sư đồ của hai người bắt đầu từ ngày Cơ Thiền níu lấy vạt áo cô. Có lẽ, Cơ Thiền vẫn luôn canh cánh chuyện lúc mới gặp đã làm bẩn bộ Vân Tằm Y của cô. Giống như lúc đó cô muốn diện cho Cơ Thiền thật đẹp, giờ đây nàng cũng đang đáp lại tâm ý đó lên người cô...
Bị Cơ Thiền nhìn bằng ánh mắt ấy, Tống Quân Du không tự chủ được mà muốn chiều chuộng nàng. Những ngày trước khi bế quan, cô đều mặc những bộ y phục đẹp đẽ mà nàng mua cho. Niềm vui trong mắt Cơ Thiền càng thêm lộ rõ.
Khi tài liệu đã chuẩn bị đầy đủ, Tống Quân Du đang định bế quan thì sáng sớm hôm đó, Vương Niệm bỗng nhiên cả người đầy máu, ngự kiếm xông vào sơn môn. Vừa đến sơn môn, nàng ta liền ngã xuống đất, nước mắt lưng tròng nhìn Cơ Thiền:
"Ma môn tấn công biên thùy Dạ quốc, sư phụ đến đó chặn địch, bị hút vào Bách Quỷ Tháp, tính mạng đang nguy kịch..."
Nói ra cũng thật trùng hợp, thời gian này vì Quý Dương muốn xuống núi tìm kiếm bí cảnh, mà vết thương do đột phá Kim Đan của hắn chưa lành hẳn, sợ hắn gặp bất trắc nên Lâm Anh cũng đi cùng. Còn Tiền trưởng lão vốn dĩ hành tung bất định, cũng đã xuống núi từ trước đó.
Vạn trưởng lão là tuyến phòng thủ cuối cùng của Thanh Bình Môn, nếu không phải lúc nguy cấp thì hiếm khi xuống núi. Hiện giờ những người có tu vi cao trong môn có thể đi cứu Trịnh Phục chỉ còn lại Tống Quân Du và Cơ Thiền.
Vương Niệm bị thương nặng, suýt chút nữa đã tổn thương đến linh phủ. Tống Quân Du phải cho nàng ta uống vài viên linh dược mới giúp nàng ta thoát khỏi nguy hiểm. Sau khi tỉnh lại, Vương Niệm vô cùng nôn nóng nhìn Tống Quân Du, kể lại đầu đuôi sự việc:
Kể từ khi Ma Vương mất tích, Ma Vực chia năm xẻ bảy, nhiều Ma tộc không chịu quản thúc, gây họa khắp nơi. Liễu Yêu để quản thúc Ma tộc đã tình cờ có được một tà vật tên là Bách Quỷ Tháp. Vật này cần mạng sống của hàng vạn người để nuôi dưỡng mới có thể phát huy uy lực lớn nhất.
Liễu Yêu nhắm trúng một trấn nhỏ tên là Đa Bảo ở biên thùy Dạ quốc. Ả dùng trận pháp khống chế người trong trấn Đa Bảo không cho ra ngoài, rồi từ từ tàn sát họ, để Bách Quỷ Tháp bao trùm lấy thị trấn, hấp thụ nỗi sợ hãi của bách tính. Để cứu bách tính trong trấn, Trịnh Phục tìm cách đột nhập nhưng không địch lại Liễu Yêu, bị hút vào trong tháp...
Tống Quân Du đến chỗ Vạn trưởng lão xem mệnh đăng của Trịnh Phục: Ngọn lửa có chút mong manh nhưng ít nhất hiện tại hắn vẫn còn sống. Tuy nhiên, mười ngày sau Liễu Yêu sẽ tàn sát toàn bộ thị trấn để tế tháp. Khi đó sức mạnh của Bách Quỷ Tháp đạt đến đỉnh điểm, Trịnh Phục ở bên trong rất có khả năng sẽ bị oán quỷ siết chết.
Tống Quân Du từng đọc qua truyền thuyết về Bách Quỷ Tháp: Nó còn được gọi là Oan Tình Tháp, oán quỷ bên trong đều chết trong cùng một vụ án, vì không tìm được hung thủ nên oán khí tích tụ lâu ngày hóa thành lệ quỷ. Hiện tại Bách Quỷ Tháp mới chỉ ở hình thái ban đầu. Một khi nó lớn mạnh, nuốt chửng sinh mạng của cả thị trấn, nó sẽ hoàn toàn trở thành một món sát khí, ngay cả tu giả kỳ Đại Thừa cũng không làm gì được.
Càng nuốt chửng nhiều sinh mạng, tòa tháp sẽ càng lớn, quỷ hồn bên trong sẽ mất hết lý trí, biến thành những lệ quỷ chỉ biết giết chóc. Những bách tính bị bóng tối của Bách Quỷ Tháp bao phủ sẽ không còn cơ hội sống sót.
Chuyện hệ trọng, Tống Quân Du nhanh chóng truyền thư cho Tiền trưởng lão và Lâm Anh. Không thể chậm trễ, sau khi trấn an Vương Niệm đang hoảng loạn, cô định cùng Cơ Thiền xuống núi cứu người.
Chẳng hiểu sao, có lẽ vì lần suýt chết ở trấn Hồng Thạch trước đó, khi đưa ra quyết định xuống núi, tim Tống Quân Du đập thình thịch không ngừng, luôn có một dự cảm bất an. Do dự một chút, cô đi tới phòng của Chưởng môn Nhạc Lâm đang bế quan.
Nhạc Lâm là cha của thân thể này, Tống Quân Du chỉ chung sống với ông chưa đầy ba mươi năm, sau đó Nhạc Lâm bắt đầu bế quan đột phá Nguyên Anh. Nghe nói thân thể này mang họ mẹ, nhưng bao năm qua Nhạc Lâm chưa từng nhắc đến người mẹ ấy. Khi Nhạc Lâm bế quan, ông đang mang trọng thương, tu giả chỉ cần một chút sơ sẩy là có thể tiêu vong. Những năm qua sợ quấy rầy ông tu luyện, Tống Quân Du không dám vào trong động phủ kiểm tra.
May mắn thay, mệnh đăng của Nhạc Lâm dù yếu ớt nhưng vẫn luôn thắp sáng. Nhạc Lâm đối xử với Tống Quân Du rất tốt, vừa là thầy vừa là cha. Trước khi bế quan, ông đã cố ý giao cho cô một chiếc tráp.
"Nếu ngươi gặp nguy hiểm đến tính mạng, hãy mở chiếc tráp này ra."
Tống Quân Du vốn tưởng trong tráp là pháp bảo hộ thân nào đó, không ngờ bên trong lại là một mặt dây chuyền mang theo một đạo phong ấn kỳ quái. Hiện tại cô vẫn chưa thể giải khai phong ấn này. Suy nghĩ một chút, Tống Quân Du đeo mặt dây chuyền lên cổ.
Khoảnh khắc mặt dây chuyền chạm vào cổ, vết bớt nơi đó dường như truyền đến một cảm giác bỏng rát. Cô không để tâm, lập tức ngự kiếm bay lên không, cùng Cơ Thiền cấp tốc tiến về phía trấn Đa Bảo...