Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi bừng tỉnh, Cơ Thiền lặng lẽ ngồi thẫn thờ trong bóng tối một hồi lâu.
Nàng tự nhận mình chẳng phải hạng người tốt lành gì, cũng đã nếm trải đủ mọi khổ cực mà người thường khó lòng chịu đựng nổi, vậy mà lúc này, nàng vẫn bị dư âm của giấc mơ kia làm cho kinh hãi. Đây là lần đầu tiên nàng mơ thấy một giấc mộng hỗn loạn và kỳ quái đến nhường này.
Vấn đề là, tại sao nàng lại mơ thấy những điều đó?
...
Cảnh tượng hương diễm và ái muội trong mộng chỉ cần thoáng nhớ lại đã khiến người ta phải đỏ mặt tía tai, Cơ Thiền căn bản không dám hồi tưởng sâu thêm. Nàng đứng ngẩn ngơ trong gió đêm rất lâu, tự nhủ rằng chắc hẳn do ban ngày bị đám người Lý Huyên kích động nên mới nảy sinh những ảo tưởng vô lý như vậy.
Dẫu sao trong ký ức của nàng, năm đó khi còn là dược nhân, nàng từng bị đem ra thử nghiệm loại thôi tình dược độc hại nhất, nhưng khi ấy nàng vẫn chẳng hề có chút phản ứng nào. Vị y tu thí nghiệm năm đó còn phải tặc lưỡi lấy làm lạ, bảo nàng là kẻ vô tâm vô tình.
Nàng xác thực có sự ỷ lại và d*c v*ng chiếm hữu khác thường đối với Tống Quân Du, cũng luôn dành cho cô sự nhượng bộ quá mức. Nhưng nàng cho rằng đó chỉ là vì khi ở bên cạnh Tống Quân Du, nàng cảm thấy bình yên và thoải mái, nên mới tình nguyện thu liễm bản tính mà thôi.
Mọi người trong mắt nàng chẳng khác nào những ảo ảnh hư vô mờ mịt, nhưng Tống Quân Du thì khác. Khi ở cùng cô, nàng mới cảm thấy mình thực sự đang sống, biết sinh ra đủ loại cảm xúc, thậm chí còn thấy thế giới đầy rẫy giết chóc và máu tanh này cũng không đến mức không thể chịu đựng nổi.
Có một thời gian, nàng thậm chí còn nghi ngờ Tống Quân Du đã hạ cổ mình, bởi mỗi khi đối mặt với cô, nàng hoàn toàn không khống chế được cảm xúc của bản thân. Thế nhưng chính nàng đã là cổ vương mạnh nhất, Tống Quân Du làm sao có thể ảnh hưởng đến nàng bằng cách đó được?
Cơ Thiền từ trước đến nay luôn có gan đối diện trực tiếp với mọi vấn đề, nhưng lần này, khi chạm đến chuyện liên quan đến Tống Quân Du, bản năng lại bảo nàng đừng nên suy nghĩ quá sâu xa. Chỉ cần tiếp tục cuộc sống hiện tại là tốt rồi... Nàng rất hài lòng với sự yên bình lúc này.
Những ngày sau đó vẫn trôi qua như thường lệ. Nhờ có Lý Huyên gia nhập, Cơ Thiền có thêm nhiều thời gian rảnh rỗi, việc tu luyện cũng theo đó mà càng thêm cần mẫn. Nàng không hề bài xích sức mạnh, bởi những chuyện như của Tần Toàn trong tu chân giới vốn là chuyện thường tình, nàng bắt buộc phải khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn.
Chỉ là khi đối mặt với Tống Quân Du, nàng vẫn luôn cảm thấy có chút không tự nhiên. Cơ Thiền nhận ra những hành vi trước kia của mình có phần thất lễ, nên dù mỗi ngày vẫn đều đặn đến thăm cô, nàng không còn nhìn chằm chằm vào cô một cách không kiêng nể như trước nữa.
Để tránh lộ ra sơ hở, Cơ Thiền thử áp chế tu vi để không thăng cấp quá nhanh, đồng thời từng chút một chuyển hóa sức mạnh nguyên bản của Ma Vương thành linh lực. Nhưng dù nàng có cố tình kìm nén, nàng vẫn không thể ngăn cản bản thân đột phá Kim Đan kỳ.
Những tia thiên lôi to như bắp tay từ trên trời giáng xuống, soi sáng rực rỡ cả nửa bầu trời. Động tĩnh lớn lao này gần như giống hệt với cảnh tượng năm xưa khi Đỗ Sương ngã xuống!
Mọi người trong Thanh Bình Môn đều bị đánh thức, tất cả đều lo lắng nhìn về phía Cơ Thiền. Không ai ngờ được các đệ tử của Tống Quân Du lại thiên tài đến thế, Cơ Thiền vậy mà lại tiến giai nhanh đến vậy! Khi thăng cấp, người ngoài không thể giúp đỡ, chỉ có thể dựa vào chính mình chống chọi. Mọi người chỉ biết thầm cầu nguyện trong lòng, hy vọng lần này Cơ Thiền có thể thành công vượt qua...
*
Cơ Thiền đã không phụ sự kỳ vọng của mọi người.
Bên tai dường như vẫn còn vang vọng tiếng thiên lôi, trước mắt là một mảnh trắng xóa. Cơ Thiền khẽ nhíu mày trong cơn đau đớn, dần tỉnh lại từ cảnh giới hư ảo. Nàng vuốt lại mái tóc rối ra sau đầu, nhận ra có một lọn tóc đã bạc trắng, nhưng nàng cũng chẳng mấy bận tâm.
Nàng cúi đầu, có chút ngẩn ngơ. Nàng đã thực hiện được một trong những mục tiêu ban đầu của mình: chứng minh bản thân xuất sắc hơn nhiều so với nhị đồ đệ Đỗ Sương của Tống Quân Du. Ít nhất nàng đã đột phá Kim Đan thành công, trong khi Đỗ Sương lại ngã xuống ngay tại ngưỡng cửa này. Thế nhưng, Cơ Thiền lại chẳng thấy vui chút nào.
Nàng đã sinh ra tâm ma.
Trước đây khi đột phá, tâm ma của nàng chỉ là một đoàn sương mù hư vô mờ mịt, nàng chỉ cần lờ đi là có thể thản nhiên bước qua. Nhưng lần này, tâm ma của nàng lại có thực thể. Nàng nhìn thấy Tống Quân Du đang nằm trong lòng mình, ánh mắt đưa tình nhìn nàng, nũng nịu gọi: "Tiểu Thiền"...
Nàng khịt mũi coi thường cảnh tượng đó. Tống Quân Du sẽ không bao giờ lộ ra biểu cảm lẳng lơ như vậy, nàng phất tay xua tan ảo cảnh.
Nhưng ngay sau đó, hình ảnh lại đột ngột thay đổi. Nàng thấy trong một sơn động tối tăm, Tống Quân Du cùng một nữ tử tuyệt mỹ y phục xộc xệch đang quấn lấy nhau. Gương mặt Tống Quân Du đỏ bừng, si ngốc nhìn nữ tử kia, khẽ gọi "Tống ca", giọng điệu mềm mỏng mang theo vài phần khẩn cầu, khiến người nghe không khỏi thắt lòng...
Cơ Thiền muốn dời mắt đi để hủy diệt ảo cảnh này, nhưng không hiểu sao, cả người nàng như bị đóng đinh tại chỗ, hoàn toàn không thể nhúc nhích.
Dưới tiếng gọi khẽ của Tống Quân Du, đôi mắt thanh lãnh của nữ tử kia dần nhuốm màu d*c v*ng, nốt ruồi đỏ nơi đuôi mắt càng thêm yêu dã. Nàng ta khẽ cười một tiếng, chút ẩn nhẫn cuối cùng trong mắt tan biến, nàng ta đưa tay v**t v* gáy Tống Quân Du...
"Tống Quân Du, ta chưa từng thấy kẻ nào ngốc như ngươi."
Miệng thì nói vậy, nhưng động tác hôn lên môi Tống Quân Du của nữ tử kia lại cực kỳ dịu dàng...
Cảnh tượng này trông chân thực đến lạ lùng, cứ như thể nó đã từng thực sự xảy ra.
Trong khoảnh khắc đó, ngọn lửa giận ngút trời bùng lên trong lòng Cơ Thiền, nàng chỉ muốn xông vào g**t ch*t "Tống ca" kia, băm thành vạn đoạn. Trong phút chốc, nàng không kìm được mà phân tâm, nếu không phải nhờ thức tỉnh sức mạnh Ma Vương, đạo thiên lôi kia ít nhất đã đánh tan hai thành tu vi của nàng...
Nghĩ lại tất cả những gì thấy trong tâm ma ảo cảnh, Cơ Thiền lại một lần nữa ngồi lặng lẽ suốt đêm dài. Đợi đến khi mặt trời mọc rồi lặn, bóng đêm lại bao trùm đại địa, nàng mới mở mắt ra.
Không thể cứ tiếp tục như vậy được.
Không ai được phép làm loạn lòng nàng, ngay cả Tống Quân Du cũng không thể!
Sở dĩ thời gian qua nàng có những biểu hiện khác thường là vì trước đây nàng chưa từng nảy sinh tâm tư về phương diện này, mà Tống Quân Du lại là người duy nhất nàng không bài xích, nên mới năm lần bảy lượt nảy sinh ý nghĩ xằng bậy với cô. Chính vì chưa từng nếm trải nên tâm trí nàng mới bị câu thúc, khiến nàng cảm thấy bế tắc và u uất.
Có lẽ cứ thử một lần, nàng sẽ nhận ra tất cả chỉ là do mình tưởng tượng mà thôi...
Cơ Thiền mím môi đứng dậy, một lần nữa bước vào nơi bế quan của Tống Quân Du.
Tống Quân Du dường như đã tỉnh lại một lần giữa chừng, trên mặt đất còn để lại một tờ giấy tiên, nói rằng từ ngày mai cô sẽ bắt đầu luyện chế một loại pháp khí cực kỳ khó, không được phép có nửa phần quấy nhiễu, dặn Cơ Thiền trong vòng một tháng tới cố gắng đừng vào phòng luyện khí này nữa.
Cơ Thiền mím chặt môi. Điều này có nghĩa là trong suốt một tháng tới, nàng sẽ không được nhìn thấy Tống Quân Du. Chỉ mới nghĩ đến chuyện đó thôi đã khiến nàng nảy sinh cảm giác nóng nảy khó chịu theo bản năng.
Nàng đứng lặng bên cạnh Tống Quân Du rất lâu. Một ý niệm khi nảy ra thì vô cùng đơn giản, nhưng để thực hiện lại gian nan muôn phần. Từng đường nét trên gương mặt Tống Quân Du đều quá đỗi quen thuộc, nhưng nàng nhìn hoài không chán.
Chưa bao giờ Cơ Thiền lại do dự trước một việc như lúc này. Nàng muốn kiểm chứng tình cảm của mình dành cho Tống Quân Du, nhưng lại chẳng biết phải làm thế nào...
Như bị ma xui quỷ khiến, tầm mắt nàng lại một lần nữa dừng lại trên đôi môi đỏ của Tống Quân Du. Vì luyện khí trong thời gian dài, môi cô dường như có chút khô khốc. Cả người Cơ Thiền căng cứng, nàng không tự chủ được mà ghé sát lại gần...
Mùi dược thảo trên người Tống Quân Du càng thêm nồng đậm, hơi thở của hai người thoáng chốc hòa vào nhau. Đầu óc Cơ Thiền hoàn toàn hỗn loạn, nàng nhắm mắt lại theo bản năng...
Khi chóp mũi đã chạm vào nhau, Cơ Thiền đột ngột cắn chặt môi dưới, bừng tỉnh lại. Nàng chật vật quay mặt đi, cánh môi vô tình lướt qua gò má Tống Quân Du...
Cái chạm ấy cực kỳ khẽ khàng, tựa như cánh bướm lặng lẽ lướt qua cánh hoa, nhưng lại như một tảng đá nghìn cân ném vào mặt hồ lòng của Cơ Thiền!
Cơ Thiền sững sờ, ngay sau đó gần như bỏ chạy khỏi phòng luyện khí trong sự chật vật. Nhịp tim không thể kiểm soát, sự rung động và niềm vui sướng ập đến bất ngờ đã đủ để chứng minh tâm ý của nàng dành cho Tống Quân Du.
Nàng thực sự có tình cảm với Tống Quân Du.
Nhưng còn Tống Quân Du thì sao? Cơ Thiền hiểu rõ rằng, Tống Quân Du vẫn luôn chỉ coi nàng là đồ đệ thân cận nhất. Nếu cô biết đồ đệ của mình lại nảy sinh tâm tư mờ ám với mình, dựa theo tính cách của cô, cô chắc chắn sẽ chọn cách né tránh, nếu bị ép quá mức, thậm chí cô còn nảy sinh lòng chán ghét...
Nhịp tim hỗn loạn dần trở lại bình tĩnh. Trong làn gió đêm lạnh lẽo, Cơ Thiền lại rũ mắt xuống.
Nàng thực sự có tâm ma: Nàng không dám thay đổi hiện trạng, thậm chí chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ Tống Quân Du chán ghét mình, lòng nàng đã dâng lên sự hoảng loạn lạ lẫm.
Cứ coi như chưa nhận ra điều gì đi! Cứ duy trì dáng vẻ như hiện tại là được. Như bây giờ đã là rất tốt rồi!
Cơ Thiền nặng nề khép mắt lại trong bóng tối: Dù sao thì chuyện này cũng chẳng có gì khác biệt lớn. Tương lai Tống Quân Du sẽ chỉ có duy nhất một đệ tử là nàng. Nếu thân phận của nàng không bị tiết lộ, hai người sẽ gắn bó với nhau cả đời, Tống Quân Du mãi mãi sẽ là của nàng.
*
Tống Quân Du cố ý không cho Cơ Thiền vào trong tháng cuối cùng là vì muốn luyện chế một thanh kiếm để tặng nàng làm quà bất ngờ. Thế nhưng cô không ngờ thanh kiếm này khi thành hình lại gây ra động tĩnh lớn đến thế: Trên trời giáng xuống từng đạo ráng chiều, linh cầm múa lượn, cỏ cây đua nở, khiến tất cả mọi người trong Thanh Bình Môn đều kéo đến xem náo nhiệt.
Thanh kiếm Tống Quân Du luyện thành có thân kiếm như sương, mỏng tựa cánh ve, khi rung lên phát ra tiếng kiếm minh vang vọng, quả thực là một món Linh Khí thượng phẩm đỉnh cấp!
Trước những ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người trong Thanh Bình Môn, Tống Quân Du trao thanh kiếm cho Cơ Thiền. Nhìn nụ cười rạng rỡ như hoa trên mặt Cơ Thiền, Tống Quân Du thoáng ngẩn ngơ, cảm thấy bao vất vả trong một tháng qua đều hoàn toàn xứng đáng.
"Sư muội, ta cũng muốn một thanh linh kiếm, muội cần tài liệu gì cứ bảo, ta đi tìm cho."
Để luyện chế được Linh Khí thượng phẩm đỉnh cấp, cần phải có đủ thiên thời, địa lợi và cả vận khí. Một luyện khí sư cả đời chỉ cần luyện ra được một món như vậy đã có thể coi là đại sư kiệt xuất. Thế gian đều biết vị Phật tử thiên tài về luyện khí đến nay cũng mới chỉ luyện ra được ba món Linh Khí đỉnh cấp.
Nhưng một khi đã luyện được Linh Khí đỉnh cấp, thì những món Linh Khí thượng phẩm bình thường đối với Tống Quân Du tự nhiên không còn là vấn đề. Mà Linh Khí thượng phẩm thông thường vốn đã là bảo vật mà các tu giả thèm khát vô cùng!
Tống Quân Du có bản lĩnh này, một khi truyền ra ngoài, tương lai Thanh Bình Môn chắc chắn sẽ nườm nượp khách đến thăm! Ngay cả Tiền trưởng lão vốn ít khi nói cười, lúc này nhìn Tống Quân Du cũng thêm vài phần tán thưởng.
Tống Quân Du có chút đắc ý, nhưng cũng hơi ngượng ngùng. Cô cũng không ngờ mình lại lợi hại đến thế, một lần là luyện ra ngay Linh Khí thượng phẩm đỉnh cấp. Bản thân cô cũng không rõ mình đã luyện thành như thế nào, chỉ là trong tiềm thức dường như có thứ gì đó dẫn dắt, giúp thanh kiếm từ từ thành hình.
Trịnh Phục đứng xem náo nhiệt, nhìn thanh kiếm bên hông Cơ Thiền mà đầy vẻ hâm mộ, cảm thán nói: "Ai mà ngờ được sư muội lại có thiên phú luyện khí đến thế! Ta còn nhớ năm đó sư muội cùng Tống ca cùng vào Cá Khả bí cảnh tìm binh khí, ở trong đó lâu như vậy mà chẳng tìm được gì mang về, sư muội còn âm thầm hờn dỗi mất một thời gian dài..."
Nói xong, Trịnh Phục mới nhận ra mình lại lỡ lời nhắc đến Tống ca – người đại khái là đã chết, sợ làm Tống Quân Du đau lòng nên hắn vội vàng chuyển chủ đề, gọi đồ đệ của mình lại: "Tiểu Niệm, mau tới cầu xin Thiếu chưởng môn đi, xin ngài ấy sau này lớn lên sẽ luyện cho ngươi một món binh khí thuận tay..."
Lúc này Tống Quân Du đang vui vì luyện được thanh kiếm tốt, nên cũng không vì lời của Trịnh Phục mà ảnh hưởng tâm trạng. Cô vui vẻ hứa hẹn sẽ luyện khí cho mọi người, sau đó mới cùng Cơ Thiền đi về sân viện của mình.
Nụ cười trên mặt Cơ Thiền vẫn vậy, nhưng ý cười trong đáy mắt đã dần thu lại.
Cá Khả bí cảnh là một trong những bí cảnh gian nguy nhất, năm đó tu vi của Tống Quân Du chưa cao, vậy mà cô lại vì Tống ca mà mạo hiểm lớn đến thế! Trong lòng nàng dâng lên một nỗi chua xót khó tả, tựa như có vạn con kiến đang cắn xé.
Nhớ lại ảo cảnh tâm ma lúc tiến giai Kim Đan, Cơ Thiền cắn chặt môi dưới, do dự hồi lâu, cuối cùng không nhịn được mà cất tiếng hỏi:
"Sư phụ, con luôn nghe mọi người nhắc đến đại sư tỷ, tỷ ấy là người như thế nào ạ?"