Chói Tai - Thâm Hạng Vô Tửu

Chương 90

Trước Tiếp

Căn hộ cách siêu thị không xa, đi bộ mười phút là tới.

Sở Ly và Văn Dữ Trạch quẹt thẻ vào chỗ gác cổng. Tỷ lệ người ở trong tiểu khu không cao, môi trường yên tĩnh, xung quanh có vòng cây xanh tạo nên vẻ đẹp riêng biệt.

Sở Ly tò mò liếc mắt nhìn một cái, lẩm bẩm: "Chỗ này trông rất khá tốt."

"Như này đã lọt vào mắt đại tiểu thư Sở rồi à?" Văn Dữ Trạch nắm tay Sở Ly, ngón tay nhẹ nhàng gãi lòng bàn tay cô.

Cô không tiếp lời, cậu cúi đầu kề sát lại nói bên tai cô: "Có muốn chuyển qua đây ở với anh không?"

Tầm mắt Sở Ly dừng lại một chút, hất cằm, giả vờ suy nghĩ, "Khảo sát trước cái đã."

"Khảo sát cái gì, người hay là chỗ ở?"

Sở Ly bắt chước dáng vẻ của cậu, kiễng chân sát lại gần nhẹ giọng nói bên tai cậu: "Đều khảo sát hết."

"..........."

Khe khẽ thổi hơi như vậy, nửa người Văn Dữ Trạch tê dại.

-

Đi thang máy lên tầng 22.

Văn Dữ Trạch ấn khoá mật khẩu, đẩy cửa rồi bật điện, ánh sáng vàng ấm bỗng chốc ngập tràn căn phòng.

Lúc về thuận đường mua bộ đồ ăn và nguyên liệu nấu ăn, cậu xách túi nhựa vào phòng bếp.

"Tuần trước mới dọn dẹp, đồ đạc và vật dụng vẫn chưa mua đủ, tạm thời xài tạm, em mệt thì ngồi nghỉ trên giường nhé."

"Ừm."

Sở Ly cởi áo khoác để lên ghế, vẫn quan sát nhà.

Căn hộ hai phòng ngủ đủ nội thất, tông màu đen, trắng, xám. Phòng khách không có sofa, chỉ để một bàn ăn và hai cái ghế khiến không gian trống trải.

Đẩy cửa phòng ngủ chính ra, drap giường màu xanh xám trải bằng phẳng, bên cạnh là tủ quần áo âm tường, kèm theo cửa sổ lớn.

Tầng trệt cao, tầm nhìn tốt.

Cô bị phong cảnh bên ngoài cửa sổ thu hút, chầm chậm đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Là mảng cỏ xanh lớn tươi tốt, gần đó là hồ nhân tạo rộng mở.

Bỗng nhiên bên eo có thêm bàn tay, mùi hương mát lạnh quen thuộc bao phủ trên đỉnh đầu.

"Nhìn cái gì vậy?"

Giọng Văn Dữ Trạch thấp lại khàn, giữ lấy eo cô, nghiêng đầu hôn lên vành tai cô từng cái từng cái.

Sở Ly hít sâu một hơi, cơ thể hơi hơi cứng lại.

Cô không quay đầu lại, đồng tử sạch sẽ trong suốt vẫn nhìn chằm chằm nơi xa xa: "Bên ngoài là công viên đó."

"Vậy à."

Văn Dữ Trạch ôm viên ngọc mềm mại trong lòng, không thèm để ý cái khác.

"Trong đó còn có thiên nga nữa, em nhìn thấy rồi."

"Thiên nga?"

Cánh tay Văn Dữ Trạch siết chặt, cười một tiếng bên tai cô, "Xác định không phải ngỗng lớn nhà ai nuôi nhảy vào tắm chứ?"

"........"

Sở Ly bị cậu quấy rầy làm cho vừa bực mình vừa buồn cười.

Cô nghĩ đến cái gì bèn nghiêng đầu ra sau. Sau đó hơi hơi kiễng chân ngậm lấy môi Văn Dữ Trạch, cắn một cái không nặng không nhẹ.

"Là thiên nga."

Sở Ly không quấn người, cũng rất ít khi chủ động.

Hành động này chắc chắn quyến rũ vô cùng lớn với Văn Dữ Trạch khiến anh bỗng chốc nổi lửa.

Lúc cô vào nhà cởi áo khoác ra, bên trong mặc chiếc áo len mỏng màu tím hoa oải hương. Cô hơi nghiêng người ra sau để lộ một đoạn eo khiến người ta máu huyết sôi trào.

Văn Dữ Trạch chống mạnh đầu lưỡi vào răng, giữ cô ở phía sau. Bàn tay nóng hổi giữ lấy eo cô, ngón tay gạt vạt áo, thăm dò vào.

Trong phút chốc, bầu không khí lan tràn hương vị kiều diễm.

Cảm nhận được sự cứng đờ của cô, Văn Dữ Trạch đánh đòn phủ đầu trước: "Trốn cái gì?"

".........."

Sở Ly giữ tay cậu lại qua lớp áo len, giọng run run, "Anh sờ đâu đấy?"

Cậu dừng ở xương sườn cô, khàn giọng: "Ai bảo em trêu lung tung."

Lồng ngực nóng rực đè phía sau cô, hơi thở nặng nề không tan đi được.

Cổ họng Sở Ly khô khốc, trái tim đập thình thịch thình thịch, "Có... có gì hay mà sờ, anh kỳ lạ quá."

Văn Dữ Trạch rũ mắt, đồng tử đen láy cứ nhìn chằm chằm cô, "Ông đây đã đủ kiềm chế với em rồi đấy."

Nói với anh cái gì mà phải từ từ, nói cái gì mà tiến độ quá nhanh nhưng cố tình lại quyến rũ người ta không chịu nổi.

Muốn người ta chết có phải không.

"Ngoan, cho anh sờ một chút."

Sở Ly căng thẳng không nói chuyện, lại giống như bị lời cậu thôi miên, đầu óc trống rỗng không biết nên trả lời thế nào.

Nhưng mà trong mắt đối phương, cái này là ngầm đồng ý.

Văn Dữ Trạch kéo cô đến bên giường, ôm người ngồi lên đùi.

Theo động tác này, Sở Ly thả lỏng tay. Cô cảm nhận được ngón tay với khớp xương nhô lên của cậu dán lên da cô, chầm chậm di chuyển lên trên.

".........."

Ngón tay chạm vào n** m*m m** ấy, không nặng không nhẹ xoa một chút.

Hết thảy giác quan đều phóng đại.

Cả người như bị điện giật, Sở Ly không tự chủ được rụt lại, cắn môi, kiềm chế trải nghiệm kỳ lạ mà kỳ diệu.

Tiếng th* d*c nặng hơn bên tai.

Không biết qua bao lâu, Sở Ly bắt đầu giãy dụa.

Cô không chịu nổi, giọng run run: "Được rồi, anh còn chưa xong sao?"

Chóp mũi Văn Dữ Trạch chống lên sườn mặt cô, yết hầu trượt trong chớp mắt.

Ngay sau đó bàn tay cậu rút ra, nâng cằm cô lên hôn.

Cậu mạnh mẽ lại bá đạo, tay còn lại đặt bên eo cô, không nhịn được dùng sức. Cho dù đã nhắm mắt lại nhưng cũng không che được h*m m**n nặng nề.

Sở Ly ngẩng đầu ôm cổ cậu, ngoan ngoãn mở miệng đáp lại nụ hôn.

Ánh sáng nhu hoà trong phòng chiếu sáng kèm từng tiếng nuốt mập mờ khó nói nên lời.

Lý trí Văn Dữ Trạch đã nguy cơ, cậu giống như phát tiết cắn môi cô, lại chậm rãi l**m, giọng khàn khàn: "Em muốn dày vò chết anh."

Sở Ly bị cậu hôn đến choáng váng, nghe thế bỗng nhiên cười một tiếng.

Văn Dữ Trạch không hài lòng nhíu mày, m*t mạnh đầu lưỡi cô: "Còn cười."

Sở Ly dừng lại, nhìn mặt mày đầy h*m m**n của cậu, mím môi giống như đang nghiêm túc suy nghĩ.

Không phải cô không cảm nhận được chỗ khác thường kia ở trên chân.

Qua hai giây, nhẹ giọng hỏi: "Có muốn không, dùng tay trái?"

"............."

"Không phải không thoải mái sao?"

".........."

Văn Dữ Trạch nhìn chằm chằm môi đỏ đến ướt át của cô, vui vẻ: "Em ôm ông đây hôn nhưng lại bảo ông đây dùng tay trái?"

Sở Ly nghe cậu trả đũa, cũng không giận mà vòng lên cổ cậu cong mắt: "Làm sao thế?"

"Không có lương tâm."

Cậu vùi vào cổ cô cắn một cái, sự xấu xa trong xương cốt nổi lên, giọng lạnh nhạt, "Có qua có lại, lần này em sờ anh."

??

Cái gì chứ.

Cô không cần sờ.

Sở Ly không cười nữa, mặt nóng lên, nghiêng mặt không cho cậu hôn, "Anh còn cần mặt mũi không?"

Văn Dữ Trạch nhướng mày, không biết xấu hổ: "Không cần."

"..........."

Sở Ly nhìn mặt cậu nghiêm túc, chớp chớp mắt: "Em không sờ, em đói."

Loại chuyện này, chỉ cần nghĩ chút thôi đã xấu hổ đến bùng nổ.

Nhưng mà ánh mắt Văn Dữ Trạch sâu thẳm, bướng bình nhìn chằm chằm cô tựa như không muốn thôi.

Sở Ly quả thực hoảng chết: "Anh đồng ý nấu cơm cho em ăn rồi đấy."

Văn Dữ Trạch không có cách nào khác, lời đã nói ra không thu lại được.

Cậu hít sâu một hơi, ngẩng đầu, kéo dài giọng: "Mệnh khổ mà –"

-

Dính nhau một lúc sắp đến một giờ trưa, lại nấu cơm xào rau là không kịp.

Cuối cùng Văn Dữ Trạch nấu hai bát mì trứng rau, bưng lên đặt lên bàn ăn, hương thơm lập tức ngập tràn phòng khách.

Sở Ly lấy đũa ăn thử một miếng, hương vị không tệ, không coi là quá đỉnh nhưng không đến mức tệ.

Cô trái lại không ngờ Văn Dữ Trạch thật sự biết nấu ăn.

Hai người ngồi đối diện nhau, im lặng ăn một lúc.

"Trận đấu đăng ký bắt đầu khi nào?"

"Đầu tháng mười hai bắt đầu, trận chung kết phải đến cuối tháng."

Sở Ly không hiểu thể thao điện tử, nhưng nếu là liên kết thi đấu ở đại học Bắc Thành, nhiều trường tham gia như thế thì độ khó sẽ không thấp.

"Có lòng tin không?" Cô nhẹ giọng.

"Vốn không có, anh tưởng những mọt sách Bắc Thành chơi game cũng thường thôi."

Văn Dữ Trạch húp miếng mì, nuốt xuống rồi nói: "Sau đó vào câu lạc bộ mới phát hiện ra, người xuất sắc làm gì cũng xuất sắc, mấy người đều chơi rất giỏi, có cơ hội lấy giải."

Sở Ly gật đầu, rất khó không tán thành, "Đợi anh thi đấu, em đi cổ vũ anh."

"Đấu loại có mấy trận nữa." Văn Dữ Trạch nâng mí mắt nhìn cô, "Sắp cuối kỳ rồi, chương trình học của em lại bận, đợi chung kết lại đến xem."

Sở Ly chưa từng xem trận đấu thể thao điện tử, thấy cậu tự tin tràn đầy thì có hơi mong chờ, "Để em ghế dãy trước nhé."

Văn Dữ Trạch nâng mí mắt nhìn cô, giọng lạnh nhạt: "Tất nhiên."

Hai người ăn xong Văn Dữ Trạch thu dọn bát đũa đến phòng bếp rửa.

Toàn bộ quá trình Sở Ly chưa từng vào phòng bếp, ăn xong lại nghỉ ngơi, được chăm sóc có hơi ngại nên lấy từng món đồ mà trước đó siêu thị giao tới, chậm rãi bắt đầu dọn dẹp.

Ánh sáng nhu hoà rọi vào người Sở Ly tựa như khảm một lớp viền vàng. Cô để khăn giấy vào trong hộp giấy rút rồi để lên bàn cơm, lúc khom lưng tóc đen rũ xuống, mềm mại, sườn mặt dịu dàng lại lãng mạn.

Hai cái bát nên rửa rất nhanh.

Văn Dữ Trạch ra khỏi phòng bếp nhìn thấy cảnh này.

Cậu không cản, yên lặng lấy bật lửa và thuốc lá.

Ngọn lửa l**m lên sợi thuốc, anh hút một hơi, hai má hõm vào rồi thở ra một hơi sâu.

Văn Dữ Trạch chưa từng tưởng tượng đến cảnh này.

Hai người ở trong căn hộ nhỏ ăn hai bát mì gà đơn giản, nói vài câu triền miên âu yếm, có một cảm giác ấm áp.

Sở Ly lấy dép lông mới mua ra, một đôi màu xám một đôi vàng nhạt.

Cô cúi người bỏ dép lông vào tủ giày, quay đầu nhìn thấy Văn Dữ Trạch tuỳ ý tựa vào tường, nhìn cô qua làn khói mỏng.

"Em để dép lông lên ngăn trên cùng nhé."

Văn Dữ Trạch thở ra làn khói trắng, "Ừm."

Sở Ly nhìn cậu một lát, bỗng nhiên nói: "Em phát hiện ra một chuyện."

Ngón tay cậu kẹp điếu thuốc, gọng kính mảnh tạo cảm giác lạnh lùng của kim loại.

"Cái gì?"

"Anh hình như," Sở Ly dừng lại một chút, tìm được một câu hình dung thích hợp nhất, "Không nghiện thuốc lá nặng như thế."

Trước kia ở huyện Ninh, cô biết Văn Dữ Trạch hút thuốc rất khủng khiếp.

Có lúc hơi lại gần một chút có thể ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc trên người cậu.

Ba năm sau gặp lại, Văn Dữ Trạch cũng hút thuốc. Nhưng số lần rõ ràng không nhiều như trước, mùi thuốc trên người nhạt đi không ít, có đôi khi gần như không ngửi thấy.

"Từng cai."

Sở Ly khó hiểu: "Cái gì?"

"Hồi cấp 3 từng cai thuốc, bây giờ xem như là hút lại cho nên không nghiện lắm."

Giọng Văn Dữ Trạch khàn khàn, nhớ lại quá khứ ảm đạm kia, không định nói tiếp.

Năm Sở Ly quay về Bắc Thành, cậu vẫn lăn lộn đầu đường với đám bạn bè kia, ăn ăn uống uống, sống không tim không phổi, không khác với trước kia.

Nhưng màn đêm buông xuống, mọi âm thanh yên ắng.

Cậu ý thức vô cùng rõ, sự rời đi của Sở Ly đã rút đi chút ánh sáng duy nhất trong cuộc đời cậu.

Cậu bị bóng tối cắn nuốt, không thể sáng lên được.

Giống như đang tự làm khổ bản thân.

Trong sự tuyệt vọng và cô độc như vậy, cậu đã cai thuốc.

So với từ bỏ Sở Ly, cai thuốc không khó khăn.

Ngày thứ ba cai thuốc, cậu ôm tài liệu học tập mà Sở Ly để lại về bàn học lần nữa.

.........

Sở Ly đi đến bên cạnh cậu, ngước đôi mắt trong suốt nhìn cậu: "Đã cai rồi, sao lại hút lại?"

Văn Dữ Trạch sợ khói đến cô bèn nghiêng đầu thở ra ngụm khói trắng, dập tắt điếu thuốc.

Cậu nhếch khoé môi, nửa đùa nói: "Bởi vì đau lòng."

"Đau lòng cái gì?"

Văn Dữ Trạch nhún vai: "Đàn chị không cho cơ hội."

Hút thuốc lại là vào tối hôm đưa thuốc cho cô.

Vào đêm lạnh nhất cùng với ánh trăng sáng lẻ loi, cậu ngồi trên ghế dài dưới tàng cây ngô đồng đợi rất lâu.

Cho rằng Sở Ly sẽ không xuống gặp cậu.

Cho rằng bản thân cố gắng hết sức vào được Bắc Thành, Sở Ly cũng không muốn liếc mắt nhìn cậu một cái.

.......

Suy nghĩ bay xa, trên mặt Văn Dữ Trạch lướt qua chút ảm đạm khó có thể phát hiện.

Sở Ly chớp mắt, nâng tay, nhẹ nhàng ôm lấy eo cậu, "Hút thuốc không tốt cho cơ thể."

Sở Ly muốn nói nếu không nghiện nặng cũng đừng hút nữa. Lại cảm thấy giữa người yêu nên cho đối phương sự tự do và không gian, không thể quản quá nhiều.

Cô vùi trong lòng cậu, qua hai giây, nhẹ giọng nói: "Anh ít hút là được."

Sở Ly ôm cậu, mái tóc mềm mại chống dưới cằm cậu.

"Ừm." Yết hầu Văn Dữ Trạch trượt, trái tim mềm mại đến rối tinh rối mù.

Sở Ly giống như liều thuốc có vị ngọt, khiến người ta thích đến mức nghiện.

Có thể chữa khỏi tất cả cơn nghiện của cậu, nhưng cũng không thể cai được.

Trước Tiếp