Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bị ma men Phùng Tư Đồng dày vò xong, eo Sở Ly đau mỏi, quần áo đều là mùi rượu.
Cô về ký túc xá tắm lần nữa, thu dọn xong đã sắp mười hai giờ.
Nằm trên giường, gân cốt cả người cuối cùng cũng thả lỏng.
Sở Ly lấy điện thoại ra, nhìn thấy một tin nhắn Wechat.
Lần này cô đoán không sai, là Văn Dữ Trạch gửi tới, nửa tiếng trước.
[Văn Dữ Trạch: Về ký túc xá chưa?]
Trái tim khó khăn lắm mới yên tĩnh lại rối lên.
Sở Ly nhìn chằm chằm dòng chữ kia, suy nghĩ càng ngày càng xa, còn chưa nghĩ ra kết quả thì điện thoại lại rung lên.
Ngón tay Sở Ly run lên.
[Văn Dữ Trạch: Đàn chị ngủ ngon.]
..........
Suy nghĩ rõ ràng còn không quên gọi 'đàn chị', chứng tỏ cậu không hoàn toàn say, ít nhất tốt hơn nhiều so với người đang ở ký túc xá.
Sở Ly không trả lời, điện thoại bật chế độ im lặng quăng qua bên.
Nhìn trần nhà, tay trái không tự giá nắm cổ tay còn lại.
Trên da vẫn còn cảm giác cực nóng như có như không.
Ngón trỏ v**t v* nhè nhẹ, dấu vết mờ đi không ít, gần như sờ không thấy.
Thật ra Văn Dữ Trạch cắn không nặng, thật sự không dùng sức, nếu đổi lại da dày hơn thì sẽ không để lại dấu.
Chỉ là da cô vừa trắng vừa mỏng như làm từ nước, hơi dùng sức một tí đã rất đỏ.
Sở Ly sờ qua sờ lại, phản ứng lại hành động của mình đột nhiên dừng lại.
Làm gì thế.
Cô kéo tay áo che khuất cổ tay, kéo chăn lên đến đỉnh đầu che đầu mình, ép bản thân nhắm mắt ngủ.
-
Núi Mặt Trăng nằm ở khu vực ngoại ô phía tây Bắc Thành, cách trung tâm thành phố một đoạn.
Nhóm Sở Ly đi xe bus đến làng du lịch ở sườn núi phía sau.
Làng du lịch hợp tác với đại học, cung cấp phòng họp, chỗ nghỉ và một ngày ba bữa. Mặc dù là thực tập, một đám sinh viên rốt cuộc đều là trẻ tuổi, dọc đường đi nhìn thấy phong cảnh bay nhanh lướt qua, trong lòng nhảy nhót sức sống.
Thực tập dã ngoại một tuần, Sở Ly xách một vali đầy đồ.
Áo len, áo khoác dày, đồ dùng học tập còn có các loại thuốc và đồ dưỡng da.
Cô và Tiền Diểu ở một phòng, phòng tiêu chuẩn bình thường, drap giường coi như sạch sẽ. Đẩy cửa sổ ra là dãy núi trùng điệp, tiếng chim kêu nhiều đến ồn ào, không khí trong lành hơn thành phố không chỉ một độ.
Tiền Diều nằm sấp trước cửa sổ, nhắm mắt lại hít sâu một hơi, "Wow, thoải mái quá đi."
Sở Ly cười cười, sắp xếp quần áo và dép lê của mình ra ngoài.
Tiền Diểu quay qua nói, rảnh rỗi: "Mình nghe đàn chị nói, đỉnh núi có một ngôi chùa, hương khói rất dồi dào, rất nhiều du khách bên ngoài tới bái."
"Cậu còn có thời gian bái Phật à."
Tiền Diểu nghĩ nghĩ, bĩu môi, "Quả thật không có thời gian, ngồi cáp treo lên cũng phải một tiếng đó."
"Chẳng qua giữa sườn núi có một nơi gọi là suối ánh trăng, có thể cầu nguyện. Với lại cách chỗ này rất gần, có thời gian chúng ta lên xem xem."
Sở Ly cầm quần áo treo vào trong tủ, đóng cửa tủ lại, "Mình xem chương trình học rồi, rất kín, thời gian nghỉ ngơi nửa ngày cũng không có, thứ sáu còn có thi."
Tiền Diểu chớp mắt, cam chịu số phận vùi đầu lên giường, "Thực tập dã ngoại còn phải thi, thật sự là chịu thua viết hoa luôn đấy."
"Buổi sáng thi xong là nhẹ nhõm rồi, đợi ăn trưa quay về trường, chiều còn có thể nghỉ nửa ngày." Sở Ly lấy sổ ghi chép ra, giục cô nàng, "Đi thôi, đi phòng họp đăng ký."
"Đi thôi đi thôi." Tiền Diểu xoay người ngồi dậy, thở dài nói, "Tới cũng tới rồi, coi như đổi tâm trạng."
Chuyện gì tới cũng tới.
Sở Ly nghĩ, cô nên đổi môi trường tốt để bình tĩnh lại.
-
Trời tối, vốn dĩ dự báo thời tiết nói có mưa, giáo viên còn lo ảnh hưởng đến tiến độ thực tập.
Kết quả mấy ngày liên tiếp trời trong, sinh viên lên núi thu thập thực vật, phân biệt thực vật sau đó tập thể đến phòng họp lên lớp học, ép tiêu bản.
Giáo dục thông qua giải trí, mỗi ngày đều được sắp xếp kín thời gian.
Trong tổ tổng cộng hai mươi sinh viên, mọi người lên núi có nói có cười. Chỉ có Tiền Diểu không được tự nhiên, cô nàng sợ sâu, suốt quãng đường đều hoảng sợ.
Sở Ly bắt được con bọ rùa vỏ vàng, cảm thấy đẹp bèn đưa cho Tiền Diểu xem.
Tiền Diểu sợ tới mức mặt trắng bệch: "Sở Ly! Cái gương mặt này cậu dựa vào đâu mà không sợ sâu!"
Cậu bạn bên cạnh trêu: "Vậy cậu dựa vào đâu mà sợ sâu?"
Tiền Diểu mắng đánh người đó.
"Đâu có cắn người, sợ cái gì."
Sở Ly bỏ bọ rùa vào trong chai nhỏ, cười nói, "Bọ rùa cũng sợ, học kỳ sau tiết côn trùng có cậu chịu đựng."
......
Sở Ly rất hưởng thụ việc sống chung với thiên nhiên, toàn thân đều thả lỏng.
Trời đất sinh vạn vật, thế tục nhỏ bé như bụi.
Thoát khỏi nhóm người, đặt mình trong núi rừng bao la hùng vĩ giống như cả người đều được lọc sạch, suy nghĩ không bị thế tục hồng trần quấy nhiễu.
Cô sinh ra cảm giác thoải mái không gò bó, nhìn xuống thế gian, sự ồn ào hỗn loạn không liên quan đến cô.
Thời gian thực sự trôi qua rất nhanh, nhoáng cái đã đến thứ năm.
Sở Ly ngủ giấc trưa tỉnh dậy, nhận được tin nhắn Wechat.
[Văn Dữ Trạch: Buổi tối cùng ăn cơm?]
Sở Ly nhìn dòng chữ kia, khẽ cắn môi.
Thứ bảy tuần trước trở về từ quán bar bọn họ không liên lạc nữa, cô tưởng Văn Dữ Trạch biết cô ra ngoài thực tập
[Sở Ly: Tôi không ở trường, ra ngoài thực tập rồi.]
Gửi xong bên kia trả lời rất nhanh.
[Văn Dữ Trạch: Thực tập chơi vui không?]
[Sở Ly: Cũng được, phong cảnh núi Mặt Trăng rất đẹp.]
[Văn Dữ Trạch: Mùa này trên núi lạnh, quần áo mang đủ không?]
[Sở Ly: Mang đủ rồi.]
Sở Ly gửi tin nhắn, bạn học phòng bên cạnh đến gõ cửa giục bọn họ lên lớp.
Cô ôm cuốn sổ đi xuống lầu với Tiền Diểu, trả lời.
[Sở Ly: Không nói với cậu nữa, tôi đi học đây.]
[Văn Dữ Trạch: Ồ.]
Sở Ly cong môi, làm sao còn có ý hơi tủi thân vậy.
.........
Sẩm tối mùa thu sắc trời tối đen khá nhanh.
Tan học ra ngoài, ngoài làng du lịch đèn đường đã sáng, còn có chút gió có thể ngửi thấy mùi mưa.
Trước đó dự báo thời tiết nói trời mưa, kéo dài ba bốn ngày rốt cuộc cũng mưa.
Ra khỏi phòng họp đến nhà ăn phải đi qua đại sảnh tầng một.
Làng du lịch cũng mở cửa cho khách, gần đến tháng mười một, vào mùa ít khách nên vắng vẻ không có mấy người.
Sở Ly nhìn cây bị gió thổi đến ngã trái ngã phải bên ngoài, Tiền Diểu bên cạnh bỗng nhiên hét một tiếng kinh hãi.
"Mình –"
Sở Ly ngơ ngác quay đầu, tầm mắt dừng trên bóng người hơn hai mét, đồng tử chợt phóng to.
Thiếu niên mặc áo khoác gió đen, chân dài thẳng tắp ngồi một cách thoải mái trên sofa, ngón tay dài cầm điện thoại, giơ tay còn lại vẫy vẫy, cười chào cô.
.......
Cậu.
Sao.
Lại ở đây?
Sở Ly kinh ngạc, ánh mắt tròn xoe, đồng tử phản chiếu bóng dáng cao lớn, chậm rì rì đi về phía mình.
"Đàn chị." Văn Dữ Trạch cúi đầu, lông mày hơi cong, "Cậu nhìn tôi chằm chằm một phút rồi."
".........."
Sở Ly chớp mắt mấy cái, chỉ nhìn cậu không nói chuyện.
Tiền Diểu nhanh trí hơn người, vội vàng kéo bạn nữ đi ngang qua chuồn cùng: "Mình đến nhà ăn trước nhá, Sở Ly các cậu từ từ qua."
Nhìn nhau một lúc, đại sảnh trở nên yên tĩnh.
Gió lùa qua cửa không nghe lời thổi bay mái tóc đen bên tai Sở Ly, lọn tóc vương trên mặt.
Cô giơ tay vuốt tóc, nhẹ giọng mở miệng: "Cậu, cậu không đi học à?"
"Ngày mai không có tiết." Văn Dữ Trạch nhẹ nhàng trả lời.
Cậu mặc đồ thể thao, hai tay để sau lưng, khuy khoá kéo áo khoác kéo đến cằm khẽ đung đưa, trên sống mũi là mắt kính kim loại gọng mảnh, nhìn thế nào cũng là nam sinh viên tràn đầy sức sống thanh xuân, vừa nhã nhặn lịch sự.
Chỉ có Sở Ly nhận ra ý cười sâu thẳm trong mắt cậu.
"Chiều nay cũng không có tiết?"
"Buổi chiều học Thể dục, tôi xin giáo viên nghỉ."
Sở Ly hít sâu một hơi, rồi từ từ thở dài.
Mặc dù biết Văn Dữ Trạch tuỳ ý bừa bãi, nghĩ gì làm nấy nhưng vẫn cảm thấy kinh hãi.
"Cho nên, cậu một mình chạy đường xa đến đây làm gì?"
Hai người học cùng trường đại học, bình thường không muốn gặp cũng gặp được.
Chạy quãng đường xa xôi tới đây? Sở Ly thật sự không biết cậu hít gió gì.
"Không phải nói rồi sao, tìm cậu ăn cơm."
Cơm gì mà nhất định hôm nay ăn?
"Cũng đâu phải tôi không về."
Văn Dữ Trạch nhướng mày, ngẩng đầu lên, tay ấn cổ xoay xoay thả lỏng, dáng vẻ lười biếng: "Nghe nói đỉnh núi này có ngôi chùa, trong đó toàn là hoà thượng."
"......."
Cậu nghiêng đầu nhìn cô, đuôi mắt rũ xuống, dáng vẻ thờ ơ, "Không biết có nhận sinh viên năm nhất không, cơm nước thế nào."
Sở Ly cạn lời mím môi.
Hôm đó cô chỉ là buột miệng đùa một câu, cái tên này sao lại mang thù thế.
"Vậy tuỳ cậu." Sở Ly liếc mắt nhìn cậu một cái muốn đi.
Văn Dữ Trạch sốt ruột, kéo kéo tay áo cô, "Đàn chị không mời tôi ăn bữa cơm tối sao?"
"Không phải cậu ra ngoài làm hoà thượng hả? Ăn cơm tối cái gì."
Văn Dữ Trạch cười cười, cúi đầu nhìn mặt cô. Kề rất sát, Sở Ly có thể ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng.
"Nhưng mà trong đầu tôi đều là đàn chị xinh đẹp năm hai." Cậu đẩy mắt kính, gương mặt sâu xa lại ngả ngớn, "Tôi sợ Phật Tổ không nhận tôi."
".........."
Sở Ly giơ tay đẩy mặt cậu ra, "Nhàm chán."
-
Cuối cùng Sở Ly vẫn không lay chuyển được, bất chấp khó khăn dẫn Văn Dữ Trạch đến nhà ăn ăn cơm.
Hai mươi mấy bạn học ngồi ở đó, giáo viên cũng ở đó. Bình thường người theo đuổi Sở Ly rất nhiều, chưa từng thấy cô dẫn ai ăn cơm, càng đừng nói ra ngoài thực tập còn dẫn theo.
Nhưng mà bọn họ nhìn thấy cậu sinh viên kia đẹp trai, hai người ngồi chung với nhau giống như chụp tuyên truyền trường học, ánh mắt mọi người đều có hơi phấn khích và tò mò.
Hai người lấy đồ ăn xong rồi ngồi đối diện.
Văn Dữ Trạch không nói nhiều lắm, nghiêm túc ăn cơm ngon lành, khẩu vị thật sự rất tốt.
Sở Ly ăn hai miếng, không có vị gì nói: "Mới vào học mấy ngày mà đã bắt đầu xin phép trốn học."
Cậu nâng mí mắt liếc mắt nhìn cô một cái, lại nhanh chóng rũ xuống, "Môn Thể dục, cậu cảm thấy tôi có thể nợ môn?"
Sở Ly dừng một chút, trong lòng nói quả thật không có khả năng.
Nhớ đến đại hội thể dục thể thao lớp 11, cô từng thấy dáng vẻ Văn Dữ Trạch trên đường thi đấu. Thuộc loại trời sinh hơn người, không có chút áp lực nào nghiền ép lớp Thể dục khiến cho toàn trường hét chói tai bùng nổ vì cậu.
Nếu không phải giữa đường trì hoãn, nói không chừng còn có thể làm vận động viên chuyên nghiệp.
"Không phải ngành Kỹ thuật phần mềm cạnh tranh dữ dội sao?" Sở Ly ăn một miếng lại nói, "Hồi năm nhất bọn tôi còn không rảnh bằng cậu."
"Phải, rất cạnh tranh, mỗi ngày đều viết code." Cậu ngẩng đầu nhìn mặt cô, nhìn chằm chằm tỉ mỉ một lúc lâu khiến Sở Ly cảm thấy mặt sắp bị cậu nhìn đến nóng lên.
Văn Dữ Trạch đẩy gọng kính, giọng lười biếng, "Tôi cảm thấy tăng độ lên rồi, mắt cần thả lỏng."
"Cận thật hả?"
Cậu nhướng mày, "Lớp 12 đọc sách không đấy."
....
Sở Ly vẫn luôn không hỏi Văn Dữ Trạch sao lại đeo kính.
Mặc dù bây giờ trông khí chất nhã nhặn lại có chất riêng, nhưng với tính cách của cậu chắc chắn không đến mức cố tình đeo kính để ra vẻ.
Với lại mắt cậu trời sinh đã đẹp, đuôi mắt hẹp dài, mắt hai mí sâu, đồng tử đen láy, đặc biệt lúc tầm mắt nhìn người ta có cảm giác tuỳ ý bất cần đời.
Đeo kính đã cản ưu thế của cậu.
Xem ra là thật sự làm việc nặng nhọc, học đến mức mắt cũng cận rồi.
Sinh viên xung quanh ăn cũng gần xong nên lục tục rời đi.
Sở Ly lấy thìa khuấy canh, phát ra tiếng chén đĩa va chạm rất nhỏ.
Cô nâng mí mắt, lại hỏi, "Rốt cuộc cậu tới làm gì, một mình không buồn chán hả?"
"Ai nói tôi một mình." Giọng Văn Dữ Trạch lạnh nhạt, "Không phải có cậu sao?"
"Tôi là tới thực tập, không có thời gian với cậu."
Văn Dữ Trạch nâng mí mắt, miệng nhai: "Không phải sáng mai là thi xong à."
Sở Ly không lên tiếng, cậu nghe ngóng trái lại rất rõ.
"Không phải gần đây có suối ánh trăng gì đó sao, nghe nói có thể cầu nguyện, còn rất linh nghiệm."
Sở Ly nhướng đuôi lông mày, khẽ cười nói: "Cậu là sinh viên đại học trọng điểm cũng muốn làm phong kiến mê tín à."
"Hết cách rồi." Ngón tay Văn Dữ Trạch cầm đũa, lười biếng kéo dài âm, "Tôi đây không phải còn có nguyện vọng vẫn chưa thực hiện đó thôi."
Sở Ly chớp mắt nhìn cậu, hơi thở kéo căng.
Nguyện vọng.
Là mong muốn ba năm trước sao?
Cô không muốn phụ tấm lòng của Văn Dữ Trạch, không đành lòng nhìn ánh sáng dần dần tan vỡ trong mắt cậu.
Nhưng cô chưa chuẩn bị xong, thậm chí cũng chưa từng nghĩ tới yêu đương ở đại học.
Móng tay đâm vào lòng bàn tay, cơn đau khiến cho cảm xúc dần dần tĩnh lại.
"Ngày mai thi xong tập hợp kiểm tra số người, tôi sẽ ngồi xe bus về với các bạn."
Văn Dữ Trạch hơi dừng đũa.
"Cậu cũng về sớm một chút."
-
Ban đêm núi sâu yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa rơi cùng với tiếng cỏ cây.
Tiền Diểu ôn tập xong, tìm bộ phim xem trên Ipad.
Sở Ly không có tâm trạng xem, dựa vào đầu giường lật sổ một lúc. Bên ngoài tiếng mưa rơi càng lớn, cô xem không vào bèn đóng sổ lại, chui vào chăn nằm, đầu óc trống rỗng.
Bỗng nhiên điện thoại "ting" một tiếng, ngón tay Sở Ly lướt mở nhìn thấy Văn Dữ Trạch gửi tấm ảnh –
Trên vách đá xanh có khắc ba chữ "Suối Mặt Trăng", bên cạnh là dòng suối chảy róc rách từ khe đá đổ xuống tạo thành vũng nước trong vắt, lấp lánh ánh sáng dưới ánh mặt trời, mang một vẻ đẹp cổ kính lãng mạn tự nhiên.
Quả thật là một nơi có phong cảnh hiếm có.
Văn Dữ Trạch gửi tin nhắn qua.
[Văn Dữ Trạch: Không đi xem à?]
Phong cảnh đẹp hơn nữa đều phải dựa vào trời đẹp. Mà bây giờ bên ngoài đang mưa, bọn họ không có duyên với thời tiết tốt.
[Sở Ly: Bên ngoài đang mưa.]
Cô từ chối khéo, nhưng đối phương kiên trì.
[Văn Dữ Trạch: Ngày mai sẽ hết mưa.]
Sẽ hết mưa sao?
Sở Ly nhìn chằm chằm dòng chữ kia hồi lâu, lâu đến mức trong đầu hiện lên từng cảnh từng cảnh, cuối cùng dừng lại ở bờ biển bọn họ từng đi năm đó.
Cô là một người có ý thức tự lập rất mạnh, thích nắm quyền chủ động trong tay, cũng chưa bao giờ khuất phục trước bất cứ ai.
Nhưng mà lần này, cô ném quyết định cho không trung, đưa cho ông Trời.
[Sở Ly: Sáng mai còn phải thi, tôi muốn ngủ.]
Cô không trả lời trực tiếp. Hai phút sau, bên kia trả lời lại.
[Văn Dữ Trạch: Ngủ ngon.]
Sở Ly buông điện thoại, nghe tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ rồi nhắm mắt lại.
Văn Dữ Trạch nói, ngày mai sẽ tạnh mưa.
Nếu lời tiên đoán của cậu thành sự thật, cô sẽ lên núi với cậu, trả nguyện vọng cho cậu.