Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bắc Thành cuối tháng mười nhiệt độ giảm càng mạnh hơn.
Cơn mưa thu rồi lạnh, lá cây ngô đồng bắt đầu chuyển vàng khô, sinh viên đều thay sang áo khoác dày.
Sở Ly vùi đầu vào cuộc sống hàng ngày, một đường bốn điểm phòng học, phòng thí nghiệm, thư viện, ký túc xá, tiếp xúc với tiêu bản và số liệu, bình thường mà phong phú.
Hôm đó sau khi gặp Văn Dữ Trạch ở bệnh viện, cô gỡ chặn Wechat cậu.
Sở Ly không xoá tin nhắn, nội dung nói chuyện của bọn họ vẫn còn dừng vào ba năm trước.
Thời gian như nhấn nút tạm dừng ở góc khuất này, bọn họ đều chưa từng lớn lên.
Nhưng mà gỡ chặn Wechat cũng nằm liệt đó.
Văn Dữ Trạch nói được làm được, không tìm cô lần nào nữa.
Buổi trưa thứ sáu, bốn người ký túc xá hiếm khi tề tựu đông đủ cùng ăn căn tin.
"Tuần trước nghe nói cậu làm quen một người khoa Kiến Trúc năm tư, sao rồi, có kết quả không?" Tiền Diểu gắp một miếng rau, hỏi Phùng Tư Đồng.
Phùng Tư Đồng hừ một tiếng, nhắc đến chuyện này là tức: "May mà không có kết quả, cái tên khốn đó hoá ra đã có bạn gái rồi."
Sở Ly: "Có bạn gái còn tìm cậu hả?"
"Đúng vậy, dáng vẻ thì cũng bình thường, còn muốn nhân lúc tốt nghiệp để thoả mãn cơn 'sát gái', anh ta mơ đi."
Đinh Lê nghe đến mức trợn trắng mắt: "Vãi, cậu xác nhận quan hệ với anh ta chưa?"
"Quan hệ trái lại chưa xác nhận..."
Tiền Diểu nghe ra được ý khác trong lời cô ấy, "Sao thế, làm chuyện xấu trước rồi hả?"
Phùng Tư Đồng trợn to mắt, véo Tiền Diểu một cái, "Diểu Diểu cậu nói cái gì thế?"
Tiền Diều cười haha, "Vậy cậu nói hết đi chứ, không xác nhận quan hệ nhưng mà làm gì."
Phùng Tư Đồng cắn môi, vò đã mẻ lại sứt: "Anh ta hôn mình!"
Đinh Lê: "Ôi, chưa xác nhận quan hệ đã hôn cậu? Cặn bã."
Sở Ly đang cầm chén canh, cảm thấy đoạn đối thoại này không hiểu sao quen tai.
Phùng Tư Đồng khóc than: "Nhưng mà cái đó là nụ hôn đầu của chị đây!"
Nụ hôn đầu.
Sở Ly uống ngụm canh, suy nghĩ bỗng nhiên quay về ba năm trước.
Lúc đó vừa mới nghỉ đông, hai người ngồi trên sofa nói chuyện phiếm, Văn Dữ Trạch cũng từng nói kiểu lời đó –
"Là cậu hôn tôi trước."
"Không thể yêu sớm, có thể hôn môi?"
"Sở Ly, có phải tôi bị cậu trap rồi không?"
..........
Một ngụm canh không nuốt trôi được, Sở Ly bị sặc ho mãnh liệt.
"Ôi, sao ăn canh còn bị sặc thế." Tiền Diểu vỗ vỗ lưng cô, "Cặn bã là quá đáng, cậu cũng không đến mức bị doạ sặc vậy chứ."
Sở Ly lại ho khan mạnh hơn.
Đinh Lê vẫn còn đang bất bình thay Phùng Tư Đồng, cái miệng không buông tha: "Mình nói với các cậu chứ, loại người như thế nhân phẩm có vấn đề. Nhớ hồi đó mình với Tô Tô nhà mình xác nhận quan hệ xong một tháng sau mới nắm tay, ba tháng mới hôn môi, còn không phải hôn lưỡi đâu nha. Cái tên cặn bã này vừa tới đã động tay động chân với cậu, nói dễ nghe chút là vừa gặp đã yêu, khó nghe là kêu thấy sắc nổi lòng tham."
Phùng Tư Đồng càng nghe càng chán, rầu rĩ nói: "Trên đời này sao có nhiều đàn ông tệ như thế chứ."
Đinh Lê ăn một miếng rau, cong mày cười, "Cái đó cũng không đến mức, xung quanh đàn ông tốt vẫn còn rất nhiều."
"Xã hội bây giờ, người xấu thì suốt ngày tán tỉnh lung tung, không thành thật chút nào. Nhưng trai đẹp thì mặt mày lạnh lùng, kiêu ngạo, ánh trăng chiếu xuống cũng đóng thành lớp sương."
Cô ấy nhướng nhướng mày với Sở Ly, "Ví dụ như cái vị mới tới ký túc xá Tô Tô bọn họ á."
Tiền Diểu tiếp lời: "Không phải mình nói chứ, cái mặt của đàn em đó thật sự rất tuyệt, lạnh lùng cấm dục, đeo mắt kính cũng không cản được đào hoa."
Sở Ly nghe ra được bọn họ đang khen ai, trong đầu hiện lên dáng vẻ cô gái buộc tóc đuôi ngựa hai bên dính sát Văn Dữ Trạch hôm ở phòng y tế.
Cậu càng lạnh lùng kiêu ngạo, không gần con gái thì lại khiến con gái vội đưa tới.
Tóc đuôi ngựa hai bên là như thế, Trần Tiểu Thấm trước kia cũng vậy.
"Lạnh lùng như thế, vậy rất thích hợp đi tu."
Sở Ly khẽ cười một tiếng, thuận miệng nói, "Tóc cạo hết, nhất định có thể cản được."
"Ai muốn làm hoà thượng?"
Sau lưng bỗng nhiên vang lên giọng nam.
Sở Ly nhìn lại, không biết Tô Thực ở đằng sau bọn họ từ lúc nào. Vừa đi tới, còn có vai chính của chủ đề --
Văn Dữ Trạch một tay bưng khay cơm, nhìn cô từ trên cao xuống, đuôi mắt rũ, khoé miệng mang ý cười khinh thường.
".........."
Sở Ly mím môi, rất khó thuyết phục lời ban nãy mình nói không bị cậu nghe thấy.
"Ban nãy Sở Ly nói giỡn á." Đinh Lê lập tức hoà giải, "Sao các cậu đến đây thế, không phải nói muốn chơi bóng sao?"
"Sân thể dục người ta chiếm rồi, đành phải qua đây ăn cơm trước." Tô Thực nói xong ngồi xuống, Văn Dữ Trạch chân dài vào ngồi xuống bên cạnh Sở Ly.
Khay cơm để trên bàn, không nặng không nhẹ "đông" một tiếng.
Sở Ly dời mắt, tiếp tục vùi đầu ăn cơm.
Qua một lúc, tầm mắt đối diện vẫn cứ mãi nhìn chằm chằm.
Cô không ăn nổi, nghiêng đầu: "Cậu nhìn cái gì vậy?"
Ngón tay Văn Dữ Trạch cầm đũa không nhúc nhích, nhìn chằm chằm cô qua lớp thấu kính hơi mỏng, "Ăn rất nghiêm túc đấy, không ngẩng đầu lên một chút nào."
".........."
"Người không biết, còn tưởng đàn chị chột dạ."
"Tôi có gì mà chột dạ?"
"Quả thực không có gì chột dạ." Văn Dữ Trạch gật đầu, ý vị sâu xa, "Nói xấu hai câu sau lưng mà thôi."
Sở Ly ngoài cười nhưng trong lòng không cười, dừng đũa nhìn cậu, "Cái này không tính nói xấu, cho dù cậu cạo sạch tóc cũng là mặt trai tồi."
"Vậy được, cậu cạo cho tôi xem chút."
"Cậu nghĩ hay quá."
Văn Dữ Trạch không biết chọc trúng điểm cười gì mà nhìn và mắt cô, bỗng nhiên khoé miệng cong lên, nhịn cười đến mức vai cũng run lên.
Bầu không khí bị cậu làm như thế, không nghiêm túc một chút nào.
Sở Ly cũng rất muốn cười nhưng cảm thấy cười thì sẽ thua nên cưỡng ép đè nén biểu cảm, ánh mắt cũng ướt: "Cậu còn ăn không?"
Không biết Văn Dữ Trạch hứng thú cái gì, vẫn đang nhịn cười: "Ăn."
......
Thời gian cơm trưa trôi qua một nửa, người ở căn tin lục tục ra ngoài không ít.
Tô Thực hỏi: "Phủ Hà Tân mới mở quán bar mới, thứ bảy có ban nhạc tới biểu diễn, có muốn đi chơi cùng không?"
Cậu ta và Đinh Lê đã hẹn đi chơi, nói nhiều người càng đông vui nên muốn mời mọi người đi chung.
Phùng Tư Đồng vẫn chưa buồn bực xong, đúng là lúc cần phát tiết nên giơ tay đầu tiên: "Tính mình nữa."
Tiền Diểu cũng hứng khởi bừng bừng nói muốn đi.
Ngón tay Tô Thực gõ gõ bàn: "Đi hết phải không, vậy tôi tìm người đặt chỗ nhé."
Sở Ly uống một ngụm canh, đặt chén lên trên bàn: "Các cậu chơi đi, mình không đi."
Văn Dữ Trạch liếc mắt nhìn cô một cái, giọng lạnh nhạt: "Thứ bảy còn bận à?"
Vừa dứt lời, mấy người còn lại liếc mắt nhìn nhau.
Lần trước hai người cãi nhau rất căng, hôm nay sao lại như thay đổi vậy.
Tiền Diểu nhanh chóng khuyên: "Cùng đi đi, thỉnh thoảng chơi một lần không sao, nhiều người rất đông vui."
Mấy ánh mắt đều nhìn cô chằm chằm, Sở Ly dừng một chút, từ chối khéo: "Hôm qua thầy đưa luận văn cho mình còn chưa dịch, thứ hai lại phải ra ngoài thực tập nên mình muốn làm xong việc trước."
"Đúng nha, thứ hai còn phải đi dã ngoại thực tập."
Tiền Diểu và Sở Ly phân cùng một tổ, cuối tuần phải đi căn cứ thực tập ở ngoại thành.
Ban đầu còn tưởng có thể leo núi chơi ngoại ô, kết quả là vào núi thu thập thực vật, trở về còn phải làm báo cáo triển lãm.
"Trường khác đều là mùa xuân mùa thu mới đi thực tập, sao trường mình b**n th** như thế chứ, cái mùa này trên núi lạnh lắm, cũng không biết ở chỗ như nào."
Sở Ly cười cười: "Nhớ mang nhiều quần áo dày chút, cuối tuần sắp xếp đồ sớm tí."
Đã nói đến nước này, mọi người không khuyên nữa.
Đinh Lê hỏi Tiền Diểu: "Vậy còn cậu, ngày mai đi với bọn mình không?"
Tiền Diểu ham chơi hơn Sở Ly, hất cằm: "Đương nhiên muốn đi chứ, mình đâu có dịch luận văn, đúng lúc xoã trước."
Đinh Lê gật đầu, nhìn về phía Văn Dữ Trạch, nhướng mày: "Còn đàn em?"
Văn Dữ Trạch rũ mắt không biết suy nghĩ cái gì, bị gọi tên, ngón trỏ cậu đẩy gọng kính, giọng lạnh nhạt: "Đi."
-
Thực ra Sở Ly nói dối.
Thứ bảy cô không bận, thậm chí là rất rảnh. Giáo viên giao cho cô luận văn độ khó không lớn, hai tiếng là có thể dịch xong.
Cô chỉ là không muốn đi nên tuỳ tiện tìm cớ từ chối.
Sở Ly không thích môi trường ở quán bar, rất ồn, rất tối, rất phóng túng. Trời sinh cô đã không có hứng thú với chỗ này, hồi năm nhất đi hai lần rồi không đi nữa.
Quan trọng hơn chính là, đi quán bar sẽ uống rượu.
Sở Ly không lo bản thân uống say, mà là lo Văn Dữ Trạch ở đây, cô uống nhiều lỡ như không thể kiểm soát được nói sai làm sai thì làm sao.
Tối thứ bảy sinh viên đều ra ngoài, cả toà ký túc xá cũng chưa được mấy người.
Sở Ly không bật điện, chỉ có laptop toả ra ánh sáng trắng.
Cô với lấy bịch khoai tây chiên, vừa ăn vừa tập trung tinh thần xem phim.
Hưởng thụ sự yên tĩnh hiếm hoi từ khi ở ký túc xá, lần đầu có được thời gian ở một mình.
Tình tiết phim rất phức tạp, cô xem đến mức chăm chú.
Xem được một nửa, điện thoại vang lên một tiếng "ting".
Sở Ly ấn phím tạm dừng, cầm điện thoại lên xem, là Tiền Diểu gửi một đoạn video quán bar cho cô.
Cô tiện tay ấn mở, âm nhạc ở đó ồn ào, trên sân khấu đá khô bốc lên, sương khói lượn lờ.
Ban nhạc đang hát nhạc rock trên sân khấu, sôi động đầy hưng phấn, bầu không khí ở đó được đẩy lên cao trào, đám đông nhảy nhót theo nhạc, giải phóng sức sống trẻ tung.
Rất náo nhiệt, cũng rất ầm ĩ.
Ngoại trừ cái đó ra, cái khác cũng đặc biệt.
Sở Ly trả lời câu "đừng uống nhiều" rồi thoát khỏi khung trò chuyện.
Chưa kịp khoá màn hình, tầm mắt thoáng nhìn thấy Moments sáng lên một chấm đỏ.
Mà hình đại diện quen thuộc lại xa lạ, là tấm ảnh màu đen tuyền kia.
Tầm mắt Sở Ly dừng lại, tưởng bản thân hoa mắt.
Trong ấn tượng, cho đến bây giờ Văn Dữ Trạch chưa từng đăng lên Moments, cũng không viết lời trích nào.
Đối với cậu mà nói Wechat chỉ là công cụ liên lạc.
Người đặc biệt, trường hợp đặc biệt, thời gian đặc biệt.
Hơi thở Sở Ly nhẹ lại, tò mò ấn vào.
Giao diện đổi mới, là tấm ảnh chụp tường nền quán bar.
Không có chú thích, không có nhân vật nổi bật.
Tấm ảnh mờ tối như là tiện tay chụp, không hề có góc độ đáng nói, thậm chí còn có hơi mơ hồ.
Không phải uống nhiều nên bấm sai chứ.
Sở Ly vừa nghĩ như thế vừa dùng ngón trỏ và ngón cái phóng to tấm hình.
Dưới ánh sáng mờ ảo, bức tường nền của quán bar được trang trí đủ loại hình ảnh, phong cách cổ điển. Có chai rượu rỗng, loa, đồng hồ báo thức cổ và máy hát đĩa mini.
Bên cạnh, là mô hình đàn violin.
Hình dáng mơ hồ ở chính giữa tấm ảnh, Sở Ly nhìn chằm chằm chỗ đó, trái tim rơi mạnh xuống.
Hôm đó rời khỏi huyện Ninh, cô đã mang đàn violin mà Văn Dữ Trạch về Bắc Thành, để ở phòng đàn.
Sau đó cô rất ít chơi đàn, cho dù tham gia vào ban nhạc của trường cũng dùng đàn của mình trước kia.
Càng không chạm càng kiêng kỵ.
Cây đàn ấy là thứ khoá chặt ký ức mà cô không dám chạm vào.
Lễ Giáng sinh ba năm trước, Văn Dữ Trạch đã tặng cô cây đàn làm quà.
Cô nói muốn đến bờ biển xem tuyết, cậu liền chạy xe motor đưa cô đến bờ biển.
Bờ cát trắng bạc, nước biển sâu thẳm.
Cô lúc khóc lúc cười.
Tuyết mịn bay đầy trời, cậu nói với cô: Làm bạn gái tôi nhé.
.......
Quá khứ cấm kỵ bị xé rách ra, cảm xúc dâng lên như cơn gió tanh gào thét cuốn lấy toàn thân cô.
Hốc mắt Sở Ly chua xót, cô hít hít mũi, đè nén suy nghĩ.
Sau đó rời khỏi Wechat, khoá màn hình, quăng điện thoại sang bên giống như trốn tránh.
Nhiều năm trôi qua, cô cho rằng bản thân đã có thể kiểm soát cảm xúc rất tốt.
Nhấn vào nút phát, tiếp tục xem phim.
Độc thoại phát ra từ loa nhưng cô có hơi không xem được nữa.
Cách mấy phút, điện thoại lại "ting" một tiếng.
Không hiểu sao nhịp tim Sở Ly đập nhanh, lúc cầm điện thoại lên có sự mất mát trong chớp mắt.
[Tiền Diểu: Ly Ly, luận văn dịch xong rồi hả?]
[Sở Ly: Ừm, sao thế?]
[Tiền Diểu: Phùng Tư Đồng uống nhiều, Đinh Lê cũng có hơi say, mình và Tô Thực hai đứa không giải quyết được, cậu có thể qua đây một chút không?]
.........