Chói Tai - Thâm Hạng Vô Tửu

Chương 72

Trước Tiếp

Bên ngoài màn đêm buông xuống, khắp con phố đều chìm trong sự náo nhiệt xa hoa truỵ lạc.

Mấy người bọn họ ra khỏi nhà hàng rồi mỗi người mỗi ngả.

Đinh Lê và Phùng Tư Đồng muốn đi dạo siêu thị, Sở Ly và Tiền Diểu sóng vai cùng nhau vòng qua sân thể dục đi về phía ký túc xá.

"Lúc nãy đều do mình nói bậy, làm xấu hổ như thế." Suy nghĩ Tiền Diểu đơn thuần, vẫn đang tự trách, "Sớm biết cậu không thích cậu ta, mình đã không làm những chuyện rắc rối đó."

Sở Ly quét mắt nhìn bầu trời đêm đen kịt, giọng lạnh nhạt: "Chuyện này không trách cậu, mình và cậu ấy..."

Tiền Diểu nghe ra vấn đề, trợn to mắt hỏi: "Các cậu làm sao?"

Sở Ly nghĩ nghĩ, vẫn là nói thẳng ra. Cũng đã trôi qua lâu như vậy, không nhất thiết phải giấu, "Mình và Văn Dữ Trạch quen biết nhau từ lâu. Ba năm trước mình đi học ở An Thành, ở nhà của cậu ấy."

"Cậu, ở, nhà cậu ta???"

Lượng thông tin quá lớn, Tiền Diểu khó khăn mới ổn định. Tóc mái che đôi mắt khiếp sợ vô cùng, xuống chút nữa là cái miệng mở to có thể nhét được quả đấm.

"Ừm, mình ở nhà cậu ấy." Sở Ly cười cười, đưa tay vỗ vai cô nàng, "Đừng sững sờ, chúng ta vừa đi vừa nói."

Tiền Diểu vội gật đầu, bước chân theo sau.

"Năm lớp 11 trong nhà xảy ra chuyện, mình bị ba đưa đến An Thành, ở nhờ nhà cậu ấy."

Sở Ly vừa đi vừa nói, tầm mắt nhìn chằm chằm không trung nào đó, rơi vào ký ức.

"Thời gian không lâu lắm, tính ra còn chưa tới nửa năm." Cô cười một tiếng, "Lúc đi mình cãi nhau căng cứng với cậu ấy, sau này cắt đứt liên lạc, mình không biết cậu ấy đến Đại học Bắc Thành."

Tiền Diểu tốn rất nhiều sức lực để tiêu hoá, vẫn cảm thấy khiếp sợ.

Hoá ra hai người không phải có duyên, mà là thật sự trải qua một đoạn tình cảm.

Chuyện này nếu để lên TV cũng không dám diễn như vậy, tối nay cô ấy không ngủ, dù có ngủ cũng nhất định sẽ mất ngủ.

"Hồi trước các cậu... là người yêu sao?" Tiền Diểu hỏi một câu tò mò nhất.

"Không tính là vậy đâu."

Mập mờ nước đôi khiến người ta suy nghĩ xa xôi, nhưng lại thích hợp nhất.

Bọn họ ở chung nửa năm ngắn ngủi, trắc trở, phần lớn thời gian đều cãi nhau và chiến tranh lạnh.

Mặc dù thoải mái một khoảng thời gian, nhưng vẫn chưa thật sự đi cùng với nhau, chuyện xưa dừng lại đột ngột.

Hai chữ "người yêu" hình dung mối quan hệ của bọn họ, thật sự không thích hợp.

Tiền Diểu nghiêng đầu, lại thử hỏi: "Nhìn phản ứng hôm nay của cậu, hồi đó là cậu ta có lỗi với cậu hả?"

Sở Ly nhìn về sân thể dục mờ tối.

Có sinh viên đang chạy bộ rèn luyện, bóng dáng bị đèn đường kéo dài, gió thu thổi bay mái tóc cô, hồi ức theo đó tuôn ra.

"Văn Dữ Trạch không có lỗi với mình."

"Cậu ấy có lập trường của cậu ấy, thậm chí có thể nói, cậu ấy vẫn rất luôn nghĩ cho mình."

Tình hình năm đó như vậy, cô quả thật không có cách nào khác phải ở huyện Ninh tiếp.

Cô giận không phải vì cái này, giận vì thái độ của cậu.

Chuyện gì cậu cũng chịu một mình, chưa bao giờ trao đổi với cô, không hỏi ý kiến của cô.

Cái thích của thời niên thiếu, vừa nồng nhiệt vừa đơn độc.

Điều Sở Ly muốn là "cùng nhau", sau đó mới là "tốt".

Nhưng mà điểm này, từ đầu đến cuối Văn Dữ Trạch đều không biết.

Tiền Diểu nghe được ý chưa hết, lại khó tránh khỏi thổn thức tiếc nuối, "Xem tình hình hiện tại, cậu ta chắc là muốn tìm cậu làm lành."

Sở Ly nhún vai, không trả lời.

"Vậy cậu và cậu ta... có thể làm bạn không?"

Về cậu hỏi này, trước kia Sở Ly chưa từng nghĩ.

Bọn họ không phải người yêu, hơn hẳn người yêu.

Nếu định làm bạn bè để mập mờ, thăm dò, thấp tha thấp thỏm mặc cho những cảm xúc mơ hồ sinh sôi trong bóng tối, chỉ là chiếc lá che mắt, lừa mình dối người.

Quá mệt, cô không thích.

Ba năm trôi qua, mỗi người đều đang thay đổi.

Cô muốn tiến về phía trước, đi về nơi xa xa.

Biết rõ có người mang theo gai nhọn, có nguy hiểm, cô lại đi đụng vào thì là đồ ngốc.

"Làm không được đâu." Sở Ly hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra.

Cô không muốn tiếp tục nghĩ vấn đề này nữa, nghiêng đầu nhìn về phía Tiền Diểu, như là trêu: "Nếu cậu có hứng thú với cậu ấy thì theo đuổi đi, không cần vì mình mà đắn đo cái gì."

Tiền Diểu "á" một tiếng, bật cười haha, "Mình theo đuổi cái gì chứ, cái mặt cậu ta vừa nhìn đã biết đặc biệt thu hút đào hoa, mình nào có gu lớn như thế."

"Vậy à." Sở Ly nhướng mày, "Hôm đó trên xe các cậu cũng đâu nói như thế."

"Ấy, mình và Phùng Tư Đồng chỉ chém gió thôi, thấy trai đẹp nào mà chả như thế. Xấu thì không thèm nhìn, đẹp thì không chạm vào được. Haizz, bốn năm đại học mình sống cùng Phùng Tư Đồng thôi."

..........

-

Thể dục học kỳ này Sở Ly chọn môn bóng chuyền.

Lúc trước có đàn chị nói cho cô biết, mặc dù bóng chuyền hơi mệt nhưng mà tiết dạy ít, giáo viên nổi tiếng dễ, chỉ cần không trốn học đều có thể cho điểm cao.

Ba người còn lại phòng ký túc xá không có hứng với bóng chuyền, hăng hái bừng bừng đăng ký yoga.

Ngay lúc đầu Sở Ly cảm thấy có gì đó, vậy mà vừa đi đã hối hận.

Tiêu Dân Dương cũng đăng ký bóng chuyền.

Toàn trường đều biết chuyện cậu ta điên cuồng theo đuổi Sở Ly, các sinh viên đều rất biết ý, đi học chia nhóm cũng không dám tìm Sở Ly khiến mỗi lần cô bắt cặp đều phải cùng với Tiêu Dân Dương.
.............

Sau khi làm nóng người, theo thường lệ là hai người một đội tập luyện đỡ bóng.

Sở Ly mặc bộ đồng phục thể dục màu tím nhạt, tóc đuôi ngựa buộc cao lộ ra vàng trán đầy đặn, mày đen môi đỏ, nét đẹp toả sáng.

Tung bóng, đỡ bóng, tiếp bóng.

Tiếng bóng chuyền đụng chạm cổ tay xen lẫn tiếng giày thể thao ma sát sàn nhà.

Thực ra hợp tác với Tiêu Dân Dương rất nhẹ nhàng, cậu ta học thể dục tốt, phát bóng kỹ xảo, nhặt bóng cũng rất hăng hái.

Chỉ là nói rất nhiều, còn ồn ào hơn cả ve sầu trên cây ngô đồng bên ngoài toà nhà dạy học.

"Đúng đúng, lại ngồi xổm xuống thấp hơn chút nữa."

"Cánh tay có thể cao lên một tí."

"Nóng phải không, hết tiết tôi đi mua kem cho cậu."

Sở Ly lườm cậu ta một cái, một người không chú ý, lúc đệm bóng tay có hơi lệch một chút, bóng đúng lúc đập vào khớp ngón tay cái.

Đập mạnh một cái, Sở Ly đau đến mức suýt khóc.

Tiêu Dân Dương đau lòng muốn chết, quăng bóng vội vàng qua nhìn, giáo viên và sinh viên cũng vây quanh.

Tiêu Dân Dương: "Thầy ơi, em dẫn cô ấy đi phòng y tế."

"Mau mau đi, lấy túi chườm đá đắp lên một chút."

Phòng y tế ngay bên sân vận động, suốt đường đi Tiêu Dân Dương đều xin lỗi.

Khó khăn lắm mới ở chung với hoa khôi của khoa một lần thì lại gặp ngay sự cố này.

Cậu ta sợ cô tức giận, càng sợ cô đau.

Đến phòng y tế, Tiêu Dân Dương để cô ngồi trên ghế rồi hỏi bác sĩ trường cầm túi chườm đá nhẹ nhàng đặt lên đót ngón tay cái của cô.

"Sở Ly tôi sai rồi, lần sau tôi phát bóng nhất định nhẹ nhàng hơn. Cậu đánh tôi đi, đừng giận tôi."

Sở Ly nhíu mày không nói chuyện, ban nãy là do cô không chú ý tư thế, không liên quan đến Tiêu Dân Dương.

Tiêu Dân Dương chỉ tưởng cô thật sự không quan tâm cậu ta, càng cuống hơn.

Cậu ta ngồi bên cạnh cô, "Tôi thật sự không cố ý, tôi thà răng ngón tay mình gãy cũng không nỡ nhìn cậu bị trầy."

"Tôi không trách cậu, là tự tôi không cẩn thận." Sở Ly cúi đầu, đuôi ngựa quét trên vai, "Đưa túi chườm đá cho tôi đi, tôi tự cầm."

Mặt Tiêu Dân Dương chân thành: "Không sao, tôi cầm giúp cậu, coi như chuộc tội."

Sở Ly nhìn vẻ mặt cậu ta khoa trương, không tự giác cong môi, "Cậu buông tay đi, tôi tự làm."

"Không sao, cậu một tay không tiện –"

"Cô ấy bảo cậu buông tay, nghe không hiểu à?"

Sau lưng bỗng nhiên vang lên giọng nam chặn lời cậu ta, mang theo ý lạnh khiến người ta không rét mà run.

Sở Ly ngẩng đầu, nhìn thấy Văn Dữ Trạch cùng với một cô gái khác ở đầu hành lang.

Cậu mặc đồ chơi bóng màu xanh da trời, tóc mái dính chút mồ hôi. Cô gái cũng mặc đồ thể thao, buộc tóc đuôi ngựa hai bên đáng yêu, ánh mắt tròn xoe.

Dường như chân cô ấy bị thương, đứng một chân, mà Văn Dữ Trạch đứng rất gần, tay còn kéo cánh tay cô ấy.

Tiêu Dân Dương trái lại buông tay, bị gào lên một cách vô cớ, cậu ta khó chịu: "Cậu là ai, liên quan rắm gì đến cậu."

Văn Dữ Trạch đứng ngược chiều ánh sáng, hôm nay cậu không đeo kính, đuôi mắt cụp xuống, quai hàm kéo căng.

Cái vẻ mặt lạnh thấu xương hung ác nham hiểm quen thuộc kia không che giấu chút nào.

Lồng ngực Sở Ly căng thẳng.

Cô sợ cậu gây chuyện ở đây, nếu cậu tức giận muốn tìm Tiêu Dân Dương làm phiền, một mình cô kéo không được.

Văn Dữ Trạch liếc mắt nhìn Tiêu Dân Dương một cái, nhíu mày, kéo tóc đuôi ngựa hai bên vào hành lang, lạnh giọng: "Tự vào tìm bác sĩ."

Vẻ mặt cô gái mất mát trong nháy mắt, miệng mấp máy nhưng không nói chuyện, vịn tường đi vào cửa.

Văn Dữ Trạch không nhìn cô ấy, cũng không nhìn Tiêu Dân Dương.

Cậu lập tức đi đến trước mặt Sở Ly ngồi xổm xuống, nâng mí mắt nhìn cô: "Tay làm sao vậy?"

Sở Ly bỗng chốc không trả lời.

Văn Dữ Trạch dựa rất gần, trên người có hơi nóng sau khi vận động, còn kèm theo mùi thuốc lá rất nhạt.

Cô không nói lời nào, Văn Dữ Trạch vẫn luôn nhìn cô.

Giằng co mãi cũng không phải cách, Sở Ly mím môi: "Chơi bóng đụng trúng."

"Cậu ta làm?"

'Cậu ta' mà cậu chỉ là ai, Sở Ly và Tiêu Dân Dương đều nghe ra được.

Tiêu Dân Dương "a" một tiếng, đứng dậy.

Văn Dữ Trạch không nhìn cậu ta mà nhìn chằm chằm túi chườm đá trong tay Sở Ly, nhẹ giọng: "Rất đau sao?"

"Vẫn ổn."

"Chườm đá xong bôi chút thuốc mỡ, nếu vẫn còn đau phải đi bệnh viện, xem xem có phải bị thương đến xương không." Cậu nhẹ giọng nói kỹ, dịu dàng cùng cực.

Đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm vào cô, Sở Ly liếc mắt nhìn cậu một cái rồi dời đi.

Hôm đó cô đã nói rất rõ ràng, sau đó Văn Dữ Tạch cũng không tìm cô nữa.

Cô tưởng bọn họ đã có chung nhận thức, không quấy rầy lẫn nhau, cuộc sống khôi phục quỹ đạo.
Nhưng Đại học Bắc Thành lớn như thế sao lại gặp cậu.

Văn Dữ Trạch nhìn tay cô, lại nâng mí mắt nhìn mặt cô, dặn dò: "Học kỳ sao đừng chọn bóng chuyền nữa, cũng đừng chơi bóng với loại phế vật này."

"............."

"Phế vật" đang đứng ngay bên cạnh.

"Đệt, cậu mắng ai đấy?" Tiêu Dân Dương tức giận, nhẫn nhịn nữa cũng không đè được cơn tức. Tay cậu ta mới đụng lên vai Văn Dữ Trạch, người sau bỗng chốc đứng dậy, trở tay tóm lấy cổ áo cậu ta đẩy mạnh.

Tiêu Dân Dương vướng chân lùi ra sau, lưng "đông" một tiếng đụng vào vách tường.

"Vết thương trên tay cô ấy không phải mày làm?"

Văn Dữ Trạch một tay nắm cổ cậu ta, mạch máu trên mu bàn tay nổi lên: "Chút kỹ thuật đấy mẹ nó không chê mất mặt."

Tình địch gặp mặt vô cùng đỏ mắt, động tác Văn Dữ Trạch thô lỗ, miệng càng nói càng khó nghe.

Tiêu Dân Dương mắng một câu, nắm tay siết chặt tung qua.

Cậu ta là cậu ấm nào phải đối thủ của Văn Dữ Trạch.

Nắm đấm bị cậu chặn đứng, trở tay hung hăng vặn một cái khiến cánh tay Tiêu Dân Dương sắp gãy, đau đến mức nhe răng trợn mắt.

"Muốn chết?"

Văn Dữ Trạch không thay đổi sắc mặt nhưng ánh mắt dữ dằn, cơ bắp trên cánh tay kéo căng giống như dã thú mất khống chế.

"Bịch" một tiếng, tiếng túi chườm đá rớt xuống đất.

"Văn Dữ Trạch."

Sở Ly lạnh giọng gọi cậu, "Cậu buông tay ra!"

Huyệt thái dương Văn Dữ Trạch giật giật, quay đầu chạm phải ánh mắt ẩm ướt của Sở Ly.

Cơn giận dữ trong cơ thể như bị dội một gáo nước lạnh.

Lực trên tay thả lỏng, Tiêu Dân Dương đẩy mạnh ra, Văn Dữ Trạch không phòng bị nên lùi lại mấy bước mới đứng vững.

Cậu không nổi giận, không làm hành động tiếp theo.

Cậu nhìn Sở Ly ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Dân Dương, cả người không thể nào nhúc nhích.
"Tay cậu thế nào?"

Tiêu Dân Dương lấy lại sức, vẫy vẫy cánh tay, vẫn cử động được, không gãy, "Tôi không sao."

Trong lòng Tiêu Dân Dương rõ ràng, cậu ta bị người kia áp chế.

Nhưng mà một câu nói, một ánh mắt của Sở Ly đã khiến cho cậu ta trở thành kẻ thắng cuộc.

Tiêu Dân Dương liếc mắt nhìn Văn Dữ Trạch một cái, đi qua ôm vai Sở Ly, "Sở Ly chúng ta đi, đừng để ý đến kẻ điên này."

Ánh sáng hành lang mờ tối, không khí càng kiềm nén hơn.

Sở Ly nhìn thấy nắm tay nổi gân xanh cùng đôi mắt kiềm chế đến ửng đỏ của Văn Dữ Trạch.

Cô rụt bả vai lại, tránh tay Tiêu Dân Dương.

"Cậu về học trước đi." Giọng cô lạnh nhạt, "Tôi nói hai câu với cậu ấy."

Trước Tiếp