Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sở Ly không thường uống rượu, lên đại học cũng chỉ uống một chút lúc liên hoan với bạn cùng phòng.
Tổng cộng chưa uống được mấy lần, nhưng mà nói ra cũng kỳ lạ, trong bốn cô gái vậy mà tửu lượng của cô là tốt nhất.
Có thể là trời sinh, cũng có thể là năm đó ở huyện Ninh mỗi một lần uống rượu đều uống đến mãnh liệt, kiểu vội vàng ép tiến bộ nên nền tảng khác với người bình thường.
Nghĩ đến nửa năm ngắn ngủi ấy, trải qua bao thăng trầm.
Không thể nói quá xuất sắc, nhưng không đủ tầm thường.
Ba người ăn đến vui vẻ, uống cũng vui. Cồn ngấm vào mạch máu biến thành rặng mây đỏ trên gò má.
Sở Ly uống nửa ly bia cuối cùng xong, lấy tạp dề ra đứng dậy, "Mình đi tính tiền."
Trong nồi còn dư không ít thịt, Tiền Diểu ăn no căng, vẫn đưa đũa mò trong nồi, "Ừm, về gửi vào nhóm thu tiền."
Sở Ly quay đầu lại cười cười: "Không cần đâu, bữa này mình mời."
Học kỳ trước cô lấy được học bổng, đã nói là muốn mời bạn cùng phòng ăn cơm.
Với lại mấy người bọn họ rất chăm sóc cô, biết cô kém trong việc làm tay chân nên mỗi khi thay vỏ chăn hay sửa tủ quần áo đều rất chủ động giúp đỡ cô.
Sở Ly rất biết ơn lại quý bọn họ.
Ba người ra khỏi trung tâm thương mại đã tám rưỡi tối.
Đêm tối bao phủ thành thị với ánh đèn lung linh, sự nóng bức của mùa hè không hề giảm bớt, ve sầu kêu không ngơi nghỉ trên đỉnh đầu.
Đợi mấy phút xe tới, Sở Ly và Tiền Diểu ngồi ở dãy sau.
Cô chỉ uống một chai bia, đầu óc hoàn toàn tỉnh táo nhưng lồng ngực lại khó chịu như có thứ gì đó bịt kín.
Phùng Tư Đồng ngồi phía trước đưa điện thoại qua, màn hình sáng lên, "Cho các cậu xem tấm ảnh này, sinh viên năm nhất đẹp trai không?"
"Năm nhất? Bây giờ cậu thích chó con à?"
"Không dễ thương không dễ thương một chút cũng không dễ thương, làn da quả thật rất trắng nhưng mà gương mặt có hơi hoang dã, còn mang cảm giác tra nữa."
"Có thần như vậy không?"
Tiền Diểu cầm điện thoại nhìn, bỗng chốc trái tim thất thủ: "Vãi, đây là đang huấn luyện quân sự phải không, mặc đồ rằn ri mà cũng đẹp trai cỡ đấy."
Khuỷu tay cô nàng vắt sang người bên cạnh, Sở Ly không thoải mái lắm, lười biếng mở mắt, lắc đầu tỏ ý không hứng thú.
Tiền Diểu nhếch môi, ngón tay lướt trái lướt phải trong album ảnh, "Ánh mắt này, quai hàm này, gương mặt này đều nhỏ hơn mình. Nhìn còn rất cao đấy, phải trên một mét tám lăm, cậu ta ở khoa nào thế?"
Phùng Tư Đồng cầm điện thoại lại, nghiêng nửa gương mặt qua, "Cũng không biết khoa nào, ngày mai mình lại đi hỏi một chút, dù sao cũng phải lấy được cách liên hệ mới về."
Hai người nói liến thoắng, đầu Sở Ly càng khó chịu hơn.
Điều hoà trên xe mở vừa đủ, cô khoanh tay trước ngực.
Trước mặt lại hiện lên cảnh trong phim.
Năm đó cô ngồi ở tường vây cao cao, căn bản không biết Văn Dữ Trạch đã bị thương nghiêm trọng.
Tuổi trẻ hết sức lông bông, phần nhiều là không biết nặng nhẹ và tự cho là đúng.
Nếu có thể lặp lại lần nữa, cô sẽ chọn nói cậu báo cảnh sát mà không phải để cậu bị thương thêm lần nữa.
-
Khai giảng đã hai tuần, Sở Ly dần dần bận rộn.
Ngoại trừ chạy hai chỗ phòng học phòng thí nghiệm ra, còn phải bớt chút thời gian chuẩn bị chuyện đêm tối đón tân sinh viên.
Lúc cô học năm nhất từng vào ban nhạc.
Sau đó các môn chuyên ngành quá nặng, cô không muốn ép bản thân quá chặt nên đến năm hai bèn xin rút khỏi nhóm.
Đội trưởng là anh học khoá trên dễ nói chuyện, không cưỡng ép giữ lại.
Nhưng mà đêm tối chào đón tân sinh viên của học kỳ này, ngoại trừ tiết mục trong đoàn ra, đội trưởng đề cử cô làm một tiết mục đơn.
Sở Ly đồng ý, coi như là trả ân tình cho đội trưởng.
Cao thủ nhạc cụ trong đại học chỗ nào cũng có, nhưng mà tài nghệ xuất chúng, diện mạo nổi bật giống cô thì ít ỏi không có mấy.
Đây cũng là ý của lãnh đạo khoa, Sở Ly là hình ảnh của khoa Sinh học, năng lực mạnh, thành tích cao.
Sinh viên như này thì nên đứng ra toả sáng, giấu diếm làm cái gì.
Sắp đến tháng mười, nhiệt độ không khí ở Bắc Thành không giảm đi chút nào.
Hơi nóng phả vào, bao bọc làn da vừa khô lại ngột ngạt.
Buổi chiều học xong môn thực nghiệm, Sở Ly ôm laptop đến thư viện viết báo cáo.
Thời gian gần đến giờ cơm, thư viện mới có chỗ trống, cô định kiểm tra tài liệu trước rồi mới đi ăn cơm tối.
Trong thư viện yên tĩnh, dường như chỉ có tiếng lật giấy.
Sở Ly đứng trước giá sách tìm được cuốn sách tham khảo mình cần, ngón tay vừa mới chạm vào đã nghe thấy tiếng đồ vật rơi xuống mặt đất.
Không tính là quá vang, chắc là sách của ai rớt.
Sở Ly không để ý lắm, rút cuốn sách tham khảo ban nãy rồi cúi đầu bắt đầu lật xem.
Phía sau có tiếng ma sát, sau đó là giọng nữ: "Xin lỗi."
"Không có gì."
Sở Ly nhìn chằm chằm chữ trên sách, ánh mắt hơi ngưng đọng.
Giọng nam từ tính trầm thấp mang theo chút giọng mũi, lại quen tản mạn kéo dài âm lộ ra vẻ không để ý vô lại.
Ba chữ đơn giản, trùng khớp với giọng nói xa xôi nào đó.
Mắt Sở Ly giật giật, phản ứng đầu tiên là, sao Văn Dữ Trạch có thể xuất hiện ở đây.
Nhưng trí nhớ của thính giác vững chắc hơn trí nhớ của thị giác, cho dù cô quên mặt anh cũng sẽ nhớ rõ giọng nói này.
Cô khép sách lại, từ từ di chuyển bước chân.
Đang lúc nhìn thấy có một cậu con trai quả thật đang đứng phía sau giá sách, hơi thở cô mỏng đi trong phút chốc –
Vóc dáng trung bình, áo T-shirt màu xanh da trời, tóc xoăn, đôi mắt tròn bên dưới hàng lông mày ngắn.
Không phải cậu ấy.
Lông mi Sở Ly rung rung, trái tim hơi thắt lại thả chậm lại.
Cậu con trai nhìn vào ánh mắt thẳng thắn của cô, mím môi, bỗng chốc có hơi không biết làm sao.
Sở Ly phát hiện sự đường đột của mình bèn cười xin lỗi, xoay người đi đến cái bàn bên cửa sổ.
Ở bên trái phía sau cô, một bóng dáng trắng dài thoáng qua, quay lưng về phía cô đi về phía cửa thư viện.
-
Sở Ly viết xong ghi chép rời khỏi thư viện, bên ngoài sắc trời đã tối hẳn.
Gió nóng xen lẫn cái hanh khô thổi quét qua, cô lại nghĩ đến chuyện ban nãy.
Chắc hẳn trên thế giới này thật sự có những người có giọng nói cực kỳ giống nhau.
Sở Ly không cho rằng bản thân bận đến mức choáng đầu xuất hiện chuyện nghe nhầm, càng không thể nào là người đó thật sự xuất hiện ở trước mắt.
Nói ra cô rời khỏi huyện Ninh lâu như vậy, Sở Ly cũng không hoàn toàn mất thông tin bên kia.
Cô xoá Văn Dữ Trạch, Wechat của những người khác đều vẫn còn. Nhưng mà nói chuyện có liên lạc chỉ có hai người Phan Đoá và Tống Hoài.
Phan Đoá thi đại học được gần 600 điểm, thành công thi vào trường đại học trong lòng.
Mà Tống Hoài phát huy hơn hẳn bình thường, với số điểm cao 713 đã làm thủ hoa khối Khoa học Tự nhiên của toàn tỉnh, thi vào khoa Y của Đại học Thanh Hoa.
Ngày lễ tết Phan Đoá sẽ gửi chúc mừng cho cô, thỉnh thoảng sẽ kèm theo vài thông tin của mấy bạn học.
Nhưng mà mỗi lần nhắc đến Văn Dữ Trạch, Sở Ly đều sẽ chuyển chủ đề. Dần dà, cái tên ấy thành cấm kỵ, vừa mất hẳn là ba năm.
Phan Đoá còn nói cho cô biết, lúc khai giảng lớp 12 Diệp Minh Thiến bị nhà trường buộc thôi học.
Nguyên nhân cụ thể không công bố, nhưng đám người chơi cùng đều lan truyền. Diệp Minh Thiến mang thai khi còn là vị thành niên, thai lớn mới đi phá, còn bị mất nhiều máu, suýt chút nữa là mất mạng.
Sở Ly nghe xong, trong lòng khó tránh khỏi cảm thán.
Cho dù ký ức tốt hay xấu, là quen thuộc hay xa lạ đều nhanh chóng phai mờ trong khe hở thời gian.
Mỗi người đều cho mình chỗ đứng khi vượt qua ngưỡng cửa của trưởng thành.
Có người nảy mầm nở hoa, có người rơi xuống bùn đất cũng có người hoá thành lá cây khô vàng, gió thổi qua sẽ tàn lụi bất cứ lúc nào.
Suy nghĩ bay xa, dưới ánh đèn đường Sở Ly đi đến tầng một, nâng mí mắt nhìn thấy có một bóng dáng đang đứng dưới tàng cây.
Tiêu Dân Dương nhìn thấy người, đôi mắt sáng lên sát lại: "Hoa khôi đại nhân, cuối cùng người cũng ra rồi."
Sở Ly ôm laptop, mặc kệ cậu ta đi về phía trước.
Tiêu Dân Dương đã miễn dịch từ lâu, đuổi qua: "Đại nhân có đói bụng không, trước cổng trường mới mở một nhà hàng cơm Tây, nghe nói khá ngon, thử ghé qua xem sao nhé."
Trái một câu đại nhân phải một câu đại nhân, cũng không ngại mất mặt.
Sở Ly cảm thấy cô càng lạnh nhạt thơ ơ, da mặt cái tên này càng dày.
"Không đi." Cô lạnh nhạt trả lời.
"Vậy đại nhân muốn ăn gì, tôi sắp xếp cho người."
Sở Ly bình tĩnh hơn nữa cũng nghe đến mức nổi da gà.
Cô dừng bước: "Thứ nhất, đừng gọi tôi là đại nhân."
"Thứ hai, đừng đi theo tôi."
Tiêu Dân Dương nhún vai, bắt đầu giả vờ vô tội, "Tôi thật sự chỉ là muốn kết bạn với cậu, không có ý gì khác. Bạn Sở Ly, nhìn tôi nóng đổ mồ hôi cả người đợi cậu một tiếng, cho tôi một cơ hội nhé."
Vẻ mặt cậu ta thành khẩn, nói đâu ra đấy, nếu sớm mấy tháng, Sở Ly nhất định sẽ bị cậu ta hù mất.
"Cậu kết bạn đều tặng hoa tặng trang sức à? Vậy ngại quá, tam quan chúng ta không hợp." Sở Ly nhìn cậu ta, đồng tử màu hổ phách bị ánh sáng chiếu vào lộ ra gương mặt xinh đẹp cuốn hút.
Ánh mắt Tiêu Dân Dương nhìn thẳng, nói chuyện bắt đầu không qua não, "Cậu không thích hoa với trang sức? Vậy cậu thích gì, tôi mua lại."
"..........."
Sở Ly bị biểu cảm nhìn chằm chằm của cậu ta làm cho cạn lời, dời mắt: "Đừng đi theo tôi."
Nhân lúc cậu ta chưa lấy lại tinh thần, cô quét mã xe đạp, để balo vào giỏ, chân dài đạp xe đến căn tin.
-
Nhiệt độ ở Bắc Thành vào tháng chín không giảm, ngay cả gió ban đêm vẫn mang theo cái nóng thiêu đốt cuối hè.
Đêm tối chào đón tân sinh viên sắp xếp ở sân vận động khu nam, bảy giờ tối, sinh viên lục tục vào sân.
Tân sinh viên mới bước vào "tháp ngà", trên gương mặt khó giấu được sự phấn khích, khung cảnh tràn ngập sự nhộn nhịp và vui tươi.
Trước đó Sở Ly đã lên bục biểu diễn mấy lần với ban nhạc nên rất quen thuộc với lưu trình.
Tiết mục của cô xếp ở giữa, thời gian dư dả, cô ăn chút đồ rồi mới thay váy đến phòng trang điểm.
Đàn chị giúp trang điểm rất chuyên nghiệp, trang điểm xong còn làm tóc giúp Sở Ly.
Ánh mắt cô ấy thoáng nhìn thấy trên cổ tay Sở Ly loé lên chuỗi bạc, ngạc nhiên nói: "Sở Ly, cái lắc tay này đẹp quá, là mẫu mới mùa xuân của Tạp Gia phải không?"
"Ừm, hôm nay lên biểu diễn nên làm đẹp một chút ạ."
"Cái kiểu này trang nhã lại không lố, bình thường mang cũng rất đẹp á."
Đàn chị cầm máy làm tóc, ánh mắt dừng trên chiếc vòng tay sáng bóng, không thể dời mắt, "Nhưng mà quá mắc, phải gần bốn vạn, bạn trai tặng hả?"
Sở Ly cười lắc đầu, "Không phải."
Chị ấy thấy cô kín đáo nên không nhiều chuyện nữa.
Làm tóc xong chưa được bao lâu đã nghe thấy người dẫn chương trình giới thiệu chương trình.
"Tiếp theo là bạn Sở Ly của lớp 1 khoa Sinh, sẽ mang tới tiết mục độc tấu violin 《Thời gian vàng》 đến cho mọi người –
Bên dưới vỗ tay như sấm, Sở Ly mặc chiếc váy màu xanh lá cây sẫm, cầm đàn violin lên sân khấu.
Ánh đèn sân khấu mờ tối trong chớp mắt rồi lại rọi vào người cô lần nữa.
Dáng người cô duyên dáng cao gầy, làn da trắng mịn như ánh sáng trong suốt. Bờ lưng thon gọn vừa đẹp, mái tóc dài đen như lụa buông xoã trên vai.
Màu xanh đậm tôn lên nước da, đôi môi đỏ mọng hơn hoa hồng.
Lớp trang điểm của cô không xem là đậm rực rỡ nhưng rất tinh xảo. Cúi đầu, nhấc tay, gương mặt đều toát lên sự cuốn hút.
Sở Ly đứng dưới ánh đèn chiếu, rũ mắt, cung đàn chầm chậm hạ xuống dây.
Theo đó là khúc nhạc dạo nhẹ nhàng, cung đàn nhảy lên.
Vòng tay sáng bóng trên cổ tay mảnh khảnh, mỗi lần lắc nhé lại trêu chọc lòng người.
Sở Ly rót linh hồn vào trong nốt nhạc, tiếng đàn du dương vang lên, âm nhạc mà cô tạo ra từ ngón tay như thể làm say lòng người.
Ánh mắt sinh viên dưới khán đài nhìn thẳng.
Trên sân khấu tựa như bức tranh sơn dầu cao cấp đang được trình diễn.
Nhóm thanh niên sinh viên năm nhất đều không ngờ, Đại học Bắc Thành vậy mà còn có nữ thần cấp bậc này.
Bản nhạc kết thúc, khán giả bên dưới vỗ tay như sấm, các sinh viên nam nữ đều không nhịn được hoan hô.
Chỉ là khi đã trưởng thành hoặc ít hoặc nhiều đều có sự thận trọng và nguyên tắc của mình, không có cảnh tượng đường đột nhưng bầu không khí đã đẩy lên đến cao trào.
Nhưng mà còn chưa đủ.
Sở Ly cầm đàn, mỉm cười cúi đầu, nâng váy đang định xuống sân khấu.
Tiêu Dân Dương ở bên cạnh sải bước lên sân khấu, giành lấy micro trong tay người dẫn chương trình.
Cậu ta không luống cuống, mà còn là có chuẩn bị mà đến, lời thoại tỏ tình đã thuộc làu từ lâu: "Sở Ly, cậu là gió nhẹ, cậu là nhịp tim, cậu là điều không thể thay thế. Sinh mệnh của tôi bùng cháy vì cậu!!!"
...........
Tóc gáy Sở Ly dựng đứng lên, không cần quay đầu lại cũng biết cái tên da mặt dày kia.
Bên dưới im lặng trong phút chốc rồi bùng phát tiếng vỗ tay kịch liệt.
Vui vẻ của trai đẹp gái xinh ai cũng muốn lại gần, cho dù là người trưởng thành cũng không kiềm chế được.
Có cậu bạn huýt sáo, còn có cô gái hô lên: "Đồng ý anh ấy đồng ý anh ấy đồng ý anh ấy."
Sở Ly mất tự nhiên trong chớp mắt rồi hơi hơi gật đầu với khán giả, xem như là câu trả lời thoả đáng.
Cô vội vàng quẳng sự ồn ào ầm ĩ ra sau đầu, nâng váy đến phòng trang điểm.
Chương trình đã quá nửa, phòng trang điểm còn rất nhiều người.
Lúc Sở Ly đi qua Tiền Diểu đang tháo trang sức cho bạn nữ khác trong lớp.
"Sở Ly hôm nay cậu đẹp bùng nổ luôn á."
Sở Ly cười nhạt, cất đàn violin vào hộp đàn.
Cô gái tẩy trang được một nửa, híp mắt nói: "Nói đùa, Sở Ly là ánh sáng khoa Sinh chúng mình đấy."
Tiền Diểu gật đầu đồng ý sâu sắc: "Sở Ly, cậu đợi mấy phút nữa nha, mình làm xong cho Vương Tĩnh rồi làm cho cậu."
Sở Ly "ừm" một tiếng, khoá đàn violin vào trong tủ: "Mình ra ngoài hít thở không khí."
-
Phòng trang điểm sân thể dục nối liền với cửa sắt nhỏ, đẩy ra là có thể đến toà nhà hành chính.
Lúc này tất cả mọi người đều ở bên trong xem chương trình nên ngoài sân rất ít người, chỉ có bóng cây bầu bạn với ánh trắng nhạt trên bầu trời.
Vạt váy lụa xanh đậm hơi bay, bị làn gió đầu thu thổi lên một góc.
Cảnh tối nay, càng kéo cô quay về quá khứ.
Bản nhạc chưa được chơi xong kia, phải ba năm sau mới được hoàn thành trọn vẹn một lần nữa.
Sở Ly cúi đầu, nâng chân đi giày cao gót lên đá cục đá bên chân.
Cô cong môi, tự giễu cười.
Mấy hôm nay, có phải nhớ lại ký ức quá thường xuyên phải không?
Ánh trăng chảy xuôi, yên tĩnh mà cô đơn.
Đứng một lúc, nhiệt độ không khí bên ngoài bắt đầu phả hơi nóng lên da.
Sở Ly xoay người trở lại, mới vừa nắm lấy tay nắm cửa, phía sau bỗng nhiên có một giọng nói.
"Đàn chị."
Sở Ly cứng đờ chân, động tác dừng lại.
"Vòng tay của chị rớt rồi."