Chói Tai - Thâm Hạng Vô Tửu

Chương 60

Trước Tiếp

Đến gần Tết âm lịch, bầu không khí năm mới ở huyện Ninh càng đậm hơn, câu đối và đèn lồng đều được treo lên, phố lớn ngõ nhỏ đỏ rực.

Trong khoảng thời gian này Văn Lâm thường đến bệnh viện, phòng mạt chược tạm thời ngừng kinh doanh.

Những người làm việc đang thu dọn đồ quay về quê ở nông thôn, người chơi bài trở nên ít đi nên bà ấy dứt khoát đợi qua Tết mở lại.

Lúc Sở Ly về đến nhà cửa sắt mở, cô bước nhanh vào nhìn thấy Văn Lâm buộc tạp dề bận rộn trong phòng bếp.

"Dì Lâm, hai người về rồi ạ?"

Văn Lâm bóc tỏi, quay đầu lại nói, "À, vừa mới về, bệnh viện xếp hàng lấy thuốc đợi nửa ngày." Bà lại hỏi: "Nghỉ đông rồi hả cháu?"

Sở Ly gật đầu.

"Mau cất balo đi, dì nhìn là đã thấy nặng rồi đó. Còn nửa tiếng nữa là ăn cơm, thuận tiện kêu cả Trạch xuống cùng."

"Dạ." Sở Ly về phòng để balo, thay áo khoác đồng phục.

Hệ thống sưởi hơi trong phòng rất thoải mái, cô chỉ mặc áo len cũng không cảm thấy lạnh.

Cửa phòng đối diện khép hờ, Văn Dữ Trạch chắc là ở trong phòng.

Sở Ly đứng trước cửa phòng, bỗng nhiên nhớ ra cái gì. Hôm đó chuyện xảy ra ở bệnh viện, hai người ngầm hiểu không nhắc lại.

Văn Dữ Trạch lúc nào cũng giấu cảm xúc, tâm tư sâu kín. Cậu nghĩ thế nào cô không rõ lắm.

Thỉnh thoảng cậu sẽ nói đùa với cô không đáng kể, nhưng cũng chỉ dừng lại như vậy, không có tiếp tục nói nữa.

Sở Ly đứng ngây ra trước cửa, cửa phòng bỗng nhiên mở ra từ bên trong.

Văn Dữ Trạch mặc áo hoodie màu đen rộng rãi, rũ mắt nhìn cô.

Tóc cậu trước đó dài, lúc nào cũng chạm mí mắt, nhìn có hơi suy sút. Bây giờ tóc cắt ngắn, mặt mày hoàn toàn lộ ra.

Mắt Văn Dữ Trạch là mắt hai mí rất sâu, mũi cao thẳng, lông mi đen dày, khuôn mặt gọn gàng lưu loát.

"Về rồi à."

"Cậu đi đâu?"

Hai người đồng thanh mở miệng.

"Tan học hơn nửa ngày, thấy cậu còn chưa về." Văn Dữ Trạch chỉ cô, "Vào đi."

Sở Ly đi vào, ban công mở cửa, ánh nắng chiếu lên sàn nhà gỗ.

Cô nhìn thấy bên cạnh bàn để cái giỏ, bên trong có một số cuốn tạp chí cũ và đồ lung tung.

"Cậu đang dọn phòng?"

"Ừm." Văn Dữ Trạch xắn tay áo lên một nửa, động tác nhanh nhẹn cuộn cáp mạng cũ để dưới bàn lại ném vào trong giỏ.

Dọn dẹp gần như xong, cậu xách giỏ ra ngoài, "Ngồi một lát đi, tôi đi rửa tay."

Trang hoạt hình và máy chơi game trên bàn đều cất đi, chỉ để thuốc lá và bật lửa.

Tủ sách để lại khoảng trống, trông gọn gàng ngăn nắp.

Sở Ly nhìn trái nhìn phải, tuỳ ý rút một cuốn, là sách luyện Toán trước kia của cậu.

Bên trên có chữ viết lúc nhỏ của Văn Dữ Trạch.

Sở Ly xem kỹ từng trang.

Cậu giống phần lớn con trai, chữ không được tính là đẹp nhưng được cái sạch sẽ, với lại các bước giải tỉ mỉ, logic rõ ràng.

Trước mắt Sở Ly giống như xuất hiện cảnh tượng mờ ảo.

Văn Dữ Trạch ngồi trước bàn học, xung quanh yên tĩnh. Cậu cầm bút vùi đầu làm đề, ánh mắt chuyên chú mà tự tin.

Sở Ly đang nghĩ thì Văn Dữ Trạch đã quay lại.

"Đang nhìn gì vậy?"

Cô để sách luyện tập lại, nghiêng đầu nhìn cậu: "Nghỉ đông rồi, cậu có kế hoạch gì chưa?"

Đồ linh tinh bị cất đi, sáng sủa sạch sẽ, căn phòng khôi phục lại diện mạo ban đầu.

Giống như con người cậu, vốn dĩ nên sạch sẽ, tích cực.

"Sao thế, muốn sắp xếp cho tôi chút chuyện làm à." Văn Dữ Trạch tiện tay cầm bật lửa trên bàn, ngồi xuống sofa ấn từng cái từng cái.

Sở Ly tựa vào giá sách nói: "Mình thấy bọn Hạ Đào đều mang bài tập nghỉ đông về."

Văn Dữ Trạch nhướng mày, im lặng hỏi.

"Cậu không làm bài tập sao?"

'Tôi không biết."

Ánh nắng bên ngoài chiếu vào đỉnh đầu cậu càng tôn lên gương mặt cậu nửa sáng nửa tối.

Cậu nói không biết, không phải không làm.

Sở Ly chớp chớp mắt: "Mình có thể chỉ cậu."

Văn Dữ Trạch vẫn gật đầu, vỗ vỗ chỗ bên cạnh, "Đứng đó làm gì, lại đây ngồi nói."

Sở Ly thong thả đi qua, ngồi bên cạnh cậu.

Sofa da lõm xuống một đoạn, cô nhẹ giọng: "Cậu có nền tảng tốt, học nhất định rất nhanh."

"Sau đó thì sao?"

"Đi đến một nơi với cậu?" Cậu rũ mắt, giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ nhưng lời nói lại là vấn đề mấu chốt nhất.

Sở Ly nhất định phải rời khỏi đây.

Cậu biết, cô cũng biết.

Sở Ly cảm thấy không nhất định phải thi cùng trường, chỉ cần hai người có thể đến một nơi, rất nhiều vấn đề đều có thể giải quyết dễ dàng.

Cô chớp mắt nói: "Vậy phải xem nguyện vọng của bản thân cậu."

Văn Dữ Trạch nên tự do tự tại, không chịu ràng buộc.

Cậu có cuộc đời của mình, cô không thể đương nhiên yêu cầu cậu đến bên cạnh mình.

Thiếu niên nghiêng đầu nhìn cô, đồng tử đen láy sâu thẳm như là muốn nhìn thấu cô.

Sở Ly hoang mang nhìn thẳng vào cậu, Văn Dữ Trạch cười một tiếng, cúi đầu nắm tay cô.

Ngón tay Sở Ly dài mảnh, đốt ngón tay nhỏ, đầu ngón tay hơi hơi phiếm hồng, làn da mềm mại lại nhẵn nhụi.

Văn Dữ Trạch đánh giá tỉ mỉ một phen, rũ mắt: "Tay nhỏ thế."

"........"

"Vừa trắng vừa mềm, vừa nhìn đã biết chưa từng làm việc." Cậu nhẹ nhàng vân vê ngón tay cô như là đang mát-xa.

Sở Ly muốn rút tay ra nhưng không rút được, "Mình đang nói chuyện nghiêm chỉnh với cậu."

Văn Dữ Trạch nâng mí mắt, dừng một chút nói, "Tôi còn chưa khoẻ nữa."

"Triệu chứng ù tai vẫn còn, tôi nghe cậu nói chuyện đều phải tập trung tinh thần."

Trong lòng Sở Ly chua xót.

Văn Dữ Trạch ít bộc lộ bên ngoài, nhưng cô biết thực ra cậu để ý.

Cậu sẽ lo lắng bản thân nếu như thật sự không tốt, cả đời này có thể sẽ làm bạn với máy trợ thính.

Sở Ly một lòng một dạ suy nghĩ làm sao khuyên cậu, không chú ý trên tay nên để mặc cậu vân vê.

"Cái đó có liên quan gì, đâu có ai ghét bỏ."

Cậu vân vê ngón tay cô từng chút từng chút, trầm giọng nói, "Học tập rất vất vả."

Đúng rồi, cô không có cách nào đồng cảm, không thể hiểu nỗi đau cơ thể cậu.

Nhưng mà thời gian dưỡng bệnh ngắn thì mấy tháng, dài thì mấy năm.

Lớp 11 đã là thời kỳ quan trọng, nếu cậu muốn thi đại học nhất định phải nắm lấy, thời gian sẽ không đợi ai.

Sở Ly mím môi, bỗng chốc không biết nói cái gì.

Văn Dữ Trạch bỗng nhiên xoay lòng tay mình, năm ngón tay len vào kề sát chặt chẽ với tay cô.

Ngón tay giao nhau, kín kẽ.

Độ ấm từ làn da khô ráo truyền đến tay cô, Sở Ly cảm thấy hành động này quá mức thân mật.

"Thật ra tôi không sợ chịu khổ." Văn Dữ Trạch nắm chặt tay cô, nhìn mắt cô: "Nhưng nếu mỗi ngày học, cậu phải cho tôi chút lợi ích."

"............"

Uống canh đòi thưởng, học thì đòi lợi ích, Sở Ly không biết lời cậu nói câu nào thật câu nào giả.

Cô cảm thấy rất nhiều hành động đã vượt quá quan hệ bình thường, cậu còn muốn lợi ích gì chứ, "Cậu buông mình ra."

Văn Dữ Trạch nhướng mày, buông lỏng, năm ngón tay của Sở Ly rút ra theo kẽ hở của cậu.

"Chúng ta vẫn là học sinh, vẫn chưa trưởng thành, cậu có thể đừng nghĩ những cái đấy được không?" Tính Sở Ly hơi lạnh lùng nhưng ở trường vẫn luôn theo quy củ nề nếp.

Với lại thích là thích, không có nghĩa nhất định phải yêu đương.

Yêu sớm trái với nội quy trường.

Văn Dữ Trạch nhìn cô một lúc, thấp giọng: "Tôi đâu nói muốn làm chuyện người lớn."

"........"

Sở Ly cắn môi, mặt lập tức đỏ lên, cô không có ý này, "Cậu đừng xuyên tạc ý mình, mình cảm thấy học sinh không nên yêu sớm."

"Ồ, không thể yêu sớm, có thể hôn môi?"

Sở Ly hít sâu một hơi, mở to mắt nhìn cậu.

Cậu rũ mắt, ngón tay lại quấn lấy tóc cô, khàn giọng: "Có phải tôi bị cậu trap rồi không?"

?

Cái gì.

"Sao, không phải cậu hôn tôi trước à."

".........."

Lại nữa lại nữa.

Cái chuyện kia cậu cứ cắn mãi không buông.

Cô thật sự có mười cái miệng cũng không nói lại được, tranh luận những cái đấy với Văn Dữ Trạch nhất định sẽ bị cậu dẫn đi lệch lạc.

Sở Ly quay đầu nói: "Muốn có lợi cũng được."

Không thể bị cậu dắt đi được nữa, cô phải tự mình kéo mặt mũi về lại, "Chỉ cần cậu chịu học cho tốt, thi được vào top... top năm mươi, mình đồng ý với cậu."

Cô nhướng mày, cố ý nói con số an toàn.

Văn Dữ Trạch nhìn cô hai giây, "ôi" một tiếng, ngửa đầu dựa vào sofa, "Không có thành ý, cậu dứt khoát bảo tôi thi được hạng nhất cho rồi."

Sở Ly tiếp tục khích cậu, "Cậu không thử sao biết."

"Tôi vẫn còn là người bệnh, học rất mệt." Cậu kéo dài giọng, lười biếng nói.

"Trừ phi, cậu ứng trước một chút, nếu không tôi không có động lực."

"............."

Khích lệ một chút cũng không phải không được.

Dù sao hôn cũng đã hôn rồi.

"Có thể." Sở Ly nghiêng đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm cậu, "Nhưng mà cậu phải đồng ý với mình ngồi ngoan ngoãn, không được nhúc nhích."

Văn Dữ Trạch kiên nhẫn, giọng khàn đi, "Được, cậu làm đi."

".........."

Sở Ly hít sâu một hơi, nâng tay chống lên vai cậu.

Sau đó từ từ sát lại gần, ngửa cổ, nhẹ nhàng hôn lên tai phải cậu.

Giống như con bướm đậu trên vai rung rung.

Trái tim Văn Dữ Trạch ngứa ngáy, chỗ nào cũng ngứa.

Còn chưa phản ứng lại, Sở Ly đã dịch ra, nhìn cậu, ánh mắt sạch sẽ lại nghiêm túc: "Phải học cho tốt."

".............."

-

Giờ cơm trưa, mùi thơm thức ăn bay trong phòng bếp.

Bình thường Văn Lâm phải trông coi việc kinh doanh, bận trong bận ngoài nên rất ít khi nấu bữa cơm hoàn chỉnh cho hai bạn nhỏ.

Hôm nay rốt cuộc cũng rảnh, bà chuẩn bị ba mặn một canh, xem như chúc mừng Văn Dữ Trạch ra viện suôn sẻ.

"Nghỉ đông rồi cháu bớt đi chơi net cho cô, cũng không được chạy motor." Văn Lâm múc một bát canh sườn to đưa đến trước mặt Văn Dữ Trạch, "Bác sĩ đã nói rồi không được đến nơi ồn ào, như vậy có lợi cho việc phục hồi."

Văn Dữ Trạch lười biếng "vâng" một tiếng, "Cô yên tâm, cháu lo ngủ không đủ." Nói xong cậu liếc mắt nhìn Sở Ly, "Cậu nói đúng không?"

Giọng thiếu niên mát lạnh, vô cùng nghiền ngẫm.

Sở Ly sợ cậu tiết lộ cái gì, giả vờ không nhìn thấy không nghe thấy, vùi đầu gẩy cơm.

Văn Lâm không hiểu bọn họ đang bí hiểm gì, lười hỏi.

Bà ấy liếc mắt nhìn Sở Ly, bỗng nhiên nhớ ra cái gì, "Ly, cháu mua vé xe xong chưa?"

Vừa dứt lời, hai người còn lại cùng ngẩng đầu.

Sở Ly hơi dừng lại việc nhai, trả lời đúng sự thật: "Vẫn chưa ạ."

Trước đó là bị Văn Dữ Trạch chọc tức nên mới đồng ý nghỉ về Bắc Thành.

Tết năm nay không như mọi khi, Sở Kính Hoa không ở nhà, có về thì cô và Từ Lệ Viên hai người mắt to nhìn mắt nhỏ.

Mặc dù không đến mức lúng túng, nhưng ít nhiều gì cũng có hơi nhạt nhẽo buồn tẻ.

Sở Ly l**m môi, lại bổ sung, "Cháu định tết ông Táo về ạ, không muốn mang nhiều bài tập nghỉ đông quá."

"À, vậy đến lúc đó dì mang chút đặc sản huyện Ninh cho cháu mang về cho người trong nhà nếm thử."

"Không cần phiền đâu dì Lâm, bây giờ cái gì cũng mua được trên mạng ạ." Sở Ly nhẹ giọng, cô không hy vọng đến lúc đó lưng đeo túi lớn túi nhỏ chen chúc trên tàu lửa.

"Khác chứ, mấy cái đó trên mạng không chính gốc." Văn Lâm kiên trì nói, "Hôm nào dì lựa xong đưa cháu, yên tâm, không chiếm chỗ."

Sở Ly không nói tiếp, việc đến đâu hay đến đó.

Văn Dữ Trạch vùi đâu gẩy cơm, không hô một tiếng nào.

Văn Lâm lại kéo câu chuyện lên đầu cậu: "Sức khoẻ ông nội cháu không tốt, mấy ngày Tết cô phải về, cháu đi với cô thăm ông cụ."

"Bỏ đi ạ, nhìn thấy cháu sức khoẻ ông ấy lại càng không tốt hơn."

Lúc bà nội còn sống, Tết đến Văn Dữ Trạch sẽ về một lần. Ông cụ Văn mắt nhắm mắt mở, trong lòng yêu thương đứa nhỏ này.

Nhưng mà bác cả không thích, vừa thấy đã tỏ thái độ khó chịu.

Thái độ nhà họ Văn như vậy, Văn Dữ Trạch đương nhiên không quan tâm.

Ai đối xử tốt với cậu cậu sẽ đối xử tốt lại, qua lại vài lần, mối quan hệ giữa hai bên càng ngày càng căng.

"Trong lòng ông nội cháu thật ra là nhớ cháu, chỉ là ngoài miệng không chịu nói."

"Ai thèm ông ấy nói."

Năm đó ông cụ Văn ngại lập trường thân phận đã làm đến mức tuyệt tình, cháu ruột cũng không chịu nhận.

Trong lòng Văn Dữ Trạch vẫn luôn có cái gai, nào dễ nhổ như vậy.

"Cô về đi, cháu không về."

Văn Lâm chậc một tiếng: "Như vậy sao được, Tết đến một mình ở lại huyện Ninh thành thế nào."

Có thể thế nào nữa, mấy năm nay không phải đều như vậy sao.

Chẳng qua là nhà người khác vui vẻ đoàn tụ, cậu ở nhà ăn mì tôm sau đó ngủ đến đêm tối.

Ăn Tết một mình đâu phải sinh ly tử biệt, qua mùng ba là đám bạn bè tụ tập một đống.

Có chỗ nào khó chấp nhận thế chứ.

"Không về thật, cháu phải học tập cho tốt."

Sở Ly nghe vậy ngẩng đầu.

"Cháu lừa quỷ à?" Vẻ mặt Văn Lâm khinh thường, xem như nghe truyện cười, "Sao cháu không nói cháu muốn vào Thanh Bắc đi."

"Cô không tin?" Cậu nói xong, tầm mắt nhìn qua Sở Ly. Người sau cúi đầu, trên mặt tràn ngập vẻ từ chối.

Văn Dữ Trạch cong môi, giọng lạnh nhạt nói: "Không tin thì thôi ạ."

Trước Tiếp