Chói Tai - Thâm Hạng Vô Tửu

Chương 51

Trước Tiếp

Đèn đường toả ra ánh sáng lạnh ảm đạm, nhánh cây trụi lay động trong gió.

Văn Dữ Trạch đỡ Sở Ly suốt đoạn đường, đỡ cô đến bên ghế dài ven đường ngồi.

Cô nhóc lần đầu tiên uống nhiều như thế, mùi hương của cô gái xen lẫn mùi rượu, lông mi rũ xuống giống như đang ngủ say.

Cậu cởi áo khoác khoác lên người cô, quấn chặt rồi đội mũ áo khoác lên để đầu cô tựa thoải mái một chút.

Sắp mười hai giờ nên xe bus đã không còn chạy.

Văn Dữ Trạch gọi xe trên mạng, nhưng hôm nay là đêm giao thừa, phía trước đang còn mười mấy người xếp hàng.

Ánh trăng sáng vàng toả vầng sáng mờ nhạt.

Thời tiết âm mười mấy độ, cậu chỉ mặc chiếc áo hoodie, lạnh đến mức lưng cũng không thẳng được.

Cơ thể bất giác run lên, tay cũng run. Cậu lấy điếu thuốc ngậm vào miệng, bật lửa mấy lần mới châm được.

Làn khói bay lên, nicotin xen lẫn không khí lạnh chui vào trong phổi.

Lạnh đến mức tay chân mất cảm giác, tuỳ tiện cử động một cái dường như có thể nghe thấy được tiếng "rắc rắc" của xương cốt đông cứng.

Văn Dữ Trạch hút từng hơi thuốc, ngửa đầu, ánh mắt híp lại nhìn vầng trăng kia.

Năm cũ đã bắt đầu đếm ngược, những điều tốt điều tệ đều sẽ lật sang trang mới theo thời gian, không bao giờ quay trở lại.

Mọi người đắm chìm trong sức tưởng tượng tốt đẹp của năm mới.

Mà ánh trăng cuối cùng của năm nay, rải xuống trên vùng trời thị trấn nhỏ.

Không người hỏi thăm, có hơi cô độc và đáng thương.
-

Đợi nửa tiếng xe cũng đến.

Hai chân Văn Dữ Trạch run đến mức tê dại kéo cửa xe ra, bế Sở Ly đang ngủ say vào xe.

Xe là hãng Suzuki kiểu cũ, hàng ghế sau rất chật.

Văn Dữ Trạch hành động không tiện, dày vò một hồi mới để Sở Ly ngồi xong.

Tài xế ngửi thấy mùi rượu, liếc mắt nhìn mấy cái vào gương chiếu hậu, "Cô nhóc uống nhiều?"

Văn Dữ Trạch lạnh đến mức răng đánh vào nhau, liếc mắt nhìn ông ta một cái, không muốn nói chuyện.

Tài xế nhíu mày: "Có được không đấy, đừng ói lên xe tôi đấy?"

"Ói ra đền tiền rửa xe cho ông." Giọng cậu run rẩy, lại khàn đến mức như bị cát mài mòn, "Lái xe của ông đi."

Tài xế nhìn thiếu niên lạnh lùng không dễ chọc, ngậm miệng.

Trong lòng không nhịn được nói thầm một câu, cái tên này đầu óc sợ có vấn đề.

Cô gái trái lại quấn đến kín mít, bản thân mặc ít từng đó, ngày mai chắc chắn sẽ sốt.

Trong xe mở hệ thống sưởi hơi, rất khô ráo.

Văn Dữ Trạch lấy được chút độ ấm, đỡ đầu Sở Ly để cô gối vào lưng ghế.

Đoạn đường từ trường về đến nhà gồ ghề, xe không ngừng xóc nảy.

Sở Ly lắc lư không dứt, đầu nghiêng sang bên tựa vào vai cậu.

Mặc dù cô uống say nhưng không ồn ào không quậy, im lặng lại ngoan ngoãn.

Văn Dữ Trạch ngồi ngay ngắn, tầm mắt nhìn sang hướng khác.

Cậu cảm giác tóc cô chống lên cằm cậu, xù xù.

Thân xe lại lắc lên.

Lần này, Sở Ly tỉnh dậy.

Đèn đường bên ngoài vụn vặn rọi vào trong xe.

Ánh sáng chiếu quanh người cô, mái tóc rối bời, đôi mắt nhạt màu mông lung, ngơ ngác nhìn cậu, "Chúng ta đi đâu vậy?"

Văn Dữ Trạch trầm giọng: "Về nhà."

"À." Sở Ly chớp mắt, ướt át, cồn ma sát cổ họng cô đến khàn: "Về nhà ai?"

"Cậu muốn về nhà ai?"

"Về nhà cậu."

"............."

Văn Dữ Trạch chống đầu lưỡi vào răng, nghiêng mặt đi không nhìn cô.

Sở Ly hoàn toàn không biết bản thân bây giờ như thế nào.

Cô chỉ cảm thấy nóng, mặt rất nóng, cổ cũng nóng.

Ban nãy mơ mơ màng màng giống như đụng vào món đồ lạnh, nhiệt độ rất thoải mái.

Sở Ly lắc lắc đầu, không biết nghĩ đến cái gì bèn duỗi tay s* s**ng trong bóng tối một hồi, sau đó cầm lên dán lên mặt.

Văn Dữ Trạch không hề phòng bị, mu bàn tay lạnh như băng bỗng chốc phủ lên lớp ấm áp.

Gương mặt cô gái đỏ bừng, làn da mịn màng trắng sáng kề sát cậu.

"Tay cậu lạnh quá."

Rất thích hợp hạ nhiệt.

Văn Dữ Trạch hít một hơi, rút mạnh tay về, "Đừng nhích tới nhích lui, ngồi yên một chút."

Ban nãy ở trên bàn không an phận thì thôi đi. Rõ ràng uống không được mà còn thể hiện uống cạn một ly rượu mơ đầy, uống say đổi cách hành hạ cậu.

Sở Ly không có "túi chườm đá" bèn nhíu mày than thở: "Cậu cái người này keo quá."

Văn Dữ Trạch tức đến muốn cười bèn kéo mũ áo khoác lên đầu cô, "Ngủ của cậu đi."

"Tôi không!" Sở Ly giãy dụa vỗ mũ, mắt to trong veo, mái tóc lộn xộn.

"Hôm nay rất nhiều người nghe tôi kéo đàn." Cô chớp mắt, vẻ mặt nghiêm túc, "Bọn họ vỗ tay nhiệt liệt, sùng bái tôi đấy."

Văn Dữ Trạch để tay lên đùi, liếc mắt nhìn cô.

"Nhưng mà sao cậu không muốn tới xem?"

"Ông đây tới rồi, đừng đổ oan."

Sở Ly mở to mắt nhìn cậu, có hơi tức giận.

Cái tên này sao cái gì cũng đối nghịch với cô vậy.

Xa cách lạnh lùng, cô nóng đến mức sắp bùng nổ muốn hạ nhiệt cũng không cho.

Nhưng càng như thế, cô lại càng muốn kéo lấy cậu, càng muốn ỷ lại vào người cậu.

"Cho tôi dựa một chút." Cô không quan tâm, kéo cánh tay Văn Dữ Trạch qua dựa vào.

Lông mi lướt qua cổ, vùi đầu vào lòng cậu, lại cảm thấy rất cứng nên cọ qua cọ lại, muốn tìm chỗ thoải mái.

...........

Bị cô quậy như vậy, đứa con trai nào mà chịu được.

Hơi thở Văn Dữ Trạch nóng rực, kiềm chế đến mức đầu tê rần.

"Đừng nhúc nhích!" Cậu gào lên một tiếng, ấn vai cô về lại chỗ, cưỡng ép kéo khoảng cách.

Đôi mắt Sở Ly tủi thân nhìn cậu, muốn khóc mà không khóc.

Một giây.

Hai giây.

Như chống đỡ không được nữa, mí mắt Sở Ly híp lại, đầu không chịu kiểm soát mà nghiêng sang bên.

Văn Dữ Trạch vội vàng đưa tay che trên cửa sổ thuỷ tinh. Đầu Sở Ly tựa lên cánh tay cậu, nhắm mắt, cứ vậy mà ngủ.

-

Lúc về đến nhà đã hơn mười hai giờ.

Hôm nay là đêm giao thừa, nhà nhà người người tụ tập xem đêm hội.

Phòng mạt chược không mở, phòng khách tầng một tắt điện, tối đen. Văn Lâm đã thu dọn lên tầng nghỉ ngơi từ lâu.

Văn Dữ Trạch bế Sở Ly lên tầng ba, đá mở cửa phòng ngủ.

Trong phòng ấm áp, cậu không bật điện mà đặt người lên trên giường, cởi áo khoác rồi đắp chăn cho cô.

Lo cô nửa đêm tỉnh muốn uống nước lại đến phòng khách rót một ly nước ấm đặt ở đầu giường cô.

Trong phòng tràn ngập mùi hương thuộc về Sở Ly.

Văn Dữ Trạch ngồi vào ghế trước bàn học, cách nửa căn phòng yên lặng nhìn cô.

Sở Ly ngủ rất say, lông mi dài rũ xuống.

Gương mặt trắng sáng được vầng sáng bao phủ, dịu dàng lại lãng mạn tựa như bức tranh nước tràn ngập cảm xúc.

............

Xung quanh yên tĩnh, Văn Dữ Trạch mới dám nhìn dáng vẻ ngủ của cô gái tỉ mỉ.

Cậu nhếch khoé miệng, mang theo ý tự giễu.

Thực ra trước đây cậu không coi là người có tính nhạy cảm bao nhiêu.

Sở Ly rực rỡ chói mắt, con cưng của trời, khắp trường mọi người đều biết.

Cậu càng biết rõ hơn.

Nhưng mà thích thì thích thôi.

Cậu và Sở Ly có thể hay không, cậu chưa từng nghĩ kỹ.

Bởi vì vừa nghĩ sẽ rơi vào ngõ cụt, làm thế nào cũng không tìm được đáp án khiến người ta vừa ý.

Sớm muộn gì cô cũng sẽ rời đi, quay về cuộc sống vẻ vang đẹp đẽ. Cho dù cậu dùng hết sức, liều mạng cũng chưa chắc đuổi theo được.

Có thể quan tâm hiện tại tốt là tốt rồi.

Nhưng mà bây giờ cán cân nào đó bị phá vỡ, cậu cùng đường, không thể không lo lắng.

Ánh trăng lặng lẽ, sự bình tĩnh cũng trở lại.

Đột nhiên có tiếng vù vù chói tai xông vào đầu, tầng tầng lớp lớp giống như muốn xâm chiếm khe hở cuối cùng.

Mí mắt Văn Dữ Trạch giật giật, chịu đừng sự tàn sát im lặng này.

Trước mắt cậu bỗng nhiên xuất hiện hôm lễ Giáng sinh, bờ biển tuyết rơi.

Trời lạnh tuyết bay ngập trời, tiếng biển gào thét.

Sở Ly đứng bên bờ biển, nghiêm túc cầu nguyện.

Cô hỏi cậu: "Cậu không cầu nguyện sao?"

Cậu của khi đó, tóc đen bị gió thổi rối, trong mắt chỉ có dáng vẻ cô tràn ngập vui vẻ.

"Tôi không có ước muốn."

"Sao lại không có." Trong mắt cô có ánh sáng.

Bầu trời thổi bông tuyết rơi xuống, mịn màng dày đặc rơi xuống bờ cát, rơi trên mặt biển.

Cậu nhìn ánh sáng kia, lần đầu tiên tỏ tình với cô: "Làm bạn gái tôi nhé."

..........

Tiếng sóng biển mãnh liệt nặng nề, ùn ùn kéo đến nhấn chìm cậu.

Văn Dữ Trạch lau mặt, xua tan những thứ mờ mịt hư vô kia rồi lại lấy điện thoại ra xem thời gian, đã hai giờ sáng.

Cậu thong thả đứng dậy, đi đến mép giường.

Sở Ly ngủ rất an ổn, giống như búp bê sứ không tì vết.

Cậu nhắm mắt lại, không nhìn cô nữa mà bưng ly nước nguội lạnh kia, đổi sang ly nóng rồi đặt ở đầu giường, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa rời đi.

-

Giữa trưa hôm sau Sở Ly mới dậy.

Lần đầu tiên uống say, trải nghiệm thật sự không tốt lắm.

Dạ dày chua xót, đầu rất đau, tay chân đều nặng trịch.

Tủ đầu giường có đặt cái ly, trống không. Dường như nửa đêm cô có khát nên tỉnh lại, không nhớ rõ.

Sở Ly dụi dụi mắt, quần áo tóc tai vẫn còn có mùi rượu.

Cô cầm quần áo đi vào phòng tắm gội đầu tắm rửa, sấy khô tóc rồi ra ngoài, cả người thoải mái không ít.

Ra ngoài đi ngang qua phòng Văn Dữ Trạch, cửa đóng, không biết có phải vẫn còn đang ngủ hay không.

Tay cô để giữa không trung, do dự có nên gõ cửa hay không thì nghe thấy tiếng bước chân.

Sở Ly quay đầu lại, Văn Dữ Trạch đứng phía sau cô.

Trong tay cậu xách nửa bình nước đá, môi ẩm ướt. Cậu mặc chiếc áo hoodie màu xám, sắc mặt lạnh nhạt, tóc mái chạm mí mắt, dáng vẻ không có tinh thần.

Sở Ly thu tay lại, hai người đối diện nhau một khoảng cách.

Đêm qua uống nhiều, ký ức vụn vặt nhưng đủ loại tội của Văn Dữ Trạch, cô vẫn còn nhớ.

Cũng không chỉ chờ đợi ánh mắt thờ ơ, lạnh nhạt đơn giản như vậy.

Nói chính xác hơn là, càng như sự xa lánh có chủ ý với hành động.

Sở Ly chưa bao giờ trải qua cảm giác này.

Trước giờ mỗi biểu cảm mỗi hành động của cô đều không qua được ánh mắt cậu.

Mà bây giờ, nói thay đổi là thay đổi.

Sở Ly không nói lời nào, đợi cậu mở miệng.

Văn Dữ Trạch nhìn cô chằm chằm một lúc rồi dời mắt: "Đứng đó làm gì, đi xuống ăn cơm."

Giọng cậu có hơi khàn, vòng qua cô đi vào phòng ngủ.

Sở Ly bước dài theo vào, "Cậu không ăn sao?"

"Không muốn ăn."

"Không muốn ăn cũng phải ăn cơm."

Văn Dữ Trạch không để ý, vặn mở nước khoáng uống một hơi rồi tuý ý ném chai rỗng lên bàn.

Sau đó chân dài sải bước, cả người rơi vào sofa, cổ dựa vào lưng ghế, mí mắt khép lại.

Vẫn là thái độ từ chối người ngàn dặm.

Sở Ly lạnh mặt nhìn chằm chằm cậu một lúc, cảm thấy sắc mặt cậu đỏ ửng không bình thường.

Mặc ít như thế, không thể nào là nóng được.

Cô đi qua, đưa tay sờ lên trán cậu, ngón tay nóng lên.

Văn Dữ Trạch bị ép mở mắt bèn nhíu mày nhìn cô: "Làm gì?"

"Cậu sốt rồi?"

Mấy hôm trước tuyết rơi nhiệt độ giảm, Văn Dữ Trạch mặc áo khoác mỏng chưa từng ho cái nào.

Hôm qua là trời nắng, nhiệt độ cũng cao lên vài độ.

Làm sao lại đột nhiên sốt.

Giọng điệu Văn Dữ Trạch mất kiên nhẫn, "Biết tôi sốt còn không tránh ra một chút, muốn bị lây bệnh à?"

Sở Ly mím môi.

Bây giờ không phải lúc thích hợp tranh luận với cậu.

"Ăn cơm trước rồi uống thuốc."

Văn Dữ Trạch không nhúc nhích, vẫn nằm trong sofa. Cô khom lưng nắm lấy tay cậu, muốn kéo người dậy.

"Cậu đừng chà đạp cơ thể mình."

Ngay cả tay cậu cũng nóng.

Mức độ này, nên đi bệnh viện truyền nước rồi.

Văn Dữ Trạch giống như bị điện giật rụt tay lại.

Cậu chịu bị sốt cao, nhưng không chịu nổi cô chạm vào cậu.

"Ai chà đạp?" Cậu xuỳ lạnh một tiếng đứng dậy, đi đến tủ quần áo lấy áo khoác ra, "Tôi ra ngoài ăn không được?"

Sở Ly đi qua, "Đi đâu? Mình đi với cậu."

"Tiệm net." Cậu liếc mắt nhìn cô một cái, "Cậu muốn đi?"

"............"

Vẻ mặt ngạo mạn trêu tức khiến Sở Ly khó có thể tin.

Đã rất lâu rồi cậu chưa nói với cô bằng thái độ này.

Giây tiếp theo, Văn Dữ Trạch kéo cổ áo hoodie bắt đầu cởi áo, bên trong để trần lộ ra cơ bụng.

Sở Ly hít sâu một hơi, "Cậu..."

"Cậu cái gì mà cậu." Văn Dữ Trạch cà lơ phất phơ: "Tôi phải thay quần áo, cậu còn đứng đây?"

".........."

Sở Ly mặt đỏ bừng, trừng mắt liếc nhìn cậu một cái đóng "rầm" cửa rời đi.

Trước Tiếp