Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Phía sau toà nhà dạy học là hàng cây long não rợp lá, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá rọi xuống mặt đất.
Sở Ly đứng cuối hành lang, ngón tay cuộn lại nắm bọc đồng phục trong tay.
Nếu không ở trường, cô tưởng bản thân gặp phải một đám thanh niên lêu lổng—
Bảy tám đứa con trai trốn hút thuốc ở hành lang, có người tựa vào tường có người ngồi xổm dưới đất, có người tựa vào cây cột hành lang, lười biếng, không có ai nghiêm chỉnh cả.
Cô lướt nhanh một vòng nhìn thấy có một người hơi hơi quen mắt trong một nhóm gương mặt xa lạ.
Hôm nay Văn Dữ Trạch mặc đồng phục, bả vai thẳng rộng tựa như giá áo.
Cậu tựa vào tường, miệng ngậm thuốc lá, đuôi mắt hơi rủ, lạnh lùng lại uể oải lười biếng.
Cả người tuỳ ý ngang bướng, hoàn toàn hoà nhập vào trong nhóm học sinh có dáng vẻ lưu manh này.
Sở Ly nhẹ nhàng dời mắt, môi mím thành đường. Cô không giỏi đối phó với kiểu người này, nói đúng hơn là trước kia cô chưa từng gặp loại người này.
Nhưng cô phải đi qua.
Con đường quay về toà nhà dạy học, cô nhất định phải đi qua khúc giữa này.
Sở Ly hít sâu một hơi rồi nhấc chân dưới ánh mắt nhiều người.
Mới đi được vài bước, một cậu con trai bỗng chốc đứng lên. Cậu ta hơi nghiêng người chặn giữa đường.
"Bạn học." Tiêu Kỳ Sơn cười hì hì hỏi, "Học lớp nào vậy?"
Sở Ly ngửi mùi thuốc bèn nhíu mày: "Xin nhường đường."
Coi thường lời cậu ta, cũng không nhìn cậu ta.
Tiêu Kỳ Sơn vẫn chặn đường không nhúc nhích, cậu ta giơ tay gãi mũi: "Đều cùng một trường, cho mặt mũi, làm quen một chút đi."
Một đám con trai ồ à ồn ào lên. Ngón tay Văn Dữ Trạch vê điếu thuốc, không nói một lời xem kịch.
Giọng cô gái bình thản, giống như không muốn nhiều lời thêm một chữ nào: "Tôi không muốn làm quen cậu."
Văn Dữ Trạch cong môi, giơ tay đưa điếu thuốc lên bên miệng, không nhanh không chậm hút một hơi.
Cái giọng điệu này cậu đã từng nghe, y chang lúc lần đầu tiên gặp mặt. Giọng nói ôn hoà dịu dàng nhưng trong xương cốt lại cao cao tại thượng.
Cậu chàng bên cạnh không nhịn được bèn bật cười: "Hahahaha, Tiêu Kỳ Sơn, người ta không muốn quen biết mày kìa."
"Đây... đây có giống người kia vừa mới nhìn thấy trên điện thoại không?"
"Phải rất giống, trắng hơn trong ảnh một chút."
Hạ Đào quan sát một hồi rồi chọc khuỷu tay vào Văn Dữ Trạch: "Cô gái này... sao mà có hơi quen quen nhờ?"
"Đường cụt, chạy xe nhanh."
Hạ Đào sững sờ, hốc mắt dần dần mở to: "Cô ấy cô ấy cô ấy là người học trường bọn mình?!"
Văn Dữ Trạch liếc mắt nhìn Hạ Đào đang líu lưỡi một cái rồi nhìn về phía Sở Ly.
Sau hai giây trả lời: "Ừm."
Tiếng nghị luận xung quanh bắt đầu, Tiêu Kỳ Sơn có hơi không nhịn được.
Cô gái này kiêu kỳ quá. Không phải kiêu ngạo xem thường người khác, mà là vốn dĩ nhìn cũng không nhìn, ngay cả khoé mắt cũng không thèm nhìn cậu ta.
"Được, không muốn làm quen thì thôi."
Tiêu Kỳ Sơn nghiêng người, cười khẩy một tiếng, tìm cái cớ gây khó dễ: "Nhưng mà ấy à, chuyện mấy anh em hút thuốc ở đây bị cậu nhìn thấy rồi, nói thế nào đây?"
Sở Ly thở phào một hơi nhẹ nhõm rất khẽ, cô ngẩng đầu, rốt cuộc cũng nhìn cậu ta một cái.
"Cậu muốn nói thế nào?"
Đôi mắt hạnh trong suốt giống như hồ nước yên tĩnh ngày thu, dịu dàng lại lạnh nhạt.
Yết hầu Tiêu Kỳ Sơn di chuyển, mở miệng nói như công phu sư tử ngoạm: "Thêm Wechat, chuyện này xem như xong."
Sở Ly: "Thầy đến rồi."
Tiêu Kỳ Sơn nghe vậy thì sững sờ, lập tức ngửa đầu cười to: "Tôi nói này em gái à, cậu vừa mới chuyển tới trường bọn tôi nhỉ. Để anh nói cho em biết, giờ này không có thầy cô--"
"Đệt, chủ nhiệm đến kìa!"
"..........."
Không biết là ai hô to một tiếng, một đám con trai lập tức nhảy lên nhảy xuống, dập tắt điếu thuốc, chạy trốn.
Tiêu Kỳ Sơn nhìn lại, tròng mắt suýt chút nữa rớt ra ngoài-- Lưu Kiến Vỹ - chủ nhiệm giáo dục kẹp cuốn sách trong tay, hùng hổ đi qua bên này.
Ngày đầu tiên khai giảng, không ai muốn xui xẻo. Tiêu Kỳ Sơn chửi tục một tiếng rồi co cẳng chạy.
"Trạch, còn không mau đi." Có người gọi.
"Ừm."
Văn Dữ Trạch lên tiếng trả lời, chậm rãi dập tắt điếu thuốc. Cậu bỗng nhiên nhớ ra cái gì bèn dừng bước, quay người.
Xung quanh hỗn loạn, gió cũng vội vàng theo.
Sở Ly đứng yên tại chỗ, hơi ngửa đầu, đồng tử màu trà nhạt hiện lên chút sợ hãi nhưng lại nhanh chóng khôi phục vẻ điềm tĩnh.
À, hổ giấy.
Qua qua lại lại, chỉ có vẻ ngoài mạnh trong yếu.
"Ai ở bên kia, đứng lại hết cho tôi!"
Lưu Kiến Vỹ đuổi qua, giày dao dẫm lên cục gạch vang lên "cạch cạch cạch". Mà Văn Dữ Trạch đứng giữa hành lang, một tay nhét trong túi quần, đứng yên không nhúc nhích.
"Cậu không chạy sao?" Sở Ly nhìn cậu chằm chằm.
Không thể nói rõ tại sao, cô mơ hồ có dự cảm không tốt.
"Lười chạy."
Văn Dữ Trạch thờ ơ nói, đi qua phía Sở Ly.
Cậu lấy đồ gì đó trong túi quần bên trái ra rồi mở bọc đồng phục trong tay Sở Ly ra.
Giây tiếp theo Sở Ly nhìn thấy rõ đồ trong tay cậu—
Một gói thuốc lá và một cái bật lửa.
Cô hoảng sợ, chân cứng lại thậm chí quên mất việc tránh đi.
"Cậu làm gì đấy!"
Tiếng sợ hãi xen lẫn tiếng túi nilon.
Sở Ly vẫn chưa nhìn rõ toàn bộ quá trình thì Văn Dữ Trạch đã để đồ vào trong lòng bàn tay cô rồi lại đè túi đồng phục về lại tay cô.
Cậu khẽ vỗ vỗ túi đồ, cười như không cười nói: "Giấu kỹ vào, lát nữa tìm cậu lấy."
Túi nilon có hơi nhăn, ngoài chút đó ra không nhìn thấy có một chút khác thường nào.
Sở Ly mở to mắt: "Cái gì?"
"Nghe nào, không được ném."
Văn Dữ Trạch quay đầu lại, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm cô, "Cũng không được méc."
Mọi thứ xảy ra quá nhanh và đột ngột, Sở Ly còn chưa lấy lại tinh thần thì Lưu Kiến Vỹ đã đi tới trước mặt bọn họ.
"Văn Dữ Trạch, em ở đây làm gì!"
Lưu Kiến Vỹ là người hói đỉnh đầu, mang cái kính không gọng. Vóc dáng không cao còn có hơi béo, tác phong làm việc có tiếng là nghiêm khắc.
Văn Dữ Trạch hất cằm, hai tay vắt sau lưng, vẫn là dáng vẻ thờ ơ.
"Không làm gì cả ạ, em đi ngang qua thôi." Nói dối cũng không chớp mắt.
"Bớt giả vờ với tôi!" Lưu Kiến Vỹ đã ngửi thấy mùi thuốc lá nên không tin, ông ấy duỗi tay ngoắc ngoắc với cậu, "Lấy thuốc lá ra."
Giọng Văn Dữ Trạch uể oải: "Em không có thuốc lá."
.......
Sở Ly đứng bên cạnh, tim đập như trống nổi.
Thuốc lá của Văn Dữ Trạch ở trong tay cô, không chỉ có thuốc mà còn có bật lửa. Hai cái món đồ ấy giống như bom hẹn giờ, đốt cháy lòng bàn tay cô.
"Nói xạo!"
Lưu Kiến Vỹ gào lên một tiếng, nhìn thấy bạn học nữ đứng bên cạnh bèn bớt lại ho một tiếng: "Cả người đầy mùi thuốc mà còn dám nói không hút, có phải em muốn đợi tôi soát người không hả?"
Văn Dữ Trạch uể oải xoè tay ra, trong mắt chứa ý cười, không có chút sợ hãi nào: "Thầy cứ việc soát ạ."
Lưu Kiến Vỹ trừng cậu mấy giây, hít sâu một hơi rồi sải bước về phía trước—
"Thưa thầy."
Sở Ly bỗng nhiên lên tiếng.
Học kỳ này lớp 11 có một học sinh chuyển trường, Lưu Kiến Vỹ liếc mắt một cái đã nhận ra cô là học sinh mũi nhọn đến từ Bắc Thành.
"Bạn học, sao thế?" Giọng ông ôn hoà, thái độ xoay chuyển một trăm tám mươi độ, "Có gì cứ nói với thầy, đừng sợ."
Văn Dữ Trạch cũng nhìn cô, ý cười trong mắt còn chưa tan, nhè nhẹ.
Tựa như chắc chắn cô không dám méc thầy, không có chút sợ hãi nào.
Sở Ly cắn môi, lòng bàn tay nóng đến mức đổ mồ hôi.
Cô không định méc, gặp phải chuyện như này thì phiền phức không dứt. Nhưng mà cái hộp thuốc của cái tên khốn này lại giấu trong tay mình, cô cảm thấy xấu hổ vì mình đồng loã.
"Sắp lên lớp rồi ạ, em có thể về phòng học trước được không?" Sở Ly hít sâu một hơi, cố gắng ổn định nhịp tim.
Lưu Kiến Vỹ "à" một tiếng, liên tục đồng ý: "Đi đi đi đi, có việc gì cần cứ tìm thầy cô."
Sở Ly gật đầu, ôm chặt đồng phục muốn chuồn.
Ánh mắt nóng rực rơi trên người cô: "Thầy à, dựa vào cái gì mà cô ấy có thể đi, em lại không được. Em cũng muốn lên lớp."
"Em muốn lên lớp học hay muốn ngủ?" Lưu Kiến Vỹ trừng mắt với cậu, giọng điệu châm chọc, "Có cần thầy dựng cái giường cho em, để em ngủ một giấc đến trưa tan học luôn không?"
Văn Dữ Trạch nghiêng đầu hoạt động cổ, uể oải trả lời: "Như thế ngại lắm, giường cứ để thầy ngủ, em về lớp nằm úp sấp là được."
"............."
Lưu Kiến Vỹ nghẹn hai giây, tức giận quát: "Em... em đứng thẳng lên cho tôi!"
Sở Ly cúi đầu, giả vờ như không nghe thấy. Hành lang trước mắt kéo dài mênh mông, bước chân cô không ngừng tiến về phía trước, tiếng dạy dỗ dừng lại sau tai:
"Ngày đầu tiên khai giảng đã không thành thật, nhìn cái dáng vẻ cà lơ phất phơ này của em đi, có còn giống học sinh hay không hả?"
"Đừng hòng lảng sang chuyện khác, lấy túi ra cho tôi kiểm tra..."
.............
Đầu thu không khí khô nóng, mặt trời chói chang lơ lửng trên không trung.
Sở Ly căng mặt, bước đi rất nhanh, đuôi ngựa sau đầu lắc lư giống như đang cáu kỉnh.
Toà nhà dạy học xây nền xi-măng, gồ ghề. Cô bước lên cầu thang "cộc cộc", vừa quẹo qua nhìn thấy thùng rác.
Sở Ly dừng bước, rút tay rồi xoè tay ra.
Lòng bàn tay trắng nõn đã đổ mồ hôi.
Cái bật lửa bằng nhựa, gói thuốc lá màu đỏ bị cô cầm đến dinh dính toả ra mùi thuốc lá thoang thoảng, lạnh thấu xương lại cay nồng.
Văn Dữ Trạch cái tên khốn này.
Cậu căn bản không sợ thầy, cố ý nhét cái loại đồ này cho cô, là vì muốn để cô không chịu nổi.
Cô mắng không sai, cái tên này bị điên!
Sở Ly nghiến răng, vung tay muốn ném hộp thuốc lá vào trong thùng rác nhưng vừa mới giơ tay được một nửa thì dừng lại.
--"Giấu kỹ vô, lát nữa tìm cậu lấy."
--"Không được méc."
--"Cũng không cho vứt."
..........
Đây là Nhị Trung huyện Ninh.
Cô không có bạn bè, không có người thân, không có vốn cũng không có sự tự tin để thách thức người khác.
Mà Văn Dữ Trạch có đức hạnh gì, cô đã lĩnh hội rồi. Xui xẻo nhất là, cô lại ở trong nhà cậu.
Sở Ly nhắm chặt mắt mở ra rồi khép lòng bàn tay lại, nhét thuốc lá vào trong túi.
-
Giờ ra chơi tiết thứ hai.
Cùng với khúc quân hành vận động viên hùng dũng, toàn bộ giáo viên học sinh Nhị Trung đến sân thể dục làm lễ chào cờ.
Hàng ngũ sắp xếp theo thứ tự lớp, con trai một hàng con gái một hàng, sắp xếp lần lượt theo chiều cao, liếc mắt một cái chi chít.
Vóc dáng Sở Ly không tính là thấp nên cô đứng phía sau ở hàng con gái. Một gương mặt mới xinh đẹp đương nhiên thu hút không ít ánh mắt.
"Người nào là học sinh chuyển trường lớp 6 vậy?" Một cậu con trai đứng cách bốn năm hàng kiễng chân, duỗi cổ nhìn ra sau.
"Áo ngắn tay màu trắng, buộc tóc đuôi ngựa á, cậu nhìn phía bên trái..."
"Nhìn cái gì mà nhìn!" Đằng sau có cô giáo đi tới, bà ấy vỗ một cái lên lưng cậu ta, "Người không biết còn tưởng em bị sái cổ, nhìn lên sân khấu cho cô!"
Xung quanh vang lên tiếng cười kìm nén.
Sở Ly đứng trong hàng, hoàn toàn không có cảm giác gì với mọi thứ. Cô hơi rũ mắt nhìn chằm chằm chỗ trống trước mũi chân mình đến xuất thần. Mãi cho đến khi trên sân khấu vang lên âm thanh chói tai cô mới ngẩng đầu lên.
"Bang bang" hai tiếng, hiệu trưởng vỗ vỗ micro, bắt đầu cảm xúc mãnh liệt diễn thuyết: "Chào các thầy cô giáo, các bạn học sinh thân mến, hôm nay là ngày đầu tiên của tháng chín. Chúng ta đón chào học kỳ mới tràn ngập hy vọng với một diện mạo mới tinh, một thái độ học tập nghiêm chỉnh..."
Hiệu trưởng nói dài dòng, phong phú hai mươi phút. Học sinh bên dưới đã có hơi không chịu nổi, châu đầu ghé tai, hết nhìn đông nhìn tây, tiếng ồn ào bên trong hàng ngũ. Cuối cùng diễn thuyết dài dòng kết thúc.
Lưu Kiến Vỹ phụ trách giảng dạy đi lên sân khấu hai bước nhận lấy micro.
"Khụ khụ, hôm nay là ngày đầu tiên khai giảng, vốn dĩ tôi không muốn phê bình gay gắt quá nhiều nhưng có người không tự giác, nghỉ một kỳ nghỉ hè xong quên mất mình là học sinh!"
Lưu Kiến Vỹ cầm micro, nhìn về phía lớp 11, gương mặt nghiêm nghị: "Có một số thứ, có một số hành vi nhất quyết không được phép xuất hiện trong trường. Tôi xin nhắc nhở các bạn học cá biệt, nhất là những bạn đang chịu xử phạt lớp 11/7 kia, rốt cuộc có muốn tốt nghiệp hay không..."
Đột nhiên bị gọi tên, đám người bắt đầu nghị luận ríu rít.
Không ít người lén quay đầu nhìn, không biết Sở Ly bị lây cái gì, cũng ma xui quỷ khiến nghiêng đầu.
Ánh mặt trời lúc mười giờ có hơi chói mắt.
Sở Ly nhìn qua các gương mặt, liếc mắt một cái đã nhìn thấy người cao nhất kia—
Mái tóc đen lòa xòa, rũ mắt, vẻ mặt buồn ngủ ngáp một cái, lại giơ tay ấn gáy thư giãn.
Cách không xa, Văn Dữ Trạch đúng lúc cũng nhìn thấy cô.
Cậu chỉ liếc mắt nhìn cô một cái rồi xoay cổ, vẻ mặt bình thản, dáng vẻ ung dung tự tại không quan tâm.
Không hiểu sao trong lòng Sở Ly căng thẳng, vội vàng quay đầu đi.
Hóa ra cậu học lớp 7 bên cạnh.
Quả thực phù hợp với hình tượng chả lo học hành trong miệng giáo viên. Những người này tốt nghiệp cấp 3 đều khó khăn, thật đúng là sa đọa tận cùng.
........
Nghĩ đến đây Sở Ly rũ mắt, tay nắm thành quyền.
Cảm xúc kỳ lạ vẫn chưa tan đi. Cái cảm xúc xa lạ ấy khiến người ta kháng cự làm cho nhiệt độ nơi gò má lại tăng lên.
Sau khi lễ chào cờ kết thúc, học sinh lần lượt quay về tòa nhà dạy học.
Tiếng chuông vào học vang lên, Sở Ly lấy sách từ vựng và giấy nháp ra học từ vựng.
Nhưng hiệu suất khá thấp, học được một lúc chỉ nhớ ba từ.
Phan Đóa tìm cô nói chuyện cũng không có tâm trạng trả lời, tùy tiện phụ họa hai câu rồi không nói nữa.
Trong balo còn để bật lửa và hộp thuốc lá của Văn Dữ Trạch, khiến người ta không yên lòng.
Văn Dữ Trạch sẽ chạy thẳng đến phòng học gọi tên cô, tìm cô lấy sao?
Lớp 7 ngay bên cạnh.
Có cần đưa cho cậu ta sớm một chút không?
Sở Ly nhíu mày nắm chặt cây bút nước trong tay, buồn phiền tô vòng vòng màu đen trên giấy nháp.
Trong lòng có chuyện nên cả buổi sáng không thể ngồi yên, nhưng ngay cả bóng dáng Văn Dữ Trạch cũng không nhìn thấy.
Mãi đến khi tan học vẫn không nhìn thấy người.
Cho nên, cậu quên mất rồi?
Tiếng chuông tan học vang lên, các bạn học sinh vui vẻ chạy ra ngoài phòng học. Sở Ly chầm chậm thu dọn balo, rủ mắt thoáng nhìn hộp thuốc lá màu đỏ bên trong.
Ký ức không tốt tuôn ra trong đầu. Sở Ly cười khẽ một tiếng, phủ nhận suy nghĩ ban nãy.
Sao có thể quên chứ.
Cái tên khốn đó, rõ ràng là cố ý đùa giỡn cô.