Chói Tai - Thâm Hạng Vô Tửu

Chương 28

Trước Tiếp

Số người Nhị Trung đăng ký thi đấu Toán học khá ít, tính cả Sở Ly và Tống Hoài, tổng cộng sáu người.

Thời gian thi là chiều thứ bảy.

Mười giờ sáng, thầy Trương dẫn dắt học sinh tập hợp ở trước cổng trường, sau đó xe bao đến trường Trung học Phụ thuộc ở huyện Đài bên cạnh tham gia cuộc thi.

Huyện Đài cách đây không xa, đi xe mất khoảng bốn mươi phút.

Ô tô khởi động, có học sinh lấy vở chữa đề sai ra xem, có thể nghe thấy tiếng trang sách.

Sở Ly và Tống Hoài ngồi cùng nhau.

Hai người đều gọn nhẹ đơn giản, chỉ mang đồ dùng học tập và giấy tờ tuỳ thân.

Tối qua Sở Ly ngủ không ngon nên lúc dậy cả người đau mỏi. Thêm ô tô lắc lư nên cô nhanh chóng buồn ngủ, che miệng ngáp một cái.

Tống Hoài nghiêng đầu nhìn cô: "Buồn ngủ?"

Sở Ly mặc áo len màu xanh da trời, đôi mắt đầy hơi nước, "Có hơi."

"Còn nửa tiếng nữa mới tới, cậu ngủ một lát đi." Tống Hoài rũ mắt, "Đưa balo tôi cầm giúp cho."

"Cảm ơn." Sở Ly đưa balo cho cậu ta, dựa vào lưng ghế bắt đầu ngủ bù.

Lúc tỉnh dậy đã sắp đến nơi, phong cảnh bên ngoài đã thay đổi.

Xe chậm rãi dừng lại, Sở Ly khẽ xoa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Sắc trời âm u, tường nhà thấp bé phủ đầy dây thường xuân, trên đường không quá nhiều người, ngõ nhỏ ngoằn ngoèo kéo dài.

Là diện mạo của một thành phố nhỏ khác.

Sở Ly cùng Tống Hoài xuống xe, thầy Trương dặn dò học sinh: "Bây giờ chúng ta đi ăn cơm trước rồi đến thẳng địa điểm thi luôn. Các em đừng ăn nhiều, cũng đừng uống nước nhiều. Đừng căng thẳng quá, cứ duy trì trạng thái bình thường là được."

Sở Ly và Tống Hoài đi cùng phần đông mọi người.

Cơn gió thổi qua thổi trúng dây điện trùng xuống lắc lư trong không trung.

Tóc Sở Ly vướng vào mặt, "Sao gió ở đây lớn vậy?"

Hai huyện cách chẳng hề xa, ban nãy huyện Ninh vẫn còn nắng to, lúc này ở đây trời âm u lại có gió.

Tống Hoài quay đầu lại nói: "Huyện Đài nằm phía Bắc huyện Ninh, ở ven biển, đến mùa này gió sẽ rất lớn."

Sở Ly vén tóc ngay ngắn, gật gật đầu.

Nghe cậu ta nói như vậy, trong không khí thật sự có mùi biển thoang thoảng.

-

Buổi trưa ăn cơm xong, thầy Trương dẫn học sinh đến địa điểm thi.

Sở Ly vừa ngủ một giấc buổi sáng nên bây giờ tinh thần khá tốt.

Cô ngồi vào chỗ rồi lấy cây bút gel ra.

Mặc dù chỉ là vòng loại thi đấu nhưng mà đã nghiêm túc chuẩn bị lâu như thế.

Cố gắng nỗ lực đáng có được đền đáp tốt.

Phát bài thi, Sở Ly đọc lướt trước sau một lượt.

Đề không khó, không có bất ngờ xảy ra thì cô có thể đạt được điểm cao. Nhưng đồng thời cũng có nghĩa sẽ không có được khoảng cách lớn.

Cô cầm bút, vén tóc mai ra sau tai rồi tập trung chuyên chú bắt đầu làm bài.

Hai tiếng trôi qua rất nhanh.

Sở Ly nộp bài thi, thu dọn đồ rồi ra ngoài đụng phải Tống Hoài thi phòng bên cạnh.

"Thi thế nào?"

"Cũng được." Sở Ly nhẹ giọng nói, "Câu trắc nghiệm cuối cùng và ý cuối cùng của câu hỏi lớn cuối cùng không chắc lắm, còn cậu?"

"Giống cậu."

Hai người cùng xuống lầu, thầy Trương nhìn thấy bọn họ vội qua hỏi, "Thế nào, có khó không?"

"Không khó ạ." Ăn ý trả lời cùng lúc.

"Vậy là tốt rồi."

Thầy Trương vui vẻ gật đầu: "Trước kia Nhị Trung vẫn luôn bị trường Trung học Phụ thuộc huyện Đài đè đầu, có hai đứa em rồi, tôi xem bọn họ còn có thể lấy gì đè đây, hahaha..."

Sở Ly cong môi cười một cái.

Trước kia ở Bắc Thành, có rất nhiều sự so sách giữa các trường. Họ đều ngầm cạnh tranh trường nào thi vào Thanh Hoa Bắc Đại nhiều, trường nào đạt tỉ lệ vào đại học trọng điểm qua 90%.

Mặc dù giáo viên ở Nhị Trung huyện Ninh bình thường, nhưng cũng hy vọng trổ hết tài năng, đạt được thứ nhất trong trường học cùng cấp bậc.

Trên đường về nhà, Sở Ly và Tống Hoài vẫn ngồi cùng nhau.

Một ngàn năm trăm mét bị ép tham gia đã kết thúc, cuộc thi Toán cũng đi đến cuối.

Sở Ly tựa lưng vào ghế, phong cảnh thay đổi lùi dần rọi vào đồng tử nhạt màu. Có được thứ mình muốn, tâm trạng cô cũng buông lỏng.

Qua vài phút, điện thoại trong túi vang lên.

Sở Ly lấy ra xem.

[Văn Dữ Trạch: Mấy giờ tới?]

[Sở Ly: Sáu rưỡi.]

[Văn Dữ Trạch: Muốn ra ngoài ăn hay là ăn ở nhà?]

Sở Ly rũ mắt nhìn chằm chằm hàng chữ này xem kỹ mấy lần.

Một câu rất quen thuộc và tuỳ ý khiến người ta bị dắt đi theo bản năng.

Cô thở dài một hơi.

Thật ra cô có thể cảm nhận được, Văn Dữ Trạch không ngang bướng giống như bên ngoài. Bên trong cậu, là sự sâu sắc mà ẩn nhẫn.

Trên người cậu có bí mật, cô đoán không ra.

Còn lúc nào cũng thu hút ánh mắt cô, khiến người ta không thể kiểm soát.

Ví dụ như hôm qua, cô vậy mà đã thăm dò cậu, cố ý lừa cậu.

............

Thật sự điên rồi.

Sở Ly nâng tay day day huyệt thái dương, gõ chữ trên màn hình.

[Sở Ly: Tôi ăn cơm xong rồi về.]

Cô không giả vờ từ chối cậu.

[Văn Dữ Trạch: Với ai?]

Cái gì với ai.

Sở Ly cạn lời.

Cậu cũng không phải không biết, cô đều ăn cơm một mình.

[Sở Ly: Một mình.]

Gửi tin nhắn đi, Sở Ly đoán cậu sẽ khó chịu.

Quả nhiên.

Qua năm phút, bên kia trả lời một từ "được" lời ít ý nhiều.

Sở Ly cất điện thoại, nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Sắc trời dần dần tối, đi ngang qua cánh đồng khói bếp lượn lờ.

Tâm trạng cô dần dần bình tĩnh lại, yên lặng nhìn cảnh hoàng hôn của thành phố nhỏ xa xôi sắp vào đông này.

Xe chạy vào huyện Ninh, cảnh đường bên ngoài dần dần quen thuộc.

Lúc sắp xuống xe.

"Hiếm khi thả lỏng, lát nữa cùng đi chúc mừng không?" Tống Hoài hỏi.

Sở Ly lấy ly nước ra, ngửa đầu uống một ngụm.

"Chẳng qua một vòng đấu loại, cậu cũng lười mang tài liệu." Cô nói đùa, "Có gì đáng chúc mừng."

Tống Hoài cười rất nhẹ, "Cho dù không chúc mừng, buổi tối dù sao cũng phải ăn cơm chứ."

Sở Ly đậy nắp ly lại, nâng mí mắt.

"Lần trước đã hẹn thi đấu xong cùng ăn bữa cơm."

".........."

"Vậy hôm nay?"

Suýt chút nữa quên mất chuyện này.

"Ừm." Sở Ly lên tiếng trả lời, trong đầu không nghĩ chuyện khác.

Đây là chuyện đã hẹn xong trước đó, cô không nghĩ được lý do từ chối.

"Vậy hôm nay đi."

-

Lúc xuống xe, trời đã bắt đầu tối đen.

Thầy Trương dặn dò học sinh về nhà sớm một chút, đội ngũ giải tán.

Quán thịt nướng Tống Hoài nói ở gần cửa sau trường học.

Sở Ly rất ít đi nên không hiểu biết gì về các quán đồ ăn đồ uống bên đó.

Hai người vào quán tìm chỗ gần cửa sổ ngồi xuống. Tống Hoài gọi một phần hai người rồi gọi hai ly nước trái cây.

Rất nhanh hai đĩa đồ ăn lớn đã lên bàn.

Sở Ly không biết nướng thịt, Tống Hoài cũng không. Cuối cùng đều do chị nhân viên phục vụ nướng giúp.

Thịt nướng nổi dầu trên khay nướng, mùi thơm của món ăn khiến người ta phải đụng đũa.

Tống Hoài gắp mấy miếng thịt bò đến bên Sở Ly.

Sở Ly nâng mí mắt: "Cậu cảm thấy tôi ăn rất được?"

"Không phải." Tống Hoài hiếm khi bật cười, "Thấy hôm qua cậu tiêu hao quá lớn nên bù chút protein."

"Tôi không muốn tăng nhiều cơ, cậu ăn nhiều chút."

Sở Ly gắp thịt bò trở lại. Đèn chân không trong quán thịt nướng sáng trưng, rọi xuống mái tóc đen của cô, dịu dàng lại ấm áp.

Tống Hoài uống một ngụm nước, đột nhiên hỏi: "Cậu quen Văn Dữ Trạch sao?"

Trong miệng Sở Ly chứa đồ ăn, giật mình một cái rồi gật đầu.

"Rất quen?"

"Không tính là đặc biệt quen." Cô nói, "Sao vậy?"

"Không sao, thì tò mò các cậu quen biết thế nào thôi."

Cậu ta nói quá thẳng thắn.

Tiếng tăm Văn Dữ Trạch ở bên ngoài, Nhị Trung không ai không biết. Cậu kiêu ngạo ngang bướng, hoàn toàn không dính dáng đến học sinh giỏi.

Tống Hoài thật sự không nghĩ ra được, Sở Ly đi đâu mà quen biết cậu.

"Bọn tôi..."

Sở Ly thở dài một hơi, không biết nói từ đâu.

Ngoài Vương Thế Kiều và Văn Dữ Trạch ra, trong trường không ai biết tình huống của cô.

Cô là một người ngại phiền phức, đương nhiên không có khả năng nhắc với ai.

Ở thời đại hóng chuyện hiếu kỳ này, một khi cửa sổ có lỗ hổng thì sẽ có vô số ánh mắt rình đến nhìn.

Không nói rõ được chuyện chắc chắn, im lặng là lựa chọn tốt nhất.

Cùng lúc đó, trong phòng bao quán thịt nướng.

"Trạch, vết thương trên tay không sao chứ?" Hạ Đào hỏi.

Văn Dữ Trạch cầm đũa, cũng không ngước mắt, "Trầy tí da, có thể có chuyện gì."

Trác Dĩnh ngồi bên cạnh cậu, kéo tay trái cậu.

Vừa kéo tay áo cậu ra, trên mu bàn tay xuất hiện một vết thương đỏ tươi, dài chừng năm centimet.

Trác Dĩnh hoảng sợ: "Cậu bị thương khi nào?"

"Hôm nay sinh nhật cậu."

Văn Dữ Trạch mất kiên nhẫn gạt tay cô ấy ra, "Không thể nhã nhặn một chút được à?"

Trác Dĩnh tức giận: "Ha, cậu cũng biết hôm nay sinh nhật tôi, lúc đầu còn nói có việc không đến ăn cơm mà. Làm sao, bị người ta cho leo cây chứ gì?"

Nói đúng trọng tâm.

Văn Dữ Trạch chống đầu lưỡi quanh khoang miệng, rũ mắt, không nói lời nào.

"Tối qua á." Hạ Đào quay về chủ đề nói trước đó, "Cái đám Điền Bưu kia thật ghê tởm."

Tiêu Kỳ Sơn mắng tiếng quốc tuý: "Cũng không phải ghê tởm, bọn chúng đỏ mắt ghen tỵ chị Thấm kinh doanh tốt, một đám đàn ông giao dịch với phụ nữ còn mang cái thứ súc vật, tôi khinh."

"Còn không phải lần trước thất bại trước Trạch sao, vẫn ghi hận trong lòng."

Tào Luỹ trà trộn giữa lớp 7: "Không nói nữa không nói nữa, nào, kính Trạch gia chúng ta!"

Mọi người cùng nâng ly: "Trạch gia đỉnh!"

"Em kính chị Dĩnh, đại mỹ nữ sinh nhật vui vẻ."

"Sinh nhật vui vẻ, cạn ly!"

Hạ Đào uống hết ly bia, bụng lại căng lên, "Để tôi miếng chân gà nha, đi vệ sinh cái."

Tiêu Kỳ Sơn xua tay: "Nhanh đi nhanh đi, chó tiểu rắt."

Cửa phòng mở, tiếng người ầm ĩ cũng tuôn ra.

Hạ Đào nhẹ nhõm quay lại, lơ đãng liếc mắt nhìn một cái, nhìn thấy sườn mặt quen thuộc.

Cô gái mặc áo len màu xanh da trời, tóc dài xoã trên vai, một tay chống cằm nói cười với một cậu bạn.

Hạ Đào cảm thấy hoa mắt bèn dụi dụi một chút, nhận ra người.

"Nữ thần?!"

.............

Sở Ly vẫn còn đang cười, mi tâm nhảy một cái.

Gọi cô như thế, chỉ có cậu bạn cà lơ phất phơ nhóm lớp 7 kia.

Sở Ly quay đầu lại, đồng tử bỗng to lên.

Đầu tiên là cô nhìn thấy mặt Hạ Đào. Giây tiếp theo nhìn thấy một vòng người cả trai lẫn gái trong phòng bao sau lưng cậu ấy, tất cả đều là lớp 7.

Cách mười mét, chạm phải ánh mắt lạnh thấu xương.

Tim Sở Ly đập trật một nhịp, vội vàng quay đầu lại.

"Hai người các cậu..."

Hạ Đào kéo dài âm, giọng điệu hoài nghi, "Sao lại ở cùng nhau?"

Tống Hoài không quen bọn họ, im lặng không nói chuyện.

Sở Ly bị ánh mắt kia chọc vào, chột dạ muốn chết.

"Mới tham gia thi đấu về, đúng lúc ăn chung."

Móng tay ấn vào bụng ngón tay thành trăng lưỡi liềm.

Hạ Đào thoáng "ồ" một tiếng, "Nếu đã gặp nhau thì cùng vào đi, Trạch ở trong á, nhiều người vui vẻ hơn."

"........."

Sở Ly cảm thấy cả đời này bản thân chưa hoảng loạn như này.

"Không cần đâu."

Cô xoay người lấy balo bên cạnh: "Bọn tôi ăn cũng gần xong rồi, chuẩn bị đi về."

Tống Hoài nhận ra sự mất tự nhiên của cô bèn phối hợp đứng lên.

"Đi á? Trong đĩa mấy cậu còn nhiều thịt ba chỉ thế kia mà..."

"Gọi hơi nhiều, ăn không hết." Sở Ly cười với Hạ Đào một cái nhưng không rời mắt.

Tào Lũy cũng chui ra từ trong góc.

Tính cậu ta ngay thẳng, xưa nay với ai cũng đều thân quen: "Cùng ăn đi Tống Hoài, cái bàn này chỉ có tớ lớp 6, tới làm bạn với tớ."

"Bỏ đi, không thích hợp."

Trác Dĩnh chưa từ bỏ, chống bàn tiếp tục năn nỉ: "Hôm nay là sinh nhật tôi, cho tôi thể diện lần này thôi."

Cô ấy đã uống say, nhìn thấy Tống Hoài càng say hơn.

Lại duỗi tay qua kéo lấy cánh tay Tống Hoài, lắc lắc làm nũng: "Được không..."

Sức lực của người uống rượu đều lớn hơn so với bình thường.

Tống Hoài không rút tay ra được, vẻ mặt căng cứng.

Mấy cậu con trai lớp 7 cười không dứt, còn có người lấy điện thoại ra quay video.

Đợi sau khi Trác Dĩnh tỉnh rượu gửi vào nhóm, xem cô ấy có hối hận hay không.

Tống Hoài kiên trì: "Không được, tôi còn phải đưa cậu ấy về."

Sở Ly nín thở.

Mọi người xung quanh kinh ngạc.

Đặc biệt mấy cậu bạn lớp 7 kia, không hẹn mà cùng nhìn vào góc trong cùng trong phòng bao.

.......

Sở Ly hít khí lạnh, ở lại không nổi nữa rồi.

"Cậu không cần tiễn đâu, tôi tự về là được rồi."

Cô cười cười, miễn cường giả vờ điềm tĩnh, "Các cậu chơi vui vẻ, tạm biệt."

Sở Ly đeo balo, nhấc chân muốn chuồn.

"Đứng lại."

Là giọng nói quen thuộc kia.

Sở Ly nhắm mắt, phớt lờ đi tiếp.

Giây tiếp theo, quai balo bị móc lấy.

Cô không cử động, chân giẫm khoảng không.

Hơi thở có mùi rượu rơi bên tai, giọng Văn Dữ Trạch lạnh như băng: "Cậu cũng đi cùng."

Trước Tiếp