Chói Tai - Thâm Hạng Vô Tửu

Chương 26

Trước Tiếp

Con người trong tình huống mệt cực độ, chức năng đại não càng dễ rối loạn.

Sở Ly há miệng th* d*c, giây phút nhắm mắt bắt đầu xuất hiện ảo giác.

Trước mắt cô là biển lặng sau giông bão, ánh sáng lấp lánh toả ra mùi biển lạnh lẽo.

Cơ thể mệt cực kỳ, đầu óc trống rỗng.

Cô chẳng quan tâm cũng chẳng nghĩ cái gì, nằm như con thuyền lắc lư theo sóng.

Nơi giao nhau giữa trời và biển dần dần mơ hồ, lòng cô lại bình yên.

Sự yên lặng chưa đến nửa giây, một tiếng lên án kịch liệt không hợp lúc chui vào tai –

"Cậu điên à?"

"............."

Sở Ly vẫn nhắm mắt, đầu giật giật đau.

Không ai nói chuyện với cô bằng giọng điệu như này.

Ngoại trừ Văn Dữ Trạch.

Cô hoà hoãn một lúc, từ từ mở mắt.

Đập vào mắt là cần cổ thon dài trắng ngần cùng với yết hầu sắc bén. Cùng với đó là mùi thuốc lá lạnh lại cay xông vào mũi.

Cô lại mở mắt thêm chút nữa, phát hiện bản thân đang vòng eo Văn Dữ Trạch, nằm trong lòng cậu với tư thế thân mật.

.......

Nơi đông người, giống cái gì.

Sống lưng Sở Ly kéo căng, buông tay muốn tránh ra một chút nhưng lại không có chút sức nào.

Hơi thở cô mỏng manh: "Đỡ tôi đứng dậy với."

Văn Dữ Trạch kéo người dậy: "Thích thể hiện?"

Từng thấy hiếu thắng tranh giành, nhưng chưa bao giờ thấy một cô gái ép bản thân mình thành như này.

Cậu lạnh mặt, lúc tức giận thật sự thì chẳng cho ai mặt mũi.

"Không cần mạng nữa nên cứ phải giành cái hạng nhất này à?"

Sở Ly vẫn chưa đứng vững được nên dựa vào người cậu theo bản năng.

Cô không biết cậu đột nhiên nổi tính gì, ngước đôi mắt mơ màng, oan ức muốn chết: "Cậu dữ với tôi làm gì."

Không có vẻ ngang bướng thanh cao, giọng hơi hơi khàn, mềm mại vô lý.

Gương mặt cô nhợt nhạt, môi hồng khác thường, tóc đen dính lên cổ cậu, cơ thể rất nhẹ, ngón tay nắm lấy vạt áo cậu.

Không dùng sức, muốn rớt cũng không rớt được.

Túm đến mức khiến tim người ta ngứa ngáy.

Văn Dữ Trạch mím chặt môi, bực bội đè nén cơn giận, ôm vai cô đỡ lên: "Đứng vững."

Cậu với lấy chai nước ở dưới đất bên cạnh, Sở Ly không nhận, nhìn nhìn cái chai rồi lại ngước mắt nhìn cậu.

Đôi mắt long lanh ánh nước.

Văn Dữ Trạch nghiến răng, vặn mở nắp rồi đưa cho cô.

Lúc này Sở Ly mới nhận lấy, ngửa đầu uống từng ngụm nhỏ.

........

Một ngàn năm trăm mét kết thúc, học sinh lớp 6 đi qua vây quanh hạng nhất.

Nhưng đến chậm một bước, Văn Dữ Trạch đã nửa ôm Sở Ly vào lòng. Bọn họ qua cũng không phải, không qua cũng không được.

Cái băng rôn đỏ rực cuồng nhiệt kia, giờ phút này cực kỳ giống trò cười.

Học sinh lớp khác cũng đứng một vòng, líu ríu nghị luận không ngừng.

"Người đẹp học giỏi, chạy cự ly dài còn đỉnh như thế, thảo nào được nhiều người thích."

"Không thể không nói, hai người này đứng ở đó thật sự xứng đôi. Ôi trời, bỗng chốc không biết nên hâm mộ ai nữa."

Có bạn nữ hừ một tiếng, mạnh miệng nói: "Vậy thì làm sao, Văn Dữ Trạch đâu có thích cậu ta, xứng cũng vô ích."

"Không thích cậu ấy chẳng lẽ thích cậu?"

Cậu bạn bên cạnh cười nhạo, "Không nhìn thấy cậu ấy cởi cả áo khoác ra cho cô ấy mặc à!"

Áo Văn Dữ Trạch vừa dài vừa rộng, cô mặc vào thiếu chút nữa đến đầu gối, hai tay đều không lộ ra, nhìn qua giống như đứa nhóc mặc áo người lớn.

Cả người Sở Ly không có sức, mặc cho cánh tay bị người ta kéo tới kéo lui.

"Cậu nhẹ nhàng một chút được không?"

"Yêu cầu nhiều ghê đấy."

Động tác Văn Dữ Trạch không thể không nhẹ nhàng. Cậu mặc áo cho Sở Ly, kéo khoá kéo đến tận cằm cô.

Rồi lại vén tóc cô ra, ngón tay cọ qua cổ cô, xúc cảm ở đầu ngón tay nhẵn mịn lại nóng hổi.

Cậu cúi đầu, nhìn gương mặt Sở Ly chằm chằm.

Cô mặc áo khoác đen khiến gương mặt như quả đào trắng.

Các bạn nữ khác chạy xong đều đau khổ.

Cô chạy th* d*c như thế sao mà vẫn đẹp vậy.

Văn Dữ Trạch xoa đầu cô.

Lực không nặng không nhẹ, cố ý làm tóc cô rối lên.

"Cậu làm gì thế?" Cô yếu ớt phàn nàn, giơ tay chỉnh lại tóc.

"Ai bảo cậu như quỷ thế này."

"Tôi quỷ chỗ nào, tôi –"

Văn Dữ Trạch nâng tay, hổ khẩu giữ cằm cô: "Làm sao không phải?"

(Hổ khẩu: khoảng giữa ngón cái và ngón trỏ)

Cô rất xinh đẹp, rất chói mắt.

Không biết thu lại khiến cho tất cả mọi người giành với cậu.

"Con trai lớp 6 đều yêu cậu, cậu có vui hay không?"

Sở Ly sững sờ, nhớ đến cái băng rôn quỷ kia lại đau đầu.

Thực ra cô và Văn Dữ Trạch giống nhau, hận không thể xé cái băng rôn kia đi.

Nhưng mà không biết dây thần kinh nào mắc sai.

Cô chớp chớp mắt, đột nhiên muốn chọc cậu: "Vui chứ."

Sở Ly cười với cậu, "Cậu không vui sao?"

...........

Văn Dữ Trạch gật đầu, ngoài cười nhưng trong lòng không cười.

Giây tiếp theo hổ khẩu bỗng dùng sức, dùng hành động thực tế trả lời câu hỏi của cô.

Mắt cậu sâu, môi mím chặt, Sở Ly cảm thấy cằm mình sắp gãy.
"Đau..."

Văn Dữ Trạch thả lỏng, trầm giọng: "Vui à?"

"Văn Dữ Trạch."

Sở Ly đã biết bèn mềm giọng gọi cậu: "Tôi muốn uống Coca lạnh."

-

Mặt trời bị mây che mất, nhiệt độ không khí đột nhiên giảm xuống với tốc độ ánh sáng.

Trận đấu buổi sáng đã kết thúc.

Đang là giờ cao điểm ăn cơm, học sinh lục tục tản ra đến trước cổng trường kiếm ăn.

Sở Ly cùng Văn Dữ Trạch ra khỏi cổng trường.

Cô thay quần áo của mình, bên ngoài khoác áo khoác Văn Dữ Trạch, một tay cầm nửa chai Coca, nhiệt độ bình thường.

"Sao cậu lại không nói lý chứ."

Người bên cạnh giống như không nghe thấy, cứ đi.

Sở Ly theo sau, nghiêng đầu nhìn cậu: "Tôi đã như thế, uống Coca lạnh sao mà không được?"

"Sau khi vận động kịch liệt không thể uống lạnh, là kiến thức thông thường."

"Thế tôi mệt muốn chết, muốn khao bản thân mình một chút. Thỉnh thoảng buông thả một chút có sao đâu."

"Còn muốn buông thả à."

Văn Dữ Trạch nghiêng đầu, lạnh nhạt nói: "Ai dạy cậu chạy bộ như thế? Có biết như vậy rất có hại cho cơ thể không?"

.........

Từ khi chạy xong đến bây giờ, lời nói lạnh lùng châm chọc như thế quá nhiều.

Sở Ly không biết sao cậu lại không vui.

Đâu ai ép cậu chạy cùng.

Cũng có ai xin cậu ăn cơm cùng đâu.

Một lúc thì véo cô, một lúc lại vò tóc cô, dữ muốn chết, một câu quan tâm cũng không có.

Cô không hiểu, cái người này theo qua đây mà cái mặt cứ xụ xuống là thế nào.

"Tôi cũng đâu có giành hạng nhất lớp các cậu."

Sở Ly dừng bước, nghiêm túc nhìn cậu: "Làm gì mà cứ có thái độ này vậy?"

Văn Dữ Trạch cười một tiếng.

Thật sự phục suy nghĩ của cô.

Cô giành giải quán quân còn vui hơn so với bản thân cậu giành được.

Nhưng mà vì cô giày vò cơ thể mình, chạy không cần mạng nên cậu mới tức giận.

Không tập nền tảng, tố chất cơ thể lại kém, thời gian ép buộc dài vượt qua tốc độ chạy khiến tim đảm nhiệm không nổi bất cứ lúc nào.

"Tôi không phải có ý đó."

Văn Dữ Trạch l**m môi, bình tĩnh lại chuẩn bị giải thích với đại tiểu thư cho tốt.

Chưa kịp mở miệng thì một giọng đàn ông trưởng thành xen vào –

"Trạch."

Cổng trường người đến người đi, mênh mông toàn người.

Sở Ly lờ mờ quay đầu lại nhìn thấy một nhóm học sinh trường ngoài.

Cô nhận ra một gương mặt, trái tim bỗng căng lên.

Thiệu Tuấn Văn một tay nhét túi quần, ngậm điếu thuốc lá, lười biếng đứng đó.

Bên cạnh cậu ta, là một người đàn ông mặc áo sơmi quần tây.

Khoảng hai mươi tuổi, làn da ngăm đen, rất cao cũng rất gầy. Mặc dù ăn mặc đứng đắn nhưng lại khiến người ta có ấn tượng lưu manh.

Sở Ly nhìn bọn họ, tay nắm chặt.

Nhị Trung cũng có học sinh không học, lêu lổng chơi bời nhưng mà hoàn toàn khác với bọn họ.

Trong mắt bọn họ không có ánh sáng, không có nhiệt huyết thiếu niên mà chỉ có vẻ mặt tê dại, đờ đẫn sa đoạ sau khi bị đốt cháy bởi khói thuốc, rượu và các loại d*c v*ng độc hại.

Diệp Minh Thiến và Lưu Mộng cũng trong đội ngũ đó, khoanh tay trước ngực, hoà vào khí chất sa sút phía sau.

"Anh Huy."

Văn Dữ Trạch đứng yên, nhếch khoé miệng, "Đã lâu không gặp."

Giọng điệu cậu nhàn hạ nhưng vẻ mặt rất lạnh nhạt. Quanh người vừa lạnh lại thấp, dáng vẻ so với ban nãy như chia thành hai người.

Cho dù như vậy, Sở Ly có thể nhìn ra mối quan hệ của bọn họ không chỉ là quen biết đơn giản.

Ánh mắt Thiệu Tuấn Văn nhìn chằm chằm Sở Ly, phun ra ngụm khói nói, "Người đẹp, không ngờ lâu như vậy mới gặp mặt."

Sở Ly không nhìn cậu ta, dạ dày dâng lên cảm giác buồn nôn.

Cùng lúc đó Diệp Huy nghiêng đầu, liếc một cái khiến sắc mặt Thiệu Tuấn Văn cứng lại, lập tức im miệng.

Nhìn khí chất cũng biết, hai người không cùng một bậc.

Ai là đại ca, liếc mắt một cái đã rõ.

Nhưng Văn Dữ Trạch khác Thiệu Tuấn Văn.

Cậu rũ mắt, không có biểu cảm gì nhìn thẳng Diệp Huy.

Vẻ mặt lạnh nhạt, không nhường một chút nào. Dường như một tiếng "anh" gọi anh ta đã cho anh ta thể diện lớn nhất.

Bầu không khí kéo căng yên lặng lan ra.

Diệp Huy bước hai bước về phía trước, mũi giày da giẫm lên mặt đất tạo tiếng vang.

"Nếu đã gặp mặt thì cùng nhau ăn bữa cơm."

Anh ta vừa nói vừa liếc mắt nhìn Sở Ly.

Làn da cô gái trắng nõn nhẵn mịn, ngũ quan xinh đẹp cực kỳ, đôi mắt sáng như hai viên hổ phách.

Cằm cô hơi hơi nhếch lên, dáng vẻ liếc nhìn mọi thứ.

Ở huyện Ninh không có cô gái như vậy.

Anh ta tò mò cô tới từ đâu.

"Đây... bạn cậu?"

Xương gò má Diệp Huy nhô lên, hốc mắt hõm vào, ánh mắt tham lam nhìn mặt Sở Ly, không dời mắt.

"Kêu ăn cùng luôn, mọi người làm quen một chút."

Sở Ly nổi da gà, trong lòng rụt rè.

Cô đi qua đứng phía Văn Dữ Trạch theo bản năng, vừa mới lại gần có một lực rơi trên eo –

Văn Dữ Trạch đặt bàn tay lên eo cô, kéo người lại bên mình, kề sát vào nhau.

Ngả ngớn phóng túng, không kiêng nể gì.

Một hành động tuyên bố chủ quyền, mọi người đều nhìn thấy.

Lưu Mộng trừng lớn mắt kéo tay áo Diệp Minh Thiến. Cô ta nhếch môi, mặt đen thui muốn chết, bực mình gạt tay ra.

"Muốn đi không?"

Văn Dữ Trạch cúi đầu, giọng dịu dàng chưa từng có.

Môi gần như sát lỗ tai cô, hơi thở nóng rực phả vào da.

Mặt cậu không đổi sắc, thành thạo hết thảy.

Sở Ly chịu không nổi, cơ thể căng cứng.

Cô đại khái biết Văn Dữ Trạch đang làm gì, chớp chớp mắt ép bản thân mình trả lời: "Không muốn."

Ánh mắt thiếu niên đen láy mà sâu, dễ dàng khiến người ta có ảo giác thâm tình.

Văn Dữ Trạch cười một cái, ngẩng đầu, thờ ơ nói: "Còn có chút việc đi trước, mọi người tụ tập đi."

Nói xong ôm Sở Ly rời đi.

Diệp Minh Thiến nhìn bóng lưng thân mật của hai người, tức giận đến mức đỏ cả mắt.

Văn Dữ Trạch lúc nào cũng lạnh lùng với con gái, xinh đẹp hơn nữa cũng không liếc mắt nhìn một cái, duy chỉ có mỗi Sở Ly là để ý xem như bảo bối.

"Anh."

Cô ta cắn răng, nhìn Diệp Huy: "Văn Dữ Trạch lấy cớ, chứng tỏ không cho anh mặt mũi."

Lưu Mộng phụ hoạ: "Đúng vậy ạ, Sở Ly không thể nào yêu đương với cậu ấy."

Diệp Huy khẽ cười, "Anh đương nhiên biết là giả."

Anh ta híp mắt, ánh mắt nhìn cô gái thật lâu, "Phản ứng của cô gái kia, đứa mù cũng nhìn ra."

Trước Tiếp