Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 46
Chiếc xe theo quốc lộ 318 một lần nữa tiến vào Lhasa. Dù mùa đông có làm giảm bớt lượng du khách ghé thăm, nhưng nhờ vào kỳ nghỉ đông, trên đường phố lại xuất hiện thêm không ít những gương mặt trẻ tuổi.
7 giờ rưỡi tối, xe đi ngang qua đoạn sông Lhasa. Mặt hồ đã đóng băng, ánh đèn vàng vọt trải dài trên mặt băng xanh trong.
Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, Trình Trục Phong mỉm cười nói: “Về rồi đây.”
“Phải rồi.” Sở Trọng Củ nhận ra đây chính là nơi họ từng chụp ảnh cưới. Anh cầm điện thoại hướng về phía Trình Trục Phong: “Gầy đi một chút rồi.”
“Anh hả?” Trình Trục Phong liếc nhìn anh qua gương chiếu hậu.
“Em đó.”
Chiếc xe lại hòa vào dòng người, đích đến vẫn là khách sạn có thể nhìn thấy cung điện Potala kia.
Vừa vào phòng, hai chiếc thẻ căn cước được ném thẳng lên bàn, phát ra âm thanh lạch cạch giòn tan. Thẻ phòng c*m v** khe, đèn trên đỉnh đầu lập tức bừng sáng.
Cả hai đều chẳng thèm nhắc đến chuyện sạc pin cho thiết bị. Họ kéo rèm cửa lại rồi đi thẳng vào vấn đề chính. Những chiếc áo lông vũ mang theo hơi lạnh bị ném xuống sàn, tay ai đó vuốt lên cổ đối phương, môi lưỡi quấn lấy nhau vô cùng ăn ý.
Khả năng học hỏi của Sở Trọng Củ là điều không cần bàn cãi, dù là khi Trình Trục Phong dạy anh chụp ảnh hay là chuyện l*m t*nh.
“Gầy rồi.” Sở Trọng Củ luồn tay vào trong lớp áo lót đen của cậu: “Em nhìn xem…”
“Nhắm mắt lại.” Nước từ trên đầu dội xuống. Đã có quá nhiều kinh nghiệm trong phòng tắm, Trình Trục Phong nín thở, đáp lại nụ hôn giữa làn hơi nước mịt mù.
Mọi thứ diễn ra ngày càng trơn tru. Trong phòng tắm, họ trút bỏ nốt những lớp quần áo cuối cùng. Trình Trục Phong thản nhiên hưởng ứng, cậu đứng dưới vòi hoa sen, quay đầu lại hôn anh từ phía sau rồi hỏi anh làm thế này có vất vả lắm không.
Câu trả lời bị chặn lại nơi đầu môi. Sở Trọng Củ giật lấy khăn tắm, bế thốc cậu về phía giường. Sau hai hiệp mặn nồng, anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang khép hờ của cậu, cắn nhẹ lên vành tai: “Mở mắt ra nào bé cưng, anh vẫn chưa mệt đâu.”
Trình Trục Phong cũng chẳng vừa. Cậu vừa thoát khỏi dư vị của cơn đê mê đã mở bừng mắt, nghiêng đầu cắn vào cằm anh, rồi nắm lấy bàn tay đang đặt sau gáy mình mà lật người ngồi lên trên.
Hai người vô cùng hòa hợp trên giường, luôn thẳng thắn nói ra nhu cầu của bản thân để cùng đối phương chìm đắm vào khoái lạc.
Cuối cùng, Trình Trục Phong buông lỏng đôi tay đang nắm lấy tay Sở Trọng Củ, cả người nhũn ra nằm bẹp lên người anh: “Bế em đi tắm đi, anh Trọng Củ.”
Quyền chủ động trong việc tắm rửa lại quay về tay Sở Trọng Củ, nhưng lần này anh không còn nâng niu Trình Trục Phong như búp bê sứ nữa. Trình Trục Phong tựa cằm lên vai anh, đôi chân bủn rủn đứng không vững, nhưng vòng eo đã được đôi bàn tay người đối diện giữ chặt lấy.
Sở Trọng Củ tranh thủ lúc cậu đang thẫn thờ, khẽ hỏi: “Sướng không em?”
“Sướng.” Giọng Trình Trục Phong khàn đặc, “Sắp bị anh làm cho sướng chết rồi, còn anh thì sao?”
“Sướng…”
Trình Trục Phong nằm trên giường nhìn anh lấy ổ cắm điện ra sạc pin cho thiết bị: “Có trách nhiệm ghê nhỉ.”
“Hửm?” Sở Trọng Củ cúi đầu cắm sạc dự phòng, không nhìn cậu: “Phong Phong khen chi tiết hơn chút đi.”
“Công tác sau khi ‘hành sự’ nghiêm túc quá.” Trình Trục Phong yếu ớt vươn tay sờ cánh tay anh: “Nhìn mà thấy ấm lòng, nhưng chúng ta nhanh lên chút nhé, trời sáng còn phải lên đường đấy.”
Mọi thứ cần sạc đều đã cắm xong, Sở Trọng Củ cúi đầu nhìn bàn tay đang đặt trên tay mình, liền nắm lấy rồi áp vào má, khẽ cọ xát vào lòng bàn tay cậu, cười nhẹ: “Chờ chút, anh đi lấy đồ ăn cho em.”
“Gì vậy?” Mắt Trình Trục Phong sáng lên, còn tưởng là đồ ăn gọi bên ngoài, kết quả Sở Trọng Củ mở cửa đi ra ngoài rồi bặt vô âm tín. Cậu đổi tư thế, kéo gối kê lên đầu giường cho thật êm, điều chỉnh góc độ để tựa vào.
Người đi ra ngoài 5 phút vẫn chưa thấy động tĩnh gì, điện thoại trái lại vang lên một tiếng “ting”. Trình Trục Phong nằm bò trên giường, với tay kéo dây sạc để lôi điện thoại lại gần nhưng chưa kịp nhìn màn hình.
Ánh đèn trên đỉnh đầu bỗng “cạch” một tiếng rồi tắt ngóm. Sở Trọng Củ bưng một chiếc bánh kem tiến vào, ánh nến vàng ấm áp thắp sáng làm những đường nét trên gương mặt anh trở nên vô cùng mềm mại: “Sinh nhật vui vẻ, Phong Phong.”
Tiếng chuông điện thoại reo vang nhịp nhàng, hai chữ “Mẹ” sáng bừng trên màn hình.
Sở Trọng Củ khẽ cười bật đèn lên, đưa bánh kem đến trước mặt cậu: “Thổi nến trước đã, rồi hẵng dậy nghe điện thoại.”
Trình Trục Phong vẫn giữ tư thế nằm bò trên giường, nhanh chóng nhắm mắt cầu nguyện rồi thổi tắt nến, sau đó mới gạt máy nghe điện thoại.
“Sinh! Nhật! Vui! Vẻ!” Những gương mặt thân quen trong gia đình tụ họp lại trên màn hình, cùng với những giọng nói thân thuộc truyền ra từ loa thoại.
“Ủa, sao mọi người đều thức khuya hết vậy.” Trình Trục Phong nhìn cả nhà trong màn hình, ngay cả cô cháu gái con nhà dì cũng đang mở to mắt cười hì hì nhìn cậu.
“Sinh nhật mà cậu, ăn bánh kem của cậu đi.” Cô cháu gái buộc tóc hai bên, tay bưng một miếng bánh kem trắng muốt: “Bánh của cậu đâu?”
“Ồ~” Trình Trục Phong nhìn chiếc bánh bên cạnh, một chiếc bánh phô mai 6 inch, rồi nghiêng camera sang một chút: “Đây nè.”
Cô bé múa tay múa chân, nhấc đĩa lên: “Wow! Bánh của cậu không có kem tươi kìa.”
Sở Trọng Củ đã sớm né vào góc khuất camera, từ bên cạnh đưa tới một chiếc bánh kem nhỏ 4 inch.
“Wow~ Bánh của cậu từ trên trời rơi xuống kìa!”
Mọi người ở đầu dây bên kia đều cười rộ lên, Bạch Linh véo chóp mũi của nhóc tì: “Đó là bạn của cậu con đưa cho đấy.”
Sở Trọng Củ đứng ở góc tường ngẩn ra một chút, vẫn không dám lọt vào khung hình, anh kéo rèm cửa ra nhìn vầng trăng sắp tròn trên đỉnh đầu.
Điện thoại quay về tay mẹ cậu, bà nhìn hai chiếc bánh kem: “Đêm hôm khuya khoắt còn mua tận hai cái bánh, béo chết mất.”
“Ơ kìa, có người vừa bảo con gầy đi đấy. Mẹ ơi, sao đêm hôm mẹ lại xinh đẹp thế này?!”
“Đừng có nói hươu nói vượn, mẹ đây có lúc nào không đẹp đâu?” Bạch Linh đưa mắt rà soát màn hình một lượt: “Không định lại đây chào hỏi một tiếng à?”
“Cháu chào dì ạ.” Sở Trọng Củ cứng nhắc lên tiếng.
Bạch Linh dặn dò vài câu rồi gật đầu: “Ừm, được rồi, hai đứa chơi đi.”
Điện thoại ngắt kết nối, Trình Trục Phong ngẩng đầu cười khổ: “Nhanh, anh Sở, kéo em dậy với, eo em không còn tí sức nào, tê hết cả tay rồi.”
Lúc này Sở Trọng Củ mới phản ứng lại, đưa tay đỡ cậu tựa vào gối: “Xin lỗi, anh thấy đông người quá nên hơi khớp.”
“Thả lỏng đi mà.” Trình Trục Phong dùng thìa múc một miếng bánh phô mai thật lớn: “Nhà dì em ở ngay cạnh nhà em, sinh nhật thỉnh thoảng sẽ tụ tập cùng nhau, còn cơm tất niên thì ăn riêng.”
Sở Trọng Củ biết Trình Trục Phong đang giải thích cho anh hiểu.
“Ăn cùng đi.” Trình Trục Phong khựng lại một chút, mỉm cười ngước nhìn anh: “Sao anh biết em thích loại này?”
“Lúc đi trên tuyết em có nhắc qua một câu, ở Lhasa vừa khéo vẫn đặt được.” Sở Trọng Củ mở hộp bánh kem tươi ra, “Sinh nhật mà, dù sao cũng nên ăn chút kem.”
Nửa đêm cuộn mình trong căn phòng ấm áp, nhâm nhi miếng bánh phô mai lành lạnh thật sự là một loại hạnh phúc. Chiếc bánh nhỏ 4 inch xen lẫn mứt nho và mousse màu tím.
“Trí nhớ anh tốt thật đấy.”
“Cảm ơn em.” Sở Trọng Củ quẹt đi vệt kem dính bên khóe môi cậu, “Ăn xong có cần anh đỡ đi đánh răng không?”
Trình Trục Phong thản nhiên gật đầu, tống miếng cuối cùng vào miệng.
Phòng hai giường đơn nên không cần thay ga trải giường, hai người cứ thế chen chúc trên một chiếc giường rồi thiếp đi, chờ đợi ánh bình minh sớm mai.
Đúng 7 giờ sáng ngày 27 tháng 1, Mảnh Vỡ Cuồng Phong đã cập nhật một video mới.
Mở đầu đoạn phim là hình ảnh một con báo tuyết đang phủ phục trên mặt đất, chậm rãi di chuyển, đôi mắt xanh thẳm nhìn xuống con mồi đang ở ngay trong tầm mắt với vẻ ngạo nghễ.
Khung hình chuyển hướng, giọng nói trong trẻo của Trình Trục Phong vang lên. Ống kính bắt trọn khoảnh khắc cậu đứng trong nhà trưng bày, trước mặt là tấm da thú bị tịch thu từ bọn săn trộm: “Bắt được rồi.”
Dòng bình luận dậy sóng: Ông bạn ơi, chuyển cảnh kiểu gì mà nhảy từ hiện trường sang “nghĩa địa” vậy?! Học ai đấy?
Một bình luận khác: Không phải nghĩa địa đâu, là da báo tuyết đấy, trời ơi, tàn nhẫn quá.
“Săn trộm sao? Kỳ này thấy ghi đồng sáng tác nhưng không tag tài khoản lớn, chỉ chú thích tư liệu video đến từ trạm bảo tồn XX.”
Bình luận thưa dần, phong cách video không quá nghiêm trọng, cũng không hề sướt mướt.
Lời thuyết minh chỉ đơn giản nói rằng: “Đây là lộ trình tuần tra cố định”, âm thanh nền là tiếng bước chân dẫm lên tuyết lạo xạo.
Trong khung hình, bầu trời xanh trong vắt. Sở Trọng Củ để phụ đề chạy dòng chữ: “Ngày nào cũng như vậy, bước chân nện xuống nền đất.”
Ống kính cắt về phía bếp lò, từ trong ngọn lửa bập bùng lăn ra những củ khoai tây bám đầy tro bụi. Từng bàn tay nhặt chúng lên, tung hứng qua lại cho đỡ nóng, kèm theo đó là đủ loại giọng địa phương từ khắp mọi miền.
Dù giọng nói khác nhau, nhưng chủ đề luôn thống nhất: “Bất kể điều kiện thế nào, vẫn luôn có người ở đây, luôn có người canh giữ nơi này.” Cuộc trò chuyện kéo dài rất lâu, những lời nói mộc mạc giữa ánh lửa lung linh như bay ra khỏi màn hình.
Bầu trời trong phim chuyển từ tối sang sáng, ống kính luôn định vị trên vách núi xa xăm.
Dưới ánh nắng nhạt thấp thoáng những bóng dáng động vật đã được làm mờ hậu cảnh. Chúng nhảy nhót linh hoạt, tự do đến mức ống kính cũng chẳng thể chứa hết.
Trình Trục Phong nói: “Có lẽ cả đời này chúng ta chỉ có thể nhìn thấy chúng một lần. Nhưng những người đóng chốt ở đây sẽ biết liệu chúng có còn ở đó hay không.”
Ống kính kéo xa dần, để lại bóng lưng của trạm trưởng Jigme Ketsok. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, người đàn ông với mái đầu bạc trắng đang nhìn về phía dãy núi trùng điệp phía xa.
Cuối cùng, màn hình tối dần, chỉ còn lại dòng phụ đề trắng và lời thì thầm của Trình Trục Phong: Con đường phía trước còn chưa biết, nhưng cuối cùng vẫn ở lại giữa núi non, hôm nay đã nghe được điều cần nghe, anh và tôi đều hiểu ý đó.
Video được đặt giờ đăng từ trước, sau khi rời khỏi Lhasa, họ hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà xem số liệu.
Đến Lâm Chi đã là rạng sáng ngày 28, mọi thứ thuận lợi, họ đã chụp được cảnh mặt trời tỏa nắng vàng trên đỉnh núi tuyết.
Tiếc là thời tiết không chiều lòng người, đến buổi trưa mặt trời biến mất hoàn toàn, tuyết rơi dày đặc suốt 3 ngày liên tiếp.
Lúc này hai bên sườn xe tuyết tích lại rất dày, bánh xe lún sâu ở giữa.
Dự báo thời tiết đã chuyển sang cảnh báo bão tuyết từ lâu. Hai người ngồi trong xe, bỗng có tiếng gõ nhẹ vào cửa kính. Mở cửa ra, đó là một người đam mê nhiếp ảnh ở ngay cạnh, cũng xem dự báo thời tiết rồi đến đây canh trăng tròn giống họ.
Ông chú đội mũ, tay xách chiếc chân máy vừa thu gọn: “Hai đứa vẫn định canh tiếp à?”
“Bọn cháu định đợi thêm chút nữa.” Trình Trục Phong ngước mặt cười khổ, “Mọi người không đợi nữa sao?”
“Toàn là tuyết, hai đứa chuyển xe sang vị trí của chú đi, chỗ đó tốt hơn.” Ông chú bất lực xua tay, vừa lắc đầu vừa thở dài, “Cả bãi đỗ xe còn mỗi hai đứa. Trận tuyết này vớ vẩn thật, rõ ràng mai với hôm nay là trăng tròn mà nhìn xem có dấu hiệu gì là định ngừng đâu. Tranh thủ lúc đường chưa bị vùi lấp hẳn thì cố mà lái về nhà đi.”
“…” Trình Trục Phong rất muốn nói “Cháu biết rồi”, nhưng chỉ có thể cười gượng gạo: “Tụi cháu đợi thêm hai ngày nữa xem sao.”
Đến vị trí đỗ xe mới, cả đài quan sát chỉ có bảy tám chiếc xe. Hai người nhích từng chút một từ hàng sau lên hàng đầu tiên, trời mỗi lúc một âm u.
“Uống miếng nước đi.” Sở Trọng Củ rót cà phê vào cốc đưa tới tận tay cậu, “Nghĩ chuyện gì vui vẻ chút đi.”
“Anh ví dụ xem nào.” Trình Trục Phong cầm lấy cốc nhấp một ngụm, “Đắng quá, nhưng hình như em sắp không nếm ra vị gì nữa rồi.”
Sở Trọng Củ mím môi, cố gắng an ủi cậu: “Ít nhất thì chúng ta cũng có cái để bàn giao công việc?”
“Thế thì hai đứa mình chịu lạnh cũng giỏi quá chứ.” Trình Trục Phong ngửa cổ uống như uống thuốc đắng, “Chụp đỉnh Everest mà phải chịu gió cấp 7, nếu nộp ảnh trắng xóa một màu thì trông tụi mình khờ lắm.”
“Haizz.” Sở Trọng Củ giơ tay cụng ly với cậu, an ủi cũng vô dụng: “Cạn ly.”
Chụp ảnh phong cảnh chính là như vậy, chẳng thể nào lường trước được điều gì. Ngày đầu tiên cả hai còn duy trì được sinh hoạt bình thường, ban ngày nhắm mắt ngủ bù, ban đêm thay ca nhau trực chiến.
Ba ngày trôi qua, bầu trời âm u đến mức chẳng phân biệt nổi bây giờ là mấy giờ. Cà phê cứ rót hết cốc này đến cốc khác, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, cố gồng mình chống chọi suốt cả đêm thâu.
Điện thoại của Sở Trọng Củ vang lên tiếng chuông quen thuộc. Trình Trục Phong liếc mắt qua, hai chữ “Biên tập Cao” hiện lù lù trên màn hình, cậu liền lấy áo trùm kín đầu.
Kể từ lúc vào Lâm Chi, sóng điện thoại của Trình Trục Phong lúc có lúc không, ngay cả tin nhắn WeChat cũng xoay vòng vòng không gửi đi nổi.
“Nghe không?” Sở Trọng Củ cầm điện thoại, nhìn bộ dạng “không còn thiết sống” của cậu mà bật cười, “Không thì anh cũng giả vờ mất sóng nhé.”
“Vẫn chưa đến hạn chót mà, nghe đi.” Trình Trục Phong vùi đầu trong mũ, giọng rề rà nghẹt đặc, “Dù sao cũng phải đối mặt thôi, cùng lắm thì coi như mình là hai thằng ngốc.”
“Ồ?” Sở Trọng Củ đưa điện thoại qua. Cao Xuân chỉ gọi cho anh khi không liên lạc được với Trình Trục Phong.
Trình Trục Phong thò một ngón tay ra đẩy điện thoại đi: “Anh đối mặt hộ em đi, cho em trốn tránh một lần này thôi.”
Sở Trọng Củ mở loa ngoài, giọng của Cao Xuân lập tức truyền ra từ điện thoại.
“Tiện nghe máy không?” Âm thanh từ đầu dây bên kia ồn ào, nghe là biết đang tăng ca.
“Tiện chứ, biên tập Cao cứ nói đi.” Sở Trọng Củ đặt điện thoại vào giữa, “Chỗ này đang bão tuyết nên tín hiệu không được tốt lắm.”
“Bao giờ thì về?” Một tràng tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang vọng trong xe, “Có một buổi phỏng vấn rất gấp, cần chốt thời gian.”
Sở Trọng Củ đưa tay kéo chiếc mũ đang đậy trên mặt cậu xuống. Trình Trục Phong ngáp một cái không thành tiếng rồi nhắm tịt mắt lại với vẻ mặt vô cùng “an nhiên”.
“Biên tập Cao, chị nói xem có chuyện gì trước đã.” Sở Trọng Củ vỗ nhẹ lên má Trình Trục Phong, cố gắng đánh thức một kẻ đang giả vờ ngủ.
Mật Ong: Phong Phong nhắc đến bánh phô mai ở chương 20