Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 40
Mảnh Vỡ Cuồng Phong vừa cập nhật dòng trạng thái mới: Kính tặng thế giới chúng ta đã cùng đi qua, studio chính thức được thành lập từ ngày hôm qua.
Trình Trục Phong bò dậy từ trên giường, rửa mặt xong xuôi liền xuống lầu với tinh thần sảng khoái. Tuyết đã rơi suốt cả đêm, lớp tuyết dày ngập cả bánh xe. Cậu kéo khẩu trang xuống, vùi mặt vào trong tuyết rồi bất ngờ bị ai đó xách bổng lên.
“?” Sở Trọng Củ nhìn dấu mặt in trên nắp capo, rồi lại nhìn người đang cười nắc nẻ bên cạnh, lẳng lặng rút khăn giấy ra lau mặt cho cậu.
“Không lái xe nổi rồi, mình tính xem ra ngoài bằng cách nào đây anh?” Trình Trục Phong hỏi.
Họ không lắp xích chống trượt cho bánh xe, tuyết lại quá dày nên không rõ tình trạng đường xá ra sao, nếu cứ thế mạo hiểm khởi hành sẽ rất dễ bị lún xe.
Trình Trục Phong nhìn chiếc xe buýt vẫn đang chạy trên đường cái, vỗ vỗ vào nắp capo: “Bạn hiền à, tôi sắp phản bội bạn để đi theo tour đoàn một ngày đây.”
Sở Trọng Củ cười hỏi: “Thế có vác theo chân máy với ống kính tele không đây, ông chủ Trình?”
“Không vác, hôm nay nghỉ phép.” Trình Trục Phong suy nghĩ một chút, “Thưởng cho anh cái này.”
“Hửm?”
Trình Trục Phong lôi chiếc Canon ra: “Thưởng cho anh được chụp ảnh chung với ông chủ.”
“Wow.” Sở Trọng Củ bước tới nâng mặt cậu lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi, “Thưởng cho anh được chụp ảnh cùng Phong Phong nhà ta.”
Họ dẫm lên lớp tuyết lún xấp xỉ bước chân đi ra khỏi khách sạn, tùy tiện tìm một cửa hàng ven đường có treo biển công ty du lịch.
Trình Trục Phong đẩy cửa bước vào căn phòng nhỏ, ba cặp mắt đồng thời đổ dồn về phía họ.
Nhìn thấy những gương mặt quen thuộc, cậu thốt lên: “Hello.”
Hâm Hân và Tranh Lỗi đang cầm tờ đơn thỏa thuận, ngồi ở quầy lễ tân cùng lúc quay đầu lại.
Hâm Hân cười nói: “Phong Phong? Hai người cũng tới đăng ký đi tour à?”
“Ừ.” Trình Trục Phong bước vào nói, “Tôi định đi di tích vương triều Khổng Tước, hồ Rakshastal và hồ Manasarovar. Tuyết dày quá nên tôi không muốn lái xe.”
Nhân viên lễ tân chớp lấy thời cơ kinh doanh, lên tiếng: “Mọi người quen nhau vậy có muốn ghép xe luôn không? Lịch trình đều giống nhau, đủ 4 người là đi luôn không cần chờ.”
Trình Trục Phong quay đầu nhìn Sở Trọng Củ, dùng ánh mắt hỏi: “Ồ! Đi chung không anh?”
Sở Trọng Củ hiểu ý: “Hai người có tiện không? Chuyến này chúng tôi không đặt nặng việc quay chụp, chủ yếu là đi chơi thuần túy thôi.”
Tranh Lỗi: “Tiện chứ, đông người cho vui, đi chung nhé?”
Hâm Hân cũng gật đầu: “Đi chung đi.”
Tất nhiên là không từ chối rồi, Trình Trục Phong cũng rất muốn biết sau đó hai người kia có thành một đôi hay không.
Vừa lên xe đã thấy có gì đó sai sai. Chiếc xe 7 chỗ, Trình Trục Phong và Sở Trọng Củ lên trước nên tự nhiên ngồi ở hàng ghế sau cùng, để trống hai ghế cố định ở giữa.
Tranh Lỗi và Hâm Hân chẳng nói với nhau câu nào, mỗi người ngồi một bên rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Bầu không khí này hơi bị sượng nhỉ.” Trình Trục Phong gõ chữ trên điện thoại, “Em bắt chuyện được không?”
“Được chứ, không muốn trò chuyện thì họ đã không rủ chúng ta đi cùng.” Sở Trọng Củ gõ chữ trả lời trên màn hình trước, sau đó mới mở lời hỏi: “Hai người đến đây để đi hành hương vòng quanh núi vào giữa tháng 11 à?”
Chủ đề câu chuyện thành công được khơi gợi.
Hâm Hân nghiêng đầu: “Đúng vậy, muốn đến xem thử.”
“Đẹp không?” Trình Trục Phong nghe ra ẩn ý trong lời nói, cười híp mắt: “Đã đi thông suốt được những thắc mắc trong lòng chưa?”
“Thông suốt rồi, nhưng vẫn chưa có kết quả.” Hâm Hân liếc nhìn sang bên cạnh một cái, “Dạo này hai người thế nào, vừa mới đến huyện Burang sao? Tôi có xem buổi livestream hôm qua, trận tuyết đó rất đẹp.”
“Ừm, cũng ổn.” Trình Trục Phong nhớ lại đêm qua, đúng lúc xe xóc một cái, cậu không kịp chuẩn bị nên ngã nghiêng vào người Sở Trọng Củ, bèn vội vàng chữa cháy: “Đường này xóc quá.”
Sở Trọng Củ đỡ lấy cậu, ra hiệu cho cậu nhìn về phía trước.
Trình Trục Phong nhìn theo thì thấy Tranh Lỗi tuy không tiếp lời nhưng ánh mắt vẫn luôn dán chặt lên người Hâm Hân.
“?” Hai người nhìn nhau, thấy rõ sự khó hiểu trong mắt đối phương.
Chiếc xe lắc lư đưa họ đến di tích vương triều Khổng Tước. Trước khi xuống xe, Hâm Hân gọi Trình Trục Phong lại: “Phong Phong, tôi hỏi cậu chuyện này được không?”
“Ừ.” Trình Trục Phong nhanh chóng gật đầu, đưa chiếc máy ảnh trên cổ cho Sở Trọng Củ: “Anh đi tìm góc máy trước đi, em qua ngay.”
Tài xế xuống xe hút thuốc, hai người trong xe lần lượt nhìn ra ngoài cửa sổ. Trình Trục Phong móc từ trong túi ra một viên kẹo m*t đưa cho Hâm Hân.
“Lỗi Tử nói với tôi là đợi sau khi về nhà thì hãy coi như anh ấy chưa từng nghe những lời đó.” Hâm Hân bóp viên kẹo trong tay kêu răng rắc, rõ ràng là đang uất ức lắm rồi, “Tôi muốn hỏi cậu, còn chỗ nào có thể đi nữa không?”
“Nhiều lắm.” Trình Trục Phong nhìn cậu ta, hơi bất lực, “Nhưng cũng không thể cứ ở lì đây mãi… Phải nghĩ cách thôi.”
Hâm Hân đưa tay che mặt: “Tôi hối hận vì đã tỏ tình quá. Không tỏ tình thì anh ấy vẫn còn làm bạn với tôi, giờ thì anh ấy toàn né tôi mà đi.”
“Ơ? Không thể nói thế được, hai người vừa nãy vẫn ngồi chung một xe mà.” Trình Trục Phong nhìn ra ngoài, thấy Tranh Lỗi và Sở Trọng Củ cũng đang trò chuyện, “Cậu ta tình nguyện ở lại đây với cậu thì chuyện vẫn còn đường binh, hai người nên nói chuyện tử tế với nhau đi.”
“Anh ấy không chịu nói rốt cuộc anh ấy nghĩ gì…”
“Khóa cửa xe lại.” Trình Trục Phong nghiêm túc suy nghĩ rồi hiến kế, “Chặn cửa, khóa xe, nói thật to vào, ít nhất cũng phải đòi cho được một câu trả lời.”
“Hả? Trực diện thế luôn sao?”
“Cũng bình thường mà.”
Trình Trục Phong nuốt nước bọt cái ực. Cậu thầm nghĩ mình với Sở Trọng Củ còn chưa kịp tỏ tình đã hôn nhau rồi, cũng đâu có tính là “trực diện” lắm đâu.
“Nào, người tới rồi kìa.” Trình Trục Phong thấy Sở Trọng Củ đang vẫy tay với mình liền kéo cửa xe, để lại một câu: “Nói chuyện ngay bây giờ đi.”
Cậu vừa xuống xe thì Tranh Lỗi cũng vừa vặn mở cửa bước lên với đôi mắt đỏ hoe.
Trình Trục Phong nhìn thấy Sở Trọng Củ đang tựa người vào bức tường trắng xóa, hít sâu một luồng không khí lạnh buốt. Cậu sải bước chạy về phía anh, mới chạy được vài bước đã đâm sầm vào vòng tay ấm áp.
“Hai người trò chuyện gì mà để người ta khóc mướt lên thế?”
“Đâu có, cậu ấy hỏi có phải chúng ta đang quen nhau không.”
“Ồ?”
“Anh bảo đúng vậy, vì chúng ta không muốn bỏ lỡ nhau. Cậu ấy gật đầu cái rụp rồi đi thẳng.”
“Ồ~”
Hai người đứng giữa trời tuyết, nhìn sâu vào mắt đối phương. Vì đang ở nơi công cộng nên họ không định hôn nhau, bèn dời tầm mắt rồi chậm rãi đan mười ngón tay vào nhau thật chặt.
Ánh mặt trời rơi xuống từ bầu trời xanh trong vắt, tuyết trắng bao phủ khắp mặt đất.
Nắng mùa đông vô cùng ấm áp. Trình Trục Phong nắm tay anh, chỉ về phía ngọn núi tuyết xa xăm đang bị mây mù che lấp. Gió thổi mây tan, để lộ ra đỉnh núi sừng sững mà thanh thoát.
“Đẹp không anh?” Trình Trục Phong ghé sát tai anh hỏi.
“Đẹp, đó là đỉnh Api và đỉnh Kangchuren của Nepal.” Sở Trọng Củ mỉm cười, “Hôm nay chúng ta không đi đâu tiếp được rồi, phải quay về huyện theo đường cũ thôi.”
“Anh giỏi thế.” Trình Trục Phong hơi ngạc nhiên, “Tên núi thì có thể biết trước, nhưng cả chuyện cấm đường mà anh cũng biết luôn à?”
Sở Trọng Củ mở điện thoại cho cậu xem: “Đúng vậy, điện thoại vừa mới đẩy thông báo xong.”
“Ui.” Trình Trục Phong nghe xong cũng không để tâm lắm, cậu cười híp mắt giơ máy ảnh lên định chỉnh thông số, kết quả là vạch pin tụt dốc không phanh, nhanh chóng chuyển sang màu đỏ báo động.
“Thôi xong.” Trình Trục Phong không thể tin nổi mà khởi động lại máy, nhưng chẳng có phản ứng gì, “Lạnh quá nên sập nguồn luôn rồi. Hôm nay không xem hoàng đạo hay sao mà làm gì cũng hỏng thế này?”
Sở Trọng Củ rút điện thoại ra, xoay màn hình lại: “Tới đây, ông chủ Trình dùng tạm cái này với anh vậy.”
Màn hình điện thoại nhỏ bé thu trọn cả cánh đồng tuyết bao la và đôi tình nhân đang tựa sát vào nhau. Hai người chụp vài tấm, ước chừng đôi trẻ trong xe đã nói chuyện xong mới lững thững đi về.
Bác tài vẫn đang nghe điện thoại, thấy họ đi tới liền xua tay: “Tuyết dày quá, đoạn đường dẫn tới hồ Manasarovar không cho qua nữa, chỉ có thể chở mọi người quay về thôi.”
“Vâng.” Cả hai đều đã dự đoán trước nên vui vẻ chấp nhận, bác tài gật đầu ra hiệu cho họ lên xe.
Trước khi lên, Trình Trục Phong còn rất lịch sự gõ gõ vào cửa kính xe.
Tranh Lỗi và Hâm Hân ngồi ở hàng ghế sau, nghe lời bác tài nói thì đồng thanh gật đầu bảo không sao, quay về là được.
Suốt quãng đường không ai nói câu nào, Trình Trục Phong ngồi ngay ngắn ở vị trí của mình, không quay lại nhìn hai người đang đỏ mặt tưng bừng ở phía sau.
Bác tài đưa hai người về đến khách sạn. Trình Trục Phong kết bạn WeChat với Hâm Hân rồi chúc họ thượng lộ bình an.
Bước xuống xe, Trình Trục Phong cảm thán như trút được gánh nặng: “Chắc là họ nói rõ với nhau rồi nhỉ?”
“Chắc thế, đừng nghĩ nhiều nữa.” Sở Trọng Củ nhéo nhéo lớp thịt mềm trên mặt cậu, “Hành trình tiếp theo của chúng ta phải nhanh hơn một chút, chẳng phải em muốn chụp báo tuyết sao?”
Trình Trục Phong gật đầu, vào xe lấy đống thiết bị chưa sạc điện rồi ôm theo cuốn sổ lộ trình quay về khách sạn để lên kế hoạch cho những chặng đường sắp tới.
“Haizz…” Trình Trục Phong thở dài một tiếng thật lớn.
Sở Trọng Củ đang ngồi cắt ghép video bên cạnh, nghe tiếng thở sau còn lớn hơn tiếng trước, anh quay sang nhìn cậu: “Chuyện gì mà làm Phong Phong của anh khó xử đến mức này vậy?”
“Hay là thôi không chụp báo tuyết nữa, chụp mấy loài động vật phổ biến hơn đi.” Trình Trục Phong cầm bút gạch xóa trên cuốn sổ, giọng đầy vẻ không cam lòng: “Như vậy trên đường không cần phải quá vội vàng. Với lại chủ yếu là dù có dành ra cả tháng ở đây cũng chưa chắc đã chụp được báo tuyết.”
Tin nhắn phía đối tác gửi đến là: Đỉnh Gurla Mandhata, đỉnh Shishapangma, đỉnh Namcha Barwa, đỉnh Changtse, đỉnh Everest.
Yêu cầu rất đồng nhất: Nhật Chiếu Kim Sơn hoặc Nguyệt Chiếu Ngân Sơn.
Chặng đường tiếp theo, nhiệt độ cảm nhận trung bình vào tháng Giêng là âm 15 độ, chưa kể bão tuyết gây tắc đường. Nếu không chụp được tấm nào thì riêng thời gian di chuyển đã mất nửa tháng, cộng thêm việc chờ trời quang, chờ sương tan, chờ nắng lên… chẳng ai nói trước được chính xác mất bao nhiêu ngày mới săn được những khung hình ưng ý.
“Anh Sở.” Trình Trục Phong lấy đầu bút chọc chọc lên sổ, “Anh thấy sao? Chúng ta có thể sang vùng Tây Bắc chụp báo tuyết sau, lúc đó sẽ dành nhiều thời gian hơn. Quan trọng là năm nay Tết muộn, nếu không chụp báo tuyết thì giữa tháng 2…”
Sở Trọng Củ nhìn chằm chằm cậu: “Có gì thì nói thẳng đi.”
“Em định Tết này sẽ về nhà để cho mọi người một bất ngờ.” Trình Trục Phong gục mặt xuống cánh tay, “Giờ xem ra chắc không về kịp thật rồi, hai đứa mình phải đón Tết lang thang ở ngoài thôi.”
“Không phải em không muốn đón Tết cùng anh, chỉ là hơi nhớ nhà một chút. Cơm tất niên nhà em ngon lắm đấy.”
“Ồ, hóa ra Phong Phong nhớ nhà rồi à?” Sở Trọng Củ cười rồi kéo cậu vào lòng, vò mái tóc cậu: “Vậy chúng ta cứ thử xem sao, chụp vài tấm dự phòng trước. Đến ngày 8 tháng 2 mà vẫn chưa chụp được thì mình lái xe về, hai đứa thay ca nhau chạy xuyên ngày đêm, không nghỉ ngơi để kịp về nhà.”
“Thật không?” Trình Trục Phong ngẩng đầu nhìn anh, “Nhưng như vậy kế hoạch của em sẽ bị em làm cho rối tung lên mất.”
Trình Trục Phong tì cằm lên ngực anh, cậu đang ngồi kiểu cưỡi trên người Sở Trọng Củ, nằm gọn trong lòng anh.
“Xin lỗi anh, kế hoạch của em tiêu đời rồi, còn làm liên lụy đến anh nữa.”
“Em cũng mệt mà.” Sở Trọng Củ dở khóc dở cười ôm lấy cơ thể đang trượt dần xuống của Trình Trục Phong: “Không sao, anh chấp nhận, anh thấy ổn. Ngồi xích lên chút đi, em sắp tuột xuống dưới luôn rồi kìa.”
“Cảm ơn anh, em chỉ ôm 5 phút thôi.” Nói xong, cả người cậu thả lỏng hoàn toàn, “Bản thân em thì không sao, chỉ là anh cũng sẽ rất mệt. Làm phiền anh quá.”
Suốt dọc đường Trình Trục Phong luôn sắp xếp hành trình rất thư thả, mọi mục đều được bàn bạc kỹ lưỡng, có quy hoạch và tiến triển một cách khoa học.
Cậu không muốn Sở Trọng Củ cảm thấy mình là người không vững vàng, thiếu chín chắn. Cậu chấp nhận việc bản thân phạm sai lầm, nhưng không muốn người khác phải trả giá cho lỗi lầm của mình.
“Khụ.” Sở Trọng Củ khẽ tằng hắng, “Hồi đó là ai nói ‘Làm phiền anh Sở chăm sóc’ nhỉ?”
“Là em.” Trình Trục Phong buồn bã đáp, “Nhưng cái này khác mà.”
Sự khó chịu về thể chất là điều Trình Trục Phong không thể thay đổi, nhưng hiện tại là do cậu muốn chụp báo tuyết nên mới kéo dài hành trình.
“Hợp đồng chụp ảnh là chúng ta cùng nhận.” Sở Trọng Củ vừa vuốt lưng cậu vừa dỗ dành, “Nếu không chụp được báo tuyết thì coi như Phong Phong ở lại bầu bạn với anh thêm mấy ngày đi.”
Trình Trục Phong nghe câu này thì ngẩn người mất một lúc, đến khi phản ứng lại được, cậu cười đến mức bả vai run bần bật.
“Anh Sở ơi, anh an ủi kiểu đó nghe anh bám người lắm đấy?”