Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 38

Trước Tiếp

Chương 38

​Trên chợ phiên hầu như đều là những gương mặt bản địa, hai người đi theo những người du mục để gửi thịt cừu trước.

​Trình Trục Phong nhìn vào phí chuyển phát nhanh của hai con cừu mà khẽ hít một ngụm khí lạnh.

​Bước ra khỏi trạm chuyển phát, hai người nhìn nhau.

“Tiền cước phí gần bằng nửa con cừu rồi.”

​”Đúng thế, tận 660 tệ!” Trình Trục Phong gật đầu, “Vậy nên chúng ta phải ăn thật nhiều ở đây để gỡ lại vốn mới được.”

​Sở Trọng Củ gật đầu nhưng lại thấy có gì đó sai sai: “Vừa phải thôi nhé, đừng để bị chướng bụng.”

“Yên tâm, em tự biết chừng mực mà.” Trình Trục Phong vỗ vỗ ngực, “Tin em đi.”

​Ngọn lửa bập bùng trước ống kính, Trình Trục Phong ôm máy ảnh cúi người quay chiếc chảo sắt trước mặt. Những chiếc bánh bao áp chảo trong chảo đẫm dầu nóng, sủi bọt lăn tăn, tỏa ra mùi thịt và hương gia vị đậm đà.

​Sở Trọng Củ quét mã trả tiền, ông chủ đã chuẩn bị xong xuôi, dùng kẹp gắp hai cái từ trong chảo ra, gõ nhẹ vào thành chảo đen bóng.

​Những chiếc bánh bao vàng ruộm bị ép dẹt, bóng loáng mỡ màng, được bọc trong giấy rồi đưa tới trước mặt hai người.

​Đi từ đầu chợ đến cuối chợ, món nào Trình Trục Phong cũng lấy danh nghĩa “thu thập tư liệu” để quay một lượt, mà đã quay thì dĩ nhiên phải mua.

“Chỉ còn mỗi sạp rượu nữa thôi đấy.” Sở Trọng Củ xách lỉnh kỉnh đủ loại túi lớn túi nhỏ đứng bên cạnh cậu, “Tư liệu này đủ để chúng ta sang mảng ẩm thực làm một tập ‘Pure Enjoyment’ dài 20 phút luôn rồi.”

“Ồ~” Trình Trục Phong đặt máy ảnh xuống, lôi hộp sữa chua ra khỏi miệng túi nilon.

​Ông chủ đằng xa thấy hai người định rời đi liền dùng giọng phổ thông rao một tiếng: “Rượu ủ từ đại mạch xanh đâyyy!”

​Cả cái chợ này chỉ có hai người họ là người ngoại tỉnh, tiếng rao bằng tiếng phổ thông này khiến cả hai đồng thời dừng bước.

“Không mua thì không hợp lý lắm nhỉ, người ta đang gọi mình kìa.” Trình Trục Phong ngậm ống hút trong miệng, “Từ đầu đến cuối đều mua rồi, chẳng lẽ mỗi rượu là không mua? Thế thì hơi quá đáng, nếu em là ông chủ em sẽ buồn lắm đó.”

​Sở Trọng Củ nhìn cậu đầy bất lực: “Chúng ta lái xe đến đây mà. Rượu đấy, Phong Phong.”

​Trình Trục Phong nhanh chóng quay đầu nhìn lại, ông chủ đang giơ cao chai rượu, nở một nụ cười đầy kỳ vọng với cậu.

​Thật sự không cách nào giả vờ như không thấy được.

“Em chỉ mua một chai thôi.” Nói rồi cậu chẳng đợi Sở Trọng Củ trả lời đã chạy vèo đi, lúc chạy về thì giơ giơ chai rượu trong tay.

​Hai người quay trở lại xe. Sở Trọng Củ nhìn Trình Trục Phong cẩn thận nhét chai rượu vào góc xe rồi nở một nụ cười cực kỳ ngoan ngoãn với anh.

“Em định khi nào thì uống hả?” Sở Trọng Củ nghiêm mặt, tiện tay nhấc túi nilon trong tay lên: “Chẳng phải bảo biết chừng mực, bảo anh cứ yên tâm sao?”

“Em chắc chắn không lãng phí đâu.” Trình Trục Phong vừa nói vừa xách túi bánh bao từ tay anh qua, mở ra rồi đưa đến bên miệng anh: “Ăn cả ngày cơ mà, xe không dừng cũng ăn hết thôi. Với lại, anh Sở à, là tụi nó quyến rũ em trước đấy chứ.”

​Cậu làm ra vẻ đang kiểm điểm sâu sắc, nhưng Sở Trọng Củ thừa hiểu cậu chẳng hề hối lỗi chút nào, chỉ là anh không giữ nổi vẻ mặt nghiêm nghị được nữa.

​Sở Trọng Củ cắn một miếng bánh bao trước miệng, mở túi ra cho cậu chọn: “Ăn đi, đừng để no quá.”

“Tuân lệnh!”

​Câu dặn dò cuối cùng có hơi thừa thãi, vì dù có no căng cậu cũng sẽ không nói ra đâu.

​Trình Trục Phong nhét rác vào túi: “Chúng ta đổi lái đi, để em lái xe tiêu bớt năng lượng.”

​Sở Trọng Củ đưa tay sờ bụng cậu, cơ bụng dưới lòng bàn tay hơi nhô lên một chút.

“Đúng là cần phải tiêu bớt thật, ăn thêm miếng nữa chắc anh phải bóc cho em viên thuốc tiêu hóa mất?”

“Hì.” Trình Trục Phong xòe tay ra trước mặt anh, “Thật ra giờ anh cho em luôn em cũng không có ý kiến gì đâu.”

​Vừa nhai thuốc tiêu hóa, hai người vừa rời khỏi huyện Geji, lái xe hướng về trung tâm của thế giới, núi Kailash.

​Sở Trọng Củ cầm bản kế hoạch mà Trình Trục Phong đã làm từ trước, trên đó không hề có lịch trình đi vòng quanh núi.

“Lúc đầu em không định đi vòng quanh núi à?” Anh dùng bút tích vào vòng tròn nhỏ có ghi “đến đây tham quan”.

“Ngắm núi ngắm nước, ngắm nhìn Kailash thôi.” Trình Trục Phong không nhìn anh, tay vịn vô lăng, “Chủ yếu là trước khi đến đây em thấy mình đi không nổi, cũng chẳng có gì để cầu xin cả.”

“Anh hiểu mà.”

Trình Trục Phong nghe câu trả lời của anh, tỏ ý đã hiểu: “Anh từng muốn đi vòng quanh núi à?”

“Đúng vậy.” Sở Trọng Củ cũng không giấu giếm, “Nhưng cũng chỉ nghĩ thế thôi, thực tế thì anh đã không định đến đây.”

“Hửm?” Trình Trục Phong xịt một ít nước rửa kính, gạt cần gạt nước, đỉnh núi Kailash thiêng liêng hiện ra ngay trước mắt hai người, “Anh đến rồi đấy thôi.”

​Thay vì nói là không đủ sức để đi bộ hết quãng đường đó, chi bằng nói rằng cậu cảm thấy trong lòng mình chưa đủ niềm tin để có thể dấn thân vào hành trình 52 cây số vòng quanh núi kia.

“Anh mở mục sưu tầm trên tài khoản của em, tìm từ khóa ‘Kailash’ đi, có một đoạn video đấy.”

“Được.” Sở Trọng Củ mở ứng dụng lên.

​Video tự động phát, bầu trời xanh cùng mây trắng làm nền cho ngọn núi tuyết thanh khiết.

​Bất kể có đang đứng dưới chân núi Kailash hay không, người xem qua màn hình đều có thể cảm nhận được sự hùng vĩ của nó.

​Ống kính di chuyển, trên nền tuyết trắng xóa xuất hiện từng nhóm người đang phủ phục hành lễ. Họ cứ đi ba bước lại quỳ lạy một lần, tấm tạp dề da dày cộm đập xuống mặt đất phát ra những tiếng trầm đục.

​Những chú ngựa đi ngang qua dòng người, tiếng chuông ngựa vang vọng trong không gian xe, xen lẫn tiếng các lạt ma đang tụng kinh.

​Người quay phim dừng bước, ngồi lại trên một phiến đá. Bên cạnh vẫn là những người đang quỳ lạy. Ở độ cao 5600m, họ lặp đi lặp lại hàng nghìn lần cùng một động tác mà không hề ngơi nghỉ. Hai bên là những vách đá cao sừng sững, con người ở giữa trông nhỏ bé như một hạt bụi trần.

​Nơi khúc quanh của con đường núi xuất hiện những tảng đá khổng lồ, trên vách đá dán đầy những bức ảnh, đó là nỗi nhớ nhung muốn vượt qua cả ranh giới sinh tử.

​Video không hề có nhạc nền, chỉ có những âm thanh nguyên bản lấp đầy khoang xe.

​Đoạn phim kết thúc, Trình Trục Phong khẽ hắng giọng: “Anh đã từng xem qua đoạn video này chưa?”

​Sở Trọng Củ vừa gật đầu vừa lắc đầu: “Anh có xem những đoạn tương tự rồi.”

“Ồ?” Trình Trục Phong vẫn đang lái xe, “Chắc anh chưa từng nghĩ đến việc đi bái lạy như thế đâu nhỉ?”

“Có nghĩ qua chứ.” Sở Trọng Củ tắt màn hình điện thoại, “Trước khi đến đây, anh nghe người ta nói Tây Tạng có thể khiến con người ta quên đi mọi phiền muộn.”

​Cậu liếc nhanh qua gương chiếu hậu nhìn Sở Trọng Củ.

“Năm Ngọ sẽ có rất nhiều người đi vòng quanh núi, nếu sang năm anh muốn đến, em có thể đi cùng anh.”

“Không cần đến nữa đâu.” Sở Trọng Củ đáp.

​Trình Trục Phong gật đầu: “Vâng.”

​Cậu hiểu rõ rằng những phiền muộn trong lòng Sở Trọng Củ đã tan biến, và nỗi lòng của cậu cũng vậy.

​Xe tiến vào thị trấn dưới chân núi Kailash. Vì khu danh thắng đang đóng cửa nên lượng xe đổ về đây không nhiều. Đường sá vắng vẻ, chỉ có một hai siêu thị còn mở cửa.

​Điện thoại vệ tinh đã được gửi tới bưu cục, Sở Trọng Củ đi vào trong lấy mã nhận hàng.

​Trình Trục Phong đứng trước kệ hàng tán gẫu với chủ tiệm: “Chú ơi, cho cháu hỏi đường sang huyện Burang còn thông xe không ạ?”

​Ông chủ ngậm điếu thuốc, rít một hơi rồi gật đầu: “Thông chứ, bên đó khách du lịch còn đông lắm, họ tranh thủ đi xem Nhật Chiếu Kim Sơn ở dãy Himalaya, Gurla Mandhata đấy. Chỉ cần không có tuyết là thấy được. Nghe nói năm nay chỉ còn khoảng 7, 8 ngày này là còn xem được thôi, cứ đi thử xem.”

​Trình Trục Phong nói lời cảm ơn rồi bước ra khỏi bưu cục trước.

​Sở Trọng Củ vừa ra tới nơi đã thấy Trình Trục Phong đứng ở cửa, miệng ngậm một viên kẹo m*t, cắn kêu rôm rốp.

​Hôm nay gió không lớn, mặt trời treo lơ lửng giữa tầng không, nhuộm bầu trời thành một màu hồng nhạt. Người lẽ ra phải đang cầm máy ảnh quay phim chụp hình thì lúc này lại chỉ ngửa đầu nhìn trời.

​Thấy Sở Trọng Củ ra, Trình Trục Phong như đã hạ quyết tâm: “Chúng ta sẽ đi huyện Burang.”

“Hả? À, ừ.” Sở Trọng Củ hơi ngớ người, “Sao thế em?”

​Trình Trục Phong hít một hơi thật sâu, cố giữ giọng bình thản: “Huyện Burang là nơi có độ cao thấp nhất trên toàn tuyến Ali.”

​Nói xong, cậu bước về phía xe, lôi máy ảnh ra để che giấu sự ngượng ngùng, cố tỏ ra mình đang rất bận rộn. Cậu giơ máy ảnh lên, nhắm thẳng vào đỉnh Kailash đang ửng hồng và đỉnh Namcha Barwa đối diện.

“……” Sở Trọng Củ đứng lặng tại chỗ, từng câu từng chữ anh đều nghe rõ, nhưng lời của Trình Trục Phong cứ luẩn quẩn mãi trong đầu không thôi.

​Bầu trời bao la lững lờ những tầng mây mỏng, ráng chiều nhuộm thắm sắc màu lên những đám mây ấy, trông chẳng khác gì cảnh hoàng hôn trên suốt dọc đường đi. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, những bông tuyết nhỏ li ti bắt đầu rơi xuống từ tầng không. Ánh hoàng hôn đuổi theo những cánh tuyết, tạo nên một màn mưa tuyết màu hồng tựa như một giấc mộng tan ra.

​Trình Trục Phong ngẩn ngơ một hồi lâu mới sực tỉnh. Cậu tắt máy ảnh, rút điện thoại từ trong túi ra mở livestream, rồi vội vàng đi lấy flycam.

​Cậu quên sạch cả sự ngượng ngùng lúc nãy, hốt hoảng gọi to: “Anh Sở ơi, tuyết rơi dưới nắng! Là mây lửa đó!”

​Sở Trọng Củ thoát khỏi trạng thái sững sờ, vào xe lấy chiếc máy ảnh mà cậu vừa đặt xuống. Anh giơ ống kính lên chụp núi, chụp tuyết, chụp cả bóng hình cậu đang đứng dưới màn tuyết trước ngọn núi thiêng.

​Số người xem livestream tăng vọt một cách chóng mặt:

230… 1000… 4000… 1 vạn… 3 vạn…

Người xem: “Mẹ ơi! Con đang trên tàu điện ngầm mà cứ ngỡ vừa thấy thần tích!”

Người xem: “Cầu mong thân thể khỏe mạnh!”

Người xem: “Cầu nguyện thi cử đỗ đạt!”

Người xem: “May mắn cả năm!”

​Mười lăm phút sau, tuyết bắt đầu rơi thưa dần rồi tạnh hẳn, flycam cũng hạ cánh.

​Trình Trục Phong nhìn những dòng bình luận nhảy liên tục trên màn hình: “Tôi xuống live đây, lần này hơi vội vàng, sau này sẽ có video từ góc quay flycam nhé. Bye bye.”

​Cậu tắt livestream, cũng chẳng buồn kiểm tra số liệu.

​Sự việc bất ngờ này khiến cả hai quên đi sự ngượng ngùng trước đó. Trình Trục Phong nhét điện thoại vào túi, thu dọn flycam cẩn thận.

​Trên vai cậu vương lại một lớp tuyết mỏng, cậu cười cười nhìn Sở Trọng Củ: “Xin lỗi nha, theo bản năng là em lại bật live với bay flycam ngay. Giờ chỉ còn hai đứa mình thôi, ngắm nốt chút dư vị nhé?”

“Không ngắm nữa.”

​Sở Trọng Củ đeo máy ảnh ra sau lưng, nâng mặt cậu lên và đặt vào đó một nụ hôn.

​Nụ hôn ấy diễn ra quá đỗi mượt mà, quá đỗi tự nhiên. Ngay khoảnh khắc môi chạm môi, Trình Trục Phong đã vòng tay ôm lấy cổ anh. Gió lướt qua làn tóc, tuyết rơi đầy trên vai, trên đỉnh đầu hai người.

​Khi môi rời nhau, mặt cả hai đều nhuốm một màu hồng nhạt, giống hệt sắc hoàng hôn vừa rồi.

​Sở Trọng Củ ôm chặt lấy cậu không buông, giọng anh trầm đục: “Phong Phong, cho anh ôm thêm chút nữa, anh…”

​Trình Trục Phong chớp mắt, mím môi: “Vâng… em cũng hơi có ‘phản ứng’ rồi, chuyện thường tình thôi mà.”

​May mà phố xá vắng vẻ, hai người có ôm nhau thế này cũng chẳng sao. Ở nơi cách xa hàng nghìn dặm, mọi thứ đều lạ lẫm, ngoại trừ hai người trong cuộc, sẽ chẳng có ai ghi nhớ ngày hôm nay.

“Phong Phong.” Sở Trọng Củ ngập ngừng định nói gì đó.

“Sao thế anh?” Trình Trục Phong đang ngồi bên ghế phụ ăn vặt, cậu nghiêng tay đưa cho Sở Trọng Củ một miếng.

​Xe vẫn đỗ tại chỗ, Sở Trọng Củ mãi chẳng chịu nổ máy cũng chẳng cử động.

“Lái xe đi chứ.” Trình Trục Phong đỏ mặt nhưng nói năng rất nghiêm túc: “Em có đọc trên mạng rồi, đàn ông ngoài ba mươi đang độ sung sức, chuyện đó là bình thường thôi.”

​Yết hầu Sở Trọng Củ khẽ chuyển động, cuối cùng anh cũng nổ máy, chậm rãi lái đi trên nền tuyết.

“Em vừa tra rồi, ở Burang không có cửa hàng tiện lợi đâu.”

​Một tiếng phanh gấp vang lên giữa đường, Sở Trọng Củ quay đầu nhìn cậu, bất lực: “Trình Trục Phong, anh…”

​Trình Trục Phong lập tức hiểu ra lời mình vừa nói có gây hiểu lầm tai hại, cậu xua tay loạn xạ, không biết giải thích thế nào nên gục mặt xuống hộc chứa đồ:

“Ý em là chúng ta phải đặt hàng online trước mấy thứ nhu yếu phẩm ấy, vì mình sắp đi vào dãy Himalaya mà. Đoạn đường này toàn là quốc lộ thôi, nên tích trữ ít đồ ăn vặt nào không gây nóng trong người ấy, khóe miệng em lở hết cả rồi này.”

“Anh biết rồi.” Sở Trọng Củ điều chỉnh lại nhịp thở, thấy cậu vẫn gục mặt xuống hộc chứa đồ, anh thuận tay vỗ vỗ lưng cậu: “Đừng tự làm mình ngạt thở, ngoan.”

“Để em lái cho, để em lái.” Trình Trục Phong mở cửa xe, để gió lạnh thổi bớt khí nóng trên mặt rồi vòng sang ghế lái: “Em lái xe thì sẽ bình tĩnh lắm.”

“Được.” Sở Trọng Củ thấy mặt cậu đỏ bừng, theo bản năng giơ tay xoa nhẹ bên má nóng hổi: “Bình tĩnh lại đi.”

“Em biết rồi.” Trình Trục Phong không ngước mắt lên, lách qua người anh chui vào ghế lái: “Huyện Burang chắc phải ở lại lâu một chút, em muốn đợi ngắm hoàng hôn trên dãy núi, anh xem cần mua gì thì cứ mua nhé.”

​Sở Trọng Củ nắm chặt điện thoại, ngón tay lơ lửng giữa không trung, thầm nhẩm lại lời cậu vừa nói trong đầu.

“Xem cần mua gì thì mua?”

Trước Tiếp