Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 36
Hai người giơ tay gõ cửa căn nhà gỗ, cánh cửa đóng chặt, bên trong không có bất kỳ tiếng động nào.
“Không có ai sao?” Trình Trục Phong kiễng chân nhìn qua cửa sổ. Đồ đạc bên trong rất đầy đủ, nồi niêu xoong chảo vẫn còn chứa nước và thức ăn, nhìn là biết có người cư trú lâu dài.
Sở Trọng Củ áp tay lên mặt kính, cảm nhận được hơi ấm: “Trong nhà vẫn đang đỏ lửa, giờ này không có ai chắc là họ đi lùa cừu về rồi.”
“Ồ~” Trình Trục Phong gật đầu, quay người lại nhìn phía sau anh, “Anh nói đúng rồi đấy.”
Tiếng động cơ mô tô gầm rú vang vọng khắp cánh đồng tuyết, truyền đến tận căn nhà gỗ. Những con cừu đủ màu sắc tụ hội lại từ phía bình nguyên, một bóng đen nhỏ bé đang chạy băng băng trên mặt tuyết trắng xóa.
”Wow, con chó ngầu quá.” Ánh mắt Trình Trục Phong di chuyển theo chú chó chăn cừu.
“Đúng vậy.”
Người du mục lái chiếc mô tô màu đỏ đi ở cuối đàn cừu, tiếng động cơ thúc giục đàn cừu tiến lên phía trước, còn chú chó chăn cừu to lớn thì dẫn dắt phương hướng cho cả đàn.
Cả hai không ai nói gì nữa, cùng lúc nhấc chiếc máy ảnh đeo trước ngực lên.
Đàn cừu chạy vào trong hàng rào, chú chó chăn cừu đánh hơi thấy mùi người lạ trong gió.
“Gâu!” Con chó chống hai chân trước lên hàng rào, phía sau là đàn cừu đang ồn ào.
Trình Trục Phong lùi lại nửa bước, ngồi thụp xuống, để máy ảnh ngang tầm mắt với con chó.
Thấy cậu ngồi xuống, con chó liền chui tọt từ trong hàng rào ra ngoài. Trình Trục Phong vẫn đang bấm máy liên tục, con chó thì cứ thế lao thẳng về phía ống kính.
Tiếng màn trập vang lên dồn dập, cái đầu chó to đùng lấp đầy màn hình.
“Ê ê ê, chó kìa!” Trình Trục Phong miệng thì la bài hãi nhưng người thì chẳng hề nhúc nhích, vẫn ngồi im tại chỗ.
Sở Trọng Củ vươn tay kéo cậu dậy, chắn ở giữa.
Con chó hếch cái đầu nóng hổi tiến lại gần, dùng mũi ngửi hai người lạ mặt đang ôm cái hộp đen.
“Sao nó không cắn mình nhỉ?” Trình Trục Phong giơ máy ảnh lên đối diện với con chó cao ngang thắt lưng bên cạnh, “Chào nhé, mi là một chú chó rất bảnh trai đấy.”
“…” Sở Trọng Củ liếc nhìn cậu, lùi dần về phía vách tường, “Anh tưởng em không tránh là vì biết nó không cắn người, hóa ra là em đã chuẩn bị sẵn tâm lý để bị cắn à.”
“Không có đâu, em chỉ đang bận sáng tác ‘tác phẩm để đời’ thôi, lỡ có bị cắn mà lên được tin tức thì cũng là để đời mà.” Trình Trục Phong bám vào vai anh, bị đẩy lùi sát tường.
“Em thật là…” Sở Trọng Củ bất lực nhìn cậu, định bảo không an toàn, nhưng lại thấy Trình Trục Phong đang ngửa đầu vặn ống kính chụp tiếp, “Thôi được rồi.”
Người du mục trên xe mô tô không gọi chó về ngay mà đánh giá hai người một lượt rồi hỏi: “Các cậu đến đây làm gì?”
Con chó bên chân rất phối hợp sủa vang một tiếng rồi mới quay lại bên cạnh chủ.
“Mua cừu.” Trình Trục Phong ló đầu ra từ sau vai anh.
Người du mục gật đầu, vỗ vỗ đầu chó rồi chỉ tay vào hàng rào: “Đi đi…”
Con chó quay đầu nhìn chằm chằm Trình Trục Phong, mũi khịt mạnh một cái rồi chui lại vào hàng rào.
“Khá khen cho nhóc con này, thông minh thật đấy.” Trình Trục Phong cảm thán, “Đúng là tổ tiên chọn lọc có khác.”
“Ừ.” Sở Trọng Củ nhìn vệt nước dính trên eo hai người, khẽ nhíu mày, “Cũng không nhỏ đâu, to phết đấy.”
Người du mục nghe hiểu lời hai người, bật cười thành tiếng: “Chó ngốc thôi, con này không cắn người đâu.”
Từng làn hơi trắng bốc lên theo tiếng “be be” của đàn cừu. Khoảng thời gian giữa tiết Tiểu Tuyết và Đại Tuyết chính là lúc các trang trại mổ cừu.
Hai người đến rất đúng lúc, ngày mai là phiên chợ, bản thân trang trại cũng định mổ cừu để mang ra chợ bán, ở đó có sẵn trạm chuyển phát nhanh.
Người du mục chỉ vào đàn cừu hỏi: “Các cậu tự chọn hay để chúng tôi chọn, đều mổ vào sáng mai cả.”
Trình Trục Phong quay sang nhìn Sở Trọng Củ: “Em không chọn đâu, nếu không lúc ăn thấy tội lỗi lắm.”
“Làm phiền các anh chọn giúp.” Sở Trọng Củ gật đầu, mua thêm vài cân nạm cừu rồi hỏi quanh đây có chỗ nào trọ lại không.
Người du mục chỉ vào kho chứa cỏ bên cạnh nhà gỗ, bảo hai người nếu có chăn mền thì có thể ngủ tạm một đêm, sáng mai mổ xong thì đi cùng họ ra chợ luôn.
Trình Trục Phong yêu cầu chỗ ở cực thấp nên gật đầu đồng ý ngay, kết quả là lúc kéo cửa ra liền nhìn thấy mặt đất trơ trọi và đống cỏ khô chất ở góc tường.
“Không ổn rồi, anh Sở ơi.” Trình Trục Phong há hốc mồm, “Gió lùa…”
Sở Trọng Củ dùng tay khép mồm cậu lại: “Nấu cơm trước đã, chúng ta về xe ngủ.”
“À đúng rồi.”
Nồi áp suất và bình gas trên xe được mang ra sử dụng. Trình Trục Phong dựng nồi lên, đặt ở một góc cách xa đống cỏ khô.
Sở Trọng Củ xách nước khoáng vào thì thấy cậu đang tựa lưng vào tường, ống kính máy ảnh hướng về phía cái nồi đang bốc khói, thịt cừu bên trong đang cháy cạnh chảy mỡ xèo xèo.
Căn phòng không có điện, cửa sổ được dán bằng nilon trong suốt, chiếc đèn pin đeo trên đầu cậu là nguồn sáng duy nhất trong phòng.
“Có cần bật đèn không?”
“Dạ không.” Trình Trục Phong lắc đầu, ánh đèn theo động tác của cậu quét qua mắt Sở Trọng Củ, “Anh ngồi đi.”
Không có ghế, họ đành vơ ít cỏ lót dưới mông.
Trình Trục Phong đưa máy ảnh cho Sở Trọng Củ, lấy chiếc đèn pin trong túi ra đeo lên đầu anh: “Nào, anh soi đèn vào trong nồi đi.”
Hai luồng sáng cùng lúc chiếu vào nồi, Trình Trục Phong nhìn anh cầm máy ảnh, điều chỉnh góc độ. Thấy ánh sáng không đủ tập trung, cậu bèn nhích hẳn lại gần cạnh Sở Trọng Củ.
“Vặn núm lấy nét một chút, phóng to hình ảnh lên, môi trường xung quanh lộn xộn quá.”
“Được.” Sở Trọng Củ làm theo lời cậu.
Trên màn hình lúc này chỉ còn lại những miếng thịt cừu đã cháy cạnh giòn rụm, lớp mỡ vàng óng đang sủi những bong bóng nhỏ li ti.
Trình Trục Phong nuốt nước miếng: “Đúng rồi, chính là như thế, nhìn thơm quá, hấp dẫn quá đi.”
“Rõ rồi thưa thầy Trình, phiền thầy xoay ánh sáng sang bên phải một chút.”
Căn phòng rất yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thịt cháy xèo xèo. Trình Trục Phong quay đầu lại, hai luồng sáng đồng thời di chuyển. Cậu vẫn đang mải soi đèn, kết quả là đèn pin trên đầu Sở Trọng Củ lại rọi thẳng vào mặt cậu.
Môi chạm môi, ánh sáng quá chói mắt khiến Trình Trục Phong phải nhắm tịt mắt lại. Trước khi tầm nhìn tối đi, cậu kịp thấy nụ cười trên gương mặt anh.
“…”
“Đừng đỏ mặt chứ anh Sở, chẳng phải anh chủ động sao?” Trình Trục Phong ôm máy ảnh vào lòng, nhìn anh rồi lại nhìn màn hình: “Mới l**m môi anh một cái thôi mà, đừng có ngại.”
Gò má Sở Trọng Củ ửng hồng, tay trái cầm đũa lật thịt trong nồi, tay phải bị Trình Trục Phong nắm lấy đặt lên nút bấm của máy ảnh.
“Anh không tính quay lại cảnh đó đâu.”
“Nhưng em muốn.” Trình Trục Phong nói đầy lý lẽ.
Lúc Sở Trọng Củ hôn tới, ban đầu cậu đờ người ra, nhưng khi phản ứng kịp đã lập tức giật lấy máy ảnh trong tay anh, xoay ngược hướng lại.
Thế là cả tư liệu lẫn cảnh hôn đều được thu vào ống kính. Trình Trục Phong bật âm thanh lên xem đi xem lại hai lần, vẫn còn muốn xem tiếp…
“Ăn đi.” Sở Trọng Củ đưa đũa cho cậu, “Đừng xem nữa, ăn cơm thôi.”
“Ỏ, thẹn thùng kìa.” Trình Trục Phong nhận lấy đũa, đặt máy ảnh sang một bên: “Không sao, em sẽ cắt đoạn đầu, đoạn sau thì lưu riêng một chỗ.”
Ăn xong, Trình Trục Phong ôm máy tính cắt dựng tư liệu thật.
Video từ đầu đến cuối đều là đồ ăn, chủ đề thống nhất toàn là thịt cừu, từ lẩu cừu đến thịt cừu chiên hôm nay, tất cả đều giữ âm thanh gốc: tiếng nước sôi sùng sục, tiếng xèo xèo của chảo chiên, và cả tiếng hai người nhận xét về hương vị.
Cuối video còn chú thích địa chỉ nhà hàng và tên chủ quán để những người đến đây du lịch tham khảo.
Kết quả là bình luận bên dưới đồng loạt kiểu: “Lẩu cừu tôi xin nhận, cừu hầm tôi xin nhận, cơm thịt cừu tôi cũng xin nhận nốt, thịt cừu chiên xin nhận, người chiên thịt cừu tôi cũng xin nhận nốt.”
Trình Trục Phong nhìn bình luận, đưa điện thoại cho anh xem: “Một đám ‘lão nạp’ này cái gì cũng đòi nhận, ngay cả em và anh mà họ cũng muốn thu nạp hết luôn kìa.”
“Phong Phong.” Sở Trọng Củ liếc nhìn cậu một cái, rồi chỉ vào chính mình.
“Thu nạp!”
Trời cao bị màn đêm bao phủ, họ ngồi trong xe, không bật đèn, bao quanh là sự yên bình. Trình Trục Phong quấn chăn điện, hé mở cửa sổ, có thể nghe thấy tiếng “be be” thỉnh thoảng phát ra từ đàn cừu.
Cậu tì cằm lên vô lăng, nhìn Sở Trọng Củ dùng máy ảnh chụp đàn cừu trong đêm.
“Sáng thật đấy.” Anh chụp vài tấm, đưa đến trước mặt Trình Trục Phong: “Thông số có cần sửa gì không?”
“Không cần đâu, khá ổn.” Trình Trục Phong không cử động, lười biếng nói: “Hôm nay trăng rằm ánh sáng đầy đủ, cũng không có mấy hạt nhiễu. Đây là một bức ảnh tốt, nhưng chỉ là tốt thôi.”
“Nếu là bầu trời sao thì liệu nó có trở thành một bức ảnh tuyệt vời không?”
“Sao anh đoán được hay vậy?” Trình Trục Phong mỉm cười, “Hiểu em như vậy, chẳng lẽ anh biết thật đọc tâm à?”
“Đúng vậy.” Sở Trọng Củ thuận theo lời cậu.
“Thế anh đoán xem đồ lót em màu gì?” Trình Trục Phong nhắm mắt lại, cười thầm: “Anh đoán thử xem…”
Dây lưng bị khều nhẹ một cái, Sở Trọng Củ thu tay lại, khoanh tay trước ngực: “Đọc không ra, nhưng giờ thì biết rồi.”
“…” Trình Trục Phong giả vờ bình tĩnh, “Anh ăn gian.”
“Đúng vậy, ăn gian đấy, là bạn trai mà.” Sở Trọng Củ gật đầu.
Trình Trục Phong sực nhớ lại lời mình nói lúc ban ngày: “Vãi thật, anh học nhanh quá đấy, khả năng học hỏi có cần phải mạnh như thế không!”
Sở Trọng Củ nheo mắt nhìn cậu: “Cần chứ.”
Trình Trục Phong thực sự chịu không thấu biểu cảm này của anh, cậu mang theo chút không cam tâm, lôi máy tính ra đặt vào tay Sở Trọng Củ: “Học cho giỏi vào.”
Anh cũng không nói gì nữa, nhìn chằm chằm vào màn hình, trong đầu vang lên câu nói của Trình Trục Phong: “Để khi nào em tra cứu tư liệu xem sao…”
“Tư liệu” đến quá nhanh, Trình Trục Phong nhận ra mình vừa nói cái gì, hoảng loạn liếc nhìn anh một cái rồi giật phắt máy ảnh đi.
“Haha.” Trình Trục Phong cười khan hai tiếng, cố tìm từ chữa thẹn: “Anh cứ học đi, em đi chụp ảnh đây. Trăng hôm nay đẹp quá, không chụp em ngủ không yên.”
Cậu bước xuống xe, từ đây nhìn ra cánh đồng tuyết xa xăm, ánh trăng trải dài ngàn dặm, dấu chân đàn cừu đã sớm biến mất, thay vào đó là ánh bạc lấp lánh như bụi sao.
Xe đậu bên hàng rào, người du mục sợ hai người lạ nên đã xích con chó Ngao Tây Tạng ở giữa chuồng cừu. Trình Trục Phong tựa vào hàng rào, dùng những thanh gỗ nằm ngang làm tiền cảnh.
Một chiếc khung tự nhiên hiện ra trong màn hình. Con chó Ngao nằm ở giữa, đàn cừu tuy tránh xa nó nhưng vẫn dựa dẫm vào sự hiện diện của nó, lững lờ di chuyển và nghỉ ngơi xung quanh.
Con chó Ngao như cảm nhận được ánh mắt của cậu, nó đứng dậy, thân hình to lớn kéo dài một chiếc bóng vạm vỡ dưới ánh trăng.
Khung cảnh định vị ngay khoảnh khắc đó, Trình Trục Phong nhìn màn hình, vô tình thu hoạch được một bộ ảnh chất lượng.
Chụp xong, cậu tựa lưng vào hàng rào, không tắt máy ảnh.
Trên màn hình, bãi tuyết vẫn đang phát sáng, lớp tuyết trắng tinh được ánh trăng nhuộm lên những vệt bạc li ti. Cậu nhìn chằm chằm vào những điểm sáng tựa như kim cương vụn trong màn hình, lặng lẽ thẫn thờ.
Đầu óc trống rỗng, không buồn nghĩ xem mình đã nói gì, không khí lạnh buốt tràn vào phổi, cậu phả ra những làn hơi trắng.
Trình Trục Phong ngẩng đầu nhìn làn khói trắng tan biến trong không trung. Ánh trăng quá sáng khiến những vì sao trở nên thưa thớt, không sánh được với ánh bạc dưới đất. Ngón tay cậu bắt đầu điều chỉnh thông số trên máy ảnh.
Sở Trọng Củ nhìn theo bóng lưng cậu, trên chiếc máy tính trong tay anh đã nhập mật khẩu sai ba lần, màn hình sáng rồi lại tự tắt, cuối cùng vẫn dừng lại ở trang khởi động. Anh thầm thấy may mắn vì Trình Trục Phong thẹn thùng chạy xuống xe, bởi vì anh có thể nghe rõ tiếng tim mình đập rộn ràng trong không gian tĩnh lặng của khoang xe.
May thay, anh rất giỏi kiểm soát cảm xúc, định thần lại rồi ngẩng đầu lên, phát hiện Trình Trục Phong đã quay người lại nhìn anh cười rất ngọt ngào từ bao giờ.
Thấy Sở Trọng Củ ngẩng đầu, Trình Trục Phong ngoắc ngoắc ngón tay với anh, chẳng thèm quan tâm anh có nghe thấy hay không.
“Lại đây.”
“Ừ.” Sở Trọng Củ gật đầu, hít một hơi thật sâu để kìm nén ý muốn lao ngay tới. Anh chậm rãi mở cửa xe, bước đến đứng trước mặt cậu, tự nhiên véo nhẹ lọn tóc mai của cậu.
“Sao thế?”
“Dẫn anh đi xem sao, những ngôi sao băng trên mặt đất.”