Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 34

Trước Tiếp

Chương 34

​Đèn xe đã tắt từ lâu. Trình Trục Phong rướn môi tới trao đi một nụ hôn đầy vẻ thăm dò. Đầu lưỡi cậu tách mở cánh môi vốn đang hé ra của Sở Trọng Củ, nụ hôn ấy thật vụng về nhưng lại quá đỗi chân thành.

​Cậu mở to mắt tự tin quan sát biểu cảm của Sở Trọng Củ. Khi nhìn thấy hàng lông mi của anh khẽ rung động, cậu mới hoảng hốt nhắm mắt lại, hai chóp mũi va vào nhau.

​Sở Trọng Củ cứng đờ người, tay ấn lên bảng điều khiển trung tâm. Anh đã học được cách lấy hơi khi ở trong phòng tắm, nhưng nụ hôn không chút bài bản này của Trình Trục Phong lại khiến trái tim vốn chẳng yên bình của anh càng thêm loạn nhịp.

​Trình Trục Phong ghì chặt vai anh, đến khi học được cách hít thở mới chịu tách ra. Gương mặt cậu đỏ bừng, cổ họng khẽ chuyển động rồi nuốt khan một cái: “Em học được rồi.”

“Giỏi lắm, nhưng lần sau hôn nhau phải nhắm mắt lại.” Sở Trọng Củ dịu dàng nhìn vào mắt cậu, mỉm cười nói: “Ánh mắt em nóng quá.”

​Trình Trục Phong không ngờ mình bị phát hiện, trái tim hẫng đi một nhịp, lắp bắp đáp: “Đẹp… nên em mới thích nhìn.”

“Ừm, cảm ơn em.” Sở Trọng Củ nhìn vành tai đỏ rực của cậu, trên đó có một vết lõm rất nhỏ. Anh đưa tay chạm vào d** tai cậu: “Em xỏ khuyên từ bao giờ thế?”

​Lỗ tai bị anh chạm vào càng trở nên đỏ chót, Trình Trục Phong khẽ rùng mình, lặng lẽ quay mặt về phía kính chắn gió, co chân lên.

“Dân nghệ thuật mà, bạn bè ai cũng xỏ cả.”

“Vậy sao.” Sở Trọng Củ nhìn động tác nhỏ của cậu, mím môi cười: “Chỉ xỏ một bên thôi à?”

“Em trả tiền hai cái, nhưng xỏ xong một cái thấy đau quá nên nhường cái còn lại cho bạn.”

“Cái này mà cũng nhường được sao.” Sở Trọng Củ vê nhẹ lỗ xỏ nhỏ trên d** tai cậu, thành thật nhận xét: “Gợi cảm lắm.”

​Trình Trục Phong mà có thể bốc khói thì lúc này chắc chắn đã biến thành cái ấm nước sôi, đầu tỏa khói nghi ngút.

“Được chứ, tai cậu ta xỏ hơn chục lỗ, nhìn cứ như có thể xé ra theo đường răng cưa vậy.” Trình Trục Phong cúi đầu, nghiêng mặt né tránh: “Anh đừng sờ nữa, em hơi nóng.”

Bác sĩ Sở 32 tuổi điềm nhiên lấy tấm chăn đắp lên người Trình Trục Phong.

“Trẻ trung đúng là tốt thật.”

“…” Trình Trục Phong gục mặt xuống hộc để đồ, cậu hối hận vì lúc nãy ở phòng tắm đã trêu chọc Sở Trọng Củ, nhưng cái miệng thì vẫn không chịu thua: “Anh Sở ơi, người ta bảo đàn ông qua tuổi 25 là coi như 60, có thật không anh?”

​Sở Trọng Củ ngẩn người, không ngờ trong trạng thái này mà Trình Trục Phong vẫn còn tâm trí để khích tướng.

​Anh nhìn cậu chằm chằm, hít sâu một hơi rồi nghiêm túc nói: “Để lát nữa thử xem sao, tìm chỗ nào độ cao thấp một chút…”

“!” Trình Trục Phong hoàn toàn không dám ngẩng đầu lên nữa, cậu từ từ di chuyển rồi gục đầu vào khuỷu tay. Trong lòng thầm nghĩ cần gì phải đi đâu xa, cứ tìm đại cái khách sạn nào gần đây có cung cấp oxy là được.

​Nhưng cậu không dám nói ra miệng.

​Cậu có dự cảm nếu còn khích thêm câu nào nữa thì Sở Trọng Củ sẽ thực sự chứng minh cho cậu thấy đàn ông 32 tuổi có “ổn” hay không ngay lập tức.

​Vẻ mặt Sở Trọng Củ trông vẫn rất bình tĩnh. Anh tựa vào ghế, bật đèn đọc sách trên trần xe, lật mở cuốn lịch trình du lịch.

​Tiếng lật giấy xào xạc vang vọng trong khoang xe. Trình Trục Phong hé một mắt lén nhìn anh. Giữa màn đêm, Sở Trọng Củ nâng cuốn sách dày cộp, chỉ mặc độc một chiếc áo giữ nhiệt cao cổ màu đen. Để tiện cõng cậu, ống tay áo anh được xắn lên đến khuỷu, những đốt ngón tay rõ rệt ấn trên trang sách, chậm rãi lướt đi.

​Một ngọn lửa vô danh lại bùng lên. Trình Trục Phong ôm đầu, mò mẫm lấy điện thoại từ trong túi ra, bật bản nhạc Chú Đại Bi.

“?” Cuốn sách hoàn toàn không đọc vào đầu được nữa, não bộ Sở Trọng Củ trống rỗng. Anh cầm bìa sách, miệng mấp máy vài lần mà không thốt nên lời, cuối cùng chỉ biết bật cười vì tức.

​Tiếng nhạc vang vọng trong xe cho đến khi bản nhạc kết thúc. Trình Trục Phong định phát lần thứ hai thì điện thoại đã bị Sở Trọng Củ giật lấy, tắt phụt.

“Em còn trẻ mà.” Trình Trục Phong lầm bầm, đưa tay muốn lấy lại.

​Sở Trọng Củ mặt không cảm xúc đút điện thoại vào túi mình, vỗ vỗ lên đùi: “Lại đây, để anh giúp em.”

​Trình Trục Phong nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quặc: “Anh Sở, hình như em nghe nhầm?”

​Sở Trọng Củ nhướng mày: “Nghe không rõ sao?”

​Trình Trục Phong lập tức ngồi ngay ngắn lại: “Ha ha, ây da, rõ quá đi chứ, em đùa chút thôi mà. Trời sáng trưng thế này cơ mà.”

​Bên ngoài cửa sổ vẫn là một màn đen kịt, ngay cả vầng trăng cũng trốn biệt vào tầng mây. Tuyết đã ngừng rơi từ bao giờ, gió cũng chẳng buồn thổi, luồng sáng duy nhất lúc này chỉ đậu trên người Sở Trọng Củ.

​Sở Trọng Củ nói: “Những chất liệu tồn tại dưới dạng dấu vết ký ức sẽ thỉnh thoảng dựa vào các tình cảnh mới để tái tổ hợp, hay còn gọi là tái ghi nhớ… Ký ức không phải được hình thành một lần mà là rất nhiều lần. Anh không biết giả thuyết này có đúng hay không, nhưng nếu em thực sự bị mắc kẹt trong cảm xúc cũ, chúng ta có thể thử dùng cái mới để lấp đầy nó.”

“Vả lại, kìm nén lâu quá cũng không tốt cho sức khỏe.”

“Lưu manh giả danh tri thức.” Trình Trục Phong cảm thán: “Anh đáng sợ quá…”

“Anh là bạn trai của em.” Sở Trọng Củ đặt cuốn sách xuống, tỏa ra một khí thế áp đảo đầy mạnh mẽ: “Anh chỉ giúp em thôi, yên tâm đi, chút tự chủ này anh vẫn có.”

​Cậu không ngờ Sở Trọng Củ lại có ánh mắt như vậy, lập tức nhận thua: “Anh Trọng Củ, em không khích anh nữa đâu, anh tha cho em đi.”

​Kèo đấu giữa 32 tuổi và 23 tuổi, gừng già đã thắng sát nút.

Sau khi ​Trình Trục Phong nhận thua thì chẳng dám nghĩ ngợi lung tung nữa, cậu ôm máy tính tập trung chỉnh sửa đống ảnh tích tụ suốt cả tháng trời. Chẳng mấy chốc, một tia sáng đã nhô lên từ đường chân trời.

​Ánh sáng chậm rãi dịch chuyển về phía hai người. Không ai cầm máy ảnh lên, họ chỉ im lặng dùng mắt thường chiêm ngưỡng khoảnh khắc mặt trời màu hồng nhạt từ từ nhô cao.

​Đến khi ánh sáng chói chang tới mức không thể nhìn trực diện được nữa, cậu mới ngáp một cái.

​Sở Trọng Củ cầm lấy máy tính, nhấn Ctrl+S để lưu lại rồi xoa nhẹ ngọn tóc cậu: “Em ngủ đi, để anh lái xe về, tới nơi anh gọi.”

​Trình Trục Phong lắc đầu, tựa vào gối đầu, giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi: “Em không buồn ngủ, một mình anh lái xe chán lắm, để em nói chuyện cho anh vui. Nói mấy chuyện không đâu cũng được, giờ em chẳng muốn động não nữa.”

“Ừ, vậy em tên là gì?” Sở Trọng Củ vặn chìa khóa, đánh xe vào đường lớn.

“…” Trình Trục Phong quay đầu lại, nhìn anh với vẻ không thể tin nổi: “Sao anh không hỏi em xem bạn trai em tên là gì?”

“Ồ, Trình Trục Phong, bạn trai em tên gì?” Sở Trọng Củ khẽ nhấn chân ga.

“…”

​Trong phòng khách sạn chỉ có một chiếc chăn, hai người thản nhiên nằm vào, ôm chặt lấy nhau rồi cùng chìm vào giấc ngủ.

​Tuyết đã được những chiếc xe dọn tuyết gầm rú dọn sạch, mặt đường lộ ra màu sắc nguyên bản của nó.

​Trình Trục Phong nhắm mắt, tay quờ quạng sang bên cạnh nhưng không thấy người đâu. Trong cơn mơ màng, cậu nghe thấy Sở Trọng Củ nói cảnh sát có liên lạc với anh, anh phải đến đồn một chuyến.

​Cậu ngồi dậy, thấy chiếc áo lông vũ và quần áo đã được gấp gọn gàng đặt trên bàn.

​Cậu vắt chiếc áo lông lên vai rồi ngồi bên bậu cửa sổ, cầm điện thoại chụp lại khung cảnh trước mắt.

​Dưới lầu, xe dọn tuyết đang chậm rãi di chuyển trên mặt đường. Làn hơi trắng va chạm với ánh hoàng hôn vàng vọt, dù cực kỳ nhỏ bé vẫn để lại dấu ấn riêng biệt của nó trên mảnh đất này.

​Một đàn cừu tỏa ra hơi nóng băng qua con đường vừa được dọn sạch, thong dong xuất hiện, tiếng chuông “keng keng” vang lên theo từng nhịp chân rồi lại lững thững rời đi.

​Dưới lầu có một bảng hiệu thắp đèn in một dòng chữ Tạng, dòng chữ nhỏ bên dưới ghi: “Tiệm cơm ngon”. Trình Trục Phong suy nghĩ vài giây rồi gửi tin nhắn cho Sở Trọng Củ, bảo cậu xuống lầu mua cơm chiên thịt cừu.

​Vừa mở cửa ra, Sở Trọng Củ đã về đến phòng, anh đang ngồi bên bàn, ống kính máy ảnh hướng thẳng về phía cửa, hướng về phía cậu.

“Chào buổi tối.” Trình Trục Phong nhấc hộp cơm trong tay lên: “Anh có đói không?”

“Chào buổi tối.” Sở Trọng Củ chỉ tay vào máy ảnh: “Anh đang quay ít tư liệu, chân còn đau không?”

​Trình Trục Phong lắc đầu, nhìn cái máy ảnh một cái rồi bước chậm đến trước mặt anh. Cậu đưa tay xoay ống kính máy ảnh trên bàn sang hướng khác, đối diện thẳng với Sở Trọng Củ.

​Ánh mắt cậu đầy vẻ thuần khiết, khóe môi cong lên, cậu cúi người hôn xuống, lúc tách ra còn cố ý phát ra một tiếng “chụt” thật kêu.

​Hôn xong, cậu chẳng nói chẳng rằng xoay máy ảnh về lại phía cửa, xách hộp cơm trong tay quay người đi ra ngoài rồi đẩy cửa bước vào lần nữa.

​Trình Trục Phong mỉm cười nhìn vào ống kính: “Vừa mới ra ngoài mua cơm xong, tiếp theo chúng ta sẽ đi dọc theo cung đường Ali đến núi Kailash, cuối cùng là dãy Himalaya rồi bay về nhà.”

​Không đợi Sở Trọng Củ kịp phản ứng, cậu hỏi luôn: “Có cần quay lại một bản dự phòng không?”

​Thấy anh nhấn nút kết thúc, Trình Trục Phong nghiêng đầu: “Hay là trợ lý Sở cắt bỏ đoạn đầu với đoạn đuôi đi nhé?”

“Ừ.” Sở Trọng Củ đưa tay chạm vào vị trí cậu vừa hôn, tắt máy ảnh rồi cười nói: “Để anh cắt, qua đây ăn cơm trước đã.”

“Dạ!” Trình Trục Phong cười híp mắt gật đầu.

​Mở hộp cơm ra, những lát ớt đỏ rực phủ lên trên lớp thịt cừu thái mỏng đã được tẩm ướp nước sốt bóng lưỡng. Cậu dùng muỗng trộn đều, nước sốt thấm đẫm vào từng hạt cơm.

​Sở Trọng Củ mở bộ muỗng đũa, cầm đôi đũa gỗ “cạch cạch” xoa vào nhau cho hết dằm rồi đưa qua: “Kailash đóng cửa rừng từ ngày 25 tháng 11 rồi, mình còn đi không?”

​Một bên má Trình Trục Phong phồng lên, dù mồm đang bận nhai cũng chẳng ngăn được cậu nói chuyện: “Đã cất công đến tận đây rồi, mình cứ lái xe dạo quanh dưới chân núi xem sao.”

​Sở Trọng Củ dùng đốt ngón tay quệt nhẹ vào cái má đang căng phồng của cậu: “Được.”

​Sáng sớm hôm sau, Trình Trục Phong tự nhiên trèo lên ghế phụ.

​Cung đường Ali vào mùa đông không có nhiều xe cộ. Hai tiếng sau, Trình Trục Phong nhìn thấy trên cánh đồng tuyết hoang vu có một nhóm người đang tụ tập. Họ cũng dựng chân máy, lỉnh kỉnh ống kính dài ngắn chĩa về phía những sinh vật đang di chuyển trên tuyết.

“Có việc làm rồi!” Trình Trục Phong từ cốp xe lôi máy ảnh và chân máy ra: “Đi thôi, xem thử là thứ gì nào.”

​Góc máy chụp động vật trên bình nguyên không cần phải tranh giành, hai người cũng không muốn chen lấn, bèn đỗ xe ở phía sau bên phải của hai chiếc xe khác.

​Trên nền tuyết, những con sóc đất màu nâu vàng đứng thẳng người, há hốc miệng.

“A!” Trình Trục Phong giơ máy ảnh lên, ngồi trong xe cũng đồng thời há miệng làm theo, bắt chước đúng y hệt cái meme kinh điển.

“Cũng giống đấy.” Sở Trọng Củ nhận xét.

“Thường thôi mà, khiêm tốn chút.”

​Trước khi xuống xe, hai người buộc chặt ống quần. Sóc đất không được phép chạm vào mà chỉ có thể đứng từ xa chụp ảnh, bởi chúng mang trên mình mầm bệnh dịch hạch với tỷ lệ tử vong cực cao.

​Trình Trục Phong đeo khẩu trang và đội mũ kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt. Sở Trọng Củ thậm chí còn lấy sẵn bình xịt cồn ra chuẩn bị.

​Cả hai vũ trang đầy đủ, ôm máy ảnh và chân máy leo lên nóc xe.

​Cậu nhìn lũ sóc đất đang ngọ nguậy trên mặt đất, lớp mỡ trên người chúng rung rinh theo từng nhịp bước. Chúng chẳng sợ người nhưng cũng không lại gần, chỉ nhấc vuốt lên nhìn những kẻ xâm nhập từ xa.

“Mấy con này béo ú như xúc xích ấy.” Trình Trục Phong xoay vòng lấy nét, trên màn hình, con sóc đất đang há miệng lộ ra răng cửa, lông trên cổ chia thành từng mảng.

“Đây có phải là kiểu lông múi tỏi không nhỉ, trông cũng sang xịn mịn phết.”

​Sở Trọng Củ ghé sát lại nhìn màn hình của cậu, bất lực nói: “Chắc là nếp nhăn do béo quá thôi.”

“Đúng là lời ác ý làm tổn thương lòng sóc.” Trình Trục Phong liếc anh một cái, vỗ vỗ vai anh: “Không sao, tụi nó không nghe thấy đâu.”

​Sở Trọng Củ thắc mắc: “Chẳng lẽ chê béo như xúc xích thì không làm tổn thương lòng sóc sao?”

​Trình Trục Phong giơ tay vỗ vỗ ngực, đầy vẻ tự hào: “Em không quan tâm đến ánh mắt của tụi nó đâu, không vấn đề gì hết.”

“Ồ… ghê thật…” Sở Trọng Củ phối hợp vỗ tay tán thưởng.

​Đứng trên nóc xe, sau nhiều ngày âm u cuối cùng bầu trời cũng hửng nắng, ánh mặt trời phản chiếu trên mặt tuyết.

​Hai người hạ thấp chân máy xuống, cũng không vội vã lên đường mà sóng vai ngồi lại trên nóc xe.

​Sở Trọng Củ xoay ball head trên chân máy, bảo: “Phong Phong, nhìn bên này này.”

​Trong màn hình hiện ra hai cái đầu vuông vức, đang nheo mắt quan sát lũ sóc đất béo tròn như hình trụ dưới đất.

“Hửm?” Trình Trục Phong tựa vào vai anh, ghé đầu xem thử: “Em định nói lời ác ý làm tổn thương lòng cáo, có được không?”

“Em cứ nói đi.” Sở Trọng Củ thản nhiên đáp: “Mắt tụi nó nhỏ quá, ánh mắt không đủ sức tấn công em đâu.”

“…” Trình Trục Phong chớp chớp mắt, nắm lấy tay anh: “Anh Sở à, cái miệng của anh cũng độc quá rồi đấy.”

Trước Tiếp