Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 31
Họ đã ở lại hồ Siling gần một tháng.
Nếu theo đúng kế hoạch ban đầu, đáng lẽ sau một tháng cả hai đã phải rời khỏi Khương Đường và đi được hơn nửa vòng đại hành trình Ali.
Nhưng suốt 30 ngày qua, hôm nào trời chưa sáng họ cũng ra ngoài, tối mịt mới về khách sạn, gần như toàn bộ thời gian đều túc trực bên các hồ nước khác nhau. Cho đến đúng ngày Tiểu Tuyết vào tháng 11 Trình Trục Phong mới nhìn theo đàn chim di cư cuối cùng bay ngang qua mặt hồ.
“Cuối cùng đợt di cư cũng kết thúc rồi.” Trình Trục Phong vừa đỡ lấy máy ảnh vừa thu chân máy. Thẻ nhớ của cậu đã đầy nhóc, ngay cả ổ cứng máy tính cũng hiện cảnh báo đỏ lừ.
“Bộ ảnh vẫn còn thiếu hai tấm nữa…” Sở Trọng Củ ngồi trên mặt đất nhìn Trình Trục Phong thu dọn đồ đạc. Thẻ nhớ của anh cũng đã tuyên bố sập tiệm từ hôm qua.
“Chụp thêm cái gì bây giờ nhỉ?” Trình Trục Phong mặc rất dày, cậu đưa máy ảnh vào tay Sở Trọng Củ.
Trong nửa tháng này, ngoài chụp chim họ còn chụp tất cả các sinh vật xung quanh. Từ những con cáo Tây Tạng mặt vuông vức, lũ “quà vặt” của thảo nguyên như thỏ cộc, cho đến loài cá tầm dưới nước. Theo lời Trình Trục Phong thì đến cả một bãi phân trên đất hai người họ cũng chẳng nỡ bỏ qua.
Bộ ảnh đã tăng thêm hai tấm, lần lượt là cảnh thỏ cộc trên đồng tuyết và gia đình cáo Tây Tạng đang thò đầu ra khỏi hang.
Sở Trọng Củ đứng dậy: “Cứ lên đường đã, vừa đi vừa nghĩ.”
Trình Trục Phong bước lên phía trước hai bước rồi ngả lưng nằm xuống nền tuyết, nhìn lên bầu trời âm u trên đỉnh đầu: “Tuyết lớn thật đấy.”
Sau tiết Tiểu Tuyết, thời tiết ngày càng lạnh. Trình Trục Phong đeo khăn che mặt, chỉ để lộ đôi mắt với hàng lông mi đọng đầy sương trắng.
Sở Trọng Củ nhìn Trình Trục Phong đang nằm trên tuyết, khuôn mặt lấm tấm những giọt nước, anh cúi đầu nói: “Lên xe thôi, chúng ta đến Cải Tắc tìm khách sạn nào không có gió lùa mà ngủ.”
“Mấy ngày nay đến nằm mơ em cũng sợ mình lỡ chen lấn làm anh ngã xuống giường.” Trình Trục Phong nằm ngửa đầu, kéo khăn che mặt xuống để lộ một nụ cười: “Hì hì, lưng anh còn đau không?”
Khách sạn duy nhất còn mở cửa chỉ có những căn phòng nhỏ với chiếc giường đơn vừa bị gió lùa vừa chật chội. Trình Trục Phong định kê hai giường lại với nhau nhưng cái tủ đầu giường ở giữa lại bị đóng đinh chết xuống sàn.
Hai người đã phải chen chúc nhau suốt nửa tháng. Cho đến đúng ngày Lập Đông, Trình Trục Phong lôi từ cốp xe ra một bình rượu thanh mai để nhâm nhi cùng anh. Lúc ngủ không để ý, cậu xoay người một cái liền đẩy Sở Trọng Củ đang nằm ngoài rìa giường rơi thẳng xuống đất.
“Hết đau từ lâu rồi, đi thôi.” Sở Trọng Củ đưa tay về phía cậu.
“Vâng.” Trình Trục Phong nắm lấy tay anh, bật dậy như cá chép quẫy đuôi, rũ sạch tuyết trên người rồi nhanh chân nhảy lên ghế lái.
Từ hồ Siling đến Cải Tắc hơn 500 cây số, tuyết phủ trắng xóa mặt đường, trong xe bật sưởi ấm sực.
“Anh sửa ảnh đi rồi gom vào bộ sưu tập gửi cho biên tập luôn, chúng ta phải dọn bớt bộ nhớ thôi.”
“Được.” Sở Trọng Củ đỡ lấy máy tính, “Để anh tiện tay dựng luôn đoạn video.”
Trình Trục Phong nhìn con đường phía trước, yên tâm gật đầu.
Tay nghề chụp ảnh của Sở Trọng Củ ngày càng lên tay. Anh đã thoát khỏi thời kỳ “bảo hộ tân thủ” lúc trồi lúc sụt với vài tấm ảnh xuất thần ngẫu nhiên để trở thành một nhiếp ảnh gia có phong độ cực kỳ ổn định.
Chiếc xe lao nhanh trên đường quốc lộ, những bông tuyết đập vào cửa kính chưa kịp tan đã bị gió cuốn phăng đi. Cao nguyên bằng phẳng nối liền với cánh đồng tuyết vô tận, chẳng thể phân định được ranh giới bằng mắt thường.
Điện thoại của cả hai liên tục hiện cảnh báo không khí lạnh và bão tuyết, nhiệt độ đêm nay có thể xuống tới -35 độ. Khi còn cách Cải Tắc khoảng 120 km, mặt trời đã dần khuất bóng.
“Tầm nhìn kém quá.” Trình Trục Phong nắm chặt vô lăng, đôi mày hơi nhíu lại, “Em phải nghỉ một lát cho mắt dịu lại đã.”
“Được.” Sở Trọng Củ gật đầu, “Để anh lái cho.”
“Khỏi đi anh.” Trình Trục Phong lắc đầu. Trước khi lên xe cậu đã lường trước đường xá sẽ rất tệ nên hoàn toàn không có ý định để Sở Trọng Củ cầm lái.
Trình Trục Phong dứt khoát lái xe chệch khỏi mặt đường chính, tựa vào ghế nhắm mắt lại.
Bên tai vang lên tiếng sột soạt, Trình Trục Phong hé mắt nhìn, thấy Sở Trọng Củ đã cất máy tính sang bên, đang cầm khăn ướt lau tay.
“Hửm?” Trình Trục Phong lại nhắm mắt.
“Uống nước đi.” Sở Trọng Củ vặn nắp bình, rót một ly đưa cho cậu.
“Em không khát, đợi đến nơi rồi uống.” Trình Trục Phong lắc đầu, ngay sau đó đầu mũi ngửi thấy mùi quýt thoang thoảng, môi chạm vào một thứ gì đó mát lạnh.
“Há miệng ra.” Sở Trọng Củ bóc quýt, “Ăn cho tỉnh táo.”
Trình Trục Phong thuận thế cắn lấy, miếng quýt không hề ngọt mà ngược lại rất chua, làm khoang miệng cậu không ngừng tiết nước bọt: “Ngọt lắm, anh nếm thử xem.”
“Chua lắm.” Sở Trọng Củ mặt không đổi sắc, lại lấy một quả khác bóc ra đặt vào lòng bàn tay cậu, “Quả này mới ngọt này.”
Trình Trục Phong bán tín bán nghi, bẻ một múi bỏ vào miệng.
“Ngọt lắm, sao anh biết hay vậy?”
“Thì dùng miệng nếm thôi.”
“Thật thà quá nhỉ…” Cậu nhìn thấy Sở Trọng Củ nếm thử một múi rồi ăn nốt phần còn lại của quả chua lúc nãy, chẳng cần hỏi cũng rõ câu trả lời.
Trình Trục Phong ngẩn người, giật lấy quả quýt trong tay anh: “Kìa anh Sở, em có phải trẻ con đâu. Nếu chỉ muốn ăn đồ ngọt thì em ăn kẹo cho rồi.”
“Được.” Sở Trọng Củ đặt vào tay cậu một quả nguyên vẹn.
Trình Trục Phong nuốt nước miếng, ném vào miệng, biểu cảm lập tức méo xệch vì chua: “Em không ăn nữa đâu, quả quýt này mười phần thì chua cả mười rồi.”
Sở Trọng Củ mỉm cười đưa quả quýt đã khuyết một múi lúc nãy qua: “Ăn miếng này cho át vị đi.”
“…”
Mùi quýt thanh mát lấp đầy khoang xe, Trình Trục Phong bắt đầu lái xe trở lại đường lộ.
Tình trạng đường xá ngày càng tệ, Trình Trục Phong xốc lại tinh thần quan sát mặt đường, duy trì tốc độ ở mức 40 km/h. Con đường vắng tanh không bóng người, cậu trấn tĩnh lại, kiểm tra kim xăng và áp suất lốp, mọi thứ vẫn bình thường.
Sở Trọng Củ cất máy tính vào cốp sau, xoay người đóng nắp thùng đồ: “Đừng căng thẳng, kỹ thuật lái xe của em tốt hơn anh nhiều.”
“Loại đường xá thế này em cũng không lái nhiều.” Trình Trục Phong nắm chặt vô lăng, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Sở Trọng Củ cười nhẹ: “Dù sao hai người vẫn tốt hơn lái một mình chứ?”
“Em nói thật lòng được không?” Trình Trục Phong do dự nửa giây.
“Dĩ nhiên rồi.”
“Không được giận đâu đấy.”
“Không giận.” Sở Trọng Củ cười, “Cứ yên tâm.”
Trình Trục Phong dừng một chút rồi nói: “Cũng không hẳn là tốt hơn. Nếu em lái xe một mình thì thấy cũng bình thường thôi. Trước đây em nói với anh chuyện ‘dắt theo cả nhà’ là đùa thôi, nhưng giờ có cả hai đứa mình, áp lực thực sự hơi lớn, đúng kiểu dắt theo cả nhà…”
Sở Trọng Củ nhìn qua gương chiếu hậu, thấy quần áo của hai người chồng lên nhau và đồ dùng cá nhân đặt cạnh nhau.
Trên quốc lộ G317, ngoại trừ con đường dưới chân ra thì chẳng còn dấu vết nào của con người. Tuyết trên cung Ali như muốn tấn công mọi sinh linh, chúng bị gió cuốn đi, toan tính nuốt chửng tất cả những công trình, con đường, xe cộ và con người vốn không thuộc về nơi này.
Tiếng gió đập vào cửa kính, va vào thân xe, từng nhịp từng nhịp như gõ vào lồng ngực anh.
Sở Trọng Củ không biết phải giải thích thế nào, lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng. Thú thật khi nghe Trình Trục Phong nói vậy, phản ứng đầu tiên của anh là muốn cười, vì quá đỗi hạnh phúc, niềm vui sướng ấy cứ trào dâng từ tận đáy lòng.
Nhưng anh không dám cười. Về chuyện tình cảm anh vốn chẳng có kinh nghiệm, vả lại trong môi trường áp lực cao, con người thường không đủ khả năng để suy ngẫm xem tình yêu là gì. Mà Sở Trọng Củ thì tình cờ lại luôn sống trong áp lực như thế, bốn người bạn cùng phòng đại học của anh đều là sinh viên y khoa.
Năm nào cuối kỳ cũng căng thẳng như thi đại học, cả ngày ôm sách ngoài giờ lên lớp thì là ở thư viện. Người bạn cùng phòng duy nhất yêu đương thì đối phương cũng là dân ngành y.
Sở Trọng Củ từng nhìn cậu ta yêu đương, mỗi ngày mở mắt ra là nắm tay nhau đến thư viện, tìm một cái bàn ngồi đối diện, vừa học thuộc lòng nội khoa mà vẫn có thể mỉm cười ngọt ngào. Lúc đó anh thấy chuyện này thật đáng sợ, nhưng giờ thì anh đã hiểu rồi.
“Sao lại là dắt theo cả nhà?” Sở Trọng Củ nghe thấy giọng mình vang lên.
Trình Trục Phong bị câu hỏi làm cho ngẩn người: “Để em nghĩ xem…”
Cậu nhìn chằm chằm lộ trình phía trước. Qua kính chắn gió, tầm nhìn chưa đầy 20m, thế giới trong cơn bão tuyết nhòa đi một mảnh trắng xóa. Điện thoại từ lâu đã mất tín hiệu, chỉ còn bản đồ ngoại tuyến là vẫn đang thông báo.
Xung quanh sớm đã là một vùng hoang vu. Mà nói là hoang vu cũng không đúng, phải nói rằng đây mới chính là diện mạo nguyên bản của tự nhiên. Di chuyển trên con đường do con người khai phá từ thiên nhiên, lúc này họ thật nhỏ bé, và chỉ có nhau.
“Giống như từ trò chơi offline một người chơi biến thành game online hai người ấy, kiểu hai con khỉ bị buộc chung một sợi dây trên ván nhảy, sống chết có nhau.”
Sau khi thốt ra bốn chữ cuối cùng, trái tim đang hoảng loạn của Trình Trục Phong bỗng trở nên bình lặng. Cậu khẽ cười: “Thậm chí em đang nghĩ là anh nên cầm máy ảnh lên, mở cửa sổ ra để tuyết bay vào, rồi quay lại tất cả những cảnh này. Đúng là điên thật rồi.”
Sở Trọng Củ ngước mắt nhìn cậu, tay đã nắm chặt điện thoại từ lúc nào. Anh không lên tiếng, chỉ lặp lại một câu: “Đúng là điên thật.”
“Không điên đâu.” Anh bật chế độ quay phim, hướng ống kính về phía Trình Trục Phong. Chiếc xe cán qua sỏi đá hơi xóc nảy khiến khung hình rung động theo.
“Muốn mở cửa sổ không?”
“Có chứ! Để em giảm tốc độ xuống.” Trình Trục Phong giữ chắc vô lăng, lái xe vào vùng đất bằng phẳng bên cạnh.
Cậu từ từ nhấn phanh. Trong thời tiết thế này phanh gấp rất dễ bị lật xe.
Trình Trục Phong mặc lại áo lông vũ, nhận lấy điện thoại từ tay Sở Trọng Củ rồi hướng ra ngoài cửa sổ.
“Mở cửa nhé.” Sở Trọng Củ ấn nút điều khiển.
Lớp kính từ từ hạ xuống, những bông tuyết vốn bị ngăn cách bên ngoài lập tức ùa mạnh vào khoang xe, cứa vào mặt hai người sắc như lưỡi dao.
Luồng không khí loãng của cao nguyên mang theo cái lạnh thấu xương, cuốn sạch hơi ấm và oxy trong xe. Ngôn từ đơn độc vốn chẳng thể miêu tả hết sự bao la của vùng đất này, nhưng tiếng gió rít bên tai như đang gào thét: Mùa đông giá rét đã thực sự đến rồi.
Trình Trục Phong giơ điện thoại, giữa cơn cuồng phong ấy, cậu xoay ống kính lại: “Đây là… Quốc lộ 317 Tây Tạng!”
Cậu kéo Sở Trọng Củ cùng vào khung hình, trên người cả hai đều phủ đầy tuyết trắng. Chỉ vẻn vẹn mười mấy giây, Trình Trục Phong hét xong liền lập tức đóng cửa sổ lại.
Ống kính và máy ảnh trong xe đều được cất kỹ trong hộp chống ẩm, chỉ còn chiếc Nikon đặt ở trên cùng là dính chút tuyết.
“Tuyết lớn quá, lạnh thật đấy.” Trình Trục Phong cười rạng rỡ.
Sở Trọng Củ rút khăn giấy lau đi những giọt nước vương trên người cậu: “Lạnh thật, không mở cửa thì thật sự không cảm nhận rõ được.”
“Đã quá!”
“Ừ, đã thật.” Sở Trọng Củ không kìm nén cảm xúc nữa, cười theo cậu: “Điên thật mà.”
Trình Trục Phong cầm chiếc Nikon lên lau sơ bằng giấy, sau đó hướng về phía Sở Trọng Củ nhấn nút chụp.
Sở Trọng Củ thuận tay đón lấy máy, dựa vào các thông số trên màn hình để chụp lại cho cậu một tấm.
“Đẹp trai quá.”
“Anh cũng thế.”
Họ nhìn nhau, đều thấy hình bóng mình phản chiếu trong mắt đối phương.
Trình Trục Phong trấn tĩnh lại cảm xúc, cổ họng hơi chuyển động: “Đợi lái ra khỏi đoạn này, em có chuyện muốn nói với anh. Ở đây không được, em sợ mình kích động quá không lái xe nổi, nguy hiểm lắm.”
Sở Trọng Củ gật đầu, dùng đầu ngón tay lau đi giọt nước trên mặt cậu: “Được, không gấp, cứ từ từ mà lái, anh chờ ở ngay bên cạnh đây. Anh cũng có chuyện muốn nói với em, em cũng đợi chút nhé.”
“Em biết rồi.”
Trình Trục Phong bật điều hòa mức lớn nhất, luồng hơi nóng nhanh chóng xua tan cái lạnh. Cậu không nhìn Sở Trọng Củ nữa, cậu biết mình chưa đủ chín chắn đến thế.
Chỉ cần nhìn thêm một cái nữa thôi, cậu sẽ không nhịn được mà hỏi ngay: “Em thích anh, còn anh thì sao?” Nhưng trên con đường bão tuyết này thì không được, quá nguy hiểm.
Trình Trục Phong cũng biết về hiệu ứng cầu treo, cậu muốn thổ lộ với Sở Trọng Củ ở một nơi an toàn. Cậu không muốn anh nghĩ rằng sự rung động của mình chỉ là phản ứng sinh lý sinh ra từ hoàn cảnh k*ch th*ch.
Cậu cũng không hy vọng anh đồng ý lời tỏ tình chỉ vì bầu không khí lúc này, mà phải là vì “Mình thích cậu ấy”
Trạng thái của Trình Trục Phong rất tốt, cậu giữ chắc vô lăng, không để tâm trí vướng bận chuyện vừa rồi nữa, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: “Lái chậm thôi, phải thật vững vàng, còn 20 cây số nữa là đến nơi rồi.”
Ngoại truyện nhỏ: Chuyện sủi cảo ngày Đông Chí
Ngày Đông Chí
Trình Trục Phong: Cán cán cán ~ Em luộc sủi cảo chỉ mất đúng 7 giây thôi!
Sở Trọng Củ: ? Sao lại thế?
(Nồi áp suất dưới cốp xe xuất hiện vô cùng hào nhoáng! Teng teng ~)
Sủi cảo vừa vào nồi, Trình Trục Phong bắt đầu đếm ngược: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7.
Ra lò!
Sở Trọng Củ: “Lợi hại quá.”
Trình Trục Phong: Yes!
[Cố lên][Cố lên][Cố lên]