Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 28
“Được.”
Sở Trọng Củ cầm máy ảnh chụp vài tấm, thấy Trình Trục Phong đang mím chặt môi, anh liền cất máy vào lại trong xe rồi đi về phía cậu.
“Hiệu ứng không ưng ý à?” Sở Trọng Củ hỏi.
“Bối cảnh bị cứng quá.” Trình Trục Phong gật đầu, suy nghĩ một lát rồi nói: “Anh Sở, anh xem tìm cái xẻng giúp em, em muốn hất tuyết lên người họ…”
Sự tương phản giữa băng và mặt nước vốn dĩ đã rất tuyệt, nhưng chính vì sự hoàn hảo quá mức đó lại làm mất đi cảm giác chân thực.
Sở Trọng Củ định nói liệu làm thế có ổn không thì đã thấy Trình Trục Phong chạy tót đến bên cạnh Nhạc Dữu Khuynh.
Giọng Trình Trục Phong vô cùng khí thế, hỏi một cách rất thản nhiên: “Chị Dữu Khuynh, chị thả lỏng một chút, tựa đầu vào vai anh Khương đi ạ. Lát nữa em định hất ít tuyết lên người hai người, có được không?”
Nhạc Dữu Khuynh ngẩn người, nở một nụ cười khổ.
“Lạnh lắm…” Khương Qua ôm lấy Nhạc Dữu Khuynh, nói chuyện mà răng va vào nhau lập cập, “Anh mới vừa kết hôn, vẫn còn muốn sống sót để về tổ chức đám cưới đấy.”
Trình Trục Phong sực nhận ra: “Vậy hất ở phía sau hai người nhé?”
Nhạc Dữu Khuynh cắn răng, lắc đầu: “Ảnh cưới đời người chụp có một lần thôi, cứ hất lên người đi.”
Trình Trục Phong chạy ngược về chỗ Sở Trọng Củ, dặn: “Hất lên người luôn nha anh, chúng ta cố gắng một phát ăn ngay.”
Gió lạnh cuốn theo những tinh thể băng như muốn tấn công tất cả những người có mặt tại đó.
“Chị Dữu Khuynh, chị nhắm mắt lại nhé, em hô đến 3 chị mới mở mắt ra.” Trình Trục Phong nheo mắt, giơ máy ảnh lên, “Anh Khương, tay anh ôm lấy eo chị Dữu Khuynh, đúng đúng, cứ thế, đừng run, anh cố chịu đựng một tí.”
Sở Trọng Củ nghe thấy câu này thì buồn cười, bắt người ta thách thức giới hạn chịu đựng của cơ thể mà lại bảo người ta “chịu đựng một tí”.
Xác định xong góc máy, Trình Trục Phong ra hiệu cho Sở Trọng Củ.
Sở Trọng Củ cầm chắc cái xẻng chuyên dùng để đào bánh xe khi bị lún, gật đầu với cậu.
Cậu hít sâu một hơi, hô lớn: “Chuẩn bị xong chưa, 1, 2, 3!”
Tay cậu đã sớm nhấn nút chụp liên tục, tuyết bị hất tung lên cao, bay về phía Nhạc Dữu Khuynh. Cùng lúc đó, một luồng gió từ xa thổi tới, cuốn lấy khăn voan đội đầu khiến nó tung bay, nở rộ bên bờ hồ.
Trình Trục Phong khẽ di chuyển ống kính, hô tiếp: “Anh Khương, cúi đầu xuống hôn vào mắt chị Dữu Khuynh đi!”
Gấu váy của cô đã dính nước hồ Namtso và sớm kết thành băng, trông cô tựa như một bức tượng điêu khắc đang dần được giải phong ấn.
Sở Trọng Củ lại xúc thêm tuyết hất lên không trung, những bông tuyết lả tả rơi xuống.
Tuyết không chỉ rơi trên người họ mà còn rơi xuống mặt hồ. Đàn hải âu bị giật mình tung cánh, bay ngang qua sau lưng cả hai, ống kính của Trình Trục Phong cũng di chuyển nhịp nhàng theo cánh chim hải âu.
Rõ ràng đàn hải âu đã bay khuất khỏi tầm mắt của vợ chồng Nhạc Dữu Khuynh, nhưng Trình Trục Phong vẫn không dừng lại, ống kính của cậu cuối cùng dừng chân tại chỗ Sở Trọng Củ.
Trong khung hình, Sở Trọng Củ một tay cầm xẻng, những bông tuyết vương trên bờ vai, mái tóc, ngay cả hơi thở anh phả ra cũng hiện rõ hình khối trong không gian.
Sở Trọng Củ phát hiện Trình Trục Phong đang chụp mình, liền âm thầm ưỡn thẳng lưng, gồng nhẹ cánh tay.
Chụp xong đợt này, Nhạc Dữu Khuynh và Khương Qua quay lại xe để thay bộ váy tiếp theo, sẵn tiện dặm lại lớp trang điểm.
Trương Lân định tiến tới xem ảnh, nhưng thấy trong xe đã chật đến nỗi không còn chỗ ngồi, chị xua tay: “Hai đứa tận hưởng thế giới hai người tốt đấy, gửi ảnh qua đây cho chị, để chị đưa Dữu Khuynh xem.”
“Tuân lệnh.” Trình Trục Phong cắm thẻ nhớ vào, tay múa một đường trong không trung: “Vút~ Chị Lân ơi, ảnh bay qua máy chị rồi đấy.”
Trương Lân quay về xe việt dã, hai người nhìn nhau, Trình Trục Phong đưa ảnh cho Sở Trọng Củ xem.
“Cái xẻng tuyết phía sau anh đỉnh quá đi! Quá tuyệt vời luôn!” Cậu đặt máy tính lên đùi, nghiêng màn hình về phía anh: “Vị thần quản lý xẻng sắt đây rồi.”
“Hửm? Ví von kiểu gì vậy.” Ánh mắt Sở Trọng Củ không nhìn vào màn hình mà dán chặt lên khuôn mặt Trình Trục Phong. Anh giơ tay chạm nhẹ một cái, cảm giác mềm mại và ấm nóng truyền đến.
Trình Trục Phong ngơ ngác nhìn anh.
Chạm xong chính Sở Trọng Củ cũng thấy giật mình. Anh giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, vặn nắp bình giữ nhiệt đưa vào tay cậu: “Không sốt, em uống chút nước đi.”
“À, vâng.” Trình Trục Phong dùng cả hai tay đón lấy bình nước, “Anh tự xem đi nhé.”
Sở Trọng Củ rê chuột lên xuống, màn hình hiện ra những tấm ảnh của chính anh.
“Đây là…” Sở Trọng Củ biết rõ còn hỏi.
“Là anh chứ ai, tự mình không nhận ra mình à? Tại em thấy đẹp nên mới chụp thôi.” Trình Trục Phong bưng nước uống ừng ực, càng uống càng thấy người nóng lên.
Sở Trọng Củ thấy cậu làm chuyện này một cách đường đường chính chính, cũng rút điện thoại ra nhắm vào cậu chụp một tấm.
“Ơ?” Trình Trục Phong nhìn chằm chằm vào điện thoại.
“Tại anh thấy đẹp nên mới chụp thôi.”
Trình Trục Phong bị chính lời mình chặn họng, không chịu thua kém liền giơ điện thoại lên, dùng cách chụp ảnh đôi để phản công một cách trẻ con.
Chụp xong, cậu lập tức mở cửa chạy xuống xe: “Em đi hỏi xem chị Dữu Khuynh thay đồ xong chưa.”
Sở Trọng Củ nhìn theo bóng lưng cậu, khẽ xoa đầu ngón tay đang nóng ran.
Trời bắt đầu đổ tuyết, Trình Trục Phong nhìn mấy bộ đồ còn lại của Nhạc Dữu Khuynh mà hít một ngụm khí lạnh.
Nhìn thôi đã thấy rét run, Trương Lân vỗ vai cậu, bảo rằng để mặc được đống đồ này Nhạc Dữu Khuynh đã phải ăn kiêng kết hợp tập luyện để giảm tận 7,5 kg, nên nhất định phải chụp cho thật đẹp.
Trình Trục Phong trịnh trọng gật đầu hứa chắc chắn, cậu sẽ đem hết những gì học được trong suốt 23 năm qua ra để dốc sức.
Nhạc Dữu Khuynh đã từng chụp rất nhiều bộ ảnh đơn nên không cần hướng dẫn tạo dáng quá nhiều, Trình Trục Phong chỉ cần làm một chiếc máy ảnh có gu thẩm mỹ là đủ.
Cậu giơ máy lên, vừa bấm nút chụp vừa hò hét cổ vũ nhiệt tình: “Đẹp quá, chị Dữu Khuynh xinh xuất sắc luôn, đúng rồi cứ như thế, wow!”
Nhạc Dữu Khuynh bị cậu khen đến mức ngại ngùng, Trình Trục Phong rất nghiêm túc nói: Con gái khi chụp ảnh là phải được tiếp thêm tinh thần như vậy, quan trọng hơn là vì chị thật sự rất đẹp.
Sở Trọng Củ đứng bên cạnh im lặng cùng Khương Qua. Khương Qua ôm túi sưởi, tranh thủ lúc nghỉ giữa giờ chạy lên đưa cho vợ.
“Vợ ơi anh hơi ghen đấy.” Khương Qua nắm tay Nhạc Dữu Khuynh giúp cô sưởi ấm, “Em xem cái cậu nhóc kia nhìn qua ống kính thâm tình chưa kìa, chụp xong em còn yêu anh không đấy?”
Nhạc Dữu Khuynh cười đến ngả nghiêng, hôn một cái chóc lên mặt Khương Qua: “Yêu anh nhất!”
Trình Trục Phong ghé lại gần xem Sở Trọng Củ, thấy anh đang ngẩn ngơ: “Anh nghĩ gì thế, bị gió lạnh thổi đến ngốc luôn rồi à?”
“Không, tại mồm mép em ngọt quá.” Sở Trọng Củ nhìn Trình Trục Phong, khẽ lắc đầu.
“Chị em dạy đấy.” Trình Trục Phong nghiêng đầu nhìn anh cười cười, “Anh Sở, anh đẹp trai quá à, chờ sau này em có tiền sẽ bỏ vốn mời anh làm người mẫu riêng.”
Trương Lân đứng giữa bốn người, hết nhìn bên trái lại ngó bên phải, quấn chặt khăn quàng cổ: “Vợ chồng son người ta mặn nồng thì thôi đi, hai đứa bây còn góp vui cái gì, định bắt nạt chị không mang chồng theo à?”
Lời này vừa thốt ra, Trình Trục Phong “ha ha” hai tiếng, cậu lén nhìn Sở Trọng Củ, thấy sắc mặt anh không đổi mới thở phào nhẹ nhõm.
Cậu quay đầu hỏi: “Chị Dữu Khuynh, hay là mình chụp luôn bộ đồ cưới phong cách Tây Tạng cuối cùng hôm nay đi, lát nữa mặt trời lặn sẽ có ánh hoàng hôn đẹp lắm.”
Hôm qua tuyết rơi cả đêm, kết quả hôm nay lại trời quang mây tạnh.
Đợi đến khi mặt trời lặn xuống lưng chừng núi, Trình Trục Phong điều chỉnh khẩu độ còn Sở Trọng Củ cầm đèn hỗ trợ, cậu chụp trước vài tấm. Ánh hoàng hôn chiếu thẳng vào hai người, phía sau là dãy núi Tanggula trập trùng bất tận.
Cơn gió lạnh buốt thổi từ mặt hồ tới, Trình Trục Phong ôm máy ảnh: “Lái xe đi, mình chụp một tấm toàn cảnh từ xa.”
“Đi thôi.”
Trình Trục Phong leo lên ghế phụ, mở cửa sổ trời, sực nhớ đến lời Sở Trọng Củ nói hôm qua, cậu hơi do dự: “Anh Sở, anh giữ em tí nhé, em muốn rướn người lên cửa sổ trời.”
“Được.” Sở Trọng Củ khởi động xe, một tay vòng qua ôm chặt lấy eo cậu.
“Em bảo dừng thì anh dừng nhé.”
“Anh biết rồi.”
Chiếc xe xóc nảy dữ dội trên con đường rải sỏi. Sở Trọng Củ cảm nhận được phần thắt lưng của Trình Trục Phong đang gồng cứng dưới lòng bàn tay mình. Cả người cậu như muốn bay ra khỏi cửa sổ trời theo quán tính. Anh siết chặt thêm lực, ôm trọn cậu vào vòng tay mình.
Trình Trục Phong xoay vòng lấy nét, nhắm thẳng vào cặp đôi đang đứng dưới ráng chiều: “Dừng xe!”
Chiếc xe phanh gấp, Trình Trục Phong không kịp trụ vững chân, cả khuôn mặt dán sát vào khung ngắm máy ảnh.
Tiếng màn trập vang lên liên hồi, ghi lại hình ảnh đôi tình nhân đứng giữa ánh hoàng hôn rực rỡ.
Trình Trục Phong chui lại vào trong xe qua cửa sổ trời, cậu quay sang nhìn Sở Trọng Củ, nở nụ cười: “Xong việc!”
Cậu tựa lưng vào ghế, đóng gói toàn bộ file gốc chuyển sang cho Trương Lân.
Nhạc Dữu Khuynh xem ảnh xong thì cực kỳ hài lòng, lập tức chuyển khoản thù lao ngay tại chỗ, cô cười híp mắt nói: “Đợi khi nào cậu tới Hàng Châu thì chụp cho chị thêm một bộ nữa nhé.”
“Vâng ạ!” Trình Trục Phong gật đầu, “Chị Lân ơi em đi trước đây. Hai ngày nay hồ Siling có chim di cư về, em phải đi đuổi theo chúng thôi.”
“Đi đi, đi đi.” Trương Lân thấy cậu vội vã như vậy liền xua tay dặn dò chú ý an toàn.
Chiếc xe lăn bánh dọc theo con đường đá vụn. Ánh mặt trời lịm dần, một màu xanh trong vắt bao phủ khắp không gian.
Quốc lộ 317 hướng về phía hồ Siling hai bên toàn là núi, trên mặt đường vẫn còn đọng tuyết. Lòng đường không quá tệ nhưng tuyết đã che lấp những “hố bom” trên mặt đất.
Trình Trục Phong định để mình lái, bỗng từ phía sau vọt lên một chiếc Wuling Hongguang, còn gọi là dòng xe đầu cá sốt ớt.
Chiếc Wuling màu hồng này dán đầy những miếng vá, dùng dây sắt treo lủng lẳng một chiếc lốp dự phòng phía sau. Gặp một cái dốc, đèn hậu của nó lóe lên, tài xế nhấn ga lao thẳng lên trên.
Hai người đi theo sau chừng 20 phút, chiếc Wuling hoàn toàn đóng vai trò dẫn đường. Cho đến khi lớp tuyết dày hơn, chiếc xe phía trước bật đèn cảnh báo nguy hiểm, ánh đèn đỏ cứ nháy liên hồi.
Trình Trục Phong cầm điện thoại chụp vài kiểu: “Con xe này lợi hại thật, mông còn treo tận hai cái bánh.”
“Em nhìn lại đằng sau đi.” Sở Trọng Củ thở dài.
“Quào, nhiều xe thế.” Trình Trục Phong thấy phía sau có ít nhất 8 chiếc xe khác cũng đang bật đèn nháy đi theo.
Cậu chân thành cảm thán: “Đây không phải đầu cá sốt ớt, đây là xe tăng mở đường.”
“Xe tăng?” Sở Trọng Củ chỉ tay vào logo trên vô lăng mình đang cầm.
“Ái chà…”
Xe của cậu đúng là dòng Tank thật.
Đường khó đi, đoàn xe nhích từng chút một với vận tốc trung bình 20km/h cho đến khi phía trước tắc cứng không thể di chuyển nổi.
Cảnh sát chặn chiếc Wuling lại. Trình Trục Phong mở cửa sổ ra thì nghe thấy tiếng cảnh sát thông báo: “Phía trước tuyết dày quá, phải hạn chế lưu thông, mỗi xe đi cách nhau 15 phút để đảm bảo khoảng cách an toàn.”
Trình Trục Phong rảnh rỗi ngồi xem số dư tài khoản vừa nhảy số, cậu hít sâu một hơi rồi thở ra bằng mũi.
“Ngạt mũi à, hay là đang tự cảm thán kỹ thuật chụp ảnh của mình?” Sở Trọng Củ liếc mắt nhìn cậu qua gương chiếu hậu.
“Đều không phải.” Trình Trục Phong gối đầu lên hộc đựng đồ, “Em muốn chuyển tiền cho anh.”
“Thuê anh làm người mẫu à?” Sở Trọng Củ cười hỏi.
“…” Biểu cảm của Trình Trục Phong khá phức tạp, “Em muốn làm một người sếp tốt nhất Trung Quốc.”
“Sếp tốt ơi, em lấy điện thoại anh mà xem.” Sở Trọng Củ mở bản hợp đồng giữa anh và công ty Cao Xuân ra.
Trình Trục Phong cầm điện thoại, chẳng thấy có gì khác so với hợp đồng của mình, nếu có khác thì chắc là khác cái tên thôi.
“Sao thế anh?”
“Hời rồi còn gì, đây là tiền em trả cho anh mà.”
“Ồ.” Trình Trục Phong gật đầu, “Cái đó là hai chuyện khác nhau. Em cứ muốn chuyển đấy, không chuyển thì…”
“Tối nay đến khách sạn, ăn bù hai bữa.” Sở Trọng Củ giữ vô lăng, chăm chú quan sát mặt đường, “Phong Phong, vẫn là câu nói đó, anh không hối hận khi đi theo em, em đừng nghĩ ngợi quá nhiều.”
Bầu không khí rất hòa hợp. Trong lòng Trình Trục Phong cũng hiểu mình đang tự làm khó mình, nhưng vì đã quen đi một mình quá lâu, cậu thực sự muốn dùng thứ gì đó để “buộc” Sở Trọng Củ lại bên mình.
“Dừng xe!” Trình Trục Phong vỗ đùi một cái.
Sở Trọng Củ ngơ ngác: “Hả? Chẳng phải đang dừng rồi sao?”
“Đúng rồi, em đang nói nhảm đấy.” Trình Trục Phong nghiêm mặt lại, đưa tay ra, “Móc ngoéo đi.”
Sở Trọng Củ tay trái giữ vô lăng, tay phải đưa đến trước mặt Trình Trục Phong.
Trình Trục Phong móc lấy ngón út của anh, lẩm bẩm: “Móc ngoéo, thề thốt, một trăm năm không được đổi thay.”
“Không đổi.” Sở Trọng Củ móc ngón tay cậu, cười rồi lắc nhẹ, thầm nghĩ sao cậu lại đáng yêu đến thế.
“Đóng dấu nữa.” Trình Trục Phong làm rất trịnh trọng, đưa ngón cái lên, “Anh Sở.”
Sở Trọng Củ ấn ngón cái mình vào đầu ngón tay cậu: “Ừ, đóng dấu~”
Lời tác giả
Phong Phong rất nghiêm túc với việc chụp ảnh nên cậu ấy muốn mang đến những bức hình tốt nhất chứ không phải là không có EQ đâu
Ngoại truyện nhỏ
Trình Trục Phong nhìn trúng chiếc Wuling Hongguang phiên bản đầu cá sốt ớt, bèn kéo nhau đến showroom 4S.
Trình Trục Phong: Anh Sở, con xe này nhìn “chiến” thật đấy, em mua một chiếc chơi? [Cười lớn]
Sở Trọng Củ: Để chạy thử xem sao đã, có một vấn đề nhỏ…
Trình Trục Phong ngồi vào trong: … Chân em không duỗi ra nổi… [Tan chảy]
Sở Trọng Củ: Không sao đâu Phong Phong, bên cạnh có con van Wuling kìa, mình cũng có thể thử xem, thần xe núi Akina đấy.
Trình Trục Phong: Lái con này cảm giác không phải đi chụp ảnh mà là đi làm thêm cho app giao hàng Huolala.