Cánh Chim Lữ Hành Mùa Đông

Chương 23

Trước Tiếp

Chương 23

​Không khí tràn ngập mùi thơm của thịt cừu và ngũ cốc. Trình Trục Phong lần theo mùi hương đó, dừng chân trước cửa một nhà hàng có treo biển đèn LED đỏ rực cực kỳ nổi bật với dòng chữ: ‘Không ngon đánh chủ quán’.

​Sở Trọng Củ vén rèm bước vào, khẽ cười: “Có thực lực đấy.”

“Hả? Gì cơ?”

​Trình Trục Phong chưa kịp hiểu ý anh, cậu nghiêng đầu ngó vào trong, giây tiếp theo một ngọn lửa lớn bùng lên từ trong bếp.

​Ngay sau đó, một người đàn ông lực lưỡng, vai u thịt bắp từ nhà bếp bước ra, tay bưng một chậu thịt nóng hổi bốc khói nghi ngút. Trên cổ anh ta đeo một chiếc tạp dề, trên đó viết: ‘Tôi là chủ quán’.

​Trình Trục Phong nuốt nước miếng: “Đúng là có thực lực thật.”

“Kèo này đánh không lại rồi.”

“Thế thì chắc chắn là do hương vị ngon thật rồi.”

​Nhân viên phục vụ nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người thì bật cười: “Thịt vừa chín tới, hai anh xem có muốn tìm chỗ ngồi không?”

“Có chứ! Cảm ơn chị.” Mắt Trình Trục Phong vẫn dán chặt vào chậu thịt đang bốc khói.

​Phục vụ dẫn họ ngồi xuống cạnh cửa kính, ngay sát lò than lớn và vỉ nướng.

​Chậu thịt lớn vừa mang ra được đặt trên lò than, sôi sùng sục. Ông chủ dùng muôi đảo những miếng khoai tây hầm thịt bò đã cắt nhỏ, tay kia rắc gia vị lên chiếc đùi cừu đang xèo xèo chảy mỡ trên vỉ nướng.

​Trình Trục Phong viết tên hai món ăn, cây bút khựng lại giữa không trung.

“Sao thế, bút hết mực à?” Sở Trọng Củ thấy đầu bút của Trình Trục Phong dừng lại sau khi viết được vài chữ, liền bảo: “Để anh đi đổi cây khác cho.”

​Trình Trục Phong lắc đầu: “Không phải, em đang nghĩ quán này nhiều món muốn gọi quá, mấy món kia tính sao giờ.”

​Bên cạnh tay cậu đã bày sẵn thịt bò xiên vừa mua ở sạp hàng và sữa chua từ nhà hàng Tạng.

“Cứ gọi đi, chỗ này để làm đồ ăn khuya, không lãng phí đâu.”

​Mắt Trình Trục Phong sáng lên: “Anh thông minh thật đấy!”

​Vì không có cơ hội đánh chủ quán, Trình Trục Phong tập trung gặm miếng đùi cừu đã xé sẵn, dùng bánh kẹp lấy nước thịt và khoai tây hầm nhừ. Cậu chẳng còn rảnh rang để khen ngon, mà nghiêm túc thưởng thức từng miếng đồ ăn đưa vào miệng.

​Lúc ăn xong đứng dậy, Trình Trục Phong phải vịn vào bàn, tay vẫn còn xách theo chai rượu đại mạch ông chủ tặng.

“No quá, còn đồ ăn khuya nữa…”

“Không chạy mất được đâu.” Sở Trọng Củ xách túi đồ ăn khuya, dở khóc dở cười. Nhìn Trình Trục Phong ăn ngon miệng quá làm anh cũng vô thức ăn theo không ít, giờ cũng đang no căng bụng.

​Hai người thong thả đi bộ về phía khách sạn. Trời chưa tối hẳn, tuyết trên mặt đất đã được dọn sang hai bên đường, muối hột rắc trên gạch đá bị dẫm lên kêu lạo xạo.

​Trình Trục Phong đá đá mấy cục muối: “Giày của anh có chống nước không?”

“Không.” Sở Trọng Củ đáp, “Có chuyện gì sao?”

“À.” Trình Trục Phong nhún vai, “Chúng ta phải đi mua thêm ít quần áo và giày thôi, trời tuyết giày dễ bị ướt lắm.”

​Bây giờ là giữa tháng 10, dù có tuyết thì thời tiết vẫn còn khá ấm áp. Nhưng đợi đến tháng 12, gió chỉ cần thổi một cái, nếu không giữ ấm kịp thời, hai người đứng ngoài trời chụp ảnh có khi đông cứng cả ngón chân.

“Nhưng hôm nay chưa đi được, cái bụng của em sắp khởi nghĩa tới nơi rồi.” Trình Trục Phong thú nhận.

“Vậy sao?” Sở Trọng Củ sờ sờ túi áo.

​Trình Trục Phong lắc đầu: “Lần sau em sẽ ăn ít lại.”

​Để làm cậu xao nhãng khỏi cái bụng đang no, Sở Trọng Củ trò chuyện về điểm đến tiếp theo: “Chuyến này chúng ta có đi hết vòng cung lớn vùng Ali không?”

“Chưa chắc đâu ạ, còn tùy vào tình hình đường xá.”

​Lộ trình của hai người có thể nói là ngoằn ngoèo rắc rối, chủ yếu vì thời điểm xuất hiện của mỗi loài động vật là khác nhau.

​Vòng cung lớn vùng Ali vào tháng 12 đóng băng vạn dặm, hầu như không ai đi, mặc dù đi bây giờ là hợp nhất. Nhưng có vài loài chim đến tháng 2 mới từ Siberia bay về trú đông, hiện tại họ chỉ có thể đi đường vòng chụp những loài chim di cư trước, sau đó mới đi chụp những loài động vật cố định.

​Mải mê trò chuyện, hai người đã về đến khách sạn lúc nào không hay.

​Sân trước khách sạn rất rộng, lúc đi ngang qua họ thấy khoảng sân vốn trống trải nay đã bày biện đủ thứ đồ, chính giữa dựng một cái khung lớn chất đầy củi khô.

​Mấy nhân viên mặc trang phục dân tộc đang trải đệm ngồi xung quanh, dẫm lên ghế để treo cờ ngũ sắc lên mái nhà. Lễ tân thấy hai người bước vào, nhiệt tình mang ra hai dải khăn Khata trắng, thông báo tối nay sẽ có tiệc lửa trại.

​Sở Trọng Củ làm thủ tục xong thì tự mình đi mua men tiêu hóa.

​Trình Trục Phong no đến mức không nhấc nổi chân, chỉ đành ôm mớ thiết bị cần sạc lên lầu.

​Khi Sở Trọng Củ đẩy cửa bước vào, đập vào mắt anh là cả giường bày đầy những dây sạc và pin được buộc gọn bằng dây chun nhỏ.

​Trình Trục Phong đang ngồi ở góc giường, dùng khăn giấy ướt lau chiếc máy Nikon từng bị bò quẹt trúng.

​Trong thùng rác bên cạnh đã vứt vài tờ khăn giấy ướt, Trình Trục Phong tỉ mỉ lau từng góc cạnh, ngay cả mấy cái núm xoay trên ống kính cũng được lau sạch bóng.

“Sắp soi gương được luôn rồi.” Sở Trọng Củ đứng xem cậu lau suốt 5 phút mà vẫn không hiểu: “Em định lau cái gì thế?”

​Cậu đặt máy ảnh xuống, tội nghiệp ngẩng đầu lên: “Anh Sở ơi, em cứ thấy nó có mùi nước miếng bò ấy, lau mãi không sạch.” Nói rồi cậu khịt khịt mũi, giơ thân máy đã lau sạch đến trước mặt Sở Trọng Củ.

“Em cảm giác là do tâm lý thôi, anh ngửi thử xem.”

​Sở Trọng Củ cầm lấy máy ảnh, ngửi một cái rồi im lặng: “Có mùi thật.”

​Giọng Trình Trục Phong run run: “Có mùi thật ạ?!”

“Mùi khăn giấy ướt.” Sở Trọng Củ bị phản ứng của cậu làm cho phì cười, “Không có mùi nước miếng đâu, yên tâm đi.”

“Xì.” Trình Trục Phong thầm nghĩ sao anh cứ thích nói ngắt quãng thế không biết, “Không có mùi là được rồi.”

​Cậu đặt máy ảnh xuống, tháo mớ dây sạc đang buộc túm trên giường ra để lắp pin vào.

“Cạch” một tiếng, cậu ấn công tắc ổ cắm nhưng đèn không sáng, ngó quanh một hồi mới phát hiện hóa ra mình chưa cắm phích điện.

​Trình Trục Phong lười nhúc nhích, cứ thế nằm bò trên giường, duỗi thẳng cánh tay ra hết cỡ nhưng vẫn còn cách ổ cắm ở giữa một khoảng nửa lòng bàn tay. Cậu cố rướn người nhích thêm hai cái nhưng chẳng tiến thêm được phân nào.

​Chiếc phích cắm trong tay cậu bị ai đó cầm lấy rồi dứt khoát c*m v** ổ.

​Sở Trọng Củ từ phía bàn đi tới, khóe miệng khẽ giật giật: “Cứ nằm đó đi.”

“Anh có thể cười.” Trình Trục Phong ngoảnh đầu nhìn anh, “Nhưng cấm không được bảo em là hải cẩu đấy nhé.”

​… Sở Trọng Củ không nói gì, chỉ bóc hai viên men tiêu hóa đưa cho cậu.

​Trình Trục Phong nếm thử rồi bảo cái này cũng ngon phết, muốn xin thêm hai viên nữa.

​Sở Trọng Củ cạn lời, nhắc nhở cậu rằng thuốc không phải là kẹo dẻo mà muốn ăn bao nhiêu thì ăn.

​Trời bắt đầu tối dần, bên ngoài cửa sổ vọng lên tiếng người náo nhiệt. Những dải cờ lungta treo dưới lầu bay phấp phới ngang qua cửa sổ phòng họ, ánh lửa cam vàng nhảy nhót trên vách tường.

​Trình Trục Phong quay đầu lại, phát hiện Sở Trọng Củ cũng đang nhìn mình.

“Xuống dưới xem chút không anh?” Trình Trục Phong vẫn nằm trên giường, chớp chớp mắt hỏi.

“Được.” Sở Trọng Củ đưa tay ra, kéo cậu ngồi dậy khỏi giường.

​Vừa ra khỏi đại sảnh hai người đã thấy quanh đống lửa trại có một nhóm du khách đang vây quanh, trông dáng vẻ chắc là họ cũng vừa mới đến khách sạn, trên cổ vẫn còn quàng khăn Khata.

​Trình Trục Phong ngẩng lên thì vô tình chạm mắt với một người đàn ông ở đằng xa, giây tiếp theo, người đó đi thẳng về phía cậu.

“Chào anh?” Trình Trục Phong nhìn người trước mặt, “Anh có việc gì cần giúp sao?”

​Người tới tầm ngoài ba mươi tuổi, nở một nụ cười sảng khoái: “Tôi là hướng dẫn viên của đoàn, cậu xem có thể giúp nhân viên địa phương và du khách của chúng tôi chụp một kiểu ảnh kỷ niệm bên đống lửa trại kia được không?”

“Được chứ.” Trình Trục Phong gật đầu, cậu ngoảnh lại nhìn ngọn lửa đang cháy hừng hực phía sau, ánh lửa chao đảo khiến độ phơi sáng không được ổn định cho lắm.

“Để tôi dùng máy ảnh chụp cho mọi người.” Trình Trục Phong chỉ vào chiếc Nikon đang đeo trước ngực, “Chút nữa tôi gửi file cho anh nhé?”

“Thôi không cần đâu, dùng điện thoại là được rồi.” Người đàn ông xua tay, “Máy ảnh phức tạp lắm, điện thoại tôi vừa chụp thử hai tấm thấy cũng ổn, không vấn đề gì đâu!”

​Nói đoạn, anh ta nhét luôn điện thoại của mình vào tay Trình Trục Phong rồi gọi những người bên cạnh đứng vào trước đống lửa, giơ cao dải khăn Khata trên tay.

​Sở Trọng Củ ghé sát lại gần cậu: “Ổn không?”

“Ổn mà, nhìn rõ mặt là được…” Trình Trục Phong trả lời rồi tháo chiếc máy ảnh trên cổ xuống đưa cho anh: “Anh thử chụp đống lửa xem, để tốc độ màn trập tầm 2000-3000, ISO 600 thôi, đừng để cao quá kẻo dễ bị cháy sáng.”

​Sở Trọng Củ đón lấy máy ảnh, lùi lại vài bước theo hướng ngược lại.

​Trình Trục Phong điều chỉnh lại vị trí đứng của mọi người một chút rồi hô lớn: “Ba, hai, một, cà tím nào!”

“Cà tím!”

“Thêm kiểu nữa nhé! Mọi người nhìn vào ống kính đi!”

“Cà tím!”

“Xong rồi, tuyệt lắm.”

​Trình Trục Phong bẩm sinh đã có khả năng khuấy động bầu không khí, bất kể cầm điện thoại hay máy ảnh cậu đều dễ dàng thu hút sự chú ý.

​Sở Trọng Củ đứng ở phía sau bên phải đám đông, ống kính của anh thu trọn hình ảnh mọi người và cả “người đối diện” của họ là Trình Trục Phong. Ánh sáng vàng ấm khẽ rung động phản chiếu trên gương mặt Trình Trục Phong, sau lưng cậu là những dải cờ ngũ sắc nửa sáng nửa tối dưới ánh lửa.

​Trình Trục Phong buông điện thoại xuống trả lại cho người đàn ông kia, anh ta không ngớt lời cảm ơn cậu.

​Lúc này cậu mới nhận ra ống kính của Sở Trọng Củ đang hướng về phía mình.

“Anh Sở.” Cậu khẽ nở nụ cười tươi với anh, “Lại đây với em nào.”

​Hơi thở của Sở Trọng Củ bỗng khựng lại một nhịp, anh từ từ hạ máy ảnh xuống rồi sải bước đi về phía cậu.

Cậu không đón lấy chiếc máy ảnh Sở Trọng Củ đưa tới mà đứng sóng vai bên cạnh anh, ghé sát đầu xem lại những khung hình trên màn hình nhỏ.

“Chụp đẹp đấy chứ, ánh sáng tốt quá, nhân vật cũng không bị nhòe nhoẹt như kem tan.” Trình Trục Phong nhận xét, “Dùng Nikon chụp chân dung cực kỳ dễ bị bết màu.”

​Sở Trọng Củ mỉm cười: “Do thầy Trình dạy tốt thôi.”

​Ánh lửa ấm áp cũng hắt lên gương mặt Sở Trọng Củ. Trình Trục Phong nhìn anh, bỗng dưng cậu rất muốn dùng một hình thức khác để lưu giữ lại khung cảnh trước mắt này.

“Em đi lấy đồ chút, anh đợi em một lát.” Nói xong, Trình Trục Phong chạy biến về phía bãi đỗ xe. Lúc rời nhà cậu có nhét theo một ít cọ và màu vẽ trong xe.

​Trên đường quay lại, Trình Trục Phong bắt gặp một cô gái trong đoàn du lịch, cô ấy đang xách đồ và kéo theo một chiếc vali.

​Tuyết trên mặt đường làm kẹt bánh xe khiến cô ấy di chuyển rất khó khăn.

​Trình Trục Phong quan sát một lát rồi tiến lại gần: “Cần tôi giúp một tay không?”

“Cảm ơn anh.” Thấy người quen, cô gái khẽ thở phào nhẹ nhõm, “Tôi tên là Ninh Ninh, ở đây chỉ đi vài bước thôi mà đã thấy mệt rồi.”

“Đúng vậy, vùng cao nguyên mà.” Trình Trục Phong đón lấy túi đồ, để cô ấy tự kéo vali, “Mọi người định bày sạp bán hàng à?”

“Không phải đâu, đây là đồ ăn vặt đoàn mang theo cho hoạt động tối nay, định chia cho mọi người cùng ăn.” Ninh Ninh cười híp mắt, “Anh và bạn của anh cũng lại nếm thử nhé, chúng tôi còn mang theo bài nữa, lát chơi cùng cho vui.”

​Sở Trọng Củ thấy Trình Trục Phong đi mãi không về liền ra ngoài tìm, vừa hay thấy cậu đang đứng tán gẫu với Ninh Ninh.

“Anh ra tìm em à.” Trình Trục Phong giấu hộp màu ra sau lưng.

​Ninh Ninh chào Sở Trọng Củ: “Chào anh.”

“Chào cô.” Sở Trọng Củ nhìn sang Trình Trục Phong, dùng ánh mắt hỏi: ‘Có chuyện gì vậy?’

“Em tình cờ gặp cô ấy nên xách hộ đồ thôi.” Trình Trục Phong ghé lại gần anh thì thầm, “Cô ấy rủ bọn mình chơi bài.”

“Chơi cùng cho vui đi!” Ninh Ninh nói, “Dù sao cũng đang rảnh, nửa tiếng nữa lửa trại mới bắt đầu.”

​Bạn của Ninh Ninh đã tính luôn cả phần Trình Trục Phong và chia bài xong xuôi.

​Trình Trục Phong liền nhét xấp bài vào tay anh: “Anh chơi ở đây đi, không cần quản em đâu.”

​Sở Trọng Củ hơi ngẩn ra rồi gật đầu. Anh nhận ra Trình Trục Phong đang bận việc gì đó, nhưng không ngờ cậu lại chuồn lẹ thế, chạy tót sang ngồi xuống tấm đệm đối diện đống lửa trại, bỏ mặc anh ở lại đây.

​Nhóm của Ninh Ninh chơi trò “nói dối”, với Sở Trọng Củ, việc nhìn ra sơ hở của họ là chuyện quá đỗi dễ dàng.

​Còn Trình Trục Phong hoàn toàn không hay biết cục diện bên kia.

​Ngòi bút di chuyển, hình bóng Sở Trọng Củ dần hiện lên trên mặt giấy. Cậu chấm màu, vẽ ra hiệu ứng ánh lửa trên trang giấy hơi ngả vàng. Trong tranh, Sở Trọng Củ đang cúi mắt, ánh sáng phủ lên người anh khiến người ta không thể rời mắt.

​Trình Trục Phong vừa đặt bút xuống thì bên bàn bài, Sở Trọng Củ cũng vừa khéo đánh ra những lá bài cuối cùng trên tay.

“Thắng rồi sao?! Nhanh thế á?!” Bạn của Ninh Ninh cảm thán.

“Đỉnh quá đi mất!”

​Trình Trục Phong chỉ nghe thấy tiếng trầm trồ của họ, rồi thấy Sở Trọng Củ nói gì đó và đứng dậy rời khỏi bàn bài.

​Cậu ngồi nguyên tại chỗ, nhìn Sở Trọng Củ ngày một tiến lại gần mình. Bàn tay ôm cuốn sổ hơi siết lại rồi nhanh chóng thả lỏng. Mình là thủ khoa chuyên ngành mà, có gì mà phải xoắn, cậu tự trấn an bản thân như thể đây không phải là buổi “hẹn hò qua mạng gặp mặt ngoài đời”, chắc chắn Sở Trọng Củ sẽ khen cậu thôi.

​Sở Trọng Củ cúi đầu nhìn cuốn sổ trong lòng Trình Trục Phong: “Phong Phong?”

“Anh thắng nhanh thế.” Trình Trục Phong nhích sang một bên nhường chỗ, “Anh giỏi thật đấy.”

“Ừ, anh muốn qua tìm em.” Sở Trọng Củ ngồi sát cạnh cậu, ghé đầu xem bản vẽ trong tay Trình Trục Phong.

“…” Anh không ngờ Trình Trục Phong lại vẽ mình, thoáng chốc ngẩn người ra: “Đẹp thật đấy.”

​Trình Trục Phong hài lòng, nhích lại gần Sở Trọng Củ: “Sao anh lại nhại lời em.”

“Anh nói thật lòng mà.” Yết hầu Sở Trọng Củ khẽ chuyển động.

“Em cũng nói thật lòng mà.” Trình Trục Phong cười hì hì rồi tựa hẳn người vào anh.

​Những tấm đệm quanh đống lửa nhanh chóng chật kín người. Người dẫn chương trình nói một tràng tiếng Tạng trước, sau đó mới nói tiếng phổ thông.

​Lúc này Trình Trục Phong mới nhận ra đây không chỉ là hoạt động dành cho khách du lịch, mà còn có rất nhiều người dân địa phương tham gia.

​Đống lửa cháy hừng hực, những tàn lửa nhảy múa trong không trung. Bầu trời xanh thẫm và dòng người xung quanh đều được soi sáng. Không biết là ai đã cất lời trước.

​Tiếng hát du dương bắt đầu vang vọng. Trên cao nguyên cao 3850 mét, dù là ngôn ngữ không hiểu rõ cũng có thể chạm thấu trái tim mỗi người.

​Mọi người đứng dậy khỏi đệm, vây quanh đống lửa, tay trong tay kết thành vòng tròn và bắt đầu nhảy múa. Những bàn tay đan vào nhau giơ cao rồi lại hạ xuống theo nhịp bước chân nhanh nhẹn.

​Chẳng ai bận tâm xem có quen biết nhau hay không, bầu không khí cuồng nhiệt đến mức dù bạn nhảy bên cạnh có đổi thành người lạ cũng chẳng ai dừng lại.

​Trình Trục Phong bị kéo đi nhảy một vòng, không thấy Sở Trọng Củ đâu nên cậu lẳng lặng lùi ra xa đống lửa.

​Rất tình cờ, cậu chỉ cần nhìn một cái là nhận ra ngay đâu là những đôi tình nhân. Họ nắm chặt lấy cổ tay nhau, nhịp điệu khác biệt, không một ai có thể xen vào giữa họ.

Trình Trục Phong thu hồi tầm mắt, mở máy ảnh lên, tiếng màn trập vang lên cùng lúc với những bông tuyết bắt đầu rơi xuống.

​Ống kính hơi lệch đi một chút, cậu nhìn thấy Sở Trọng Củ. Đống lửa và đám đông ngăn cách hai người, nhưng Sở Trọng Củ cũng đang nhìn cậu, thực ra là đã nhìn từ rất lâu rồi.

​Sở Trọng Củ cầm điện thoại, không biết đã quay video được bao lâu.

​Cả hai cùng bước về phía đối phương. Trình Trục Phong nắm lấy cổ tay anh, kéo vào đứng ở một góc tối mà ánh lửa không rọi tới.

​Trình Trục Phong ghé sát lại gần: “Anh quay lâu chưa?” Tiếng hát quá lớn, đứng xa một chút là chẳng nghe thấy gì.

​Sở Trọng Củ ghé vào tai cậu trả lời: “Từ lúc em đổi bạn nhảy.”

​Trình Trục Phong chấn động: “Anh thấy em nhảy với người khác rồi à?”

“Ừ, xem được một lát thì thấy em xách máy ảnh đi chụp dạo.”

“Uầy, lẽ ra anh phải ra tìm em chứ.”

​Buổi tiệc lửa trại dần đi vào hồi kết theo trận tuyết lớn. Đám đông tụ tập hô vang những lời chúc phúc rồi dần tản đi.

​Những người đến từ thành phố đứng dưới hiên nhà, ngửa đầu ngắm nhìn từng cụm tuyết trắng xóa. Tuyết phủ kín mặt đất, bầu trời nơi đây dường như có thể dung thứ cho mọi dấu vết.

​Nhóm của Ninh Ninh thấy Trình Trục Phong vẫn đứng trong tuyết chụp lại đống lửa đã lụi tàn.

​Cậu cất máy ảnh, bắt gặp ánh mắt đầy vẻ tò mò của họ.

“Sao thế?” Trình Trục Phong cười hỏi.

​Ninh Ninh nhìn cậu: “Hình như tôi vừa lướt trúng video của anh thì phải, Phong Phong?” Nói xong cô còn mở video cho Trình Trục Phong xem.

“À, đúng rồi.” Trình Trục Phong gật đầu, “Video cùng thành phố mà, cái đó dễ lướt trúng thật.”

​Cậu cũng không quá bận tâm đến tính năng định vị, bình thường đi trên đường có ai nhận ra thì trò chuyện vài câu, đó cũng là một thú vui của chuyến hành trình.

“Người đứng cạnh anh chưa bao giờ xuất hiện trên kênh nhỉ?” Ninh Ninh hơi tò mò, “Cũng tình cờ gặp trên đường à?”

“Ừm!” Trình Trục Phong gật đầu: “Anh ấy đi du lịch cùng tôi.”

“Tôi là trợ lý của cậu ấy.” Sở Trọng Củ vừa nói vừa phủi đi những bông tuyết đọng trên vai Trình Trục Phong.

​Quán lẩu cạnh khách sạn vẫn còn mở cửa. Trong nhóm Ninh Ninh, hướng dẫn viên lớn tuổi đã về phòng nghỉ ngơi, còn mấy bạn trẻ vẫn đang hừng hực khí thế tổ chức tăng hai.

​Ninh Ninh nhìn Trình Trục Phong, giơ túi đồ ăn vặt còn lại lên: “Bọn tôi xem dự báo thời tiết rồi, từ giờ đến mai tuyết rơi dày lắm. Có muốn đi ăn lẩu với bọn tôi không? Dù sao cũng không cần dậy sớm.”

“Anh Sở?” Trình Trục Phong quay sang nhìn Sở Trọng Củ.

​Sở Trọng Củ bật cười, xoa đầu cậu: “Muốn đi thì đi thôi, không cần hỏi anh đâu.”

“Thế để em mang mớ đồ ăn khuya chưa dùng đến đi hâm nóng lại, chén thêm bữa nữa.” Trình Trục Phong hớn hở.

​Ăn lẩu ngày tuyết rơi đúng là một cám dỗ khó chối từ, nhảy nhót vài tiếng đồng hồ xong cậu cũng thấy đói rồi.

​Quán lẩu này không dùng nồi lớn mà mỗi người một nồi nhỏ riêng biệt, thịt được đặt trên một bàn xoay ở giữa.

​Nhóm Ninh Ninh gồm 8 người bạn hẹn nhau đi chơi Tây Tạng. Buổi tiệc lửa trại ban nãy đã giúp khoảng cách giữa mọi người xích lại gần nhau rất nhanh.

​Vì cao nguyên áp suất thấp nên nước nhanh sôi nhưng lâu chín, thịt phải nấu khá lâu. Thế là rượu đại mạch và thịt xiên nướng của Trình Trục Phong trở thành món khai vị, đem chia cho cả bàn.

​Rượu đại mạch chia xong mỗi người chỉ được một hớp nhỏ, ai dè bạn của Ninh Ninh vỗ ngực bảo rượu ở đây không thiếu. Anh chàng đó lấy ra một chiếc balo nhỏ màu hồng, kéo khóa ra, từ bên trong lôi ra hai chai rượu trắng và một chai Vodka.

“…” Trình Trục Phong nhìn cái balo hồng: “Thỏ trắng ngây thơ hay thỏ hồng hổ báo đây?”

​Câu đùa khiến cả đám được một trận cười nghiêng ngả.

​Trước khi rót cho Trình Trục Phong, Ninh Ninh còn hỏi cậu có uống được không. Kết quả là Trình Trục Phong khẳng định chắc nịch rằng tửu lượng của mình cực tốt, ngàn ly không say.

​Cô nàng cũng chẳng khách sáo, rót cho hai người hai ly giấy đầy ắp rượu trắng. Trình Trục Phong mặt không đổi sắc, ngoan ngoãn đón lấy.

“Không sao chứ?” Sở Trọng Củ ít khi uống rượu, anh cầm ly rượu đầy nhấp thử một ngụm nhỏ.

“Không sao mà.” Trình Trục Phong uống một hớp, khẽ khà một hơi, “Hơi mạnh đấy, anh uống được không?”

​Sở Trọng Củ chưa kịp trả lời thì Trình Trục Phong đã có đáp án. Bởi vì mới chỉ nhấp một ngụm mà mặt anh đã đỏ bừng lên trông thấy.

“Thôi đừng uống nữa, làm ‘đệ tử Lưu Linh’ dỏm cũng tốt mà.” Trình Trục Phong thuận tay rót hết rượu từ ly của anh sang ly mình, rồi đưa tay sờ sờ mặt Sở Trọng Củ: “Hơi nóng rồi này.”

​Ninh Ninh giới thiệu mấy người bạn cho Trình Trục Phong, cậu ghi nhớ đại khái rồi lơ mơ đi theo cả nhóm chơi trò bom số. Ai trúng bom thì phải chọn “thật hay thách” hoặc là uống rượu.

Sở Trọng Củ chính là chiến thần hack game của buổi tối hôm nay, thêm cả Trình Trục Phong vận khí tốt nên bom số hầu như chẳng bao giờ rơi trúng hai người bọn họ.

​Trong nhóm có một anh chàng tên Lỗi Tử vận đen không để đâu cho hết, dính bom liên tiếp ba lần, lần nào cũng chọn uống rượu.

​Đến lúc Lỗi Tử bắt đầu ngà ngà say, Ninh Ninh và cô bạn bên cạnh gọi với lên mấy câu, bảo Hâm Hân giúp một tay.

​Hâm Hân cũng là con trai, cậu khựng lại một chút rồi cười nói: “Gọi một câu ‘anh trai tốt’ đi, tôi uống hộ cho.”

“Wow?” Ninh Ninh cười híp mắt nhìn hai người họ, “Lỗi Tử à, gọi một câu đi chứ!!!”

​Lỗi Tử nhìn Hâm Hân, thần sắc hơi ngập ngừng: “Giúp… thôi bỏ đi…”

​Giây tiếp theo, Hâm Hân nốc cạn ly rượu đó, nói khẽ một câu xin lỗi rồi trực tiếp kéo Lỗi Tử rời đi.

​Trình Trục Phong định hỏi xem có chuyện gì, đã nghe nhóm Ninh Ninh bảo là không sao đâu, đôi trẻ cãi nhau thôi, đang tìm bậc thang để xuống đài ấy mà.

​Trình Trục Phong nhìn Sở Trọng Củ, anh cũng vỗ vỗ lưng trấn an cậu, lắc đầu: “Không sao, em chơi tiếp đi.”

​Cuối cùng, cậu trưng ra gương mặt ngoan ngoãn nhưng lại dùng trò oẳn tù tì để chuốc cho mấy người bạn từ Đông Bắc, Sơn Đông rồi đến Thanh Hải uống đến mức đứng không vững.

​Rời khỏi nhà hàng, Trình Trục Phong hoàn toàn không giống người đã uống nhiều. Cậu vẫn cầm điện thoại kết bạn WeChat với Ninh Ninh để chuyển khoản tiền ăn chung.

​Chỉ đến khi vào đến khách sạn, Trình Trục Phong lại bất ngờ lôi Sở Trọng Củ từ đại sảnh ra ngoài lần nữa.

​Sở Trọng Củ dắt tay Trình Trục Phong, cậu đứng giữa trời tuyết cười rạng rỡ.

​Tuyết phủ trắng xóa mặt đất, dưới ánh đèn đường ánh sáng tỏa ra rất dịu nhẹ. Trình Trục Phong nhìn chằm chằm vào ngọn đèn, nghiêng đầu đứng yên không đi cũng không nói năng gì, ra vẻ đang suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc.

​Sở Trọng Củ chưa kịp mở lời đã thấy Trình Trục Phong mở nắp ống kính, chỉ tay về phía cột đèn đường.

“Anh đứng đó đi, em chụp cho anh kiểu ảnh.” Trình Trục Phong hơi nhíu mày, “Cái… ánh sáng này… đỉnh quá. Vừa nãy lúc uống rượu em đã nhìn thấy rồi, không thể bỏ lỡ được!”

“…” Sở Trọng Củ bất lực, say đến nơi rồi mà vẫn nhớ đến việc chụp ảnh. Anh tiến lại gần hỏi: “Em đứng có vững không đấy?”

“Vững!” Trình Trục Phong đứng nghiêm như lính, lưng thẳng tắp, “Rất vững luôn.”

​Sở Trọng Củ đi tới vị trí, Trình Trục Phong đưa máy ảnh lên sát mắt, vừa xoay bánh răng điều chỉnh vừa lầm bầm tự nhủ.

“Khẩu độ 1.8, tốc độ 1/100, ISO 300, cân bằng trắng 3100k, đúng rồi, thế này sẽ rất đẹp, màu da trông sẽ rất tự nhiên. Đẹp quá.”

​Sở Trọng Củ vừa cười vừa thở dài.

​Trình Trục Phong giơ máy ảnh, nhắm chuẩn vào người đang đứng dưới đèn.

“Tách!” Tiếng màn trập vang lên, Trình Trục Phong không chụp tấm thứ hai mà rất tự tin đưa máy cho Sở Trọng Củ: “Anh xem đi này.”

​Sở Trọng Củ lướt nhanh qua màn hình rồi khen đẹp, kết quả Trình Trục Phong ghé sát mặt vào anh, ai oán nói: “Anh chẳng nhìn kỹ gì cả, đẹp chỗ nào chứ?”

​Cậu ôm chặt lấy cánh tay anh: “Rõ ràng là người rất đẹp, người đẹp kinh khủng luôn nè, ba yếu tố vàng của ảnh chân dung anh chiếm hết sạch rồi!”

​Vành tai Sở Trọng Củ đỏ bừng, anh vội bịt miệng cậu lại: “Phong Phong, đừng hét nữa, cả phố nghe thấy bây giờ.”

“Ò?” Trình Trục Phong kiễng chân, ghé sát tai anh thì thầm: “Anh đẹp lắm luôn.”

“…”

​Vào thang máy, Trình Trục Phong dựa đầu vào vai anh, buông lỏng sức lực.

“Anh Sở, anh có vui không?” Hơi thở của Trình Trục Phong rất nóng.

“Vui.” Sở Trọng Củ đứng thẳng người để cậu dựa được thoải mái hơn, vừa vặn có thể nhìn thấy gò má ửng hồng của cậu.

“Ừm, em cũng vui lắm.” Trình Trục Phong ngẩng đầu, học theo điệu dân ca vừa nghe lúc nãy, khẽ hát vu vơ.

​Cả hai đều không biết lời bài hát là gì, chỉ thấy giai điệu rất hay, cũng chẳng ai muốn đi sâu tìm hiểu ý nghĩa của nó làm gì.

​Mở cửa phòng, cả giường đầy những ổ cắm và dây sạc, Trình Trục Phong ngồi xuống cuối giường, còn Sở Trọng Củ giúp cậu dọn dẹp đống đồ đạc.

​Cậu ngoan ngoãn lấy cuốn sổ từ trong lòng ra, mở ra xem rất chăm chú. Ngón tay miết nhẹ lên bức vẽ, người cậu hơi cứng lại rồi đưa cuốn sổ sát vào mắt nhìn.

Đã lâu lắm rồi cậu không vẽ. Thực ra cậu tốt nghiệp cũng không hẳn là theo quy trình bình thường. Năm thứ ba cậu đã tích đủ tín chỉ nên trực tiếp xin đi thực tập, ngay cả đồ án tốt nghiệp cũng là thức đêm làm tạm bợ cho xong.

​Những năm đầu đời cậu đã sớm nhận ra thiên phú của mình. 6 tuổi cậu đã học cùng các anh chị trung học, đến khi các anh chị vẫn còn đang luyện những nét cơ bản, cậu đã nhảy cóc sang tận lớp vẽ của học sinh trung học phổ thông rồi.

Nghệ thuật là một cuộc chơi quá đỗi khắc nghiệt về thiên phú, cậu là một thiên tài, nhưng trên thiên tài vẫn còn những thiên tài khác.

​Cậu nhìn cuốn sổ, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, trong đầu vẫn vang vọng câu nói của Sở Trọng Củ: “Cơn gió tự do.”

​Trình Trục Phong vừa nhìn bức họa, vừa ngước mắt nhìn người đàn ông đang thu dọn đồ đạc, bỗng cảm thấy việc cầm lại bút dường như cũng chẳng khó đến thế, và để thổi hồn vào khung hình hóa ra cũng không xa vời đến vậy.

“Em làm nhiếp ảnh gia rồi, vẫn có thể cầm bút vẽ tranh chứ?” Trình Trục Phong cố sức ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Sở Trọng Củ.

​Cậu định đứng dậy nhưng vô tình va phải công tắc trên tường, đèn tắt phụt, căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn lại một vệt sáng yếu ớt lọt qua khe rèm cửa.

​Nương theo chút ánh sáng đó, Sở Trọng Củ bước nhanh tới trước mặt cậu, dùng ngón tay gạt đi giọt nước mắt trên gò má cậu.

“Được chứ, không ai có thể trói buộc một cơn gió tự do.”

​Khi nhìn thấy những trang giấy ngả vàng, Sở Trọng Củ đã đoán ra phần nào, và khi thấy Trình Trục Phong cứ ra sức uống rượu tối nay, anh càng chắc chắn về suy đoán của mình.

“Có muốn nôn không?” Sở Trọng Củ kéo khóa áo lông vũ của cậu ra, “Anh đi lấy khăn lau mặt cho em, ngồi ngoan chờ anh.”

“Vâng ạ.”

​Lúc Sở Trọng Củ từ phòng vệ sinh đi ra, anh bắt gặp đôi mắt sáng quắc của Trình Trục Phong.

“Sao thế?”

“Anh tự xem đi.” Trình Trục Phong chìa điện thoại ra trước mặt anh.

​Sở Trọng Củ đặt điện thoại sang một bên, mở chiếc khăn mặt trong tay ra đưa cho Trình Trục Phong.

“Xem điện thoại trước đã.” Trình Trục Phong xua tay rồi úp khăn lên mặt, cậu lấy lại giọng điệu bình tĩnh để ra vẻ mình đang rất tỉnh táo: “Biên tập viên tìm Sở Trọng Củ kìa.”

​Cao Xuân đã gửi tin nhắn đến, bức ảnh sông băng của Sở Trọng Củ đã được chọn và sẽ xuất hiện trên tập san đặc biệt về mùa đông.

“Phong Phong.” Sau khi xem xong tin nhắn, Sở Trọng Củ xoa nhẹ sau gáy cậu, “Cảm ơn em.”

“Không có gì đâu.” Trình Trục Phong gỡ chiếc khăn xuống, hít một hơi thật sâu: “Lấy máy tính ra đi, anh tự điền hợp đồng rồi kết bạn với biên tập viên luôn.”

​Sở Trọng Củ kinh ngạc vì tốc độ tỉnh rượu của cậu: “Em tỉnh nhanh thế?”

“Em không tỉnh đâu, đầu đang choáng váng lắm đây.” Trình Trục Phong c** q**n dài ra rồi chui tọt vào chăn, “Ý thức của em thì tỉnh táo, nhưng cơ thể thì không nghe lời nữa.”

“…” Sở Trọng Củ nhìn người đang nằm trong chăn, anh nhận ra rằng chắc hẳn đã có rất nhiều đêm, Trình Trục Phong tự chuốc say mình rồi mới cầm lấy bút vẽ.

​Trình Trục Phong nằm được khoảng 3 phút thì đột ngột mở mắt, vật lộn ngồi dậy: “Anh Sở, anh có cần một cái ôm không? Để chúc mừng bức ảnh đầu tiên được chọn đăng báo ấy.”

​Chẳng đợi anh trả lời, con sâu rượu trên giường đã bò dậy chủ động tiến về phía anh. Gọi là ôm, nhưng đúng hơn là cậu đâm sầm vào lồng ngực Sở Trọng Củ.

​Cậu nhắm tịt mắt, tay vỗ vỗ lên lưng anh: “Chúc mừng anh nhé, anh đã tìm thấy được chút gì đó mà mình hằng mong muốn chưa?”

​Sở Trọng Củ không ngờ Trình Trục Phong lại bò dậy để ôm mình, ngay tại ngã rẽ mà anh đã chủ động chọn lựa, cậu đã mang đến cho anh sự phản hồi tích cực đầu tiên.

​Anh đứng im tại chỗ, sững sờ.

​Anh đến nơi này vì một cuốn tạp chí, và giờ đây Trình Trục Phong nói với anh rằng, ảnh của anh cũng sẽ xuất hiện trên tạp chí đó.

“Ừ, anh tìm thấy rồi.”

​Trình Trục Phong nghe thấy câu trả lời thì rất hài lòng, cứ thế mà ngủ thiếp đi luôn.

​Sau khi ký xong hợp đồng, nửa đêm Sở Trọng Củ như một tên trộm lén lút lật mở cuốn sổ nhỏ của Trình Trục Phong, dùng điện thoại chụp lại bức vẽ để lưu lại.

​Trình Trục Phong uống quá nhiều rượu nên ngủ say như chết, trời có sập chắc cũng không tỉnh. Trong khi đó, Sở Trọng Củ nghe tiếng thở đều đặn của cậu lại chẳng tài nào chợp mắt nổi.

​Anh xoay lưng về phía Trình Trục Phong, không nhìn vào gương mặt cậu nữa thì tâm trí mới dần bình lặng lại, nghĩ đến việc ngày mai còn phải lái xe nên mới ép mình ngủ thiếp đi.

​5 giờ rưỡi sáng, chuông báo thức vang lên hai tiếng.

​Đầu Trình Trục Phong đau như búa bổ, cậu đưa tay quờ quạng trên đầu giường nhưng chỉ chạm vào khoảng không.

“Điện thoại của em đâu rồi?” Trình Trục Phong khàn cả giọng, cậu gập người vùi đầu vào giữa hai gối để tìm kiếm, vừa giữ tư thế đó vừa tự kiểm điểm lại bản thân tại sao ngày hôm qua lại đi uống rượu.

​Sở Trọng Củ vừa đẩy cửa phòng vệ sinh ra đã thấy Trình Trục Phong đang ôm mặt, ngồi xếp bằng cuộn tròn một cục trên giường.

​Anh đi tới ấn tắt chuông báo thức trên bàn làm việc, kéo cậu dậy rồi thuận tay ấn vào tay cậu một chiếc khăn mặt ấm.

“Lau mắt cho tỉnh đi, còn muốn ngủ tiếp không?”

“Không ngủ nữa, em phải đi tắm đây.” Trình Trục Phong ôm mặt, ra vẻ sống không còn gì luyến tiếc: “Em không còn sạch sẽ nữa rồi…”

“Uống chút nước đi, tỉnh hẳn rồi hãy tắm.” Sở Trọng Củ bật đèn lên, chạm tay vào trán Trình Trục Phong: “Hình như em bị cảm rồi, không sốt, cổ họng có đau không?”

“Không phải cảm đâu, chỉ là cả người đau nhức, đầu cũng đau nữa…” Trình Trục Phong nhắm nghiền mắt nhấp một ngụm nước, trong nước có vị ngọt thanh của đường glucose.

​Ngồi trên giường tự hối lỗi mất mười phút, cậu mới lấy hết quyết tâm bò dậy: “Em đi tắm đây, tắm xong bọn mình xuất phát luôn!”

​Đứng trong phòng tắm, Trình Trục Phong mới nhớ ra tối qua mình đã sống chết kéo Sở Trọng Củ đi chụp ảnh, lại còn khóc nhè, khóc xong còn ôm anh ngủ.

​Mặt cậu bỗng nóng bừng lên, cứ thế chần chừ mãi nửa tiếng đồng hồ mới chịu “trôi” ra khỏi phòng tắm.

​Sở Trọng Củ đang ngồi chờ ở cửa: “Chịu ra rồi à?”

“Vâng.”

“Em mà không ra nữa là anh định phá cửa vào cứu người đấy.”

“Chuyện tối qua… xin lỗi anh nhé.” Trình Trục Phong không dám nhìn thẳng vào mắt anh, “Em uống hơi quá chén, bầu không khí lúc đó hăng quá nên không kiềm chế được, làm phiền anh rồi.”

“Sao em lại phải xin lỗi?” Sở Trọng Củ ngẩng đầu: “Anh không thấy phiền chút nào cả. Cảm xúc dâng trào là chuyện bình thường, anh cũng có lúc như thế mà, vả lại em cũng không gây rắc rối gì cho anh hết.”

“Em quậy phá lúc say còn gì.”

“Không tính là quậy phá, cũng không điên chút nào.” Giọng của Sở Trọng Củ rất dịu dàng.

​Trình Trục Phong nghe xong chỉ biết mím môi, thôi được rồi, cậu chỉ thấy xấu hổ thôi.

​Hai người xuống lầu vào thời điểm rất khéo, tuyết vừa mới ngừng, trên mặt đất chưa có một dấu chân nào.

​Mặt trời bắt đầu tỏa ra những tia nắng vàng rực rỡ, những bông tuyết phản chiếu lại ánh sáng li ti lấp lánh.

​Trình Trục Phong vẫn còn đang đau đầu vì dư vị cơn say nên không mang theo máy ảnh, cậu nheo nheo mắt bảo: “Anh Sở, anh chụp đi. Em cảm thấy mình có thể bỏ qua ánh mặt trời của ngày hôm nay trong số ba vạn ngày của đời người đấy.”

​Sở Trọng Củ cầm máy ảnh hướng về phía con phố yên tĩnh, cả thế giới trước mắt đều được bao phủ dưới lớp tuyết dày.

​Lên xe, nhìn ra ngoài cửa sổ một màu trắng xóa, Trình Trục Phong sực nhớ ra điều gì đó, hào hứng nói: “Anh Sở, em dẫn anh đi uống cà phê.”

“Hửm?”

​Trình Trục Phong mở điện thoại, định vị đến một cửa hàng.

​Vừa đẩy cửa bước vào, hương thơm của cà phê rang xay đã tràn ngập không gian. Trình Trục Phong hoàn toàn tỉnh táo hẳn, cậu gọi trước hai ly cà phê.

“Anh ngồi đây đợi em.” Trình Trục Phong quay lại dặn dò: “Ngồi yên đấy đừng nhúc nhích nhé.”

​Phía sau quán cà phê này có hai dãy kệ sách chất đầy tạp chí và ấn phẩm định kỳ.

​Trình Trục Phong cúi người xuống theo thói quen, rút từ trong góc ra một cuốn tạp chí hơi nhăn một chút.

​Cậu mang cuốn tạp chí đặt trước mặt Sở Trọng Củ, trên bìa in dòng chữ 《Mùa Đông》.

​Ảnh nền cũng là một dòng sông băng, nhưng dòng sông băng này rất xanh, một màu xanh không tì vết, trông giống như một ngọn núi băng trên lục địa.

“Đây là số đặc biệt Mùa Đông năm ngoái.” Đôi mắt Trình Trục Phong cong lên: “Ảnh bìa là do em chụp ở cung Thanh Hải – Cam Túc, còn ảnh bìa năm nay sẽ là của anh, bức ảnh sông băng Gyatso anh chụp đấy.”

​Nhìn vào trang bìa màu xanh thẫm ấy, Sở Trọng Củ bỗng thấy ngẩn ngơ. Anh chạm tay vào trang bìa trơn láng rồi nhìn sang người bên cạnh.

“Phong Phong.” Sở Trọng Củ nói rất khẽ: “Anh ôm em một cái được không?”

​Trình Trục Phong gật đầu, cười rạng rỡ dang rộng hai tay.

“Đến đây nào.”

​Trình Trục Phong cứ tưởng chỉ là một cái ôm nhẹ nhàng, không ngờ Sở Trọng Củ lại lao tới, cậu không kịp chuẩn bị nên hai chân bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất, cả người được anh nhấc lên lắc lắc vài cái.

“Vui đến thế sao.” Trình Trục Phong nín thở, cách một lớp quần áo cậu vẫn có thể cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch của Sở Trọng Củ.

“Cảm ơn em đã đưa anh đi cùng.” Sở Trọng Củ lặp lại một lần nữa: “Phong Phong, cảm ơn em.”

“Đừng khách sáo mà.” Trình Trục Phong thuận thế vỗ vỗ lưng anh: “Thật ra bức ‘Đại bàng bắt bồ câu’ của em cũng được chọn in chung một số tạp chí với anh đó, lúc nào xuất bản em sẽ tặng anh một cuốn.”

​Mãi cho đến khi nhân viên quán mang cà phê tới anh mới chịu buông Trình Trục Phong ra.

​Trình Trục Phong đỏ bừng cả mặt, vỗ vỗ vai anh an ủi: “Thầy Sở à, lần sau có được đăng báo cũng đừng kích động quá thế nhé.”

“……” Sở Trọng Củ: “Đừng gọi anh là thầy Sở.”

​Trình Trục Phong “ồ” một tiếng, bưng cốc Americano đá lên uống ực ực để hạ hỏa cho chính mình.

​Tuyết ở Shigatse đêm qua rất lớn, đường cao tốc nối hai bên đều bị phong tỏa, ngay cả quốc lộ cũng đang hạn chế lưu thông và giới hạn tốc độ. Đoạn đường tiếp theo hướng về hồ Namtso hầu hết đều là tuyết phủ, cộng thêm các đoạn đường đóng băng.

​Trình Trục Phong tìm một tiệm sửa xe, đưa xe vào bảo dưỡng đơn giản, sẵn tiện thay lốp đi tuyết, hút bớt nước rửa kính để thay bằng dung dịch chống đông.

​Tại tiệm sửa xe, Trình Trục Phong khóa kỹ máy ảnh lại.

​Trong thời gian rảnh rỗi, hai người đi tìm một quán ăn Hồ Nam trong trung tâm thương mại, sau đó vào cửa hàng đồ dùng ngoài trời mua quần áo dày. Những đôi ủng và găng tay có thể chịu được nhiệt độ -30 độ, cùng với vài bộ đồ vừa vặn cho Sở Trọng Củ.

​Lúc đi ngang qua một đại lý Canon, Sở Trọng Củ đứng lại trước cửa tiệm nhìn vào trong mấy lần.

​Trình Trục Phong đứng bên cạnh anh, nói bằng giọng tâm huyết: “Anh đã đánh bại 99% dân chơi nhiếp ảnh rồi, thiết bị của anh cũng đã đánh bại 90% các pháp sư ngoài kia.”

​Sở Trọng Củ thắc mắc: “Sao lại nói thế?”

“Đa số mọi người kiếm được hũ vàng đầu tiên từ nhiếp ảnh là nhờ bán máy, mà còn là bán lỗ cơ, còn hiện tại anh đã kiếm được tiền.” Trình Trục Phong nói rất thản nhiên, “Hơn nữa máy ảnh của em rất đắt, ống kính lại đầy đủ, gần như là chạm trần rồi…”

​Sở Trọng Củ không hề nghi ngờ: “Lợi hại thế sao.”

“Phải đó.” Trình Trục Phong gật đầu, “Cho nên anh không cần mua đâu, lãng phí tiền lắm.”

​Sở Trọng Củ: “Anh nghe nói Canon chụp người đẹp lắm.”

​Trình Trục Phong: “Không thể phủ nhận, nhưng chúng ta là nhiếp ảnh gia phong cảnh mà…”

​Hasselblad rất tốt, Nikon cũng rất tuyệt, nhưng riêng ưu điểm “Canon chụp người đẹp” là đã đủ cân tất cả rồi.

​Sở Trọng Củ không chỉ muốn chụp phong cảnh, anh càng muốn chụp Trình Trục Phong hơn, chụp thật nhiều khoảnh khắc cậu cầm máy ảnh lên.

​Hơi ngại không dám nói ra, anh bèn thay đổi cách nói: “Anh không thể cứ dùng máy của em mãi được.”

​Trình Trục Phong hít một hơi khí nóng trong trung tâm thương mại, đồ đạc trên tay rơi xuống đất như trong phim truyền hình.

​Cậu sốc nặng hỏi: “Anh định ra làm riêng hả? Sao không thông báo trước cho em, nghỉ việc là phải báo trước 30 ngày đấy.”

​Sở Trọng Củ nhặt đồ dưới đất lên xách trên tay, lắc đầu: “Không nghỉ việc, sẽ luôn đi theo em.”

​Trình Trục Phong giật lại đống đồ: “Thế thì đúng rồi —— không được bảo là đang chiếm hời của em đâu nhé!”

​Sở Trọng Củ rút thẻ ngân hàng ra, đưa ra một lý do mà Trình Trục Phong không tài nào từ chối được.

​Nikon và Hasselblad không có màn hình lật. Canon R5C có màn hình lật, bọn họ có thể chụp ảnh tự sướng chất lượng cao.

​Trước khi nghe lý do này, Trình Trục Phong chưa bao giờ nghĩ hai chiếc máy ảnh của mình lại có một khuyết điểm không thể bù đắp nổi như vậy.

“Dùng điện thoại cũng được mà?” Trình Trục Phong nghĩ một vòng.

“Canon chụp người đẹp.” Sở Trọng Củ trả lời.

“Vậy để em mua? Em là ông chủ mà.” Ông chủ Trình móc túi ra.

“Chẳng phải em sợ chiếm lời từ anh sao?” Sở Trọng Củ đặt đồ xuống, thở dài, “Hóa ra trong mắt Phong Phong anh là người như vậy, là kẻ chỉ biết nhận phần lợi chứ không biết hy sinh.”

“……”

​Trình Trục Phong khá là chấn động, phát hiện ra mình đã sập bẫy của Sở Trọng Củ, nhưng cậu nhận ra quá muộn, đành phải thuận theo.

​Trình Trục Phong: “Vậy anh phối hợp với em nhé, để em đòi thêm ít quà tặng kèm.”

“Được.”

​Vào trong cửa hàng, Trình Trục Phong diễn một vở kịch anh trai là tín đồ cuồng nhiệt nhiếp ảnh đã dốc cạn tiền tiết kiệm, còn em trai tội nghiệp thì cản không nổi.

​Diễn sâu đến mức Trình Trục Phong suýt nữa thì rớt nước mắt tại chỗ, ôm lấy đùi Sở Trọng Củ gào lên rằng đây là tiền cơm của bọn họ…

​Cuối cùng, em trai tội nghiệp ôm lấy đống chân máy, ba viên pin chính hãng, túi máy ảnh, ngàm chuyển, thẻ nhớ đổi được từ kỹ năng diễn xuất của mình, ủ rũ lôi kéo ” anh trai phản nghịch” rời khỏi trung tâm thương mại.

​Quay lại tiệm sửa xe, hai người lên xe, Trình Trục Phong ngồi ghế phụ.

“Bức ảnh tự sướng của hai đứa mình đắt giá quá đi mất.” Trình Trục Phong ôm khư khư chiếc máy ảnh.

“Vậy thì phải khiến số tiền đó bỏ ra thật xứng đáng.” Sở Trọng Củ nổ máy, bẻ lái hướng về phía khách sạn, “Chụp thử một tấm xem nào.”

​Trình Trục Phong giơ máy ảnh lên, lật màn hình lại, còn đặc biệt đeo thêm kính râm, “Cà tím.”

​Tháo kính râm ra, Trình Trục Phong xoay người lại nhìn màn hình.

“Thế nào?” Sở Trọng Củ hỏi.

“Đáng…”

Lái xe về đến khách sạn, cậu thấy nhóm của Ninh Ninh đang cùng mấy đứa nhỏ đắp tuyết và chơi ném tuyết ở sân trước.

​Trình Trục Phong ở trong xe rùng mình hai cái: “Nhìn thôi đã thấy lạnh rồi.”

“Muốn chơi thì đeo găng tay vào.” Sở Trọng Củ đưa găng tay cho cậu, “Đừng để ngã, chậm thôi.”

“Hì hì~”

​Trình Trục Phong trả lại máy ảnh cho Sở Trọng Củ, đeo găng tay vào rồi mở cửa xe chạy biến ra ngoài.

​Những quả cầu tuyết bay vèo vèo khắp sân.

​Trình Trục Phong linh hoạt né tránh một quả cầu đang lao thẳng về phía mình, sau đó dùng sức ném ra một đường vòng cung, kết quả là ném lệch mục tiêu, làm vỡ tan tành cái đầu của người tuyết.

​Trình Trục Phong trở thành “kẻ thù quốc dân” ngay lập tức, bị đám trẻ con hội đồng bằng một cơn mưa tuyết. May mà nhóm người lớn “phản công”, quay sang ném lại đám nhóc để giải vây cho cậu.

​Trong khi đó, “tội đồ” gây ra cuộc hỗn chiến đã kịp chuồn về chiếc xe ấm áp, tháo găng tay ra.

“Anh Sở ơi, bên ngoài nguy hiểm quá.”

​Sở Trọng Củ mỉm cười đưa máy ảnh cho Trình Trục Phong. Trong ảnh là khoảnh khắc quả cầu tuyết cậu ném ra va vào đầu người tuyết, cái đầu đang lăn lóc giữa không trung.

“Tay nghề chụp ảnh cũng khá đấy.” Cậu xem xong thì bĩu môi, “Nhưng mà có thể chụp cái gì tử tế hơn không, đừng chụp mấy cái bằng chứng phạm tội như thế.”

“Tình cờ thôi.” Sở Trọng Củ nắm lấy tay cậu, cảm giác rất ấm áp.

​Cuộc hỗn chiến kết thúc, Trình Trục Phong và Sở Trọng Củ lên lầu thu dọn hành lý. Lúc xuống đến nơi, nhóm Ninh Ninh đang ngồi nghỉ ở sảnh khách sạn.

“Hai người đi bây giờ à?” Ninh Ninh hỏi.

“Ừ.” Sở Trọng Củ gật đầu, tay ôm pin dự phòng và ổ cắm nối, “Tôi đi cùng Phong Phong đến địa điểm tiếp theo, cậu ấy dẫn tôi đi.”

​Trình Trục Phong cất xong hành lý khác rồi vào đón anh, vừa vặn nghe thấy câu cuối cùng liền gật đầu phụ họa: “Đúng thế! Tôi với anh Sở đi hướng hồ Namtso để làm vài kiểu ảnh, chủ yếu là săn ảnh mấy em chim.”

​Ninh Ninh chẳng biết là loại chim gì, chỉ gật đầu chúc: “Chúc hai người thượng lộ bình an nhé.”

​Tạm biệt nhóm Ninh Ninh, chiếc xe rời khỏi Shigatse hướng về khu du lịch núi tuyết Qomolangma*. Dọc đường tuyết tích tụ càng lúc càng dày, hai người lái rất chậm, mãi đến trưa mới lên được tỉnh lộ 304.

​Một đàn cừu đang dẫm chân lên mặt đường, kêu “Be be~”.

​Trình Trục Phong nhìn đàn cừu đang di chuyển chậm chạp, còn cách hồ Namtso khoảng 100km nữa.

“Hôm nay chắc không săn được chim chóc gì rồi.”

​Sở Trọng Củ hỏi lại: “Thế tìm chỗ nào làm tí thịt cừu xiên nướng không?”

Ngoại truyện nhỏ

​Trình Trục Phong học theo bản ghi âm, bập bẹ hát từng câu dân ca Tây Tạng: (Người thầm thương trộm nhớ trong lòng, nếu có thể bạc đầu giai lão, chẳng khác nào nhặt được trân bảo dưới đáy đại dương).

​Trình Trục Phong: Anh Sở, em hát hay không? [Mắt long lanh]

​Sở Trọng Củ: Phong Phong này, em hát mấy bài tình ca phổ thông thôi, bài này hiệu quả không tốt lắm đâu. [Cố lên]

​Trình Trục Phong: Sao anh biết đây là tình ca?! [Hoang mang]

​Sở Trọng Củ: Phong Phong à, bản dịch trong phần bình luận là do anh đăng đấy. [Để anh xem nào] (Lén lút quan sát~)

Chú thích

*Qomolangma: Theo Google thì đây là Khu bảo tồn thiên nhiên quốc gia chứ không chỉ là núi tuyết.

Trước Tiếp