Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 14
“Lúc đó em sợ muốn chết.” Trình Trục Phong thấy hốc mắt hơi cay, khóe miệng khẽ giật.
“Thật thà quá, nhưng cho dù có sợ, chắc giờ em cũng chẳng hối hận đâu nhỉ.” Sở Trọng Củ quan sát vẻ mặt của cậu, hơi thở nhẹ lại, anh dang rộng cánh tay: “Muốn một cái ôm hay muốn nghe một lời khen muộn màng không?”
Lồng ngực Trình Trục Phong phập phồng, cậu sững người bất ngờ rồi mỉm cười với anh: “Anh Sở, anh biết đọc tâm thuật thật đấy.”
Trên tin tức, cậu chỉ là một thanh niên nhiệt huyết, dũng cảm cứu người. Ba mẹ cậu dựa vào lịch trình ngày hôm đó mới đoán ra người thanh niên ấy chính là con trai mình.
Trong các cuộc phỏng vấn sau đó, cậu đã đặc biệt nhờ những người biết chuyện đừng tiết lộ việc cậu từng bị chôn vùi dưới lớp tuyết. Cậu sợ những người yêu thương mình sẽ lo lắng, cậu không muốn người thân phải sống trong sợ hãi.
Và cậu càng sợ rằng bước chân của mình thực sự đã dừng lại vĩnh viễn trong trận lở tuyết năm ấy.
Cậu đã tự hỏi bản thân vô số lần rằng có hối hận không, nhưng kết luận vẫn chưa từng thay đổi: cậu vẫn sẽ lao lên. Cậu không muốn làm anh hùng, chỉ muốn làm một nhiếp ảnh gia có thể chụp được vài bức ảnh đẹp mà thôi.
Sở Trọng Củ không nói gì, anh chậm rãi ôm lấy Trình Trục Phong, lòng bàn tay vỗ nhẹ lên lưng cậu.
“Em giỏi lắm, Trình Trục Phong.” Sở Trọng Củ nói rất thẳng thắn.
Cuối cùng Sở Trọng Củ đã hiểu tại sao anh lại cảm nhận được sự tự do trên người Trình Trục Phong, bởi vì họ đều bị những quy tắc trói buộc.
Anh bị trói buộc bởi những quy tắc của hiện thực, còn Trình Trục Phong lại tìm thấy sự tự do ẩn giấu trong chính những quy tắc đó, học được cách cân bằng giữa khuôn khổ và sự tự tại.
Bên ngoài cửa sổ, những đứa trẻ chẳng biết từ lúc nào đã hát theo điệu nhạc của người nghệ sĩ, giọng hát non nớt nhưng mang theo âm hưởng cao vút của vùng cao nguyên.
Sáu giờ rưỡi sáng Trình Trục Phong đã bò dậy, thấy Sở Trọng Củ vẫn còn đang ngủ, cậu rón rén lẻn vào nhà vệ sinh rửa mặt, định ra ngoài chụp ảnh bình minh.
Vừa mở cửa ra, Sở Trọng Củ đã quần áo chỉnh tề ngồi trên ghế sofa, dùng ánh mắt hỏi: “Em định đi đâu?”
“Chào buổi sáng nhé.”
“Ranger? (Độc hành hiệp)” Sở Trọng Củ nhướn mày, “Vừa mới lập đội hôm qua mà hôm nay đã giải tán, sao không thông báo với anh?”
“Ấy, chẳng phải em định chuẩn bị xong xuôi mới gọi anh sao.” Trình Trục Phong lắc đầu như trống bỏi, biện bạch: “Cùng đi chụp bình minh đi.”
Sở Trọng Củ: “Đi thôi.”
Trời còn chưa sáng, Trình Trục Phong đeo máy ảnh ngồi ở ghế phụ lái mở định vị dẫn đường.
Công viên Đoàn Kết cần phải leo một đoạn núi, cả hai đều khoác hờ áo khoác, trên vai mang theo chân máy.
Sở Trọng Củ chủ động xách túi đựng ống kính, bảo rằng anh cần trải nghiệm thử cái gọi là “tiêu hao thể lực” mà ông chủ Trình thường nói.
Thời gian họ đến lưng chừng núi rất khéo, Trình Trục Phong vừa dựng xong chân máy thì những lớp mây dày đặc bắt đầu kéo đến trên bầu trời.
Mây che kín cả bầu trời không lọt một chút ánh ban mai nào, mặt hồ phía xa phản chiếu ánh đèn.
Tầm nhìn rộng mở không vật cản, những điểm sáng trên mặt hồ hội tụ lại. Trình Trục Phong không dùng ống kính tiêu cự dài mà Sở Trọng Củ mang lên, thay vào đó cậu dùng ống rộng 14-30, dự định chụp vài tấm rồi quay video.
Thiết lập xong, cậu vịn vào chân máy, quay đầu nhìn Sở Trọng Củ.
“Anh Sở, anh dùng Hasselblad chụp bình minh à.” Trình Trục Phong đưa qua một cái chân máy khác, “Để chế độ A ưu tiên khẩu độ nhé, phơi sáng giảm xuống khoảng 0.7 thử xem, có chân máy rồi nên anh cứ tự điều chỉnh tốc độ màn trập.”
Sở Trọng Củ hướng về phía lớp mây xa xăm, nhìn Trình Trục Phong đang ngồi xổm dưới đất giữ chân máy, gió thổi qua là cậu lại run cầm cập.
“Em kéo khóa áo lên đi, đừng run nữa.”
“Ơ kìa, em run để sinh nhiệt, mở áo để tản nhiệt mà.” Trình Trục Phong cười hì hì giải thích, “Thế này là vừa đẹp.”
“…” Sở Trọng Củ chẳng biết phản bác thế nào, đành bất lực nói: “Kéo lên đi, cứ run rồi hít khí vào là no một bụng gió lạnh đấy, xuống núi lại không ăn uống được gì.”
“Cũng đúng nhỉ.” Trình Trục Phong hỏi: “Lát nữa mình ăn gì hả anh?”
“Đi dạo rồi ăn từ đầu phố đến cuối phố.”
“Chốt luôn!”
Hai người chưa kịp bàn bạc gì thêm thì ánh đèn dưới chân bỗng nhiên vụt tắt.
Trình Trục Phong im lặng, di chuyển ống kính hướng lên trên, chọn góc thấp để lấy toàn cảnh cung điện Potala và những tầng mây phía xa.
Ánh bình minh xuyên qua lớp mây dày, nhuộm đỏ cả bầu trời. Những dải mây bắt đầu rực cháy dưới sự phản chiếu của mặt trời.
Mới chụp được vài tấm, một cơn gió mạnh bất ngờ ập đến khiến Sở Trọng Củ không kịp trở tay, anh lảo đảo loạng choạng nửa bước.
Trình Trục Phong nhanh tay túm lấy áo Sở Trọng Củ. Cậu đang ngồi bệt dưới đất nên cơn gió chẳng hề làm cậu lung lay.
Tay Sở Trọng Củ vẫn ghì chặt lấy máy ảnh, gió quá lớn khiến trọng tâm của chân máy không đủ vững.
Trình Trục Phong đội mũ che tai, nghiêng người hét lớn: “Anh tựa chân vào lưng em này!”
Sở Trọng Củ không suy nghĩ nhiều, anh hơi dồn trọng tâm áp chân phải sát vào lưng Trình Trục Phong để giữ chắc máy ảnh.
Mây bị gió cuốn đi, ánh kim quang từ bầu trời đổ xuống, những con phố dưới chân được bao phủ bởi ánh sáng rực rỡ. Đoạn video đã ghi lại trọn vẹn khoảnh khắc gió thổi tan mây, khi ánh mặt trời từ từ thắp sáng vạn vật.
Trình Trục Phong vừa há miệng là gió lùa vào đầy họng. Cậu tháo máy ảnh khỏi chân máy, đeo lại lên cổ.
“Xong rồi.” Sở Trọng Củ mở khóa cố định, thu lại chân máy rồi nói: “Cảm ơn đã làm ‘điểm tựa’ cho anh nhé.”
Tiếng lá cây xào xạc vang lên át cả tiếng người. Trình Trục Phong nắm áo anh lắc đầu, miệng bị gió thổi cho méo cả đi: “Em chẳng nghe rõ gì cả, tựa chân á? Để xuống núi đã…”
Hai người ngược gió nhét thiết bị vào túi rồi quay lại xe. Trình Trục Phong cầm bình oxy thong thả rít một hơi dài. Cơn gió vừa rồi làm cậu thở không ra hơi.
Bình oxy che gần hết mặt nhưng vẫn chừa lại cái miệng. Cậu ngồi ở ghế phụ, thấy Sở Trọng Củ mãi vẫn chưa nổ máy.
“Anh Sở, mình lái xe đi ăn thôi nhỉ?”
Sở Trọng Củ vẫn đang băn khoăn không biết lúc nãy mình có dựa quá nặng không: “Anh hơi nặng, vừa rồi vất vả cho em làm bia đỡ cho anh rồi.”
Trình Trục Phong nghiêng đầu nhìn anh: “Hôm nay ‘đọc tâm thuật’ của anh không chuẩn rồi. Em tưởng anh sẽ chắn bớt gió cho em để em nấp vào th* d*c tí, ai dè anh chẳng chịu dựa vào gì cả, nhẹ hều à, làm gió cứ thế tống thẳng vào bụng em.”
Sở Trọng Củ mím môi, chưa kịp lên tiếng.
Trình Trục Phong đặt bình oxy xuống, cau mày: “Anh mà còn khách sáo kiểu đó là em giận thật đấy.”
“Ăn McDonald’s hay KFC?” Sở Trọng Củ lập tức đổi chủ đề, “Hay là cứ đi dạo từ đầu phố, để cho đám gió tây bắc trong bụng có thời gian tiêu hóa bớt?”
Chủ đề thay đổi quá nhanh khiến cậu nhiếp ảnh gia ngẩn ra mất nửa giây.
Cậu chống cằm, gửi một ánh mắt tán thưởng rồi nói: “Không cần tiêu hóa đâu, em thở dài vài cái là hết ấy mà.
Trước tiên ăn McDonald’s, sau 10 giờ thì qua KFC mua bánh tart trứng, mua xong nhu yếu phẩm rồi đi dạo phố, cuối cùng đi uống cái gì đó nóng hổi nhé?”
“Được.” Sở Trọng Củ không có ý kiến gì, “Tiện thể mua ít thuốc tiêu hóa cho em ăn kèm như quà vặt.”
“Có ngon không anh?”
“Vị chua ngọt, k*ch th*ch tiêu hóa.”
“Duyệt.” Trình Trục Phong nói, “Mình mua trước cũng được, lát nữa em sẽ ăn thêm được nhiều món khác.”
Sở Trọng Củ im lặng vài giây, liếc nhìn Trình Trục Phong qua gương chiếu hậu: “Cũng được…”
Quay lại phố Barkhor, trên đường đã xuất hiện những người hành hương thành kính, vừa xoay kinh luân vừa làm “tam bộ nhất bái”.
Hai người vừa xuống xe, hướng về phía cửa hàng McDonald’s.
Trình Trục Phong cảm nhận rõ ràng có ống kính đang hướng về phía mình. Cậu quay đầu lại, thấy một người đàn ông trung niên đang giơ máy ảnh, cạnh đó là chiếc điện thoại gắn trên giá ba chân đang livestream.
“Anh Sở, người kia đang quay mình kìa.” Trình Trục Phong nói nhỏ, cậu đưa tay sờ mũi, có chút căng thẳng: “Có nên qua nhắc người ta một tiếng không?”
Sở Trọng Củ nhìn theo hướng cậu chỉ.
Người đàn ông đang livestream nở một nụ cười với họ, nhưng trong mắt Sở Trọng Củ, nụ cười đó chẳng có chút thiện chí nào.
Trình Trục Phong khoanh tay trước ngực, sống lưng căng cứng.
Với kinh nghiệm của một bác sĩ, Sở Trọng Củ nhận ra ngay qua động tác và biểu cảm rằng cậu đang rất căng thẳng, thậm chí đã bắt đầu chuẩn bị tinh thần để cãi nhau.
“Nếu em thấy phiền thì mình qua đó, còn anh thì không sao.” Sở Trọng Củ trả lời.
“Thế thôi khỏi đi.” Trình Trục Phong nuốt nước bọt. Cậu thấy sao cũng được, nếu Sở Trọng Củ đã không ngại thì cậu cũng chẳng muốn gây chuyện làm gì.
Ngồi trong tiệm McDonald’s, sau khi gọi món xong, Sở Trọng Củ đi lấy đồ ăn, còn cậu ngồi ở hàng ghế sát mặt đường.
Tiếng tranh cãi xuyên qua lớp kính truyền vào trong. Gã đàn ông cầm máy ảnh lúc nãy đang bị hai cô gái vây quanh, họ đang chỉ tay vào chiếc máy ảnh và nói gì đó.
Trình Trục Phong quay đầu nhìn Sở Trọng Củ, thấy anh vẫn còn đang xếp hàng, cậu hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước ra ngoài.
Hai cô gái đang tranh cãi rõ ràng đã sắp khóc, giọng nói run rẩy: “Ông xóa ảnh đi!”
“Cô có bằng chứng gì bảo tôi chụp cô? Hơn nữa ở đây có chỗ nào ghi là cấm chụp ảnh đâu?” Gã đàn ông bĩu môi, “Sao người khác không sao mà chỉ có hai cô là lắm chuyện thế? Ở nơi linh thiêng thế này mà hai cô không biết ngượng à?”
Nói đoạn, gã cầm thiết bị định bỏ đi, một cô gái lao lên ngăn cản thì bị gã đẩy mạnh ra.
Trình Trục Phong hít một hơi, bước tới trước: “Chú à, chụp ảnh người khác khi chưa được phép là vi phạm pháp luật đấy.”
Gã đàn ông rõ ràng có ấn tượng với cậu, gã liếc nhìn ra sau lưng cậu, thấy cậu chỉ có một mình thì đảo mắt xem thường: “Cậu từ đâu chui ra thế? Cậu lấy gì chứng minh là tôi vừa chụp họ? Tôi vừa cho họ xem rồi, trong máy toàn là ảnh phong cảnh, chẳng chụp ai cả.”
Trình Trục Phong quay sang nhìn hai cô gái phía sau.
Cô gái không hề nao núng, lấy điện thoại ra mở ảnh chụp màn hình rồi hét lớn: “Rõ ràng ông có chụp! Hôm kia tôi đã xem livestream của ông rồi, trong đó ông còn đăng cả ảnh của chúng tôi từ hôm kia nữa, tôi có bằng chứng đây.”
“Ông làm thế này chẳng phải hơi quá đáng sao.” Trình Trục Phong nghiêng đầu, “Người ta đã đưa ra bằng chứng rồi, hay là ông cứ xóa đi cho xong.”
“Xì, cậu đúng là đồ rỗi hơi.” Gã đàn ông chìa máy ảnh ra trước mặt Trình Trục Phong, “Đã bảo là không có rồi, không tin thì tự mà xem.”
“Ông đặt máy ảnh xuống đất đi, tôi tự cầm.” Trình Trục Phong không đón lấy, cậu khoanh tay lùi lại hai bước, “Lỡ ông cầm không chắc rồi làm rơi, lúc đó tôi có nói gì cũng vô ích.”
Sở Trọng Củ vừa bước ra ngoài đã nghe thấy câu nói ấy, anh liền kéo người ra sau lưng mình bảo vệ.
Lúc nãy bưng burger quay lại chỗ ngồi, anh phát hiện chỗ đó đã trống không. Nhìn ra ngoài thì thấy một đám đông đang vây quanh, Trình Trục Phong đang đứng giữa đám người với vẻ mặt rất hung dữ.
“Anh Sở, anh mở điện thoại quay video đi.” Nhìn thấy Sở Trọng Củ, hòn đá trong lòng Trình Trục Phong lập tức rơi xuống, mồ hôi lạnh đã thấm ướt đẫm cả áo cậu.
“Được.” Sở Trọng Củ mở điện thoại, hướng về phía Trình Trục Phong, nhìn cậu nhặt máy ảnh dưới đất lên, mở thẻ nhớ thứ hai ra. Quả nhiên, bên trong toàn là ảnh của hai cô gái đứng phía sau.
“Xóa, xóa ngay!” Gã đàn ông lao lên định cướp lại máy ảnh.
Trình Trục Phong thoáng thấy bóng dáng các cảnh sát vũ trang và cảnh sát đang tuần tra tiến về phía mình, cậu liền tắt máy, rút thẻ nhớ ra.
“Đánh người rồi! Cảnh sát ơi cứu mạng!” Trình Trục Phong túm lấy Sở Trọng Củ chạy tót ra sau lưng cảnh sát.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến tất cả mọi người đều sững sờ tại chỗ.
Sở Trọng Củ nhìn cảnh sát, nhanh chóng tiếp lời: “Người kia không chỉ chụp trộm chúng tôi mà sau khi chúng tôi tìm thấy ảnh, ông ta còn định tiêu hủy chứng cứ.” Trình Trục Phong đang nắm chặt lòng bàn tay anh, mồ hôi mỏng lành lạnh áp vào cổ tay anh.
“Đúng thế, chính là như vậy, ông ta còn định động thủ, chúng tôi có quay video lại đây!” Trình Trục Phong bồi thêm.
Gã đàn ông tiến lại gần, Trình Trục Phong liền đưa thẳng máy ảnh cho cảnh sát rồi trốn sau lưng họ.
Hai cô gái bị chụp trộm cũng bắt đầu kể lại đầu đuôi sự việc.
Sau khi nắm bắt sơ bộ tình hình, viên cảnh sát nhìn Trình Trục Phong một lượt từ trên xuống dưới: “Quần chúng nhiệt tình à?”
“Vâng, cũng là nạn nhân nữa, ông ta cũng chụp trộm chúng tôi, lúc nãy tôi không dám nói.”
Gã đàn ông tặc lưỡi: “Giờ thì dũng cảm gớm nhỉ, lại còn anh hùng cứu mỹ nhân cơ đấy?”
“Ông bắt nạt người khác thì có.” Trình Trục Phong liếc nhìn Sở Trọng Củ, chợt nhận ra mình vẫn còn đang nắm tay anh, cậu ngượng nghịu buông ra.
“Được rồi, tất cả về đồn cảnh sát nói chuyện tiếp.”
Xe cảnh sát hú còi chạy đến, Trình Trục Phong và Sở Trọng Củ ngồi riêng ở hàng ghế sau.
“Anh Sở, đồ ăn chắc là xong rồi nhỉ?” Trình Trục Phong không dám ngẩng đầu nhìn anh.
Sở Trọng Củ trả lời bằng giọng lạnh lùng: “Ừ, xong rồi đấy…”