Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 1
“Ơ? Chỗ này không cho ngất đâu, cậu đừng có…”
Đó là câu cuối cùng Trình Trục Phong nghe thấy trước khi lịm đi.
Cậu cố hết sức mở mắt ra, bắt gặp một đôi đồng tử màu nâu nhạt, dù không nhìn rõ gương mặt của chủ nhân đôi mắt ấy nhưng cậu có thể cảm nhận được sắc mặt đối phương đang rất tệ.
“Hít vào đi.”
Xì… Một luồng khí lạnh phả thẳng vào mặt, Trình Trục Phong theo bản năng hít một hơi thật sâu. Cái đầu như sắp nổ tung của cậu giống như vừa được dội một gáo nước lạnh, tuy vẫn còn mụ mị nhưng đã bớt đau hơn nhiều.
Thế giới đang xoay cuồng cũng từ từ dừng lại.
“Đúng rồi, cứ dùng sức hít thở như thế, nào, tự cầm lấy đi.”
Tay cậu được nhấc lên, đặt vào một chiếc bình.
Trình Trục Phong chớp chớp mắt, âm thầm quan sát khung cảnh xung quanh.
Một dòng chữ dài trên logo xe: RANGE RO…
Cảm giác chóng mặt đã tan bớt nhưng trán lại hơi đau. Cậu đưa tay lên sờ thử.
“?” Hình như u một cục rồi. “A!”
“Đừng sờ nữa, u một cục thật rồi, mà còn khá to nữa.” Người trước mặt lạnh lùng lên tiếng, “Đầu cậu cũng cứng thật, mạng cũng lớn.”
Trình Trục Phong không hiểu gì, siết chặt bình oxy hít một hơi thật mạnh: “Hả?”
“Xong rồi, ngốc luôn rồi.” Người kia khẽ cười một tiếng, tay cầm một chiếc thẻ căn cước: “Cậu tên Trình Trục Phong?”
“Vâng.” Trình Trục Phong thấy cái ví trong tay anh ta trông rất quen, hình như là ví của cậu.
“Biết đây là đâu không?”
“Tây Tạng, trạm dừng chân Bangjie Tang.”
“Được rồi, chưa ngốc hẳn. Xuống xe đi, ra xem vừa nãy cậu đã làm trò gì.”
Trình Trục Phong vịn cửa xe chậm chạp lết xuống, định đặt bình oxy trong tay xuống thì nghe người đang đứng ở đầu xe nói:
“Cứ cầm lấy đi. Lát nữa cậu mà ngất thêm lần nữa là tôi tin chắc cậu đang ăn vạ, cố tình dùng đầu húc vào xe tôi đấy.”
“À?”
Đầu húc vào xe là sao? Não cậu vẫn còn đang mơ màng nên chưa kịp phản ứng.
Mãi đến khi đứng trước đầu xe, nhìn thấy một vết móp nhỏ ngay cạnh logo màu đỏ, ký ức của Trình Trục Phong mới bắt đầu ùa về.
Cậu lái xe một mình đến trạm dừng chân Bangjie Tang, vốn dĩ chỉ định vào xin ít nước nóng. Kết quả là vừa xuống xe đi được vài bước, mặt đất trước mắt đã bắt đầu đảo lộn cùng với bầu trời.
Cậu cố gượng nhìn quanh, bãi đỗ xe vắng vẻ chỉ có xe khách, xe van và một chiếc Range Rover biển Bắc Kinh. Cậu chẳng kịp suy nghĩ gì, cơ thể đã theo bản năng hướng về phía chiếc Range Rover mà bước tới.
Dù sao thì xe khách cũng có nhiều điểm mù, cậu sợ mình bị cán trúng. Còn xe van thì cậu sợ lúc tỉnh lại mình đã bị thiếu mất tay chân.
Chiếc Range Rover biển Bắc Kinh dù sao cũng tính là nửa đồng hương, trường hợp tệ nhất chắc cũng có thể giúp cậu gọi cấp cứu 120.
Ai ngờ chưa kịp nhờ gọi 120 thì mắt đã tối sầm lại.
Thảo nào đầu lại sưng một cục, hóa ra là do vô ý đập đầu vào xe.
Trình Trục Phong sờ thử vết móp trên nắp capo, rồi lại chạm vào cục u trên trán mình. Ừm, đúng là do cậu húc vào rồi, hoàn toàn trùng khớp.
Cậu nhấn bình oxy hít mạnh hai hơi, nở một nụ cười chân thành: “Em đền tiền cho anh nhé, được không?”
Nói câu này cậu hơi chột dạ. Ở cái trạm dừng chân trên độ cao 4500m này, thứ nhất là không có chỗ sửa, thứ hai là chỉ vì một vết móp nhỏ mà làm lãng phí thời gian thì không đáng, bởi lẽ với bất kỳ ai đi Tây Tạng, thời gian đều vô cùng quý báu.
“Không được.” Rõ ràng chủ xe Range Rover không muốn bỏ qua dễ dàng như thế.
Thị lực của Trình Trục Phong đã hồi phục, cậu ngẩng mặt lên, bắt gặp một gương mặt mà có lẽ cả đời này cậu cũng khó lòng quên được.
Ấn tượng đầu tiên là đẹp trai, một vẻ đẹp vô cùng nam tính và cương nghị!
Là một nhiếp ảnh gia chuyên trị cả phong cảnh lẫn chân dung, cậu tự nhận mình đã gặp qua không ít người có ngoại hình xuất chúng. Tiêu chuẩn thẩm mỹ của cậu rất cao, nhưng người đàn ông trước mặt đã định nghĩa hoàn hảo thế nào là vẻ đẹp sắc sảo. Đường nét gương mặt sâu hoắm, đôi mắt sáng như sao dưới hàng chân mày kiếm, khôi ngô cứ như bước ra từ phim điện ảnh vậy. Làn da mịn màng đến mức như không có lỗ chân lông, đôi mày hơi nhíu lại.
Trình Trục Phong cảm thấy người trước mặt này còn đẹp hơn cả đỉnh núi tuyết Kawagarbo mà cậu từng phục kích suốt nửa năm trời. Đối phương lạnh lùng, đuôi mắt hơi xếch lên, vừa cao ngạo vừa khó gần.
“Hay là anh đi cùng em đi?” Trình Trục Phong ngẩn người thốt ra, rồi sờ vào túi áo, mở khóa điện thoại, bấm vào tài khoản “Trục Phong” của mình. 300 ngàn lượt theo dõi, cũng được coi là một blogger nhiếp ảnh tầm trung.
“Lần này em đến Tây Tạng chủ yếu là để chụp bộ ảnh cho tạp chí Mỹ Lệ, đợi chụp xong em sẽ đi cùng anh đến chỗ sửa xe.” Cậu nói một hơi thật dài, “Em bao ăn bao ở luôn.”
Liếc nhìn chiếc xe phía sau anh chàng đẹp trai, cậu do dự vài giây rồi bồi thêm một câu: “Bao cả đăng bài sống ảo trên WeChat nữa.”
Anh chàng đẹp trai bật cười, đưa tay ra: “Sở Trọng Củ.”
“Chào anh, em là Trình Trục Phong.” Cậu nhe hàm răng trắng tinh, khẽ nắm tay anh. Đã chịu xưng tên rồi, chắc là có hy vọng? Cậu cười híp mắt hỏi: “Thế nào ạ?”
“Không cần đâu, cậu đi đi.”
“Hả?”
Sở Trọng Củ xua tay: “Trông cậu giống kẻ buôn người lắm, cái kiểu dùng vẻ ngoài ngây thơ để lừa người ta rồi móc tim móc phổi ấy.”
“?” Trình Trục Phong theo bản năng dùng màn hình điện thoại soi lại mặt mình. Trên trán sưng một cục, sắc mặt trắng bệch như thể chỉ cần gió thổi qua là lăn đùng ra ngất, chẳng thấy ngây thơ đâu, chỉ thấy thê thảm thôi.
“Vậy cho em xin phương thức liên lạc đi? Em gửi tiền sửa xe cho anh, dù sao anh cũng là ân nhân cứu mạng…”
“Lương y như từ mẫu, không cần khách sáo.”
Trình Trục Phong không bỏ cuộc: “Đã cứu thì cứu cho trót, chẳng lẽ anh nỡ lòng nhìn một người đầu sưng vù thế này một mình lên đường sao? Cho em xin số điện thoại đi?”
“Nỡ chứ, tôi ở khoa Tâm thần, rất giỏi tự điều chỉnh cảm xúc.” Sở Trọng Củ nhìn đôi mắt ươn ướt và cục u sưng vù trên trán cậu thanh niên trước mặt, khẽ thở dài hỏi: “Cậu từ đâu tới?”
“Trạm dừng chân Baiba, lái chưa đầy hai tiếng.”
“Từ độ cao 3800m lên thẳng 4700m, cậu không nhận ra mình bị sốc độ cao à?”
“Bình thường sức khỏe em cũng ổn, lúc lái xe không thấy gì, vừa rồi xuống xe mới thấy đau đầu. Chắc là do xuống xe gấp quá?” Đối diện với bác sĩ, dù là khoa Tâm lý, Trình Trục Phong cũng thấy hơi rén.
“Bình oxy đâu?”
“Bị hành lý ở ghế sau đè lên rồi, em cứ nghĩ là không dùng đến.”
Sở Trọng Củ nhất thời không biết nói gì hơn. Ở bệnh viện gặp hạng người coi rẻ mạng sống thì quá bình thường, nhưng anh thực sự không ngờ lên tận cao nguyên 4700m này cũng đụng phải một ca như vậy.
Thấy biểu cảm của anh, Trình Trục Phong vội hít mạnh hai hơi oxy: “Nguy hiểm lắm sao?”
Sở Trọng Củ thoáng chút giận dữ: “Lúc nãy nồng độ oxy trong máu của cậu tụt xuống còn 60. Ở đây gọi 120 cũng phải mất 2 tiếng mới tới nơi. Sau 2 tiếng đó, có khi cậu thành người thiên cổ rồi.”
“Em xin lỗi.” Trình Trục Phong không còn tâm trí đâu mà ngắm trai đẹp nữa, cậu thấy hơi sợ, rụt rè hỏi: “Bác sĩ ơi, anh xem giờ em có cần gọi 120 để cấp cứu một tí không?”
Sở Trọng Củ mở mã QR WeChat đưa qua, Trình Trục Phong không hề chần chừ, dứt khoát quét mã ngay.
“Cảm ơn bác sĩ.”
“Không cần gọi tôi là bác sĩ, tôi nghỉ việc rồi. Bác sĩ không có kỳ nghỉ dài để đi Tây Tạng thế này đâu. Tôi khuyên cậu tốt nhất nên đi bệnh viện kiểm tra đi.”
“Ồ…” Trình Trục Phong gật đầu, đầu lại bắt đầu đau, tay không nghe lời co quắp lại như chân gà. Bình oxy rơi xuống đất lăn lông lốc, cậu định cúi xuống nhặt nhưng còn chưa kịp ngồi xuống…
Cánh tay đã được Sở Trọng Củ đỡ lấy: “Vịn vào xe đi. Đang sốc độ cao thì không được tùy tiện cúi xuống, cúi xuống là không đứng lên nổi đâu, sẽ ngất ngay lập tức đấy.”
Nói rồi, anh thong thả nhặt bình oxy dưới đất lên, áp thẳng vào mặt Trình Trục Phong: “Hít vào, từ từ thở ra.”
Trình Trục Phong ngoan ngoãn ôm bình oxy, các khớp xương trên người đều đau nhức. Cậu chưa kịp r*n r* đã thấy anh chàng đẹp trai mở cửa xe, chỉ tay về phía ghế sau.
“Tôi đưa cậu đến bệnh viện.”
Trình Trục Phong nhìn lướt qua chiếc xe của mình ở phía xa, xua tay: “Em nghỉ một lát là ổn thôi. Em còn cả đống “vợ con” ở đây, không thể vứt chúng lại được, lỡ có ai đập kính xe thì xong đời.”
Trong xe cậu nhét hai cái máy ảnh, rồi còn drone với FPV, cộng thêm ống kính và thiết bị cũng ngót nghét 30 vạn. Chẳng may bị đập kính, chưa nói đến đống thiết bị đó, chỉ riêng mớ ảnh cậu đổ mồ hôi sôi nước mắt mới chụp được còn chưa kịp sao lưu, thật sự không thể bỏ mặc ở đây.
Sở Trọng Củ nhìn theo hướng mắt của cậu. Cách đó không xa là một chiếc Tank 400 màu đen tuyền biển Thiên Tân, nhìn qua kính sau có thể thấy khoang xe nhét đồ chật cứng đến mức không còn kẽ hở cho ánh sáng lọt qua.
“Người Thiên Tân à?”
“Vâng.”
“Biết nói tấu nói không?”
“Này anh trai Bắc Kinh ơi, anh định kiến quá đấy.”
Khẽ chậc một tiếng, Sở Trọng Củ lên xe mình, đóng cửa, vặn chìa khóa nổ máy: “Tránh ra chút đi.”
Trình Trục Phong né sang một bên, nhìn chiếc xe từ từ lăn bánh, khẽ chớp mắt.
Thôi được rồi, đúng là cậu hơi không biết điều thật. Anh bác sĩ đẹp trai cứ thế rời đi cũng là chuyện hoàn toàn có thể hiểu được.
Ở Tây Tạng, việc giúp đỡ người khác vốn dĩ khá mạo hiểm. Nếu lúc nãy không phải là biển số xe Bắc Kinh, có lẽ cậu đã phải gồng mình lết đến trạm gác cảnh sát rồi mới dám ngất. Dù sao người ta cũng đã có lòng giúp một tay, thế là nhân chí nghĩa tận rồi. Nói thật, nếu đặt vào vị trí của cậu vừa nãy, thấy ai đó ngất bên đường chưa chắc cậu đã dám vào giúp.
Cuối tháng 9, ở Thiên Tân nóng như cá khô, vậy mà ở Tây Tạng cậu mặc cả áo khoác gió lẫn lớp lót lông vũ mà vẫn run cầm cập.
Cậu bấm bình oxy hít hai hơi, ngẩng đầu lên thì chiếc xe kia đã mất hút.
Trạm dừng chân cách đó 50m đang tỏa hơi nóng nghi ngút. Cậu tự đánh giá tình trạng của mình: giữa việc đi 20m để về xe và đi 50m đến trạm dừng chân, cuối cùng cậu quyết định lết về xe nằm một lát. Không đi tiếp nữa, khóa cửa bật điều hòa ngủ luôn trong xe cho tỉnh táo lại.
Quãng đường ngắn ngủi 20m mà cậu đi mất hơn mười phút, gần như cứ ba bước lại th* d*c, năm bước lại thở hồng hộc. Khi chạm được tay vào cửa xe, cuối cùng cậu cũng thấu hiểu được nỗi đau của cậu bạn đại học năm xưa khi leo đỉnh núi Tứ Cô Nương, chỉ còn cách đỉnh 100m mà phải bỏ cuộc đi xuống.
Không chỉ có đầu, mà ngay cả cuống phổi cũng bắt đầu đau nhức.
Hàng ghế sau đã được cậu tháo đệm lót để trải phẳng, ngoài hành lý và thiết bị thì cậu đặc biệt dành ra một khoảng trống để đặt đệm xốp và túi ngủ. Bình thường những đêm phục kích trên núi, nếu mệt quá không chịu nổi thì cậu sẽ chui vào đây đánh một giấc.
Nhưng giờ cậu chẳng còn sức để mở cốp xe, định ngồi ở ghế lái nghỉ ngơi một lát. Tay vừa đặt lên nắm cửa…
Sau lưng bỗng vang lên một tiếng: “Sang ghế phụ ngồi đi, tôi đưa cậu đến bệnh viện.”
Trình Trục Phong quay đầu lại, nhìn thấy Sở Trọng Củ mà nhất thời không thốt nên lời. Cậu muốn bảo là mình khó khăn lắm mới lết được đến ghế lái, đầu xe rộng quá cậu đi không nổi, phải đợi cậu nghỉ một lát đã…
Sở Trọng Củ như đọc được suy nghĩ của cậu, cánh tay anh luồn dưới nách cậu, dùng sức nhấc bổng lên.
Trình Trục Phong có cảm giác cả người mình như được bứng đi, bay thẳng đến cửa xe bên kia.
“Chìa khóa.” Một bàn tay với những khớp xương rõ ràng chìa ra trước mặt, khẽ lắc nhẹ.
Cậu ngoan ngoãn đưa chìa khóa rồi leo lên xe.
Sở Trọng Củ nổ máy, kiểm tra thử cửa gió để chắc chắn hơi ấm đã được bật lên.
“Đưa tay đây.” Một cái máy đo nồng độ oxy được kẹp vào ngón giữa của Trình Trục Phong. Chỉ số hiện lên: 75, rồi 100. “Cũng tạm, dù sao cậu cũng vừa đi bộ một đoạn xa như vậy.”
Nói xong, anh vặn nắp một ống glucose đưa vào tay Trình Trục Phong.
Trình Trục Phong nhấp một ngụm, vị ngọt lan tỏa trong miệng khiến cậu tỉnh táo hơn đôi chút: “Cảm ơn anh.”
“Cậu cũng to gan thật đấy, dám cho người lạ lên xe mình.” Sở Trọng Củ cười cười, thong thả nói: “Với tình trạng hiện tại của cậu, chỉ cần gặp phải kẻ có ý đồ xấu là coi như mất mạng ở đây luôn.”
Cổ họng Trình Trục Phong khẽ chuyển động, cậu nhếch môi: “Trông anh giống người tốt mà, lại còn lái Range Rover nữa.”
“…” Sở Trọng Củ không biết nói gì cho phải, anh bị cậu làm cho vừa tức vừa buồn cười, thật sự bật cười thành tiếng: “Cậu bao nhiêu tuổi rồi?”
“23.”
“Thảo nào, đúng là cái tuổi nhìn ai cũng ra người tốt.” Sở Trọng Củ lấy căn cước công dân và bằng lái xe từ trong túi ra, do dự vài giây rồi lôi luôn cả chứng chỉ hành nghề y của mình ra.
“Nhưng giờ tôi không còn là bác sĩ nữa.”
Hơi ấm từ điều hòa phả vào người, Trình Trục Phong không còn run nữa, thậm chí cảm thấy mình có thể xuống xe chạy vài bước, cậu toe toét cười: “Không sao, cứu được người là tốt rồi.”