Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong ấn tượng của anh, Ôn Chước chưa bao giờ nhắc tới cái từ "nhà" này, bởi vì đối với hắn mà nói, nhà chưa từng tồn tại.
"Ôn Chước, chắc chắn cậu có rất nhiều việc phải làm nhỉ? Ví dụ như không phải cậu là giáo sư sao? Không cần phải đi dạy học sao?"
"Bây giờ vẫn đang nghỉ hè."
"Có phải cậu vẫn còn dự án nghiên cứu Angela và Noah không?"
"Ừ. Nhưng cậu có thể cho tôi nhiều phương hướng nghiên cứu hơn."
"Hướng nghiên cứu? Trước đây cậu bảo tớ toàn "nghĩ lung tung" cơ mà..."
"Cái gọi là nghiên cứu khoa học không phải chính là phỏng đoán táo bạo, cẩn thận chứng minh sao?"
Cậu đúng, cậu đúng, cậu nói gì cũng đúng.
"Cậu nên đưa tớ về với bố mẹ tớ đi! Mời thêm vài điều dưỡng gì đó... cử thêm hai quan chấp hành lợi hại như Diệp Ngữ ấy, tớ..."
Tay của Ôn Chước vòng từ đằng sau xe lăn tới, hắn cúi người xuống, hai tay chống lên tay vịn của xe lăn, nhìn thẳng vào mắt Vệ Lăng.
"Ngoại trừ tôi ra, không ai có thể bảo vệ được cậu."
Rất chắc chắn, không chấp nhận nghi ngờ.
"Ôn Chước... Cậu trước đây không giống thế này..."
Đừng nói bảo vệ gì đó, trước đây hai người ở cùng một phòng kí túc, Ôn Chước cũng chẳng buồn nhìn Vệ Lăng.
"Vậy thì từ giờ bắt đầu làm quen."
Lần này, họ không lên trực thăng nữa.
Liên Vũ lái một chiếc ô tô đến, đỗ trước cổng trung tâm kiểm soát liên hợp.
Chiếc xe này màu đen, trong đường nét mượt mà là chút vẻ nặng nề.
Vệ Lăng chưa từng nhìn thấy nhãn hiệu này, nhưng anh đoán rằng giá cả chắc chắn không rẻ. Thế nhưng Ôn Chước chưa bao giờ theo đuổi sự xa xỉ, hắn chọn chiếc xe này ắt là do tính năng siêu việt của nó.
"Giáo sư, em lái xe đến cho thầy đây."
"Cảm ơn. Hà Liễm đâu?"
"Cậu ấy còn đang nghỉ ngơi, đang bổ sung thuốc dinh dưỡng."
"Tình trạng của Diệp Ngữ ra sao?"
"Đang hồi phục ạ."
"Ừm."
Ôn Chước lại bế ngang Vệ Lăng lên, đặt vào ghế hàng trên.
Một lần sống, hai lần chín, ba lần bốn lần gọi là dê.
Vệ Lăng chấp nhận số phận, hưởng thụ việc được Ôn Chước cài dây an toàn.
Chỉ có điều, khi hắn cúi đầu xuống dựa gần mình, tóc tơ của hắn hình như sượt qua cần cổ anh, hơi ngứa.
Nhưng còn chưa kịp gãi, Ôn Chước đã đứng thẳng dậy, đóng cửa xe, ngồi vào ghế lái.
Đây là lần đầu tiên Vệ Lăng ngồi xe do Ôn Chước lái, ngoại trừ lúc đến đèn tín hiệu, hắn gần như không phanh bao giờ, dù có người qua đường cũng chỉ chậm rãi giảm tốc độ, anh chẳng bị khó chịu chút nào.
"Xe này ngon quá, chờ tớ khoẻ lại... tớ lái có được không?" Vệ Lăng ngưỡng mộ hỏi.
"Chờ cậu khoẻ lại, nó sẽ là của cậu." Ôn Chước nói.
"Hả? Đừng! Xe này nhất định là rất đắt!"
Lúc mới đầu Vệ Lăng nghĩ Ôn Chước đã làm từng ấy việc vì mình, còn bảo định tặng xe cho anh, làm sao mà nhận nổi.
Ngẫm lại, Vệ Lăng hiểu ra, Ôn Chước là người quan tâm đến tính năng thực tế, chưa bao giờ theo đuổi những thứ như xe hơi và biệt thự.
Hắn bảo tặng cho mình, một là để cổ vũ mình sớm bình phục, hai là chiếc xe này căn bản chưa là gì so với thu nhập của hắn.
"Ý nghĩa tồn tại của xe ô tô chính là để người ta lái. Cơ hội cho tôi lái không nhiều lắm."
Nhìn xem nhìn xem, Ôn Chước – người theo chủ nghĩa thực dụng.
Vệ Lăng cười, ngắm nhìn thành phố mới bên ngoài cửa sổ.
Cao ốc chọc trời, cuộc sống của mọi người cũng rất sung túc, phồn hoa đến độ khiến Vệ Lăng không tưởng tượng được ngoài bức tường kim loại kia ngăn cách họ với đám quái thú gào rú.
"Ấy? Kia là cái gì?" Vệ Lăng nheo mắt nhìn một cửa hàng có hàng người xếp rất dài, "Hình như là... Trà Sữa Hạnh Phúc? Cậu còn nhớ hồi mình học đại học đang thịnh hành trà sữa gì không? Trà sữa có thể vòng mấy vòng quanh trái đất..."
"Cậu có muốn uống không?" Ôn Chước hỏi.
"Hơi, thực ra gì tớ cũng muốn ăn. Bây giờ tớ muốn ăn cá hấp, tôm đất cay..."
"Lẩu cay, mì ruột bò, bánh gạo, đùi gà rán..."
"Sao cậu biết?" Cặp mắt Vệ Lăng lập tức loé sáng.
"Lúc tôi và cậu là đồng nghiệp, ngày nào cậu cũng hát."
"Vậy cơm tối nay của tớ..."
"Không được. Đồ quá nhiều dầu mỡ không có lợi cho dạ dày của cậu."
Giọng của Ôn Chước không hề nghiêm khắc, nhưng Vệ Lăng vẫn cảm thấy bị đả kích.
"Thôi... sống được là tốt."
Vệ Lăng ngơ ngẩn nhìn những thanh niên đi trên phố, cảm thán.
Trùng hợp có một cặp tình nhân bưng cốc trà sữa thật to đi qua, trong cốc trà sữa đó còn có những con cá nhỏ màu vàng làm từ thạch đang lắc lư bên trong, ống hút xoắn mấy vòng, có hai đầu hút.
Lúc cặp gà bông đó cùng cúi đầu m*t trà sữa, chóp mũi vầng trán chạm nhau, rất thân thiết.
"Tôi mua cho cậu." Giọng Ôn Chước vang lên.
Vệ Lăng ngoái đầu lại mới phát hiện ra hắn vẫn luôn nhìn mình.
Hầy, dáng vẻ vừa nãy của anh nhất định rất giống cái kiểu trẻ con bị ốm còn thèm thuồng đồ ăn vặt trong tay người khác.
"Đừng! Không cần đâu! Cậu nhìn dòng người dài chưa kìa..."
Mặc dù lúc đi học, Vệ Lăng hoàn toàn vô cảm đối với trà sữa.
Nhưng dẫu sao thì đã bị nhốt trong căn cứ y tế ngần ấy ngày, bây giờ đừng nói là trà sữa, dù là nước cọ xoong, Vệ Lăng cũng cảm thấy rất ngon.
"Tôi không cần phải xếp hàng."
Ôn Chước đậu xe bên đường, rút điện thoại ra, không biết hắn dùng chức năng gì, anh nhìn thấy nhân viên trong cửa hàng trà sữa xách một cốc to chạy tới.
Ôn Chước hạ cửa kính xe xuống, nhân viên tiệm trà sữa nhìn thấy nửa mặt của hắn, quả nhiên hơi thất thần.
Hắn cầm lấy trà sữa, nói cảm ơn rồi nhanh chóng kéo cửa kính lên, hoàn toàn không cho cô bé nhân viên tiệm trà sữa cơ hội nhìn hắn thêm chút nữa.
"Ế? Cậu làm hội viên của tiệm trà sữa hay là làm VIP gì đó? Sao những người đó đều xếp hàng còn trà sữa của cậu lại được đưa đến tận nơi?"
"Khi cậu cực kì quan trọng với sự sống còn của hàng triệu người dân trong thành phố này, đương nhiên cậu sẽ có một số đặc quyền."
Nếu là người khác nói câu này, Vệ Lăng sẽ cười nhạo nói rằng "ai mà tự đắc thế".
Nhưng Ôn Chước, hắn đã quen nói sự thật khách quan.
Cánh tay của Vệ Lăng chẳng có chút sức nào, nhưng anh rất muốn tự cầm trà sữa.
Bằng không về sau ăn cơm, lẽ nào cứ phải mời bảo mẫu ở bên cạnh đút cơm cho ăn ư?
Thế nhưng Ôn Chước sắp khởi động xe rồi, theo quán tính chắc chắn mình sẽ không cầm được.
Vệ Lăng cố gắng hồi lâu, cánh tay cũng chỉ giơ lên được một chút, đến cốc anh cũng chẳng chạm vào được.
Cái người kiệm lời như Ôn Chước, chắc chắn sẽ không vui nổi khi phải đợi lâu như vậy, nhưng Vệ Lăng càng cố gắng thì càng không cầm chắc.
"Đừng sốt ruột, cứ từ từ."
Rõ ràng là giọng nói chẳng có tí độ ấm nào, lúc này nó lại như một dòng nước ấm áp, thấm vào trái tim Vệ Lăng.
Mọi sự nóng nảy đều dần dần dịu lại.
Vệ Lăng ngước mắt lên, mới phát hiện ra Ôn Chước hơi nghiêng người về phía trước, cách mình rất gần, hắn ngoảnh mặt nhìn anh giơ tay lên.
Ấn tượng về Ôn Chước của Vệ Lăng vẫn dừng lại ở năm nhất đại học, cái cậu Ôn Chước lãnh đạm không qua lại với bất cứ ai, sống lưng hắn luôn thẳng tắp, không cần sự thương hại và giúp đỡ của bất kì ai cả, y như một hạt giống ngỏng cao đầu từ khe hở của phiến đá rắn chắc.
Vệ Lăng đánh giá cao hắn, thậm chí đã từng thương xót hắn, nhưng lại không biết phải tiếp cận hắn ra sao.
Thế nhưng Ôn Chước lúc này không lúc nào là không toát ra bầu không khí của một người đàn ông trưởng thành khiến người ta phải ngưỡng mộ, rất kiên nhẫn bao dung tất cả, lại có khả năng kiểm soát tuyệt đối để hoàn thành lời hứa và mục tiêu của mình.
"Chúng ta có thừa thời gian." Ôn Chước nói.
Ngón tay của Vệ Lăng cuối cùng cũng chạm được vào cốc, thế nhưng mặt anh cũng đỏ bừng.
Anh biết, một khi Ôn Chước buông tay ra, mình sẽ không cầm được cái cốc này nữa.
Ngón tay của Ôn Chước rất dài, không có khớp rõ ràng lắm, nhưng đốt ngón cong cong lại lộ ra sức mạnh.
Vệ Lăng vô thức dùng đầu ngón tay của mình chạm vào ngón tay của Ôn Chước, dường như thế là có thể lấy được sức mạnh từ hắn.
"Vệ Lăng, đừng cố dùng sức suông thế nữa. Cảm nhận sự tồn tại của cơ bắp và xương cốt trong người cậu."
Ôn Chước đã tháo dây an toàn ra, nghiêng hẳn người sang, một tay cầm cốc trà sữa, một tay đỡ cổ tay của anh.
Khoảnh khắc bị hắn cầm tay, Vệ Lăng cảm thấy mảnh da nhỏ đó rất ấm áp, thậm chí lòng bàn tay của hắn cũng ấm áp hơn anh tưởng tượng.
"Cậu định dùng phương pháp thôi miên tinh thần đã dùng với Diệp Ngữ à?"
Vệ Lăng cười nói.
"Cậu và cô ấy khác nhau."
"Cô ấy là chủng lai, tớ chỉ là một người bình thường."
Ôn Chước cổ vũ người khác đúng là rất dịu dàng.
Những ngày này thực ra Vệ Lăng vẫn luôn lo lắng có phải mình đã bị liệt hay chưa, thậm chí còn tưởng tượng ra rất nhiều cuộc sống sa sút về sau, chỉ là anh không biểu hiện ra trước mặt bố mẹ và những người khác mà thôi.
Thế nhưng Ôn Chước thế này thật sự khiến Vệ Lăng vốn cố giả vờ mạnh mẽ trở nên mềm yếu.
"Cô ấy là chủng lai, nhưng cậu là Vệ Lăng."
Vành mắt của Vệ Lăng lập tức nóng rực.
"Cậu nói thế giống y hệt các bậc phụ huynh ở trường mầm non cho rằng con mình là giỏi nhất ấy."
"Vệ Lăng, cậu có cảm nhận được tôi đang nắm tay cậu không?"
"Đương nhiên là được."
"Đó cũng như cảm nhận tay của cậu vậy, hãy cảm nhận sự tồn tại của cốc trà sữa. Đừng nghĩ phải dùng sức ra sao, nghĩ xem trước khi cậu cầm cốc uống nước như thế nào, đánh răng ra sao..."
Bàn tay đỡ Vệ Lăng của Ôn Chước đang buông lỏng từng chút một, anh có thể cảm thấy cái cốc trong tay mình đang càng ngày càng nặng.
"Đừng sợ, tôi đỡ đáy cốc, không đổ đâu."
Ngón tay của Vệ Lăng càng siết càng chặt, cốc trà sữa run rẩy theo lực tay của anh.
"Uống một ngụm đi."
"Ừm."
Vệ Lăng cúi đầu xuống, hút một ngụm, trà sữa pha với trà Ceylon, kèm thạch rau câu đàn hồi, đây là thứ đầu tiên anh tự ăn kể từ sau khi tỉnh lại.
"Ngon không?"
"Có! Ngon, trà sữa này rất tinh khiết, không giống cái loại bị pha bằng sữa bột ở quầy ăn vặt lúc học đại học."
"Vệ Lăng, cậu có biết thực ra tôi đã không đỡ cốc trà sữa lâu lắm rồi không."
Khi giọng nói của Ôn Chước vang lên, đột ngột rơi vào lòng anh, nó mang theo một loại sức mạnh cường tráng, Vệ Lăng ngây người, bên tai anh là tiếng tim đập từ lặng lẽ đến sôi sục.
Vậy nên anh vẫn luôn... luôn tự cầm cốc?
Tất cả nỗi vui sướng trong cả đời anh đều không thể vượt qua khoảnh khắc này.
Anh biết mình đã hoàn chỉnh, như thể anh đã có mục tiêu để sống, đáy lòng anh đã có một loại sức mạnh dồi dào hơn.
"Cảm ơn... Ha ha... Trà sữa cậu mua mà cậu chưa uống tí nào... Đáng lẽ tớ phải để cậu uống trước. Quên mất là cậu không uống thứ mà người khác đã uống dở!"
Vệ Lăng rất muốn dụi cặp mắt ươn ướt của mình, anh hơi lo rằng đối phương sẽ nhìn thấy dáng vẻ vô dụng của mình.
Thế nhưng Ôn Chước lại dựa gần anh hơn nữa, hơi thở của hắn lướt qua gò má của Vệ Lăng, nhiệt độ chẳng khiến người ta khó chịu chút nào, khẽ khàng như giọng nói của hắn khi nói với anh.
"Cậu thử đẩy ống hút cho tôi đi."
Vệ Lăng cảm thấy có phải mình đã nghe nhầm hay không, hắn sẵn lòng uống chung một cốc trà sữa với mình?
Khi Vệ Lăng vẫn còn chần chừ, Ôn Chước lại lên tiếng xoa dịu anh: "Trà sữa đã bị cậu uống mất một nửa rồi, cậu phải tin rằng mình dùng một tay cũng có thể cầm được cốc. Hãy thử dành một tay ra ẩy ống m*t."
Trong lòng Vệ Lăng không thể nào không cảm động, Ôn Chước đã thoả hiệp với rất nhiều nguyên tắc mà trước kia hắn kiên quyết không lay động, vì anh.
Anh chậm rãi đưa tay trái ra, cốc trà sữa hơi đong đưa, trái tim anh cũng run rẩy theo đó.
Ôn Chước cách anh gần quá, ngộ nhỡ trà sữa đổ lên người hắn, bình thường Vệ Lăng mặt dày cách mấy cũng cảm thấy có lỗi với đối phương quá.
"Cậu rơi từ trên cao mười mấy mét xuống tôi còn đỡ được, huống hồ một cốc trà sữa?"
Lời nói của Ôn Chước một lần nữa cổ vũ Vệ Lăng.
Anh buông hẳn tay trái ra, ngón tay móc ống hút, cốc trà sữa cũng nghiêng ngả theo đó, hướng về phía môi Ôn Chước.
Ống hút vốn được chia làm hai đầu, cái mà Vệ Lăng đẩy sang là đầu mà anh chưa hút.
Có lẽ là do anh quá cố chấp đối với hướng của cái ống, cuối cùng anh cũng chú ý đến môi của Ôn Chước.
Trước đây, đọc sách hay lên lớp, môi Ôn Chước sẽ vô thức mím lại thành một đường thẳng, cho thấy rằng hắn rất tập trung và nghiêm túc.
Còn lúc này, cặp môi của hắn rất thả lỏng, dường như còn để lại một kẽ hở nhỏ, Vệ Lăng thậm chí còn nghĩ rằng chúng nhất định rất mềm mại, nhưng bất kể thứ gì chen vào giữa cặp môi ấy chắc chắn sẽ bị nghiền nát một cách hung dữ, bị từ chối chẳng hề nể tình tí nào hoặc bị hắn nuốt trọn.
Chỉ còn chút nữa thôi là có thể đẩy ống hút màu xanh lam cho Ôn Chước rồi!
Thế nhưng hắn lại đột nhiên nghiêng đầu, ngậm lấy cái đầu mà Vệ Lăng đã uống!
Trên đó rõ ràng vẫn còn dấu răng của anh mà!
Ôn Chước không thể nào không nhìn thấy được.
Lúc này, có cảnh sát mặc đồng phục và đội mũ bảo hiểm gõ cửa kính xe của họ.
"Này! Các cậu đã dừng xe ở đây lâu lắm rồi! Hẹn hò cũng đừng ở ven đường thế!"
Tay của Vệ Lăng run lên, cốc trà sữa bị đổ thật!
Hơn nữa còn đổ lên chân Ôn Chước...
Ôn Chước rõ ràng đang nhìn người đứng ngoài cửa sổ, lại có thể chụp phắt lấy cốc trà sữa trong nháy mắt!
Tốc độ rất nhanh, như thể ảo giác vậy.
"Chúng tôi đi ngay đây."
Ôn Chước đặt cốc trà sữa về tay Vệ Lăng, lái xe đi.
Vệ Lăng ôm cốc trà sữa bật cười: "Này, vừa nãy có người nói chúng ta đang hẹn hò!"
"Ừ."
Ôn Chước cầm vô lăng, mắt nhìn về phía trước, hoàn toàn không để ý đến việc người khác hiểu nhầm.
Vệ Lăng ngoảnh mặt, hiếu kì nhìn ngó thành phố này.
Ánh sáng và bóng tối đan xen trên má anh, khi Ôn Chước ngoái đầu, hắn có thể nhìn thấy lông tơ mỏng manh trên gò má anh.
Đúng lúc Vệ Lăng nhìn thấy vài cậu thiếu niên cưỡi xe tự cân bằng đi qua, bị vẻ phóng túng tự do của họ thu hút, anh cảm thấy có cái gì đó khẽ khàng lướt qua má mình.
"Hửm?"
Trong xe trừ mình ra chỉ có mỗi Ôn Chước.
Thế nhưng khi Vệ Lăng khó khăn lắm mới ngồi thẳng người lên được, hai tay của hắn vẫn còn đặt trên vô lăng xe.
"Cậu đang nhìn gì thế?" Ôn Chước hỏi.
Họ trùng hợp lái vào một con đường rợp bóng cây, ánh hoàng hôn còn sót lại đổ xuống từ trên chạc cây ngô đồng, tạo nên vệt bóng râm mỏng manh đan xen trên mặt hắn.
Nhưng Vệ Lăng lại không nhìn rõ biểu cảm của hắn.
"Xe tự cân bằng. Xe tự cân bằng bây giờ lợi hại quá, có thể thay đổi tốc độ, hình như còn có thể tự động phân biệt chướng ngại vật nữa."
"Cậu thích à?"
"Hả? Tớ... tớ rất là hứng thú với nó. Nhưng đến lúc tớ thật sự đi được, chắc cũng lại thích mới nới cũ, đứng núi này trông núi nọ thôi."
Ôn Chước không nói gì, chiếc xe tiến vào một khu dân cư thoạt nhìn rất cao cấp, ở cổng khu còn có nhân viên bảo vệ mặc Âu phục màu đen.
Ôn Chước hạ kính xe xuống, ấn tay lên máy nhận dạng sinh trắc học, chiếc xe được qua một cách thuận lợi.
Sau khi vào, Vệ Lăng thầm cảm thán – thế mà đây lại là một khu biệt thự!
Ôn Chước quả là giàu có!
Nhớ đến năm ấy, mua một căn chung cư khoảng 100 mét vuông ở khu đô thị của thành phố Q cũng đủ gánh khoản vay hai mươi năm, làm nô lệ trả tiền mua nhà cả đời rồi!
Nhìn xem, giờ Ôn Chước còn có cả biệt thự luôn!
Không biết là hai tầng hay ba tầng...
Xe của Ôn Chước dừng trước một toà biệt thự ba tầng phong cách hiện đại, bên ngoài căn biệt thự này dùng gam màu lạnh, phong cách thiết kế cũng rất đơn giản, chẳng có tí trang trí dư thừa nào.
"Đây là... biệt thự của cậu á?"
"Ừ."
Ôn Chước khởi động cửa nhà để xe, lái xe vào đó.
"Cả căn nhà này đều là của cậu?"
"Phải. Có điều tôi cũng không có nhiều thời gian về đây."
"À... Bây giờ cậu đúng là đẹp trai nhà giàu chân chính rồi, còn tớ không chỉ không có nhà, không có xe, mà còn bị liệt..."
"Biệt thự là được trung tâm kiểm soát liên hợp tặng, tôi đã cho đứng tên cậu."
Ôn Chước đỗ xe, mở cửa ra, đi sang bên Vệ Lăng.
"Đợi đã! Cậu nói gì cơ? Cậu đã... cậu đã cho tớ đứng tên... toà biệt thự mà đơn vị công tác của cậu cho cậu? Cậu không bị gì đấy chứ?"
"Một mình tôi không ở nổi cả căn biệt thự to thế này." Ôn Chước dùng một tay chống lên cửa xe, cụp mắt nhìn Vệ Lăng.
"Hầy... đợi đã, chuyện này hơi kì lạ... thường thì nhà dù có đứng tên người khác, không phải đáng ra... cũng đứng tên hôn thê hoặc vợ con sao?"
Vệ Lăng hơi ngẩng đầu lên, nhìn đối phương.
"Nếu cậu dùng nó để cưới vợ..."
"Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn! Giấy tờ nhà đất đâu? Cho tớ xem tí đi!"
"Thì tôi sẽ khiến cho cậu cả đời này không đứng dậy nổi nữa."