Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 8

Trước Tiếp

Chương 8

Khách sạn Esports.

Triệu Minh Dịch vừa bước vào phòng, đám bạn đang ngồi trên ghế game đồng loạt quay đầu lại, mũi ai nấy đều hít hà theo bản năng.

"Làm gì mà nhìn tôi như mấy trăm năm chưa gặp thế." Triệu Minh Dịch thấy ánh mắt của họ, bèn tức tối đáp.

"Bảo sao mãi không thấy mặt đâu, hóa ra là lén đi ăn mảnh!"

"Ăn mảnh đã đành, lại còn không mang về cho anh em lấy một miếng!"

"Chẳng phải bảo về ký túc xá lấy đồ sao? Sao lại lấy luôn vào quán đồ nướng rồi?"

"Mấy ông là mũi chó hết đấy à!" Triệu Minh Dịch cười mắng một câu rồi ngồi vào vị trí của mình.

"Ông ăn ở quán nào mà thơm thế?"

Triệu Minh Dịch vừa ngồi xuống, cậu bạn mặc áo đen bên cạnh đã ghé sát đầu vào người cậu ta ngửi lấy ngửi để, thèm đồ nướng đến mức ch** n**c miếng.

"Cút cút cút, bớt ghê tởm đi." Triệu Minh Dịch đẩy đầu cậu ta ra.

Trong lúc hai người đang đùa giỡn, một cậu bạn khác ngồi bên kia lên tiếng: "Thơm thật đấy, rốt cuộc là quán nào? Tôi cũng thấy thèm rồi."

"Một quầy đồ nướng mới mở ở cổng trường, vị đỉnh lắm, mai tôi bao mấy ông." Triệu Minh Dịch nói xong liền đăng nhập tài khoản chuẩn bị chiến game, kết quả đám bạn cứ lải nhải mãi về chuyện đồ nướng.

Cái quầy ở cổng trường chắc chắn là không có dịch vụ giao hàng, giờ mà quay lại trường thì quá phiền phức. Cuối cùng, để có thể tập trung chơi game, Triệu Minh Dịch đành tìm một quán đồ nướng trên app rồi đặt một đống về chiêu đãi cả đám.

Đám bạn chẳng khách sáo gì, chọn toàn món khoái khẩu đặt một lượt.

Vừa kết thúc một ván game thì đồ ăn cũng vừa tới, thời gian canh rất chuẩn.

Quán này trên app có điểm đánh giá khá cao, khi mở hộp ra, mùi hương đặc trưng của đồ nướng lan tỏa khắp phòng. Mấy người kia ngửi thấy đều thèm thuồng, duy chỉ có Triệu Minh Dịch cảm thấy mùi gia vị quá nồng, ngửi lâu bỗng thấy hơi ngán.

"Sao không ăn đi? Thịt cừu này cũng được đấy, làm một xiên xem."

Cậu bạn áo đen vừa đánh chén xong mấy xiên, thấy Triệu Minh Dịch vẫn ngồi bất động liền đưa qua một xiên thịt cừu.

Triệu Minh Dịch thuận tay nhận lấy, theo bản năng so sánh xiên thịt trên tay với cái ở cổng trường. Cậu ta thấy nó không thơm bằng đã đành, mà vẻ ngoài nhìn cũng chẳng bằng.

Đồ đặt về này nhìn qua cũng nướng bằng than, có mùi khói đặc trưng, nhưng không biết có phải do bị om trong hộp lúc giao hàng không mà nhìn bề mặt hơi bóng dầu và ngấy.

Triệu Minh Dịch cúi đầu cắn một miếng, phát hiện nguyên liệu cũng không tươi bằng quầy ở cổng trường, hương vị thì kém xa.

"Tôi không ăn đâu, mấy ông ăn đi." Thịt cừu ở cổng trường cậu ta ăn một lúc mười mấy xiên không thấy chán, còn thịt này ăn một xiên đã chẳng muốn cầm xiên thứ hai.

Cậu bạn áo đen nhận ra món này có vẻ không hợp khẩu vị của Triệu Minh Dịch, bèn nói: "Quán này tụi mình đặt mấy lần rồi mà, vị vẫn thế, sao tự nhiên ông lại chê?"

"Lúc trước thì thấy cũng được, nhưng ăn cái quầy ở cổng trường xong thì thấy quán này không có cửa để so sánh luôn."

Nếu không có sự so sánh, Triệu Minh Dịch chỉ chấm quầy cổng trường 99 điểm, nhưng sau khi đối chiếu, cậu ta thấy quầy đó xứng đáng nhận điểm tuyệt đối.

"Ngon hơn cả quán này á? Vậy mai nhất định phải đi thử xem sao."

"Ông nói làm tôi tò mò quá rồi đấy."

Trong lúc đám bạn hẹn hò nhau mai đi ăn, thì tại cổng trường, khi trời đã sập tối, khách khứa vây quanh quầy của Mộc Thiêm ngày càng đông.

"Oa, cái quầy này thật sự phải giải đề mới được mua đồ nướng này!"

"Thi Mới Nướng? Tên hài hước thật."

Rõ ràng, rất nhiều khách hàng nghe bạn bè kháo nhau về một quầy hàng thú vị mới mở ở cổng trường nên mới kéo ra xem náo nhiệt.

Một chàng trai vừa giải đề xong nghe thấy thế liền quay đầu lại bảo: "Lát nữa mấy ông giải đề đi rồi sẽ thấy nó "hài hước" đến mức nào..."

Kho đề của hệ thống phần lớn là kiến thức THCS, THPT, thi thoảng xen lẫn vài câu tiểu học hoặc Toán Olympic THPT. Bốc phải đề tiểu học, THCS thì là vận may, còn lỡ trúng phải Toán Olympic thì sẽ thấu hiểu sâu sắc cái giá để được ăn bữa đồ nướng này gian nan đến mức nào.

Đúng là có câu: "Cái gì cũng có thể lừa dối bạn, chỉ có Toán học là không, không biết chính là không biết". Qua đó mới thấy, Toán học thực sự không phải cứ muốn động não là giải ra được.

Chẳng thế mà, vừa rồi có mấy bạn sinh viên đen đủi xếp hàng mãi mới đến lượt nhưng lại không giải nổi đề Toán, đành ngậm ngùi đổi chỗ cho người đứng sau để họ trả lời trước.

"Không biết có phải do lúc nãy giải đề chết nhiều tế bào não quá không, mà giờ tôi thấy xiên thịt cừu này ngon kinh khủng!"

"Cũng có khả năng là do tay nghề của ông chủ giỏi, thịt này vốn dĩ đã ngon rồi."

Hầu như sinh viên nào ăn được thịt cừu nướng cũng đều bị hương vị này làm cho kinh ngạc, không nhịn được mà chia sẻ với bạn cùng phòng. Thế là tiếng lành đồn xa, dù mới khai giảng và sinh viên chưa quay lại trường đông đủ, nhưng người kéo đến mua thịt nướng vẫn nườm nượp không ngớt.

Tại một phòng ký túc xá nữ.

"Chẳng phải bà bảo ở cổng trường có quầy đồ nướng cực phẩm, sẽ mua thịt cừu về cho tụi tôi sao? Thịt đâu rồi?"

Cô gái có khuôn mặt tròn trĩnh như trái táo nhìn các bạn cùng phòng, cười có chút ngượng nghịu: "Cái đó... nếu tôi nói trên đường về, thịt cừu bị một con mèo cướp mất rồi, các bà có tin không?"

"Mèo á? Tôi thấy bà mới chính là con "mèo tham ăn" đó!"

Nhìn đống gia vị đồ nướng còn dính trên khóe miệng chưa lau sạch của cô nàng, đám bạn mà tin cô mới là lạ. Họ liền đè cô xuống giường rồi cù lét một trận.

"Ha ha ha... tôi sai rồi, nhưng thật sự không trách tôi được mà... ha ha... đều tại ông chủ hết... ha ha... tại ông chủ nướng thịt ngon quá đi mất ha ha ha ha..."

Mộc Thiêm đang đứng trong xe bán đồ ăn bỗng dưng bị "đổ thừa", cũng may là cậu không hắt hơi cái nào, nếu không làm ngành ăn uống mà hắt hơi trước mặt khách thì dù có đeo khẩu trang cũng khiến người ta thấy ái ngại.

Lúc này đã hơn chín giờ tối, gần mười giờ, nhưng lượng khách trước xe không những không giảm mà còn tăng thêm. Một đám sinh viên vây quanh, người thì ăn thịt, người thì xem giải đề, cười nói rôm rả, vô cùng náo nhiệt.

"Chỉ còn lại ba mươi xiên cuối cùng thôi, những ai đứng sau đừng xếp hàng nữa nhé."

Mộc Thiêm nhận ra nguyên liệu sắp hết, trong lòng hơi ngạc nhiên, liền vội vàng lên tiếng nhắc nhở.

"Hả! Em còn chưa được ăn mà, ông chủ sao anh không chuẩn bị nhiều thêm một chút."

"Đừng mà! Em cất công từ trong trường ra đây là để nếm thử xem xiên thịt phải giải đề mới được ăn này ngon đến mức nào đó."

"Vẫn còn sớm mà, hay là ông chủ về lấy thêm nguyên liệu ra đây bán tiếp đi."

Đám sinh viên không nói thì Mộc Thiêm cũng không để ý, giờ nhìn đồng hồ mới thấy đã gần mười giờ: "Sắp mười giờ rồi, không còn sớm đâu."

Cậu đến đây từ hơn ba giờ chiều, đã nướng liên tục hơn năm tiếng đồng hồ, đến giờ mới bắt đầu cảm thấy hơi mệt.

Hôm nay cậu chuẩn bị tổng cộng tám trăm xiên thịt cừu, vốn dĩ cậu nghĩ bán được một nửa đã là tốt lắm rồi, không ngờ lại bán sạch bách mà vẫn còn không đủ. Thực ra với lượng khách này, nếu không phải có một số người giải đề hơi chậm thì cậu đã có thể dọn hàng về nhà từ tám giờ tối rồi.

"Mười giờ mà đã muộn á? Mười giờ cuộc sống về đêm mới chỉ bắt đầu thôi."

"Đúng đó, ông chủ anh còn trẻ thế này, đang tuổi xông pha, sao cứ nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi thế! Nghe em đi, về lấy thêm thịt ra bán tiếp."

Chưa nói đến việc ở nhà cũng chẳng còn thịt, chỉ riêng việc đi đi về về lúc này cũng đã mười một giờ đêm, nướng xong chắc đến rạng sáng mất.

Mộc Thiêm nghĩ đến việc bản thân còn chưa ăn tối, liền ôn tồn bảo: "Hay là mọi người thương lượng một chút, mỗi người mua một xiên ăn thử trước, để ngày mai tôi chuẩn bị nhiều thịt hơn mang tới."

Còn lại ba mươi xiên thịt, mà số người chưa mua được cũng tầm hai ba mươi người. Đều là bạn học cùng trường, cộng thêm mấy người đứng đầu cũng chỉ định mua vài xiên, nên sau khi bàn bạc, mọi người đều đồng ý.

"Ai giải đề đây?"

Ba mươi xiên thịt chỉ cần giải ba đề là được, có người không muốn động não, cũng có người thấy vui nên muốn lên thử sức.

Mộc Thiêm rắc lớp gia vị cuối cùng lên mẻ thịt, đợi khi thịt vừa chín tới liền thu lại, giơ cao đưa cho khách: "Thịt cừu của các bạn xong rồi đây, cẩn thận nóng nhé."

Bán hết sạch thịt, cậu có thể dọn hàng về nhà rồi, việc đầu tiên là dập tắt than trong bếp than củi.

Trong lúc cậu dọn dẹp, trong số những sinh viên vừa ăn được miếng thịt cuối cùng, có người đã bắt đầu hối hận. Biết ngon thế này thì lúc nãy đã không đồng ý chia đều cho mọi người, dù sao mình cũng đứng đầu hàng, hoàn toàn có thể mua nhiều hơn.

Nhưng giờ đây ông chủ đã dọn hàng chuẩn bị đi, có hối hận cũng chẳng kịp nữa, cậu bạn chỉ đành gặm đi gặm lại cái cành liễu đỏ đã sạch thịt, rồi nhìn chằm chằm hỏi: "Ông chủ, mai mấy giờ anh lại tới?"

Xiên thịt ngoài giòn trong mềm vừa cắn xuống, mùi thịt quyện với mùi gia vị đã đánh thức hoàn toàn cơn thèm trong bụng cậu, một xiên thực sự ăn không bõ dính răng.

Không chỉ mình cậu ta, những sinh viên khác cũng chỉ ăn được một xiên đều thấy luyến tiếc, cảm thấy món ngon thế này mà chỉ được một xiên đúng là cực hình.

"Khoảng bốn giờ chiều mai nhé." Mộc Thiêm bị đám sinh viên nhìn bằng ánh mắt khao khát thì thấy hơi không tự nhiên, nói xong liền vội vàng lái xe rời đi.

Cậu đi không lâu sau thì đám sinh viên cũng tản ra, nhưng trên đường đi vào trường, chủ đề câu chuyện của họ vẫn xoay quanh thịt cừu xiên.

--------------------

Khu tập thể Hướng Dương

Khi Mộc Thiêm về đến nhà đã là mười giờ rưỡi, trong khu tập thể nhiều nhà đã tắt đèn đi ngủ, chỉ còn lác đác vài hộ vẫn còn sáng đèn.

Cậu đỗ xe xong, vừa vào đến nhà đã nóng lòng kiểm tra sổ sách. Khi phát hiện ra hôm nay mình kiếm được tận sáu nghìn tệ, trong lòng cậu vừa kinh ngạc vừa vô cùng phấn khích.

800 xiên thịt cừu, mỗi xiên 15 tệ, tổng cộng bán được 12.000 tệ, nhưng hệ thống thu một nửa làm chi phí nguyên liệu, nên cậu chỉ còn lại một nửa. Nhưng dù chỉ là một nửa số tiền đó thì đối với cậu vẫn là rất nhiều. Cần biết rằng tiền lương một tháng trước đây của cậu cũng chỉ tầm đó, mà còn là mức lương sau khi đã làm việc được mấy năm.

Một ngày 6.000, một tháng sẽ là 180.000 tệ. Mộc Thiêm nhẩm tính trong lòng, thậm chí nảy sinh ý nghĩ nhiều tiền thế này không biết tiêu sao cho hết.

Thật là không có tiền đồ.

Nhưng giây tiếp theo cậu liền tự mắng mình một câu, sau đó đứng dậy đi làm bữa tối. Lúc này đã rất muộn, cậu rõ ràng không thể xào nấu cầu kỳ nữa, đành nấu mì ăn cho xong.

Nghĩ đến việc hôm nay kiếm được 6.000 tệ, sau khi xào trứng và thêm rau xanh vào bát mì, Mộc Thiêm hào phóng chiên thêm cho mình hai quả trứng nữa.

Quả trứng trong nước mì thì mềm mịn, trứng chiên lại có vị cháy giòn, ăn kèm với rau xanh thanh mát, sợi mì trơn mượt và nước dùng đậm đà, cậu ăn thấy cực kỳ ngon miệng.

Trước Tiếp