Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 63
Trong suốt kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động, du khách vừa đông vừa ồn ào, thỉnh thoảng thậm chí còn có người xảy ra tranh chấp ngay trước quầy đồ nướng.
Với những ông chủ khác, có lẽ họ sẽ cảm thấy việc kinh doanh càng tốt thì càng vui, dù có mệt thì cũng là "nỗi đau ngọt ngào". Nhưng với Mộc Thiêm, cậu không tham lam đến thế. Lượng khách như ngày thường đã khiến cậu thấy rất hài lòng. Sự xuất hiện của du khách trái lại đã làm xáo trộn cuộc sống của cậu, khiến cậu bận đến tối tăm mặt mũi, ngay cả Khang Khang cũng không chăm sóc xuể.
Khi kỳ nghỉ mới bắt đầu, cậu chỉ mong nó mau chóng kết thúc. Nhưng đến lúc kỳ nghỉ thật sự qua đi, Mộc Thiêm dọn dẹp đủ loại quà lưu niệm mà du khách tặng lại, bỗng nhiên cậu lại cảm thấy, du khách tuy luôn ồn ào náo nhiệt nhưng thực tế phần lớn mọi người đều rất tốt. Hơn nữa, người ta vì yêu mến thành phố Q, yêu mến đồ nướng nhà cậu nên mới lặn lội tới đây, việc cậu cứ thầm mong người ta đi nhanh đúng là có chút không hay.
Đồ vật đều không phải hàng quý giá, nhưng lại đại diện cho tấm lòng của các du khách. Ngoài những bức chữ và tranh tự tay vẽ, còn có không ít người tặng ảnh và đủ thứ đồ vật nhỏ xinh.
Ánh mắt Mộc Thiêm dừng lại ở một viên đá to bằng nắm tay, nghĩ đến đứa trẻ tặng đá cho mình còn dặn đây là trứng khủng long, cậu không nhịn được mà bật cười.
Đứa bé đó chưa đầy sáu tuổi, trông rất kháu khỉnh. Theo lời bố mẹ bé kể thì bé cực kỳ mê khủng long, đi chơi thấy viên đá nào hơi to một chút là nhất quyết bảo đó là trứng khủng long, đòi nhặt bằng được về nhà. Viên đá hình quả trứng này là báu vật của bé, nhưng người nhà chê nó vừa to vừa nặng, không muốn cho bé mang theo, thế là sau khi ăn đồ nướng xong bé đã tặng lại cho cậu.
Mộc Thiêm thấy viên đá này trông cũng khá giống một quả trứng nên không vứt đi, mà mang thẳng về nhà sau khi dọn hàng hôm đó.
Trước đây có không ít người khuyên cậu nên lập một tài khoản để quay video ngắn, chia sẻ chút chuyện thường ngày, biết đâu nhờ đó còn kiếm thêm được tiền. Lúc đó Mộc Thiêm không nghĩ ra có gì đáng quay, nhưng giờ cậu lại rất muốn dùng video để ghi lại những kỷ niệm mà du khách đã tặng mình.
Sẵn lúc cảm xúc mà du khách mang lại vẫn chưa tan biến, Mộc Thiêm nghĩ là làm ngay, cầm điện thoại lên bắt đầu quay phim. Cậu chưa từng đăng video bao giờ, nhưng xem người khác đăng thì không ít, nên cũng biết chút kỹ thuật: đầu tiên là quay bảng hiệu nhà mình, sau đó lần lượt quay từng món quà kỷ niệm, cuối cùng chèn nhạc vào rồi đăng lên.
Quầy Thi Mới Nướng dạo gần đây đang rất hot trên mạng. Tiêu đề của cậu có kèm theo tên quầy đồ nướng nhà mình, nên video vừa đăng lên đã có rất nhiều người lướt trúng.
[Lạ lùng thật, lần đầu tiên lướt trúng video liên quan đến Thi Mới Nướng mà không thấy miếng đồ nướng nào.]
[Bạn nhìn kỹ ảnh trong video đi, hậu cảnh rõ ràng có bếp nướng, trên bếp vẫn đang nướng đồ đấy thôi.]
[Ha ha, chắc là đồ nướng ngon quá, ăn xong mới nhớ ra quay phim nên không có đồ nướng nào lên hình chăng?]
Cư dân mạng bình thường thì tưởng đây lại là một video ghi lại nhật ký du lịch của một vị khách nào đó đến thành phố Q ăn đồ nướng. Nhưng những khách quen trong nhóm đồ nướng khi nhìn thấy tên tài khoản là "Thủy Mộc", lại nhìn nội dung chia sẻ trong video thì lập tức đoán ngay đây chính là ông chủ.
[Ông chủ là anh phải không? Sao tự dưng lại nhớ ra chuyện đăng video thế này? Mà đăng thì đăng, sao anh chẳng thèm cắt ghép gì cả, xuề xòa quá đi mất.]
Vì Mộc Thiêm không trả lời ngay, vị khách quen này đã trực tiếp chia sẻ video vào nhóm đồ nướng, @ cậu để hỏi xem có phải do cậu đăng hay không.
Mộc Thiêm đăng xong video là đi ngủ ngay, hoàn toàn không thấy tin nhắn trong nhóm. Ngược lại, những vị khách khác trong nhóm tò mò bấm vào xem, rồi đua nhau chạy vào dưới video góp vui.
[Ông chủ anh có tinh thần quay video thế sao không ra bày hàng thêm hai ngày nữa? Em vẫn chưa được nếm món sụn nướng nhà anh đâu đấy!]
[Em biết dựng video này, ông chủ có cần em dạy cách cắt ghép không? Học phí không nhiều, anh chỉ cần trả bằng một cái móng giò nướng là được.]
[Ha ha ha ha, ông chủ ơi cái nhạc nền này sến quá, giống hệt loại nhạc mà lứa tuổi bố em hay dùng ấy.]
Cùng với lượng lớn khách quen chạy vào bình luận, thả tim và chia sẻ, sức nóng của video này lập tức tăng vọt. Rất nhanh sau đó, nhiều du khách trước đó cũng lướt thấy video.
[Oa, đó chẳng phải là con chim gốm nhỏ tôi tặng ông chủ sao? Ông chủ còn chuẩn bị cả tổ cho nó nữa, đáng yêu quá đi.]
Thực ra đó không phải tổ chim, mà là cái giỏ nhỏ đan bằng vỏ bắp chưa xong của Khang Khang bỏ lại ở nhà. Lúc nãy khi quay phim, Mộc Thiêm bỗng nảy ra ý tưởng đặt con chim gốm vào đó thấy cũng ổn nên đặt luôn.
[Ông chủ tốt bụng quá, viên đá lớn con trai tôi tặng mà anh cũng giữ lại cẩn thận. Con tôi mê đồ nướng nhà anh lắm, lúc rời đi ở ga tàu còn khóc nhè, đòi ở lại thành phố Q ăn đồ nướng chứ không thèm về nhà đi mẫu giáo nữa.]
[Đồ nướng nhà ông chủ ngon thật sự, nhất là khung xương gà, đậu hũ khô, cà tím... giờ nhớ lại vẫn thấy thèm nhỏ dãi.]
[Vừa về đến nhà là tôi lại muốn ăn đồ nướng rồi, nhưng ăn qua "trần nhà đồ nướng" rồi thì nhìn mấy quán quanh nhà chẳng muốn ăn quán nào cả.]
[Con trai tôi từ thành phố Q về xong bảo sau này nó nhất định phải thi đỗ vào Đại học Q để ngày nào cũng được ăn đồ nướng. Tôi đã tính rồi, đến lúc đó cả nhà có thể thuê phòng cạnh trường để ở cùng nó. Tất nhiên vấn đề quan trọng nhất hiện nay là nó mới học lớp Bảy, còn tận năm năm nữa mới thi đại học, không biết năm năm sau ông chủ còn bán đồ nướng ở đó không.]
[Chuyện này đơn giản mà, bạn cứ cho con trai nhảy lớp là được, tháng Chín nhảy thẳng lên lớp Chín dự thi cấp ba, lên cấp ba rồi lại nhảy thẳng lên lớp 12, tiết kiệm được bao nhiêu năm luôn.]
[Hu hu hu hu, nửa đêm rồi mà cứ nghĩ đến món thịt xiên nướng ngoài giòn trong mềm, móng giò nướng béo mà không ngấy, bắp nướng ngọt thanh giòn tan của ông chủ, thèm đến mức lăn lộn trên giường. Nói đi cũng phải nói lại, ông chủ không thể đến bày hàng dưới nhà tôi sao?]
Mộc Thiêm đã thông báo trước rằng sau kỳ nghỉ Quốc tế Lao động cậu sẽ nghỉ ngơi vài ngày, vì vậy ngày 6 tháng 5 cậu không bày hàng, ngủ một mạch đến tám giờ sáng mới ngủ dậy.
Ngủ dậy thấy một đống thông báo tin nhắn trên điện thoại, cậu mới phát hiện đoạn video đăng tối qua đã gây bão, thậm chí có rất nhiều du khách vào phần bình luận để nhận diện món quà kỷ niệm của mình.
Thấy du khách sau khi rời khỏi thành phố Q vẫn còn nhớ mãi không quên đồ nướng nhà mình, Mộc Thiêm cảm thấy khá tự hào. Còn khi thấy nhiều du khách chia sẻ ảnh đồ nướng trong phần bình luận, "đầu độc" thị giác làm cư dân mạng khác thèm thuồng vào đêm muộn, cậu lại thấy khá buồn cười.
Còn về những nội dung khách quen bình luận giục cậu mau chóng bày hàng, cậu trực tiếp lướt qua coi như không thấy. Đùa à, lúc người ta nghỉ năm ngày thì cậu đã nướng đồ đến kiệt sức suốt năm ngày đó, giờ mọi người đi làm lại thì cũng đến lượt cậu được nghỉ ngơi tử tế chứ.
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, Mộc Thiêm không làm gì cả, ngoài việc dọn dẹp vệ sinh nhà cửa đơn giản thì chỉ nằm ườn nghỉ ngơi.
Ngày thứ hai, Khang Khang lại được bác cả đưa sang. Buổi sáng anh cùng Khang Khang lắp Lego ở nhà, buổi chiều thì dẫn Khang Khang ra công viên chơi.
Có thể thấy sau đợt nghỉ lễ Mộc Thiêm thực sự đã nổi tiếng. Ở công viên, thậm chí có người nhận ra cậu, hỏi cậu có phải ông chủ bán đồ nướng bắt giải đề không.
Vì người hỏi là một ông lão nên Mộc Thiêm không nỡ lấp l**m, bèn gật đầu thừa nhận.
Thấy đúng là cậu, ông lão cười rất vui: "Cháu gái ông có mua đồ nướng nhà cháu cho ông ăn, sườn cừu nướng thơm lắm, mỗi tội nó không cho ông uống rượu, chứ không thì nhắm với đồ nướng cháu làm, ông phải uống được hai lượng rượu."
Ông lão họ Lý, là một bác sĩ Đông y về hưu. Sau khi hỏi kỹ vị trí quầy hàng, ông cho biết lần tới sẽ đích thân qua ăn.
Mộc Thiêm mỉm cười gật đầu đồng ý, và cho ông biết thời gian bày hàng cụ thể của mình.
Ông Lý trò chuyện với cậu một lúc, cảm thấy chàng trai này rất tốt, kiên nhẫn với người lớn tuổi, ăn nói lại lễ phép.
Nói chuyện một hồi, ông quay sang nhìn Khang Khang, chủ động đề nghị bắt mạch cho cả hai.
Từ nhỏ đến lớn thể chất của Mộc Thiêm đều rất tốt, sau khi có hệ thống thì sức khỏe lại càng dồi dào như thể đánh chết được cả bò. Nói thật, trong dịp Quốc tế Lao động cậu liên tục bày hàng thời gian dài, nhưng cơ thể thực sự không mệt đến thế, chủ yếu là mệt mỏi về tinh thần nhiều hơn.
Ông Lý bắt mạch xong thì không tiếc lời khen ngợi cậu, bảo cơ thể cậu rất khỏe mạnh, đồng thời liên tưởng đến đám thanh niên hay thức khuya ở nhà mình mà không nhịn được càm ràm vài câu.
Tuy nhiên, khi bắt mạch cho Khang Khang, nụ cười trên mặt ông bỗng nhạt đi, trong lòng thậm chí có chút muốn thở dài.
Hội chứng Down trong Đông y được coi là thiếu hụt bẩm sinh, ngoài việc bồi bổ điều dưỡng tốt thì cũng không có cách nào chữa trị. Nhìn bề ngoài Khang Khang trông còn vạm vỡ hơn Mộc Thiêm, nhưng sức khỏe lại không bằng.
"Tỳ vị có chút không hòa hợp, tình trạng của thằng bé này hàng ngày vẫn cần phải chăm sóc kỹ..."
Ông Lý bắt mạch xong cho Khang Khang liền đọc miệng một đơn thuốc, bảo có thể uống một thời gian để điều lý tỳ vị, tăng cường thể chất.
"Cháu cảm ơn ông ạ." Mộc Thiêm không ngờ đi dạo công viên lại có niềm vui bất ngờ này, ghi lại đơn thuốc xong liền hỏi ông chỗ bốc thuốc.
Hỏi xong nơi mua thuốc, Mộc Thiêm chợt nhớ ra bèn hỏi thêm: "Tình trạng của anh ấy có phải không được ăn đồ nướng không ạ?"
"Ăn ít một chút thì không vấn đề gì."
Mộc Thiêm biết đưa tiền chắc chắn ông sẽ không nhận, bèn nói: "Cháu cảm ơn ông nhiều lắm, lần sau ông qua cháu mời ông ăn đồ nướng."
"Không cần cháu mời đâu, cháu giảm giá cho ông là được rồi." Ông Lý cười hì hì nói.
Tạm biệt ông lão, Mộc Thiêm trực tiếp đưa Khang Khang đi mua thuốc. Sau bữa tối, cậu sắc cho anh một bát. Mùi thuốc bắc nồng nặc khiến Khang Khang vừa ngửi đã muốn chạy.
"Đậu Đậu còn chẳng sợ đắng đâu..." Mộc Thiêm không còn cách nào khác, đành dùng kế khích tướng. Không ngờ lại khá hiệu quả, Khang Khang ngoan ngoãn lại gần uống cạn bát thuốc trong một hơi.
Đến khi bác cả qua đón Khang Khang, Mộc Thiêm nhân tiện kể lại chuyện gặp vị danh y già hôm nay.
Nghe xong bác cả không hề trách cậu vẽ chuyện, ngược lại còn trực tiếp rút điện thoại định chuyển tiền thuốc cho cậu.
"Không cần đâu ạ, chẳng bao nhiêu tiền cả." Mộc Thiêm không nhận tiền, nhưng khi bác cả sợ làm phiền cậu và đề nghị mang thuốc về nhà tự sắc thì cậu không từ chối nữa.
Tiễn họ xong, Mộc Thiêm lấy điện thoại ra nghịch, rất nhanh đã thấy trong nhóm và dưới tài khoản video ngắn của mình có rất nhiều tin nhắn giục cậu bày hàng.
[Đã hai ngày rồi đấy, lừa của đội sản xuất cũng không dám nghỉ lâu thế đâu, ông chủ bao giờ anh mới bày hàng?]
[Ông chủ anh mà không tới nữa là em tiêu hết tiền đấy, đến lúc đó không có tiền mua đồ nướng em sẽ vác bát đến trước quầy của anh mà xin ăn!]
[Tuổi đôi mươi là độ tuổi đẹp để xông pha, ông chủ không được lười biếng thế, mau bày hàng đi!]
Mộc Thiêm cảm thấy họ đâu phải khách hàng, rõ ràng là một lũ địa chủ lột da, khiến một công việc tự do như mình mà còn làm mệt hơn cả đi làm thuê.
Dù càm ràm vậy thôi nhưng sau hai ngày nghỉ ngơi cậu thực sự thấy hơi buồn chán, cuối cùng cũng đồng ý ngày kia sẽ ra hàng.
Sau đó cậu cũng không để chân tay nghỉ ngơi, vào không gian hệ thống cùng thầy giáo người que học món ngó sen nướng.
Đến ngày Mộc Thiêm chính thức bày hàng trở lại, sáng sớm trên hội nhóm sinh viên Đại học Q đã có người hào hứng đăng bài, bày tỏ việc cuối cùng cũng được ăn đồ nướng tiếp.
Có sinh viên suýt nhớ nhầm thời gian, tưởng là ngày mai ông chủ mới bán, thấy bài đăng thì ríu rít cảm ơn chủ thớt. Chủ thớt nhận được lời cảm ơn nhưng chẳng thấy vui, trái lại còn hơi hối hận, cảm thấy mình quá hấp tấp, không nên đăng bài nhắc nhở người khác làm gì. Bởi vì bớt được một người nhớ ra thì biết đâu lúc đó mình lại bớt phải xếp hàng sau một người.
Trước đó, khi du khách thi nhau đăng video lên mạng khoe khoang việc ăn đồ nướng Thi Mới Nướng, người dân địa phương đều tự nhủ đợi du khách đi hết sẽ tới ăn cho bõ thèm. Vạn lần không ngờ tới, họ tính chẳng bằng trời tính, ông chủ lại không làm theo lẽ thường. Rõ ràng là buôn bán đắt hàng như thế mà vừa hết kỳ nghỉ lễ là nghỉ phép luôn.
Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc mở hàng lại, chưa đến bốn giờ chiều đã có rất nhiều người tới đợi sẵn.
Mộc Thiêm lái xe tới, từ xa đã thấy trước cổng trường có không ít người, trong lòng thầm giật mình một cái. Nhưng khi lại gần, cậu nhận ra người tuy đông thật nhưng không đến mức quá đáng như đợt Quốc tế Lao động.
Khang Khang đã mấy ngày không cùng cậu đi bán hàng, lúc này xuống xe tỏ ra khá phấn khích, nhất là khi thấy những vị khách quen mặt, cứ liên tục cười với họ.
Ngoại hình của Khang Khang trông khác với người bình thường, nhưng khách quen đều biết tình trạng của anh và đã nhìn quen mắt, không ai nhìn bằng con mắt kỳ thị mà trái lại còn chủ động chào hỏi.
"Khang Khang, dạo này làm gì thế?
"Đi công viên với em trai, em trai cho uống nước đắng..." Khang Khang vừa nói vừa mách lẻo với khách quen.
"Nước đắng? Là thuốc bắc hả?" Dương Huệ Vũ hỏi xong liền quan tâm: "Anh bị ốm à?"
"Không có."
Thấy Khang Khang lắc đầu, Dương Huệ Vũ nhìn vào trong xe. Chưa đợi cô hỏi, Mộc Thiêm đã chủ động lên tiếng: "Không phải ốm đâu, là do tỳ vị anh ấy không tốt lắm, uống chút thuốc bắc để điều lại thôi."
Xác nhận Khang Khang không sao, các khách quen đều yên tâm, có sinh viên còn móc kẹo ra cho anh.
Khang Khang nhận được kẹo liền chạy ngay sang phía siêu thị mini tìm Đậu Đậu chơi, nhân tiện chia sẻ kẹo của mình với bạn.
Khi anh rời khỏi quầy đồ nướng, cuối cùng cũng có khách phát hiện trong thực đơn có món ngó sen nướng. Những người mê ngó sen lập tức mừng rỡ: "Ông chủ, cuối cùng anh cũng bán ngó sen rồi! Trước tôi đã định nói, đồ nướng sao có thể thiếu ngó sen nướng được!"
Khách quen rõ ràng ở ngay thành phố Q, vậy mà vì nhường khách du lịch nên cả tuần trời không được ăn đồ nướng. Giờ cuối cùng cũng xếp được hàng, họ vội vàng gọi ngay món sụn nướng chưa kịp ăn đợt trước và món ngó sen nướng mới của hôm nay.
Trong khi họ bận rộn giải đề gọi món, Mộc Thiêm đoán chắc hôm nay nhiều người sẽ ưu tiên gọi sụn nướng và ngó sen nướng, nên cậu đã xếp sẵn hai loại nguyên liệu này lên bếp nướng trước.
Sụn tươi có màu trắng pha chút hồng, nhưng đặt lên bếp nướng than một lúc là màu sắc dần đậm lại. Sụn từ màu trắng chuyển sang hơi vàng cháy cạnh, còn phần thịt thì chuyển sang màu nâu sẫm. Màu sắc của ngó sen thì không thay đổi quá nhiều, nhưng bề mặt vẫn hiện lên lớp màu vàng óng, rìa miếng ngó sen còn bị nướng cháy xém nhẹ. Màu sắc đậm nhạt đan xen trông vô cùng bắt mắt và k*ch th*ch vị giác.
Khi gia vị đồ nướng được rắc xuống, mùi hương nồng nàn xộc thẳng vào mũi thực khách. Trong hơi khói đặc trưng của than củi quyện lẫn mùi thơm của thịt và hương thanh khiết của ngó sen, các loại mùi hương hòa trộn vào nhau khiến người ta không khỏi thèm thuồng.
"Thơm quá đi mất!"
Những vị khách đã giải đề gọi món xong cứ dán mắt vào bếp nướng, cảm thán xong mới nhớ ra cầm điện thoại lên quay video.
Rất nhanh sau đó, mẻ đồ nướng đầu tiên đã ra lò. Khách nhận được đồ liền vội vàng ăn ngay, phát hiện sụn nướng còn ngon hơn cả tưởng tượng. Vì trên sụn vẫn còn dính thịt nên khi ăn vừa có độ giòn sần sật lại không mất đi vẻ tươi mềm. Nhai cả thịt lẫn sụn cùng lúc, càng nhai càng thấy thơm, thật sự gây nghiện.
"Sụn nướng ngon quá! Cảm giác còn ngon và thơm hơn cả thịt thuần túy. Cái kết cấu giòn rắc này đúng là sở thích của tôi!" Một vị khách vốn dĩ mê sụn, ở nhà hầm sườn toàn lựa sụn để ăn, đã bị món sụn nướng này làm cho kinh ngạc. Rõ ràng đã mua ba xiên mà ăn xong vẫn thấy thòm thèm.
Sụn nướng rất dai, dễ bị tình trạng nhai đến lúc sau là mất vị hoặc có mùi tanh khó tả. Nhưng sụn nướng nhà Mộc Thiêm hoàn toàn không có những khuyết điểm đó, dù ăn thế nào cũng thấy thơm, và dù có nhai mãi cũng không thấy mùi tanh nồng.
Có vị khách răng lợi không tốt lắm, đắn đo mãi vẫn không mua sụn nướng, nhưng món ngó sen nướng cũng ngon không kém. Bề mặt hơi cháy cạnh, nhưng khi cắn vào lại vừa giòn vừa non, hương thanh đặc trưng của ngó sen lập tức lan tỏa khắp khoang miệng, quyện với gia vị đồ nướng, vị ngon không thể tả xiết.
Mỗi xiên ngó sen chỉ có bốn lát, kết cấu tinh tế mà không mất đi độ giòn sần sật cùng sự thanh mát của bản thân nguyên liệu khiến người ăn xong vẫn còn dư vị vô cùng, cảm giác ăn bao nhiêu cũng không đủ.
"Ông chủ ơi, nhà người ta ngó sen toàn bán từ ba phần trở lên, nhà anh có một xiên chẳng bõ dính răng. Tôi đề nghị anh đổi thành bán từ ba hoặc năm phần trở lên đi!"
Dương Huệ Vũ hình như đã quên mất trước đây khi cô gọi món ở những quán bắt mua từ ba phần trở lên, cô còn càm ràm bảo mấy quán đó có vấn đề, tại sao không bán lẻ từng xiên.
"Cô có thể gọi ba xiên mà." Mộc Thiêm vừa lật đồ nướng vừa nói.
"Ý cô ấy là ba xiên ngó sen tính là một phần ấy. Tôi thấy thịt cừu xiên với ba chỉ nướng của ông chủ cũng nên quy định mấy xiên là một phần đi, chứ không ăn chẳng bõ bèn gì."
Rõ ràng là thực khách cảm thấy mỗi lần giải đề chỉ mua được mười phần đồ nướng là hơi ít, nên cố gắng thuyết phục cậu thay đổi số lượng của mỗi phần.
Mộc Thiêm cảm thấy hiện tại như vậy là rất tốt, có thể giúp nhiều vị khách được ăn đồ nướng hơn. Nếu thực sự thay đổi theo lời họ nói, chắc chắn sẽ có rất nhiều người không mua được, lúc đó họ lại giục cậu tăng thêm nguyên liệu.
Thấy cậu từ chối, các vị khách có chút thất vọng, nhưng may mà có đồ nướng thơm ngon ở đó, họ không thất vọng bao lâu đã chìm đắm trong hương vị tuyệt vời.
Món ngó sen nướng trông có vẻ đơn giản, nhưng sau khi làm xong hương vị thật sự không kém gì thịt. Gia vị được rắc vừa vặn phủ đầy bề mặt lát ngó sen, ngay cả trong các lỗ nhỏ cũng dính không ít. Khi ăn vào miệng, ngoài độ giòn sần sật và vị ngọt thanh vốn có của ngó sen, còn có vị cay và thơm của gia vị, hai hương vị hòa quyện vào nhau mang lại một trải nghiệm vị giác cực kỳ tuyệt vời.
Trong lúc các vị khách đang nhai những lát ngó sen giòn rôm rốp, tận hưởng vị cay và vị ngọt thanh nhảy múa trên đầu lưỡi, thì từ trong hàng chờ bỗng nhiên vang lên tiếng trẻ con khóc thét thảm thiết.
Tiếng khóc không chỉ khiến những vị khách hàng đầu đồng loạt quay lại nhìn, mà ngay cả Mộc Thiêm cũng ngẩng đầu lên quan sát.
"Trời đất ơi! Có phải gãy tay rồi không?"
Mộc Thiêm nghe thấy tiếng kinh hô của một du khách, chân mày không nhịn được mà nhíu lại, không hiểu sao đang xếp hàng yên lành mà lại có thể ngã gãy tay.
"Có sao không?" Dù sao cũng là xảy ra chuyện trước quầy hàng của mình, cậu chắc chắn không thể ngó lơ.
Ngay khi Mộc Thiêm định bước qua xem xét, cậu thấy một bóng dáng quen thuộc đang đi về phía đó, bèn vội vàng lên tiếng: "Mọi người đừng vây quanh nữa, nhường đường cho ông Lý đi, ông ấy là bác sĩ đấy."
Các vịkhách nghe thấy tiếng cậu liền tản ra nhường đường, bố mẹ đứa trẻ càng thêm sốt sắng nhìn quanh quất, khi thấy ông lão đi tới liền vội vàng nắm lấy tay ông cầu xin giúp đỡ.
"Không sao đâu, để tôi xem nào."
Đứa bé tầm bảy tám tuổi, đúng lứa tuổi nghịch ngợm. Lúc nãy đang xếp hàng, vì ngửi thấy mùi đồ nướng thơm quá nên quá phấn khích, cứ chạy quanh bố mẹ đến mức tự làm mình chóng mặt, kết quả đen đủi ngã nhào xuống đất, bị thương ở tay.
Ông Lý muốn kiểm tra cho, nhưng đứa trẻ đau quá cứ khóc oà lên, hoàn toàn không cho ai chạm vào cánh tay đó.
Mộc Thiêm vẫn luôn quan sát tình hình, thấy vậy liền lấy hai xiên đồ nướng vừa mới ra lò nhờ người đưa qua để đánh lạc hướng.
Cánh gà nướng và xúc xích nướng thơm lừng là những món đồ nướng mà trẻ con thích nhất. Quả nhiên khi vị khách nhiệt tình đưa đồ nướng cho, tiếng khóc của đứa trẻ nhỏ dần đi, nó chìa bàn tay không bị thương ra nhận lấy.
Xúc xích vừa nướng xong ăn vào cực kỳ giòn rụm, quyện với vị cay thơm của gia vị đồ nướng, ngon đến mức đứa trẻ quên sạch cả đau đớn trên tay, bắt đầu ăn ngon lành.
Nhân lúc sự chú ý của đứa trẻ đều dồn vào đồ nướng, ông Lý nắm lấy cánh tay phải bị thương, động tác cực kỳ nhanh gọn. Thủ pháp và tốc độ đó hoàn toàn không giống hành động của một người lớn tuổi.
Chỉ nghe hai tiếng "khục", "tạch", ông Lý buông tay đứa trẻ ra và nói: "Xong rồi, tình hình không nghiêm trọng, chỉ bị trật khớp thôi, tôi đã nắn lại khớp cho cháu rồi. Về nhà chú ý quan sát, đừng để cháu dùng tay này xách vật nặng, nếu không yên tâm thì có thể đến bệnh viện để cố định lại."
"Cảm ơn, thật sự cảm ơn ông rất nhiều." Mẹ đứa trẻ vừa nãy sợ đến phát khóc, lúc này thấy tay con trai đã được nắn lại, vừa cảm ơn vừa định lấy tiền đưa cho ông.
"Không cần đâu, việc tiện tay thôi mà."
Ông Lý vừa dứt lời, các vị khách xung quanh đồng loạt vỗ tay khen ngợi: "Ông ơi, ông giỏi quá đi mất!"
"Trời ạ, tôi còn chưa nhìn rõ ông làm thế nào mà tay đã khỏi rồi?"
"Cái này mà vào bệnh viện, chẳng phải phải xếp hàng lấy số rồi chụp phim sao? Đứa nhỏ này may mắn thật, đỡ phải chịu bao nhiêu là khổ sở."
Đứa trẻ thật may mắn, tính ra còn chưa ăn hết nửa cây xúc xích, vẫn đang chìm đắm trong vị ngon của xúc xích thì tay đã được nắn lại xong, chính bản thân còn chưa kịp phản ứng gì.
Mộc Thiêm thấy sự việc đã được giải quyết, vừa nhẹ lòng vừa mỉm cười chào hỏi: "Ông Lý, ông tới sao không gọi cháu một tiếng, cháu đã bảo là muốn mời ông ăn đồ nướng mà."
Cậu vừa dứt lời, các khách hàng hàng đầu đồng loạt nhường chỗ cho ông lão, gọi ông lên phía trước. Nhưng ông Lý lại xua tay nói: "Không cần cháu mời, ông có lương hưu, đủ dùng rồi. Lát nữa cháu giảm giá cho ông là được."
Còn về việc lên phía trước, ông lão cũng không đồng ý, bảo sức khỏe mình vẫn ổn, không nên chen hàng.
Nhưng gia đình ba người vừa nãy đưa tiền không được, đang không biết cảm ơn ông thế nào, bèn bảo đứa trẻ cúi chào ông xong, bất chấp ông có đồng ý hay không, họ trực tiếp nhường vị trí của mình cho ông, rồi đi xuống vị trí ông vừa đứng lúc nãy.
Đổi chỗ thì không tính là chen hàng, cộng thêm các vị khách xung quanh đều nhiệt tình gọi ông, ông Lý cuối cùng cũng đứng vào vị trí vừa được nhường ở hàng đầu.
Sau khi ông đứng ổn định, các vị khách xung quanh đều rất nhiệt tình bắt chuyện, và cố gắng nhờ ông bắt mạch cho mình.