Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 48
Lần đầu lạ lẫm lần sau quen thuộc, sau khi đưa chú chó Golden về nhà, Mộc Thiêm trực tiếp bật bếp luộc khá nhiều thịt để cải thiện bữa ăn cho nó, sẵn tiện mình cũng ăn một chút làm bữa khuya.
Mộc Thiêm bưng phần thịt của mình ngồi trên sofa chấm tương ớt ăn, con Golden sáp lại gần nhìn cậu, biểu cảm đó dường như đang nói sao nó không có tương ớt.
"Đây là tương cay, mày không ăn được đâu."
Cậu dùng tay đẩy nhẹ con Golden, muốn nó ăn phần trong bát của mình, nhưng nó lại phát ra tiếng "ư ử" như phản đối.
Mộc Thiêm không làm gì được nó, nghĩ ngợi một hồi liền đứng dậy lấy mấy quả cà chua nhỏ nghiền nát, sau đó đổ lên phần thịt của nó: "Được rồi, ăn mau đi."
Màu của cà chua và tương ớt thì giống nhau, nhưng mùi vị rõ ràng là khác biệt. May mà Golden có lẽ chỉ là thích bắt chước, thấy bát mình cũng có màu đỏ rực thì không quấy nữa mà cúi đầu ăn lấy ăn để.
Mộc Thiêm đối với nó khá hào phóng, những miếng thịt bò, thịt cừu và cả sườn đều luộc không ít, nó ăn đến mức không thèm ngẩng đầu lên.
Ngày mai không phải bày hàng, Mộc Thiêm hôm nay hiếm khi không về nhà là đi ngủ ngay, mà ăn xong bữa khuya còn ở phòng khách chơi với Golden một hồi lâu.
Chủ con Golden bình thường đối với chó nhà mình vẫn rất tốt, nhưng sau khi bắt đầu yêu đương thì trọng tâm chuyển sang bạn gái, không tránh khỏi có chút lơ là nó.
Lúc này có người cho đồ ngon lại còn chơi cùng, con Golden khỏi phải nói là vui đến mức nào, cái đuôi vẫy muốn gãy luôn.
Cho đến khi một người một chó chơi mệt rồi, Mộc Thiêm mới xoa đầu nó, trải chiếc áo cũ lần trước lên sofa cho nó nghỉ ngơi.
Hôm sau là ngày Tết Dương, đồng thời cũng là ngày đầu tiên của năm mới. Năm mới khí thế mới, thời tiết hôm nay khá tốt, từ sáng sớm Mặt trời đã ló rạng, chiếu vào người ấm áp.
Mộc Thiêm vừa thức dậy đã phát hiện trong điện thoại nhận được rất nhiều lời chúc Tết của khách hàng. Nghĩ đến chuyện chớp mắt một cái đã lại là một năm mới, cậu nảy sinh cảm thán thời gian trôi thật nhanh.
Hôm nay Khang Khang đón lễ ở nhà bác nên sẽ không sang. Cậu làm bữa sáng cho mình và con Golden xong xuôi thì dắt chó ra ngoài đi dạo.
"Mộc Thiêm nuôi chó à? Con chó to thế này phải xích cho chặt vào, không để nó cắn người thì khổ."
Trong khu có người hàng xóm thấy cậu dắt chó đi dạo liền mở miệng nhắc nhở ngay.
Mộc Thiêm: "Cháu không nuôi, chó của bạn ạ, hôm nay anh ấy sẽ đến đón đi."
Nghe thấy không phải chó cậu nuôi, người hàng xóm vừa rồi không nói gì thêm, nhưng một người hàng xóm trung niên khác lại nhìn cậu hỏi: "Mộc Thiêm này, năm nay cháu bán đồ nướng kiếm được bao nhiêu tiền rồi?"
Kiểu câu hỏi này không phải lần đầu cậu gặp, Mộc Thiêm nghe mà thực sự thấy hơi phiền, vì nói không kiếm được bao nhiêu họ chắc chắn không tin, nhưng nói thật thì họ lại chắc chắn sẽ đỏ mắt ghen tị.
"Cũng tạm ạ, đủ cho chi tiêu cá nhân của cháu."
Không biết có phải cảm nhận được cậu đang có chút mất kiên nhẫn hay không, chú chó Golden vốn đang yên lặng bỗng nhiên "gâu gâu" sủa lớn hai tiếng, làm mấy người hàng xóm vốn định tán hươu tán vượn thêm một lát giật bắn mình.
"Xin lỗi ạ, chắc nó không đợi thêm được nữa, cháu dẫn nó đi dạo tiếp đây." Mộc Thiêm vốn chỉ định đi quanh khu vài vòng, giờ trực tiếp dắt chó rời khỏi khu tập thể.
Cậu vốn không yêu cầu quá cao về môi trường sống, khi đã có nhà để ở, trước đây cậu chưa từng có ý định mua nhà mới. Nhưng lúc này bước ra khỏi khu phố, cậu bỗng nhiên có chút muốn mua nhà.
Không phải nói hàng xóm trong khu đáng ghét đến mức nào, thực tế phần lớn mọi người đều ổn, nhưng trong khu luôn có vài người thiếu ý thức về ranh giới cá nhân, và hằng ngày đặc biệt thích quan sát cuộc sống nhà người khác.
Cậu thực ra vẫn còn may, nhóm người đó cùng lắm chỉ tò mò xem cậu bán đồ nướng kiếm được bao nhiêu. Ở tòa đối diện có một thanh niên hình như làm streamer chơi game tại nhà, bình thường ít khi ra ngoài, đôi khi live chơi game có lẽ cảm xúc hơi kích động, liền bị nhóm người đó đồn thổi thành có vấn đề về thần kinh.
Mộc Thiêm một thân một mình chẳng lo vướng bận, mục tiêu duy nhất trước đây là sớm tích đủ tiền để nghỉ hưu dưỡng già, giờ cậu bỗng cảm thấy có lẽ nên thêm một mục tiêu nhỏ nữa - mua nhà.
Dắt chó đi dạo xong, Mộc Thiêm mang theo mục tiêu mới trở về nhà, để chú chó nghỉ ngơi ở phòng khách còn mình vào bếp chuẩn bị bữa trưa.
Có lẽ vì từ nhỏ đã quen làm lụng, thể lực của cậu thực sự rất tốt, đi dạo một lúc mà dắt con chó mệt lử luôn. Con Golden về đến nơi uống ực ực hết một chậu nước rồi ngoan ngoãn nằm bẹp trên tấm bìa các-tông không buồn động đậy.
Khi hương thơm từ bếp bắt đầu bay ra, nó cũng chỉ ngẩng đầu lên, nằm tại chỗ lặng lẽ ch** n**c miếng chứ không lao vào bếp xin ăn.
Khoảng hơn mười giờ, chủ của nó đã nhắn tin cho Mộc Thiêm, nói lát nữa sẽ tranh thủ qua đón.
Mộc Thiêm cứ ngỡ đối phương phải buổi chiều mới tới, không ngờ cậu vừa bắt đầu dùng bữa trưa cùng Golden thì bên ngoài đã có tiếng gõ cửa.
"Ông chủ còn làm cả cơm cho chó nữa cơ à! Bảo sao nó cứ nhắm chuẩn anh mà ăn vạ!"
Chủ của Golden vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi, sau đó nhìn thấy bữa cơm chó phong phú trong bát của con chó nhà mình.
"Tiện lúc không có việc gì, làm đơn giản cho nó một ít thôi."
Hôm nay không phải bày hàng, cộng thêm Khang Khang không ở đây, Mộc Thiêm thực sự không có việc gì làm, nên đã tiện tay tìm video trên mạng học làm mấy món cơm chó đơn giản.
"Thế này mà gọi là đơn giản? Cảm giác còn xịn hơn bữa trưa tôi ăn nữa." Chủ Golden thấy trong bát có chả thịt làm kèm rau củ, còn có cả tôm lớn, trứng gà và trái cây, bên cạnh thậm chí còn có sữa chua, thầm nghĩ chế độ ăn thế này hèn gì chó nhà mình cứ muốn trốn ra ngoài.
Anh ta cảm thán xong, thầm may mắn vì mình đã có chuẩn bị trước, đặc biệt xách đồ sang, nếu không thì thật ngại quá.
Con Golden ăn cực kỳ nhanh, chẳng mấy chốc đã l**m sạch bát, có thể thấy nó rất yêu bữa trưa hôm nay.
Ăn no uống đủ xong, trong mắt nó như không thấy chủ mình đâu, vẫn cứ quấn quýt bên cạnh Mộc Thiêm vẫy đuôi làm nũng.
"Về thôi, sao da mặt mày dày thế, dám chạy sang nhà người khác ăn chực." Chủ Golden thấy bộ dạng "có sữa là mẹ" của nó, liền cúi người véo tai ra hiệu cho nó về nhà.
Cả hai lần đều nhờ ông chủ chăm sóc chó giúp, anh ta thấy khá ngại, trước khi đi hứa hẹn: "Ông chủ yên tâm, tôi về sẽ lắp thêm một ổ khóa bên ngoài cửa lớn, không để nó tùy tiện chạy ra nữa. Tất nhiên, nếu anh muốn tìm nó chơi, lúc nào cũng hoan nghênh."
Chủ Golden bổ sung thêm câu sau rõ ràng là nhìn ra Mộc Thiêm khá thích chó nhà mình.
"Được." Mộc Thiêm gật đầu đáp ứng, sau đó xách túi đồ anh ta mang đến lên nói: "Đồ này anh mang về đi, không cần khách khí thế đâu."
"Chút đồ ăn thôi mà, hôm qua tôi đi dạo phố mua đấy, ông chủ giữ lại ăn dần." Chủ Golden nói xong dắt chó chạy lẹ, kiên quyết không mang đồ về nhà.
Sau khi người đi rồi, Mộc Thiêm mở túi ra xem, thấy bên trong có thịt bò khô, hạt thông, anh đào và một túi kẹo Đinh Đinh.
Kẹo Đinh Đinh có thể coi là ký ức tuổi thơ, cậu đã lâu không thấy, lúc này có chút hoài niệm nên lấy kẹo ra. Vừa mở bao bì, một mùi thơm ngọt của mạch nha đã sực lên mũi.
Cũng không biết chủ Golden mua ở đâu, kẹo Đinh Đinh trong bao bì là một tảng lớn cỡ tờ giấy A4. Nếu là hồi nhỏ, cậu thấy tảng kẹo to thế này chắc sẽ sướng phát điên, nhưng giờ điều đầu tiên nghĩ tới lại là: ăn xong chắc hỏng hết răng.
Quả nhiên khi trở thành người lớn, suy nghĩ đều trở nên thực tế đến mức mất vui, không giống như hồi nhỏ chỉ biết đến niềm vui thuần khiết...
Mộc Thiêm thầm tự giễu trong lòng, rồi đứng dậy vào bếp lấy dao, dùng sống dao gõ xuống một góc miếng kẹo Đinh Đinh cho vào miệng.
Miếng kẹo trắng khi mới cắn vào rất cứng, nhưng nhai vài cái đã dần mềm ra, hương vị ngọt ngào mang theo mùi mạch nha nhanh chóng tan chảy trong khoang miệng, sau khi nuốt xuống cảm giác ngọt lịm tận tâm can.
Không biết có phải do có lớp lọc tuổi thơ hay không, cậu luôn thấy kẹo Đinh Đinh ngon hơn nhiều so với các loại kẹo khác bán bên ngoài. Điều đó khiến cậu vô thức ăn hết miếng kẹo trên tay, thậm chí không nhịn được mà gõ thêm một miếng nữa.
Tiệc văn nghệ tất niên của Đại học Q bắt đầu vào lúc 7 giờ 20 tối. Trước đó đã có nhiều sinh viên mời Mộc Thiêm, cậu nghĩ dù sao cũng rảnh, sau khi xác định việc mình đến dự thực sự không có vấn đề gì mới đồng ý.
Khoảng sáu giờ chiều, cậu vừa ăn xong bữa tối thì điện thoại nhận được tin nhắn từ Triệu Minh Dịch, Quan Vệ Thanh và các sinh viên khác hỏi cậu đang ở đâu, đã đến trường chưa.
Mộc Thiêm trả lời là sẽ qua ngay, sau đó trực tiếp lái chiếc xe của mình ra ngoài. Trên đường tình cờ gặp vài khách quen, cậu còn phải giải thích rằng hôm nay không bày hàng, bảo họ ngày mai hãy quay lại mua.
Cậu đã bày hàng ở cổng trường Đại học Q suốt một học kỳ, từ Hiệu trưởng, giảng viên đến sinh viên, bảo vệ, có thể nói phần lớn người trong trường đều là người quen. Ở một phương diện nào đó, sao cậu lại không được tính là người của Đại học Q cơ chứ?
Có lẽ vì lý do đó, cậu thuận lợi vào được trong trường, được nhóm sinh viên nhiệt tình như Triệu Minh Dịch dẫn thẳng đến hội trường lớn.
"Ông chủ, ngồi đây này, chỗ này có ghế trống."
Sinh viên Đại học Q có thể không biết mặt Hiệu trưởng, nhưng sau một học kỳ, cơ bản không ai là không biết Mộc Thiêm. Thấy cậu đến, rất nhiều sinh viên nhiệt tình gọi cậu.
Buổi tiệc chưa bắt đầu nhưng Mộc Thiêm đã cảm nhận được bầu không khí náo nhiệt. Tuy nhiên, vì đi cùng nhóm Triệu Minh Dịch nên cậu không tiện ngồi chỗ khác, chỉ vẫy tay chào những sinh viên nhiệt tình đó rồi cùng bọn Triệu Minh Dịch tìm chỗ ngồi xuống.
"Ông chủ uống nước không?" Triệu Minh Dịch đưa cho cậu một chai nước giải khát.
Mộc Thiêm không khách sáo, nhận lấy rồi lấy từ trong túi xách ra túi kẹo Đinh Đinh mang theo, mở ra chia cho mọi người.
Mùa đông kẹo Đinh Đinh không dễ chảy, có thể bảo quản được một thời gian, nhưng cậu thấy ăn hết cả tảng kẹo lớn như vậy e là đường huyết sẽ tăng vọt, nên đã để lại một ít ở nhà, phần còn lại gõ thành từng miếng nhỏ mang đến đây.
"Đây là cái gì thế?" Triệu Minh Dịch nhặt một miếng kẹo lên ngắm nghía hỏi.
Mộc Thiêm chưa kịp mở lời, sinh viên bên cạnh đã nhận ra ngay: "Kẹo Đinh Đinh! Ông chủ mua ở đâu thế? Đây chẳng phải loại kẹo hay ăn hồi nhỏ sao, giờ mà vẫn còn cơ à!"
"Người ta tặng đấy, các cậu nếm thử xem có đúng hương vị tuổi thơ không." Mộc Thiêm nói.
Xung quanh đa số các sinh viên đều biết kẹo Đinh Đinh, lúc này thưởng thức hương vị tuổi thơ, không ít ký ức bị khơi gợi lại.
"Em nhớ hồi nhỏ ở quê, có người gánh đòn gánh rao bán, bảo có thể dùng sắt vụn đổi lấy kẹo ăn. Em đã lấy cái kẹp sắt dùng để nhóm lửa của bà ngoại đi đổi lấy một miếng kẹo, ăn ngọt lịm luôn..."
Trường học không cho phép sinh viên ăn uống khi xem văn nghệ, nhưng xem kịch mà không có gì nhấm nháp thì chán lắm, nên ai nấy đều lén mang theo đồ ăn.
Sau khi buổi tiệc chính thức bắt đầu, túi kẹo Đinh Đinh của Mộc Thiêm là thứ bị chia chác đầu tiên, nhưng các sinh viên cũng không ăn không của cậu, ai nấy đều chia lại cho cậu ít đồ ăn vặt mình mang theo.
Mộc Thiêm ngồi giữa đám sinh viên thưởng thức các tiết mục trên sân khấu, có cảm giác như được quay lại thời đi học. So với đám sinh viên xung quanh chỉ mải buôn chuyện và ăn uống, cậu là người xem chăm chú nhất.
Theo lý mà nói, buổi tiệc nội bộ trường không cho phép người ngoài vào xem, nhưng khi có giảng viên đi ngang qua chú ý đến cậu, họ cơ bản đều mắt nhắm mắt mở cho qua.
"Ông chủ, nghỉ đông anh có tiếp tục bày hàng ở cổng trường không?" Triệu Minh Dịch nhìn chương trình trên sân khấu, nghĩ đến việc sau Tết Dương là kỳ nghỉ đông không còn xa nữa, bỗng nhớ ra chuyện này.
Mộc Thiêm đã rời ghế nhà trường nhiều năm, vốn dĩ đã quên mất còn có kỳ nghỉ đông, nghe cậu ta nhắc nhở, cậu không chút do dự mà đáp: "Các cậu nghỉ đông rồi tôi còn bày hàng làm gì, tất nhiên là tôi cũng nghỉ chứ."
Hồi trước đi làm thuê thì không có quyền chọn lựa, Tết chỉ có mấy ngày nghỉ ít ỏi, giờ đã tự làm chủ, cậu thấy mình đã chọn cổng trường làm địa điểm bày hàng thì đó chính là ý trời muốn cậu nghỉ đông cùng với sinh viên.
"A... đừng mà ông chủ, trường nghỉ đông kệ trường, nhưng em vẫn sẽ đến mua đồ nướng mà. Anh nỡ lòng nào để Tết nhất đến nơi em muốn ăn bữa đồ nướng cũng không được sao?" Triệu Minh Dịch vốn là người địa phương ở thành phố Q, nghe cậu bảo định nghỉ đông liền vội vàng khuyên can.
Mộc Thiêm: "Vậy cậu nỡ lòng nào để Tết nhất đến nơi tôi vẫn phải đứng ngoài đường hứng gió lạnh bày hàng à?"
Chỉ cần cậu ta dám nói "nỡ", Mộc Thiêm thấy mình nỡ để cậu ta không được ăn đồ nướng dịp Tết cũng là chuyện bình thường.
"Hay là anh đến nhà em mà nướng? Nhà em có lò sưởi, đảm bảo anh không phải hứng gió tí nào, anh có thể làm kiểu đồ nướng tư gia ấy." Triệu Minh Dịch tính toán cực kỳ nhanh nhạy.
"Thứ gì tốt đến mấy cũng không chịu nổi việc ăn hằng ngày đâu. Cậu đã ăn đồ nướng mấy tháng trời rồi, nhân dịp Tết cũng nên đổi vị đi thôi."
"Không phải chứ ông chủ, anh là người bán đồ nướng mà? Có ai lại đi khuyên khách hàng đổi vị bao giờ không?" Triệu Minh Dịch hoàn toàn bó tay với cậu.
Nhiều sinh viên quanh đây đều là người từ nơi khác đến, Tết nhất chắc chắn phải về quê, nên đối với việc Mộc Thiêm nghỉ bán dịp nghỉ đông họ cũng không có phản ứng gì lớn. Thậm chí, với tâm lý "mình không được ăn thì tốt nhất người khác cũng đừng hòng được ăn", họ còn lên tiếng ủng hộ cậu nghỉ ngơi.
"Ông chủ, Tết này anh cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, nghỉ ngơi dưỡng sức, đợi qua năm em mang tiền lì xì đến ủng hộ việc kinh doanh của anh."
"Ông chủ, nghỉ thì nghỉ nhưng tay nghề đừng để mai một nhé. Ăn Tết xong em vẫn muốn ăn đồ nướng nhà anh. Tất nhiên, nếu lúc rảnh rỗi anh nghiên cứu thêm vài món nướng mới thì càng tốt."
"Ông chủ, em thấy trên xe của anh hoàn toàn có thể lắp thêm một tấm gang để làm món nướng bàn gang đi. Hay là kỳ nghỉ đông này anh rảnh thì nghiên cứu thử xem?"
"Đậu phụ bàn gang với khoai tây răng cưa cũng ngon lắm. Nếu có bàn gang thì em nghĩ hai món này nhất định phải có."
"Mực nướng bàn gang cũng tuyệt nữa! Nghe nói mực bán ở ngoài bị ngâm hóa chất nên giờ em chẳng dám ăn. Ông chủ, hay là anh làm mực nướng bàn gang đi, anh làm thì em mới dám ăn."
"Còn có cơm chiên bàn gang nữa!"
"Mấy đứa xem tôi giống con rùa trong hồ cầu nguyện lắm hả?" Mộc Thiêm thấy kỳ nghỉ đông còn chưa bắt đầu mà đám thần ăn này đã sắp xếp xong "bài tập về nhà" cho mình, thật sự là cạn lời.
Ngày thường chỉ riêng việc nướng đồ nướng thôi anh đã bận tối mày tối mặt rồi, giờ còn đòi thêm bàn gang? Mộc Thiêm cảm thấy trừ khi mình mọc thêm ba đầu sáu tay, nếu không có điên mới làm như vậy.
Đám sinh viên rất muốn gật đầu đồng ý, nhưng sợ bị cậu đánh nên cuối cùng chỉ cười hi hi ha ha cho qua chuyện.
Khi tiết mục đặc sắc tiếp theo bắt đầu, mọi người mới tạm thời yên tĩnh lại để tập trung xem biểu diễn.
Nhìn chung, Mộc Thiêm khá hài lòng với buổi văn nghệ chào năm mới tối nay. Chỉ có điều khi rời khỏi trường, túi kẹo Đinh Đinh, hạt thông và thịt bò khô cậu mang theo đã bị đám sinh viên chia chác sạch sẽ, thay vào đó là đủ loại đồ ăn vặt mà tụi nhỏ nhét đầy vào túi cậu.
"Meo~"
Trên đường ra khỏi trường, Mộc Thiêm bắt gặp con mèo trắng nọ. Thấy nó cứ quấn quýt cọ vào chân mình, cậu lục tung trong túi, cuối cùng cũng tìm thấy một gói cá chỉ vàng nướng vị nguyên bản mà chắc là nó sẽ thích ăn.
Mèo trắng rất nể mặt, há miệng ngoạm lấy miếng cá nướng ăn ngon lành. Ăn xong, nó còn đi theo tiễn cậu một đoạn dài ra tận cổng trường mới dừng bước.
Nhận ra nó đang tiễn mình, Mộc Thiêm ngồi xổm xuống ở cổng trường xoa đầu nó, hứa hẹn ngày mai sẽ nướng cá cho nó ăn.
Ngày hôm sau khi đến trường bày hàng, cậu giữ lời hứa, vừa đến nơi đã nướng ngay hai con cá đù vàng nhỏ không nêm gia vị và một ít thịt bò để sẵn vào đĩa, đợi mèo trắng đến ăn.
"Ông chủ, cuối cùng em cũng được đến ăn đồ nướng nhà anh rồi!"
Mộc Thiêm nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu lên, nhận ra đó là Triệu Tiền - cậu học sinh cấp ba đã lâu không gặp: "Hôm nay em không đi học à?"
"Dạ có, nhưng tối nay không phải học thêm buổi tối nên em mới có thời gian qua đây ăn." Triệu Tiền hít hà mùi thơm tỏa ra từ bếp nướng, nhìn thực đơn thấy có thêm bao nhiêu món mới mình chưa từng được ăn mà nước miếng suýt trào ra.
Từ khi xe đồ nướng không còn ở cổng trường cậu ta nữa, ngày thường đi học cậu ta không kịp chạy qua mua. Lúc được nghỉ thì tuy có thời gian nhưng cậu ta thường tiêu hết tiền tiêu vặt ở trường, nên đến lúc nghỉ chưa chắc đã còn tiền.
Hôm nay vất vả lắm mới có lúc rảnh mà trong túi lại sẵn tiền để dành, cậu ta mới có thể ghé qua ăn một bữa.
"Ông chủ, món kia là món gì thế ạ?"
Sau khi giải đề xong, Triệu Tiền bắt đầu gọi món. Cậu ta chú ý đến những xiên đồ nướng vàng ươm, hơi cháy cạnh trông rất hấp dẫn trên bếp.
"Là gân bò nướng." Mộc Thiêm vừa lật mặt xiên gân bò vừa đáp.
"Gân bò nướng có ngon không anh?"
"Gân bò thì hơi dai và có độ giòn, nếu em thích cảm giác nhai sần sật thì có thể ăn thử."
Ngửi thấy mùi thơm của gân bò nướng, Triệu Tiền suy nghĩ một chút rồi quyết định gọi một xiên. Sau khi nhận được đồ nướng, cậu ta nếm thử gân bò đầu tiên.
Gân bò nhà Mộc Thiêm nướng cháy cạnh nhưng không bị già. Khi ăn vào, ngoài lớp vỏ hơi sém bên ngoài thì tổng thể cảm giác lại rất tinh tế và mềm, kết hợp với gia vị nướng bí truyền tạo nên hương vị thơm cay đậm đà, hơn nữa còn không hề bị dắt răng.
"Ngon quá xá!"
Triệu Tiền đã lâu không ăn đồ nướng nhà Mộc Thiêm nên chỉ vài miếng đã tống sạch xiên gân bò vào miệng. Có điều cậu ta phải nhai khá lâu mới nuốt hết được, ăn xong trong miệng vẫn ngập tràn mùi thịt thơm phức.
Ăn xong gân bò, cậu ta lập tức chuyển sang cá đù nướng. Lớp da cá sém giòn thơm phức ăn rất đậm đà, thịt cá bên trong thì ngoài sém trong mềm, ngon đến mức suýt cắn phải lưỡi. Phần đuôi cá ở cuối đã được nướng cháy giòn hoàn toàn, có thể nhai nát ăn luôn. Triệu Tiền vốn bình thường không ăn đuôi cá giờ bỗng thấy mê cái cảm giác giòn sém này.
Cả con cá được cậu ta ăn sạchx, đến đầu cá cũng thử gặm hai cái rồi mới nỡ ném cho con mèo đang chờ đợi bên cạnh. Ăn xong cá nướng, cậu ta lại cầm ngay xiên thịt ba chỉ rắc đầy bột ớt. Cái vị mặn tươi thơm cay, kết cấu không khô không bở ấy ngon đến mức khiến cậu ta càng thêm ghét kẻ đã báo cáo dạo trước.
Nghĩ đến việc nếu hồi đó không có ai báo cáo thì mình đã có thể thường xuyên được ăn đồ nướng ngon thế này ngay cổng trường, Triệu Tiền bỗng thấy muốn khóc quá.
"Mau nhìn kìa, lại có người ăn đồ nướng nhà ông chủ mà ngon phát khóc rồi."
Một vị khách bên cạnh chú ý đến biểu cảm của Triệu Tiền, rõ ràng là nhớ tới cậu du học sinh lần trước, liền cười huých vai bạn mình bảo xem.
"Ha ha, đồ nướng nhà ông chủ đúng là ngon thật, ăn đến phát khóc là chuyện thường tình."
"Các anh còn cười được à, em cứ nghĩ đến chuyện kỳ nghỉ đông không được ăn đồ nướng nhà ông chủ là em cũng muốn khóc rồi đây này."
"Chết tiệt! Không nói tôi cũng suýt quên mất, nghỉ đông là không có đồ nướng để ăn nữa rồi!"
"Không sao, tôi là người địa phương ở đây."
"Ông là người địa phương thì có ích gì, chủ quán nói rồi, nghỉ đông anh ấy cũng nghỉ lễ luôn."
"Thật á? Thế chẳng phải là gần một tháng trời không được ăn đồ nướng nhà anh ấy sao?"
"Thế nên mới bảo, tranh thủ lúc còn được ăn thì ăn cho đã đi."
Mấy vị khách đi làm đứng cạnh nghe thấy mấy sinh viên trò chuyện, không nhịn được chạy lên trước hỏi Mộc Thiêm xem có phải nghỉ đông không bày hàng không. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, họ lập tức than ngắn thở dài.
"Đừng mà ông chủ, sinh viên nghỉ chứ chúng tôi có được nghỉ đâu, chúng tôi vẫn muốn ăn mà!"
"Thứ gì ngon đến mấy mà ăn hằng ngày cũng không chịu nổi đâu, tôi chỉ sợ mọi người ăn mãi rồi ngán, qua năm ăn lại mới giữ được chút cảm giác tươi mới." Mộc Thiêm nói xong, thấy mèo trắng đã tới, liền ra hiệu cho Khang Khang bưng đĩa cá nướng đã chuẩn bị sẵn cho nó.
"Tiểu Bạch, mau lại ăn cá này."
Khang Khang đặt đĩa đựng cá đù vàng và thịt bò trước mặt mèo trắng, còn lấy thêm một cái bát rót ít nước ấm từ bình giữ nhiệt cho nó uống.
Đối mặt với món cá nướng và thịt bò thơm phức, mèo trắng ăn cực kỳ ngon lành, bắt đầu gặm từ đầu cá, ăn xong một con không còn sót lại chút vụn nào. Cổ họng nó phát ra âm thanh gừ gừ đầy thỏa mãn, sau khi ăn xong còn l**m mép hồi lâu mới quay sang uống nước.
Khang Khang thấy nó ăn ngon quá, dù bản thân không đói cũng thấy thèm, lập tức đứng dậy tìm Mộc Thiêm đòi ăn đồ nướng.
"Anh ăn xong nhớ lát nữa phải uống thêm nước đấy." Không cho ăn thì Khang Khang thèm, nhưng ngày nào cũng cho ăn đồ nướng, Mộc Thiêm thực sự sợ anh sẽ bị nhiệt, chỉ đành dặn dò uống nhiều nước.
Trong lúc Khang Khang đang cầm xiên cá nướng ăn một cách vui vẻ, không ít khách hàng trước xe bán hàng vẫn cố thuyết phục Mộc Thiêm đừng nghỉ đông cùng sinh viên.
"Ông chủ, đồ nướng nhà anh làm sao mà ngán được, tôi cảm thấy dù cho tôi ăn hằng ngày, ăn cả đời cũng không ngán đâu." Chủ yếu là thực đơn có rất nhiều món, mỗi lần ăn mười loại, ngày nào cũng không trùng lặp, ăn mãi vẫn thấy chưa đủ, sao mà ngán nổi.
"Ông chủ, anh có thể đến dưới lầu công ty tôi bày hàng, tòa nhà văn phòng đó có mấy nghìn người, đảm bảo anh không bao giờ thiếu khách."
"Bàn tính của ông gõ vang đến mức văng cả vào mặt tôi rồi đấy. Ông chủ đừng nghe anh ta, mấy nghìn người thì thấm vào đâu, chỗ chúng tôi mới đỉnh, nếu anh đến chỗ chúng tôi..."
Những người đi làm chỉ cần tưởng tượng đến cảnh ông chủ bày hàng ngay cổng công ty mình, buổi chiều nói không chừng còn có thể trốn việc đi mua vài xiên đồ nướng, nghĩ thôi đã thấy tuyệt vời, đua nhau tìm cách dụ dỗ cậu về.
Mộc Thiêm không tham lam, tiền kiếm được mấy tháng qua đã khiến cậu rất hài lòng. Cậu cảm thấy khi tiền đã đủ dùng thì không cần thiết phải khiến bản thân quá mệt mỏi.
Thấy các vị khách quá nhiệt tình, hận không thể bắt ngay cậu đến nơi làm việc của họ, cậu chỉ đành dùng cách "vẽ bánh" để từ chối.
"Tôi cảm thấy tay nghề của mình vẫn cần nâng cao thêm, định tranh thủ kỳ nghỉ đông rèn luyện thêm chút nữa. Đợi qua năm mọi người quay lại, thực đơn chắc chắn sẽ có thêm rất nhiều món mới."