Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 35
Triệu Minh Dịch không muốn bỏ cuộc, nhét xiên thịt nướng hỏng cho bạn mình rồi nói: "Để em thử lại lần nữa."
Cậu ta chiếm một góc nhỏ trên bếp than, nắm chặt xiên thịt cừu nỗ lực học tập, thái độ rất nghiêm túc, nhưng Mộc Thiêm không hiểu tại sao cậu ta cứ phải lật mặt xiên thịt liên tục.
"Em sợ nó cháy..."
"Lật mặt quá thường xuyên sẽ khiến bên ngoài chín mà bên trong vẫn sống, nhưng cậu cũng không thể để mặc nó không động đậy, phải nắm bắt đúng thời điểm để lật."
Mộc Thiêm thực sự đã cố gắng rồi, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà đuổi Triệu Minh Dịch ra khỏi xe. Không phải vì cậu nóng tính, mà là chỉ cần sơ ý một chút là cậu ta lại nướng cháy thịt cừu xiên, cái mùi khét lẹt đó không chỉ làm người khác sặc mà còn rất lãng phí nguyên liệu.
Là một đứa trẻ từng nếm trải cảnh nghèo khó, về khía cạnh nào đó Mộc Thiêm khá tiết kiệm. Cậu không giống thế hệ trước chẳng nỡ ăn chẳng nỡ mặc, nhưng không chịu nổi việc lãng phí thức ăn.
Vị khách đứng đầu hàng tận mắt chứng kiến, liền trêu chọc hỏi Triệu Minh Dịch rằng cậu ta đang nướng thịt hay đang luyện than, nói thịt cừu cậu ta nướng ra cháy đen đến mức có thể dùng làm than được luôn. Khách hàng phía sau không nhìn thấy, chỉ ngửi thấy mùi khét, còn tưởng ông chủ nướng cháy đồ, tò mò rướn cổ lên xem tại sao một ông chủ có tay nghề ổn định như vậy lại "lật xe".
Còn Triệu Minh Dịch, cậu ta cầm xiên thịt cừu nướng hỏng đứng bên ngoài xe, hơi ngượng ngùng gãi mũi.
Rõ ràng nhìn ông chủ nướng thì thấy khá dễ dàng, chỉ cần đặt nguyên liệu lên, phết dầu rồi thỉnh thoảng lật mặt, rắc chút gia vị, nhưng không hiểu sao cứ vào tay cậu ta là nếu không sống thì lại cháy khét.
Haiz...
Triệu Minh Dịch thở dài trong lòng, ngồi xổm xuống định đem xiên thịt khét kia cho mèo ăn, nhưng mũi mèo thính biết bao, chưa đợi cậu ta đưa thịt lại gần nó đã co chân chạy mất hút.
"Ha ha ha ha, ông đang sáng tạo ra món "mèo không thèm" phiên bản thịt cừu nướng đấy à?" Người bạn thấy cảnh này liền lớn tiếng cười nhạo.
Triệu Minh Dịch không cho mèo ăn được thì chẳng lẽ không cho cậu ta ăn được sao? Thấy bạn cười tươi thế, cậu ta trực tiếp dí xiên thịt cừu vào miệng bạn.
Hai người trêu đùa nhau một hồi, cho đến khi thấy có vị khách bên cạnh cầm điện thoại quay lại, dường như còn nói câu gì đó đại loại như "đẹp đôi quá", họ nhìn nhau một cái mà nổi cả da gà.
"Tránh xa tôi ra." Triệu Minh Dịch đẩy mạnh bạn mình ra, quyết định không xoắn xuýt nữa, đi ăn một bữa cho ngon đã.
Trong lúc cậu ta ra sau xếp hàng, Khang Khang đã được đón về nhà, trước khi đi còn để lại cho Mộc Thiêm một quả bưởi lớn.
Bác của Khang Khang là nhân viên giao nước, mỗi ngày giao nước đến từng nhà, hôm nay có một vị khách ở tầng bảy thấy bác mồ hôi nhễ nhại, chắc vì hơi ngại nên đã nhét cho bác hai quả bưởi lớn.
Bác qua đón Khang Khang liền mang bưởi theo, bảo Khang Khang đưa một quả cho Mộc Thiêm ăn.
Quả bưởi được đặt trên kệ cạnh bếp, thỉnh thoảng lại tỏa ra mùi thơm thanh khiết, ngửi lâu mùi gia vị đồ nướng rồi thấy hương bưởi này thật sảng khoái.
Trong lúc Mộc Thiêm vừa ngửi hương bưởi vừa tiếp tục nướng đồ, có vị khách đứng chờ thấy buồn chán liền ngắm nghía chiếc xe này, nhanh chóng chú ý đến đồ trang trí bên trong.
"Ông chủ, sao anh lại có chong chóng tre và tai chuột túi chuyên dụng của shipper thế? Anh "trấn lột"của anh shipper nào à?"
"Không có, người ta tặng tôi đấy." Mộc Thiêm đáp.
"Hóa ra cái này có thể tặng được sao? Vậy lần tới tôi cũng phải hỏi xin một anh shipper mới được!"
Nói về chủ đề này, có vị khách rất hào hứng góp chuyện: "Lần trước tôi đặt đồ ăn, thấy món đồ trang trí trên mũ bảo hiểm của anh shipper đẹp quá, thế là anh ta đưa cho tôi luôn không chút do dự. Tôi hỏi anh ấy nhỡ hết rồi thì sao, anh ta bảo có thể đi cướp của người khác trên đường."
Mộc Thiêm nhớ tới anh shipper lần trước mình gặp cũng từng nói món đồ trang trí kia là cướp của shipper hãng đối thủ, cảm thấy giới shipper này cũng khá thú vị, không kìm được mỉm cười.
Trong lúc cậu tiếp tục nướng đồ, Triệu Minh Dịch cuối cùng cũng xếp hàng đến lượt. Mua được đồ nướng xong cậu ta không vội đi ngay mà ngồi lên chiếc ghế xếp Khang Khang để lại, thong thả thưởng thức.
Cắn một miếng cổ vịt nướng, món mới của ngày hôm nay, cậu ta không thể không thừa nhận rằng nướng thịt là một công việc đòi hỏi hàm lượng kỹ thuật cao. Đánh chết cậu ta cũng không tin mình có thể nướng ra loại cổ vịt có bề mặt cháy sém vừa vặn, bên trong thịt khô nhưng không xác thế này.
Lớp da giòn, thịt dai, ngay cả xương cũng được nướng giòn tan quyện cùng hương khói than và vị cay nồng của gia vị, đúng là càng ăn càng thấy thơm, khiến người ta nghiện vô cùng.
Triệu Minh Dịch vô thức gặm sạch cả cái cổ vịt, cảm thấy vẫn còn thòm thèm. Bình thường cậu ta vốn chẳng mặn mà với loại thực phẩm nhiều xương thế này, nhưng hôm nay bỗng dưng cảm nhận được vị ngon của cổ vịt.
Ăn xong cổ vịt, cậu ta tiện tay cầm xiên thịt cừu lên. So với xiên thịt cừu cậu ta vừa nướng thành than lúc nãy, xiên thịt trên tay này có sắc vàng nhạt óng ả, tỏa ra mùi thơm của thịt và hương thì là hấp dẫn, nhìn vừa đẹp mắt mà ăn vào lại càng mỹ vị hơn.
Ăn từng miếng từng miếng cho đến khi hết sạch chỗ đồ nướng trong tay, Triệu Minh Dịch cảm thấy mỹ vị nhân gian này đúng là ăn bao nhiêu cũng không thấy chán.
Ăn xong cậu ta cũng chưa vội đi, mà tiếp tục ngồi tại chỗ chờ cho đến khi Mộc Thiêm bán xong mấy xiên cuối cùng và dập tắt lửa than trong bếp. Cậu ta vừa đứng dậy giúp Mộc Thiêm thu chiếc ghế xếp dưới mông vào trong xe, vừa hỏi: "Ông chủ ơi, thực sự không có cách nào để em học được nướng thịt sao? Không cần trình độ cao như anh đâu, chỉ cần ăn được là được rồi."
Mộc Thiêm suy nghĩ hai giây rồi hiến kế cho cậu ta: "Hay là cậu chuẩn bị ít nguyên liệu đã được kho chín từ trước rồi mang đi nướng. Như vậy vừa thấm vị, lại không lo nướng không chín, chỉ cần về luyện lật mặt nhiều vào, chú ý đừng để cháy là được."
"Ông chủ, anh đúng là thiên tài trong giới đồ nướng!" Triệu Minh Dịch thấy ý tưởng này quá phù hợp với mình, vui mừng đến mức suýt nữa định dang tay ôm cậu một cái.
Mộc Thiêm vốn không thích tiếp xúc thân thể với người khác, cậu tránh né động tác của cậu ta rồi lấy khăn bắt đầu lau mặt bàn.
"Cảm ơn ông chủ nhé, đây là học phí."
Triệu Minh Dịch rõ ràng đã chuẩn bị từ trước, mặc kệ Mộc Thiêm từ chối, cậu ta trực tiếp đặt một bao lì xì lên xe rồi chạy biến.
Mộc Thiêm cầm bao lì xì đuổi theo ra ngoài xe, nhưng chỉ thấy bóng lưng cậu ta biến mất trong màn đêm, đành bất lực lắc đầu.
Sau khi kết thúc những ngày bày hàng bận rộn dịp Quốc Khánh, vốn dĩ cậu dự định mỗi tuần sẽ nghỉ một ngày. Thế nhưng vì đám khách hàng trong nhóm đồ nướng quá giỏi làm nũng, cộng thêm than nghèo kể khổ, dẫn đến ngay tuần đầu tiên kế hoạch nghỉ một ngày của cậu đã thất bại, phải bày hàng thêm bao nhiêu ngày nữa mới nghỉ phép thành công.
Đêm trước ngày nghỉ trời đổ mưa, may mắn là mưa rơi xuống đúng lúc cậu đã dọn hàng về nhà. Ngày thứ hai sau cơn mưa, thời tiết rất mát mẻ, sáng sớm Mộc Thiêm thậm chí còn lôi một chiếc áo hoodie dài tay ra mặc.
Áo hoodie trắng phối với quần jean nhạt màu, cùng đôi giày thể thao trắng, nói cậu là sinh viên đang đi học chắc cũng có người tin, thực sự không nhìn ra đây là một ông chủ đã đi làm vài năm và hiện đang mở quầy đồ nướng.
"Em trai ơi, hết bắp rồi à?"
Khang Khang đã quen với việc mỗi sáng qua giúp bóc vỏ bắp, thấy hôm nay trong nhà không có bắpthì cảm thấy hơi lạ.
"Hôm nay không phải làm việc." Mộc Thiêm nói xong, nghĩ đến việc hiếm khi có kỳ nghỉ, thời tiết lại đẹp nên bảo: "Anh có muốn đi chơi không?"
Khang Khang vốn tính trẻ con, nghe thấy được đi chơi là lập tức phấn khích hẳn lên, làm sao có thể từ chối cho được.
Xác định sẽ đi chơi, Mộc Thiêm bắt đầu suy nghĩ xem đi đâu thì hợp lý. Nhớ tới hôm qua lướt thấy video thả diều, cậu cảm thấy đi công viên thả diều có lẽ là một lựa chọn tốt.
"Đi thả diều!" Khang Khang nghe thấy thả diều, dù thực tế chưa kịp hình dung thả diều là gì, cũng bắt đầu tung hô hét lớn.
Hôm nay trời rất mát, lại có gió, thời tiết này cực kỳ hợp để thả diều. Phía công viên diều chắc chắn có bán, vì vậy trước khi ra khỏi nhà Mộc Thiêm chỉ chuẩn bị ít đồ ăn và một tấm bạt chống thấm có thể trải xuống đất để nghỉ ngơi.
Nóc chiếc xe do hệ thống cung cấp có trang bị tấm pin năng lượng Mặt trời, bình thường chỉ cần dùng năng lượng Mặt trời là đủ, hoàn toàn không cần cậu sạc điện ở nhà.
Có phương tiện di chuyển tiết kiệm năng lượng thế này, Mộc Thiêm không ngần ngại chọn lái xe đưa Khang Khang đi chơi. Tất nhiên hôm nay không bán hàng, trước khi lái xe đi cậu đã tạm thời gỡ bỏ biển hiệu và thực đơn trên xe.
"Đi đi đi nào, chúng ta cùng nắm tay nhau, đi đi đi nào..."
Có thể thấy Khang Khang rất vui, trên đường đi thậm chí còn hát cả đồng dao. Mộc Thiêm hỏi mới biết, bài đồng dao này là anh học được từ người bạn thân Đậu Đậu.
Hôm nay là cuối tuần, cộng thêm thời tiết đẹp nên trong công viên khá đông người. Mộc Thiêm tìm chỗ đỗ xe xong, trước tiên dẫn Khang Khang đi mua diều.
"Em trai nhìn này, con đại bàng lớn của anh!"
Khang Khang giơ con diều hình đại bàng phấn khích nhảy cẫng lên, cái bộ dạng thân hình người lớn nhưng hành xử như trẻ con ấy khiến không ít người qua đường phải quay đầu lại nhìn.
So với những ánh mắt tò mò và dò xét của người lớn, trẻ con lại đơn thuần hơn nhiều. Có một cậu bé nhỏ tuổi còn tưởng Khang Khang đang gọi mình là "em trai", liền giơ con diều trong tay lên và đáp lại bằng giọng sữa non nớt: "Em cũng có đại bàng lớn nè!"
"Đi thôi, chúng ta ra chỗ đất trống đằng kia thả diều."
Dĩ nhiên, không phải tất cả người qua đường đều chỉ đơn thuần nhìn vài cái, có người đã chỉ trỏ bàn tán về Khang Khang. Họ có lẽ chỉ tò mò về tình trạng của anh, nhưng Mộc Thiêm không muốn Khang Khang phát hiện mình đang bị nghị luận nên đã trực tiếp đưa anh rời đi.
Cả hai lúc nhỏ đều chưa từng chơi diều, Mộc Thiêm phải nghiên cứu cách người khác thả một hồi rồi mới bắt đầu dạy cho Khang Khang.
Phía trước thất bại vài lần, cho đến khi một luồng gió lớn chợt thổi qua, họ thử lại lần nữa, con diều cuối cùng cũng nương theo gió bay lên, lao thẳng vào bầu trời xanh thẳm.
Mộc Thiêm nhìn con diều bay vút lên cao, nhìn nó tự do tự tại chao lượn trên nền trời xanh, tâm trạng cũng trở nên khoáng đạt hơn, dường như bỗng chốc hiểu ra tại sao nhiều người lại thích thả diều đến vậy.
Bên cạnh cậu, Khang Khang ngẩng đầu nhìn con diều càng bay càng cao, phát ra những tiếng kinh ngạc như một đứa trẻ, rồi cứ thế cầm dây diều chạy đi chạy lại không biết mệt.
So với sự năng nổ của Khang Khang, Mộc Thiêm sau khi thả được diều của mình lên đã trực tiếp tìm chỗ ngồi xuống, thỉnh thoảng mới giật nhẹ dây diều, hơi ngẩng đầu thưởng thức cảnh tượng nó bay bổng trên trời.
Trời xanh, mây trắng, cùng đủ loại diều khác nhau, khung cảnh này chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người ta cảm thấy thật tuyệt vời.
Hai người lần đầu thả diều đã chơi ở bãi đất trống rất lâu, cho đến khi bụng bắt đầu thấy đói mới chịu thu diều lại.
Mộc Thiêm dẫn Khang Khang định về xe lấy đồ ăn tìm chỗ ngồi dã ngoại, thì giữa đường đi ngang qua khu cắm trại của công viên.
Nơi họ đang ở là một công viên vùng ngoại ô, trong công viên có cung cấp bãi cắm trại. Khi Mộc Thiêm phát hiện trước khu cắm trại có sẵn bếp nướng để dùng, cậu không khỏi nhớ đến Triệu Minh Dịch.
Nhưng rõ ràng không có chuyện trùng hợp đến thế, cậu không thấy Triệu Minh Dịch trong khu cắm trại, mà lại thấy một cảnh náo nhiệt khác.
Vài nam nữ thanh niên dường như đang xảy ra xung đột với nhân viên khu cắm trại, đôi bên không chỉ cãi vã mà còn suýt chút nữa là động tay động chân, cuối cùng quản lý khu cắm trại phải bắt nhân viên của mình xin lỗi mới giải quyết xong chuyện này.
Sự việc giải quyết xong, vốn dĩ nhóm thanh niên kia có thể ở lại tiếp tục chơi, nhưng họ rất có tự trọng, không muốn ở lại đó nữa nên đã xách đồ đạc rời đi ngay.
Khi họ đi đến gần chỗ Mộc Thiêm, túi của một người bị rách, những quả quýt bên trong rơi ra lăn lóc khắp mặt đất.
"Xin lỗi, đều tại tôi mà mọi người không thể tiếp tục nướng thịt được nữa..." Một cô gái tóc dài vừa nhặt quýt vừa nói, nghĩ đến việc mọi người đã chuẩn bị bao nhiêu nguyên liệu mà giờ không nướng được phải mang về nhà, trong giọng nói đã mang theo chút nghẹn ngào.
Hai cô gái khác lập tức an ủi: "Liên quan gì đến bà đâu, rõ ràng là do gã đàn ông đáng ghét kia miệng lưỡi thối tha thôi."
Nhóm có tổng cộng năm người, ba nữ hai nam. Hai chàng trai thì xắn tay áo bày tỏ kẻ lúc nãy căn bản không đáng mặt đàn ông, thậm chí còn chẳng đáng làm người.
Mộc Thiêm không cố ý nghe lén họ nói chuyện, chỉ là có hai quả quýt rơi đến bên cạnh, cậu thuận tay giúp họ nhặt lên, thế nên vô tình nghe được đầu đuôi câu chuyện.
Hóa ra cô gái tóc dài kia là người khuyết tật, một chân của cô là chân giả. Chỉ vì cô mặc váy để lộ chân giả ra ngoài mà bị một nhân viên chỉ trỏ, bảo cô đã què rồi còn bày đặt làm điệu.
Cô gái nghe xong rất tức giận, yêu cầu gã xin lỗi. Tên nhân viên bị chính chủ nghe thấy chẳng những không hối lỗi mà còn lý sự cùn kiểu như "vốn dĩ là thế mà, cô đi ra ngoài như vậy sẽ làm người khác sợ đấy".
May mà bạn bè của cô rất kiên quyết mới ép được đối phương phải xin lỗi tử tế, nhưng cũng khiến cả nhóm không muốn ở lại khu cắm trại nướng thịt nữa, vì họ cảm thấy dù là tên nhân viên hay tay quản lý đến sau thì lời xin lỗi cũng chỉ là để chuyện không làm lớn thêm mà thôi.
Khi Mộc Thiêm trả lại quýt đã nhặt được, Khang Khang cũng nhặt được một quả và đưa theo.
"Cảm ơn nhé, quýt này ngọt lắm, tặng mọi người ăn này."
Tâm trạng đi chơi của mấy bạn trẻ đã bị phá hỏng hoàn toàn, họ nghĩ đống đồ này thay vì xách về thì thà tặng người khác còn hơn.
"Mọi người định đi nướng thịt à? Chúng tôi tặng thêm cho mọi người ít nguyên liệu nữa nhé."
Mộc Thiêm nhìn nhóm thanh niên này, không khỏi nghĩ đến các sinh viên ở Đại học Q, nên hỏi thêm một câu: "Các bạn là sinh viên à?"
"Đúng vậy, tụi tôi là sinh viên Đại học H."
Mộc Thiêm vốn có mối quan hệ rất tốt với sinh viên Đại học Q, nghĩ đến việc bình thường họ còn chủ động giúp đỡ đủ chuyện nhỏ nhặt tại quầy đồ nướng, nên không khỏi có chút thiện cảm lây sang họ.
"Tôi có bếp nướng, có thể lấy cho các bạn dùng để nướng thịt."
"Hả?" Nghe lời Mộc Thiêm nói, mấy sinh viên thoáng ngẩn người, giây tiếp theo lại tưởng cậu là người tranh giành làm ăn với khu cắm trại lúc nãy, họ nhìn nhau dò hỏi xem có nên đi không.
"Đi đi." Cô gái tóc dài không muốn vì mình mà phá hỏng kế hoạch của cả nhóm.
Sau khi xác định sẽ đi, chàng trai mặc áo đen nhìn về phía Mộc Thiêm: "Được thôi, bếp nướng của anh ở đâu?"
"Đi theo tôi."
Mộc Thiêm nói xong liền dẫn Khang Khang đưa họ cùng đi về phía chỗ đậu xe.
"Sao cảm thấy càng đi càng vắng vẻ thế này..."
"Sợ cái gì, ban ngày ban mặt, vả lại mình có năm người, họ chỉ có hai người thôi."
Mấy bạn sinh viên đi theo sau cậu tuy có chút cảnh giác nhưng không nhiều.
Đến chỗ đậu xe, Mộc Thiêm mở tung toàn bộ xe của mình, chuyển sang chế độ bày hàng rồi nói: "Tới nơi rồi đây."
"Oa! Hóa ra là một chiếc xe có cả bếp nướng, kỳ diệu quá!"
"Xe có bếp nướng gì chứ, đây là xe chuyên bán đồ nướng mà, sao mình không nghĩ ra chuyện có thể trực tiếp lái xe đồ nướng đi chơi nhỉ, đúng là một ý tưởng tuyệt vời!"
Nhóm sinh viên vây quanh chiếc xe màu xanh trắng ngắm nghía, tâm trạng dần trở nên tốt hơn.
Trong xe của Mộc Thiêm tuy không có nguyên liệu thực phẩm, nhưng những thứ khác như than củi cây ăn quả, gia vị đồ nướng đều có đủ. Cậu giới thiệu sơ qua các thứ để ở đâu, rồi cầm đồ ăn mang theo trên xe đưa cho Khang Khang.
"Chúng tôi có mang theo than, gia vị cũng có."
Một bạn nam giơ mớ trang bị đầy đủ trong tay cho cậu xem, rồi mới sực nhớ ra hỏi: "Hết bao nhiêu tiền ạ?"
"Không cần đâu, cho các bạn mượn dùng đấy, dùng xong dọn dẹp vệ sinh sạch sẽ là được."
Cách chỗ đậu xe không xa có một thảm cỏ nhỏ, Mộc Thiêm tạm giao quyền sử dụng xe cho họ rồi dẫn Khang Khang qua đó dã ngoại.
Thường ngày ăn đồ nướng hơi nhiều, nên hôm nay cậu đặc biệt chuẩn bị những món ít khi ăn như bánh mì sandwich, cơm nắm, trái cây, sữa chua và một ít đồ ăn vặt.
Khang Khang không kén ăn, cầm miếng sandwich gặm cực kỳ ngon lành.
Khi hai người ngồi trên bãi cỏ ăn trưa, thì ở phía xe, năm bạn sinh viên vừa cảm thán gặp được người tốt, vừa bận rộn bày biện nguyên liệu ra.
"Người ta cho mình mượn xe, lát nữa nướng xong nhớ mang biếu họ một ít nhé."
"Được, ai biết nhóm than nào, chúng ta nhóm lửa lên trước đi."
Không gian trong xe khá rộng, nhưng năm người cùng ở bên trong vẫn hơi chật chội, thế là họ để một người ở ngoài xe, thông qua cửa sổ bán hàng lớn để sắp xếp nguyên liệu.
Hiếm khi được nghỉ, Mộc Thiêm vốn không muốn đụng tay vào đồ nướng nữa, thế nhưng mười mấy phút sau, thấy phía xe khói bốc lên ngày càng nồng nặc, cậu vẫn không nhịn được mà đi tới xem xét.
"Không biết tại sao, than này cứ bốc khói nghi ngút mà không cháy lên được..." Thấy cậu đi tới, nhóm sinh viên loay hoay mãi chưa nhóm được than như thấy được cứu tinh.
Mộc Thiêm nhìn bếp nướng bị họ nhét đầy than, rồi nhìn làn khói đặc kịt bốc lên, cảm thấy tối sầm cả mặt mũi. Nói thật, nếu không nhờ chiếc xe do hệ thống cung cấp có chức năng hút mùi và phân tán khói, thì với cái đà này, chỉ vài phút sau là có người gọi cứu hỏa ngay.
"Than này của các bạn không ổn rồi." Tất nhiên, sau khi kiểm tra, Mộc Thiêm phát hiện không chỉ do kỹ thuật của họ mà còn vì bản thân than dường như bị ẩm, rất khó dùng.
"Tôi mua trên mạng đấy, cũng không rẻ đâu, đúng là lừa đảo mà!" Bạn nam phụ trách mua than hơi bực mình.
Mộc Thiêm dập tắt hoàn toàn đống than trong bếp, dùng xẻng nhỏ xúc ra, rồi nhanh nhẹn thay bằng than của mình, sẵn tiện nhóm than giúp họ.
"Đây là than gì ạ? Nhìn là biết dễ cháy, ít khói mà ngửi còn thấy thơm thơm nữa."
Thấy họ sắp dán cả mặt vào bếp nướng, Mộc Thiêm giơ tay ngăn lại rồi đáp: "Than củi cây ăn quả."
"Tôi mua cũng là than củi cây ăn quả mà! Sao lại khó dùng thế nhỉ?" Bạn nam mua than thắc mắc.
Một bạn nữ bên cạnh lên tiếng: "Còn phải hỏi nữa à? Chắc chắn ông mua phải hàng giả rồi."
Cảm xúc của giới trẻ đến nhanh mà đi cũng nhanh, phát hiện chiếc xe này thú vị hơn khu cắm trại lúc nãy nhiều, họ đã quên sạch chuyện không vui vừa rồi, vừa nói vừa cười trêu chọc nhau.
"Các bạn tự nướng được chứ?" Nhóm xong than, Mộc Thiêm hỏi.
"Dạ được ạ."
"Cảm ơn anh nhiều lắm."
Nhóm sinh viên vô cùng cảm kích, lúc cậu rời khỏi xe, họ nhét vào tay cậu rất nhiều đồ ăn vặt và nước uống.
Mộc Thiêm mang đồ ăn vặt quay lại, Khang Khang rất vui, nhất là khi phát hiện bên trong có socola
Hội sinh viên sành ăn chắc chắn có kinh nghiệm trong việc chọn đồ ăn, món nào họ tặng cũng rất ngon, trong đó có món bánh quy rau củ cực kỳ thơm, Mộc Thiêm cũng không nhịn được mà ăn thêm vài miếng.
Bây giờ đã giữa trưa, Mặt trời đã lên cao, nhưng nhờ thỉnh thoảng có gió thổi qua nên không nóng chút nào.
Mộc Thiêm tận hưởng làn gió, bỗng cảm thấy muốn nằm xuống.
Cậu chỉ mới nghĩ thôi, còn Khang Khang thì tùy hứng hơn nhiều, thấy nằm xuống thoải mái hơn là anh đã nằm ngay ngắn, chỉ tay lên trời nói: "Em trai ơi, nhìn chim kìa!"
Trên bầu trời xanh mây trắng, thứ Khang Khang chỉ không phải chim thật, mà là con diều hình chim én của ai đó đang thả.
Mộc Thiêm thấy anh thoải mái như vậy, nhắc nhở một câu không được vừa nằm vừa ăn vì dễ bị sặc, rồi cũng nằm xuống theo.
Nằm trên thảm cỏ, ngẩng đầu nhìn trời xanh mây trắng cảm giác thật tuyệt, khiến người ta hơi buồn ngủ.
Trái ngược với sự yên bình tĩnh lặng bên này, phía xe náo nhiệt hơn nhiều, nhóm sinh viên vốn chỉ có kiến thức nướng thịt trên lý thuyết đang luống cuống tay chân trước bếp nướng.
"Mau lật mặt đi, sắp cháy tới nơi rồi kìa."
"Cái này chín chưa thế?"
"Chắc là chín rồi đấy..."
"Xúc xích ăn trực tiếp được mà, nướng nữa là cháy đấy, thôi thế đi."
Ban đầu cả nhóm tính mang đợt đồ nướng đầu tiên cho nhóm Mộc Thiêm ăn, nhưng thấy vẻ ngoài của mẻ đầu tiên thực sự không dám mang đi biếu, mấy người quyết định tự "tiêu thụ nội bộ" trước, đợi khi nào nướng được mẻ đẹp hơn mới mang tặng.
Thời gian trôi qua bao lâu không rõ, ngay lúc Mộc Thiêm đang nằm trên bãi cỏ cảm thấy như vừa đánh một giấc xong thì chợt nghe thấy có người gọi mình.
Cậu mở mắt ngồi dậy, nhìn thấy hai sinh viên đang bưng đĩa đứng trước mặt.
"Cảm ơn, không cần đâu, các bạn tự ăn đi." Mộc Thiêm không phải chê họ nướng không ngon, chủ yếu vì bản thân cậu chính là người bán đồ nướng, sớm đã ăn đến phát chán rồi.
Thế nhưng hai sinh viên không cho cậu cơ hội từ chối, trực tiếp đặt đĩa xuống rồi chạy mất.
Thịnh tình khó khước từ, Mộc Thiêm đành bưng đĩa lên gọi Khang Khang cùng ăn đồ nướng.
Khang Khang vốn dĩ cũng có chút hứng thú, nhưng vừa cầm một xiên thịt cừu đưa vào miệng cắn một miếng là lập tức nhổ ra ngay: "Không ngon."
Mộc Thiêm định bảo anh đừng có kén ăn quá, cứ ăn đại cho xong đi, kết quả lại phát hiện xiên thịt cừu trong tay anh dường như bên trong vẫn chưa chín.
Thịt nửa sống nửa chín mà ăn vào là sẽ bị đau bụng, cậu vội vàng lấy xiên thịt từ tay Khang Khang, đứng dậy bước nhanh về phía xe.
Tin xấu là, đám sinh viên vì muốn món quà đem tặng có vẻ ngoài đẹp mắt một chút nên đã lật mặt quá thường xuyên, dẫn đến việc bên ngoài chín mà bên trong vẫn còn sống.
Tin tốt là, mấy thứ họ tự ăn thì vẻ ngoài không cầu kỳ lắm, về cơ bản đều bị nướng cháy khét, chắc là không ăn phải thịt nửa sống nửa chín đâu.
Trong lòng Mộc Thiêm khẽ thở dài một tiếng, cuối cùng bảo tất cả bọn họ ra khỏi xe, tự mình tiếp quản vị trí trước bếp nướng.
Đúng là người trong nghề vừa ra tay là biết ngay đẳng cấp. Cậu vừa đứng trước bếp đã thấp thoáng phong thái của một bậc thầy. Đợi đến khi cậu thao tác nhanh thoăn thoắt, xếp lại những nguyên liệu chưa chín lên lò, động tác mượt mà như nước chảy mây trôi khiến mấy sinh viên đồng thanh thốt lên: "Oa~"
Cùng một chiếc bếp, cùng loại than, cùng nguyên liệu và gia vị như nhau, nhưng vài phút sau lại tỏa ra mùi thơm khác hẳn, khiến mấy sinh viên không ngừng cảm thán, giá trị cảm xúc được kéo đầy.