Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi xác nhận mối quan hệ, trong mắt Tạ Minh Triết, sư huynh thật sự nhìn đâu cũng thấy thuận mắt.
Cậu chăm chú nhìn Đường Mục Châu một lúc lâu, khiến Đường Mục Châu cảm thấy nóng bừng, khẽ chạm vào chóp mũi hỏi: "Nhìn gì thế?"
Tạ Minh Triết cười tít mắt: "Cảm thấy không thể tin được, người bạn trai mà em luôn mong đợi lại chính là anh, còn tốt hơn em tưởng tượng gấp bội."
Đường Mục Châu hỏi: "Em thấy anh rất tốt sao?"
Tạ Minh Triết gật đầu không do dự: "Mọi mặt đều tốt, không chê vào đâu được ạ."
Đường Mục Châu mỉm cười, khoác vai cậu: "Đi thôi, anh dạy em học bơi tiếp."
Hai người đến bể bơi, Đường Mục Châu kiên nhẫn dạy cậu tư thế bơi tự do. Trong quá trình đó không tránh khỏi những tiếp xúc thân thể thân mật, nhưng Đường Mục Châu luôn giữ phong thái lịch thiệp, hành động cũng rất chuẩn mực, không chạm vào những chỗ không nên chạm. Ngược lại, Tạ Minh Triết lại đỏ mặt tim đập, mỗi lần tay sư huynh nhẹ nhàng chạm vào lưng cậu, nơi bị chạm như bốc cháy.
Trước đây mặc quần bơi học cùng nhau không cảm thấy gì, nhưng bây giờ đã xác nhận mối quan hệ, bầu không khí bỗng trở nên mập mờ, thân hình của Đường Mục Châu khiến Tạ Minh Triết choáng váng hơn, đặc biệt là cơ bụng đẹp đẽ khiến cậu không dám nhìn thẳng.
Kết quả là tiến độ học bơi chậm đi rất nhiều vì Tạ Minh Triết không thể tập trung, học mấy tiếng mà vẫn chỉ lội nước tại chỗ, không thể bơi ra được, phối hợp tay chân càng luyện càng tệ, sau đó thậm chí còn bị sặc nước vài lần.
Đường Mục Châu cũng không vội, kiên nhẫn giúp cậu chỉnh sửa động tác.
Một bên bể bơi ngoài trời là biển cả huyền bí, có thể nghe rõ tiếng sóng vỗ rì rào, trên đầu là bầu trời rộng lớn, vô số ngôi sao lấp lánh. Tạ Minh Triết trong thoáng chốc thậm chí có cảm giác "trong trời đất rộng lớn chỉ còn lại hai ta."
Đêm khuya yên tĩnh, xúc giác và thính giác trở nên đặc biệt nhạy cảm.
Mỗi lần Đường Mục Châu ghé sát tai cậu nói nhỏ, tim cậu lại đập thình thịch, mỗi lần bị ngón tay Đường Mục Châu chạm vào cơ thể, cậu lại đỏ mặt tai hồng.
Cậu nghĩ, bản thân thật sự đã thích người này như thế.
Chỉ là học bơi cùng sư huynh, mặc quần bơi tiếp xúc nhau một chút, cậu đã kích động như vậy, nếu sau này có những hành động thân mật hơn... Không thể nghĩ tiếp nữa, nếu tiếp tục nghĩ, lỡ như có phản ứng sinh lý trước mặt sư huynh thì thật xấu hổ.
Tạ Minh Triết thu hồi suy nghĩ, tập trung vào động tác bơi, hai người học đến mười một giờ tối mới về phòng ngủ.
Thật ra Tạ Minh Triết rất muốn ngủ cùng sư huynh cơ, nhưng cậu không dám nói ra.
Đêm qua Đường Mục Châu ở bên là vì cậu sốt nên không yên tâm để cậu ở một mình, đêm nay thì lại không có lý do gì để giữ sư huynh ở lại. Theo quy trình yêu đương bình thường, sau khi xác nhận mối quan hệ, từ nắm tay, hôn môi đến cuối cùng ngủ chung giường, cần một quá trình tuần tự.
Làm gì có chuyện vừa tỏ tình ngày đầu đã ngủ cùng? Lại không phải bạn tình.
Mối tình đầu nên trong sáng một chút, cậu cũng rất tôn trọng sư huynh nên Tạ Minh Triết dứt khoát cùng Đường Mục Châu nói lời chúc ngủ ngon ở cửa, sau khi về phòng tắm xong liền chui vào chăn rồi mở quang não bật trò chuyện với Chân Mạn.
"Chị Mạn ơi, sư huynh em thường thích ăn gì vào bữa sáng ạ?" Tạ Minh Triết giả vờ hỏi một cách không để ý.
"Khi ở câu lạc bộ thì cậu ta thường uống sữa kèm hai lát bánh mì nướng cùng một đĩa trái cây tươi. Em hỏi cái này làm gì thế?"
"Sư huynh luôn chăm sóc em nhưng em hiểu biết về anh ấy còn quá ít, như vậy không tốt lắm nên muốn hỏi chị đó ạ." Tạ Minh Triết cũng không giấu giếm, chỉ lấy lý do là sư huynh đệ, cậu đoán chị Mạn chắc sẽ không nghĩ nhiều, "Chị và anh ấy cùng câu lạc bộ nhiều năm, chắc hiểu rõ sở thích của anh ấy hơn em mà. Ngoài chơi game, anh ấy còn thích hoạt động giải trí nào khác không ạ? Ví dụ như chơi bóng hay cái khác."
"Nếu là vận động trong nhà thì tôi thấy cậu ta thích nhất là bi-a, rảnh rỗi thì chơi vài ván với Từ Trường Phong ý." Chân Mạn biết gì nói nấy.
"Cảm ơn chị Mạn nha."
Sau khi hỏi được thông tin hữu ích Tạ Minh Triết liền đặt trước phòng bi-a trong khách sạn cho ngày mai.
Là một khách sạn nghỉ dưỡng, ngoài nhiều hoạt động trên biển, các khu vực hoạt động trong nhà cũng không thể thiếu, ở đây có một tòa nhà chuyên về trung tâm giải trí, bao gồm phòng tập thể hình, sân bóng rổ, phòng bi-a, v.v.
Tạ Minh Triết nghĩ, trước đây luôn được sư huynh chăm sóc, bây giờ cũng nên quan tâm đến sư huynh nhiều hơn.
Tình cảm cần sự cho đi từ hai phía, không thể lúc nào cũng là Đường Mục Châu đối xử tốt với cậu, cậu cũng nên đối xử tốt với Đường Mục Châu, bạn trai của mình, đương nhiên phải tự mình yêu thương.
Sư huynh lần này mời khách tốn nhiều tiền như vậy, chi bằng dành thêm thời gian cùng anh ấy chơi những trò anh ấy thích, như vậy Đường Mục Châu cũng sẽ vui vẻ hơn.
Sáng hôm sau Tạ Minh Triết làm đúng kế hoạch là đặt báo thức sớm nửa tiếng để dậy đến nhà hàng tự chọn để mua bữa sáng mà Đường Mục Châu thích ăn nhất, mang về bày sẵn trên bàn rồi ngồi trong phòng ăn đợi anh thức dậy.
Khi Đường Mục Châu thức giấc, đẩy cửa phòng đối diện ra thì thấy chăn gối được gấp gọn gàng nhưng không thấy Tạ Minh Triết đâu. Anh hơi ngạc nhiên đi xuống lầu liền thấy Tạ Minh Triết đang ngồi trong phòng ăn ôm máy tính bảng xem tin tức buổi sáng, trên bàn là bữa sáng còn bốc khói nghi ngút.
Nghe thấy tiếng bước chân, Tạ Minh Triết ngẩng đầu cười: "Anh ơi, cùng ăn sáng nha, em mua về rồi nè."
Đường Mục Châu: “…”
Nụ cười rạng rỡ trên gương mặt cậu thiếu niên dưới ánh nắng sáng sớm như khiến người ta chói mắt. Đường Mục Châu khẽ hít sâu, như thể không dám tin vào cảnh tượng trước mặt.
Sư đệ nhỏ của anh khi chưa ngộ ra thì chậm chạp vô cùng, có nấu trong nồi cũng chưa chắc đã chín.
Vậy mà bây giờ vừa ngộ ra xong, nhận thức phát triển vượt bậc.
Vậy mà đã biết chủ động đi mua bữa sáng cho người khác rồi.
Điều mà Đường Mục Châu thích nhất ở A Triết chính là sự thẳng thắn tự nhiên của cậu, không màu mè giả tạo. Khi cậu muốn tốt với một ai đó, sẽ luôn dùng cách đơn giản và trực tiếp như thế này. Thật ra dù không làm mấy chuyện này, Đường Mục Châu cũng chẳng hề phàn nàn, nhưng chính vì cậu làm, khiến anh có cảm giác tình cảm của mình đã được đáp lại, ấm áp đến tận đáy lòng.
Đường Mục Châu nghi hoặc hỏi: "Sao tự nhiên lại chu đáo vậy, mua cả bữa sáng về thế này?"
Tạ Minh Triết cười tươi như hoa: “Thương bạn trai của mình là lẽ đương nhiên mà? Trước giờ toàn anh lo cho em, từ hôm nay em cũng muốn làm vài chuyện nhỏ cho anh. Thích một người thì sẽ không nhịn được mà muốn đối xử tốt với người đó, đúng không ạ?”
Đường Mục Châu: “…”
Nhóc con lanh lợi này, càng nhìn càng khiến người ta yêu thích.
Đường Mục Châu khẽ cong môi, tâm trạng cả ngày vì bữa sáng này mà tốt đến lạ.
Đây có lẽ là bữa sáng ngon nhất trong đời anh, cả bánh mì dường như cũng mang theo vị ngọt.
Ăn xong Tạ Minh Triết còn chủ động kéo Đường Mục Châu đi chơi bi-a. Vừa hay cậu cũng biết chơi, hai người bao trọn một phòng VIP trong phòng bi-a bắt đầu thi đấu. Đương nhiên trình độ của Đường Mục Châu rõ ràng cao hơn cậu một bậc.
Trong không gian riêng tư không ai quấy rầy hai người đều chơi rất vui vẻ. Đến trưa thì gọi luôn dịch vụ mang đồ ăn đến tận phòng, dùng xong lại tiếp tục hiệp đấu mới.
Tâm trạng Đường Mục Châu đúng là rất tốt nên chơi cực kỳ hăng, mấy lần còn đánh một cơ là dọn sạch bàn, cả người đầy tinh thần.
Ngoài chơi game ra, còn có thể cùng anh chia sẻ sở thích, nói chuyện, chơi thể thao, điều này khiến Tạ Minh Triết vô cùng hào hứng. Cậu mải chơi đến nỗi quên cả thời gian, mãi đến bốn giờ chiều, Đường Mục Châu đột nhiên bắt đầu ngáp lên lúc đó cậu mới sực nhớ ra, lo lắng hỏi: “Đến giờ sinh học của anh rồi hả, buồn ngủ rồi phải không anh?”
Đường Mục Châu đặt cơ xuống, xoa nhẹ thái dương, vẻ mặt có chút mệt mỏi: “Ừ, mình về thôi.”
Tạ Minh Triết cũng bỏ cơ xuống, vừa đi vừa nói:
“Đồng hồ sinh học của anh đúng là kỳ lạ ghê, chiều nào cũng phải ngủ một tiếng, hiếm thấy thật luôn.”
Đường Mục Châu quay lại nhìn cậu: “Không ngủ cũng được, chỉ là sẽ hơi đuối sức. Em không phiền chứ?”
Tạ Minh Triết lập tức xua tay: "Không sao đâu, thói quen cá nhân của anh em chắc chắn tôn trọng rồi. Muốn ngủ thì ngủ thôi, không vấn đề gì đâu ạ."
Đường Mục Châu cong môi cười: “Không ghét là tốt rồi.”
Hai người sóng vai trở về biệt thự, Đường Mục Châu lên lầu đi ngủ.
Tạ Minh Triết ở dưới lầu lướt diễn đàn, lướt một hồi thấy chán, lại nổi hứng tò mò về thói quen sinh hoạt của sư huynh, không nhịn được mà lén lên lầu xem thử chút.
Cửa phòng ngủ khép hờ đẩy nhẹ liền mở ra. Tạ Minh Triết bước vào thì thấy Đường Mục Châu hình như đã ngủ rồi. Ánh nắng chiều xuyên qua lớp rèm mỏng chiếu lên người anh. Đường Mục Châu nhắm mắt, một tay gối sau đầu, trông có vẻ lười biếng hơn thường ngày.
Nút áo ngủ mở lộ ra lồng ngực săn chắc quyến rũ đến lạ.
Tạ Minh Triết nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch.
Cậu nghĩ đến nụ hôn chạm nhẹ đêm qua, đó là nụ hôn đầu của cậu, cảm giác như điện giật vẫn còn in sâu trong tâm trí, dư vị mãi không quên. Cậu rất muốn thử lại, cảm giác ấy thực sự mới lạ và k*ch th*ch.
Sư huynh đang ngủ rồi, lén hôn một cái chắc không sao nhỉ?
Dù gì cũng là bạn trai mình mà, hôn trộm thì hợp tình, hợp lý, hợp pháp.
Tạ Minh Triết hít sâu một hơi để ổn định tim mình cậu bước lên một bước ngồi xuống mép giường, cúi đầu chăm chú ngắm nhìn Đường Mục Châu.
Ngũ quan của người đàn ông này thật sự quá đẹp, đường nét sắc sảo, lông mày đôi mắt tinh tế, sao lại có người đẹp trai đến vậy chứ?
Tạ Minh Triết ghé sát hơn một chút, thấy Đường Mục Châu vẫn nhắm mắt không có phản ứng gì, liền đánh liều cúi xuống, nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi anh.
Mềm mềm, cảm giác thật thích...
Tạ Minh Triết còn đang lâng lâng, thì ngay giây tiếp theo, trời đất bỗng xoay vòng, đầu óc choáng váng, đến khi lấy lại ý thức, Đường Mục Châu đã trở mình lật cậu xuống dưới rồi đè cậu lên giường.
Người vừa tỉnh dậy mang theo chút hơi thở nguy hiểm, động tác nhanh nhẹn như báo săn. Đôi mắt anh hơi híp lại, tay nhẹ nhàng vuốt vẻ đôi môi vẫn còn ướt của Tạ Minh Triết, giọng anh hơi khàn: “Em đang làm gì?”
Tạ Minh Triết mặt đỏ bừng, nhưng miệng lại không chịu yếu thế: “Anh còn giả vờ hỏi nữa. Em chỉ muốn hôn anh một cái xem cảm giác thế nào thôi.”
Đường Mục Châu nhìn cậu sâu hơn: “Em đang hôn trộm anh à?”
Tạ Minh Triết vẫn mặt dày đáp: “Bị phát hiện rồi thì đâu còn tính là hôn trộm nữa.”
Đường Mục Châu dở khóc dở cười, cái này thật sự không còn thuốc chữa rồi.
Nhưng mà sư đệ nhỏ lén hôn anh thật sự dễ thương quá mức chịu đựng. Đường Mục Châu không thể nhịn thêm được nữa, cúi xuống hôn cậu.
Ban đầu là m*t nhẹ môi, sau đó nhanh chóng tách môi cậu ra, nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ tiến sâu vào, thâm nhập trong khoang miệng như chiếm đóng từng tất đất…
Khoang miệng của Tạ Minh Triết lập tức tràn ngập hương vị lạ lẫm của một người đàn ông trưởng thành.
Cậu mở to mắt căng thẳng đến mức bấu chặt lấy áo Đường Mục Châu, tim đập loạn không kiểm soát, thậm chí quên cả thở, chỉ có thể ngơ ngác nằm đó, mặc kệ đối phương hôn mình...
Thấy cậu không phản kháng, Đường Mục Châu khẽ mỉm cười, dùng tay giữ lấy sau gáy cậu, thấp giọng nói: “Sư huynh dạy em.”
Nụ hôn dần trở nên sâu hơn, Tạ Minh Triết thậm chí có cảm giác mình sắp bị người đàn ông trước mặt ăn tươi nuốt sống. Cảm giác ấy quá k*ch th*ch, máu toàn thân cậu như đang bốc cháy.
Thì ra một nụ hôn thực sự là như thế này sao?
So với nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước tối qua, thì đây mới gọi là hôn.
Tối qua sư huynh có vẻ còn lịch sự khi chỉ hôn nhẹ lên môi, nhưng giờ thì nghiêm túc thật khiến Tạ Minh Triết hoàn toàn không chống đỡ nổi.
Nụ hôn của Đường Mục Châu lúc thì dịu dàng như nước, lúc lại cuồng nhiệt như bão tố làm Tạ Minh Triết toàn thân run rẩy, chân tay mềm nhũn, chỉ còn biết ngơ ngác ôm lấy vai sư huynh.
Nụ hôn vẫn tiếp tục kéo dài, đến mức Tạ Minh Triết vì thiếu oxy mà đầu óc lơ mơ, bàn tay đang nắm áo sư huynh dần buông lỏng, cả người như nằm trong đám bông mềm mại không còn chút sức lực nào, chỉ còn biết mở miệng để mặc Đường Mục Châu hôn đến tận cùng.
Không biết qua bao lâu, Đường Mục Châu mới lưu luyến buông tha cậu.
Tạ Minh Triết hai mắt long lanh, ngơ ngác nhìn Đường Mục Châu, hiển nhiên là bị hôn đến mụ mị cả người. Đường Mục Châu như đang an ủi mà xoa nhẹ đầu cậu, nhẹ giọng nói: “A Triết, anh thật sự rất thích em.”
Rõ ràng tối qua đã nghe sư huynh nói câu này, nhưng lúc này nghe lại, Tạ Minh Triết vẫn cảm thấy trái tim mình lại một lần nữa bị lay động, như có một bàn tay nhẹ nhàng bóp lấy trái tim, cảm giác vừa chua xót vừa mềm mại nhanh chóng lan khắp cơ thể.
Tình cảm mãnh liệt mà sư huynh truyền qua nụ hôn, cậu cảm nhận được rõ ràng.
Thì ra thích một người chỉ đơn giản là như vậy.
Tạ Minh Triết điều chỉnh lại hơi thở, cong khóe miệng nhìn Đường Mục Châu: “Vừa rồi cảm giác tuyệt quá, làm lại lần nữa được không anh?”
Đường Mục Châu: "...."
Em đúng là chẳng ngại ngùng miếng nào!
____
Tác giả có lời muốn nói:
A Triết là một tiểu thụ thẳng thắn, nhiệt tình, rất thích chủ động nhào vào người sư huynh. Về sau đời sống hạnh phúc của Đường thần chắc chắn được đảm bảo.
Tình cảm trong truyện này mình không muốn viết quá phức tạp, cứ thuận lợi một chút nhé. Các cặp phụ sẽ được viết thêm ở phần ngoại truyện. Trước hết cứ hoàn thành xong vòng loại trực tiếp đã. :)