BẬC THẦY THẺ SAO

Chương 261: Đi chơi

Trước Tiếp

Sau một đêm suy nghĩ lung tung, sáng hôm sau Tạ Minh Triết thức dậy với hai quầng thâm to đùng dưới mí mắt.

Sự kiện All-Star kết thúc, mọi người ai nấy trả phòng trở về câu lạc bộ. Khi Tạ Minh Triết đang làm thủ tục trả phòng dưới sảnh thì đúng lúc gặp Đường Mục Châu. Thấy bộ dạng của cậu, anh rõ ràng có chút bất ngờ liền lo lắng hỏi:

“Đêm qua không ngủ ngon à?”

Tạ Minh Triết viện cớ: “Em gặp ác mộng, nửa đêm bị giật mình tỉnh dậy ạ.”

Thật ra là một giấc mơ rất kỳ quái, cậu mơ thấy mình đang ôm hôn một người đàn ông không nhìn rõ mặt, còn cùng người đó làm đủ loại chuyện thân mật...

Thanh niên đang tuổi xuân, mơ kiểu này cũng là chuyện bình thường. Nhưng cậu ngại không thể nói thật với sư huynh.

Thế mà Đường Mục Châu còn tiếp tục hỏi: “Dạo này không phải chơi vui lắm sao? Sao lại mơ thấy ác mộng rồi?”

Tạ Minh Triết đỏ cả vành tai, tiện miệng bịa đại: “Hôm qua em trêu chọc quá đà không phải sao? Em thấy mình bị đám sư tử với hổ của Nhiếp thần rượt theo đó.”

Lý do này nghe rất hợp tình hợp lý, Đường Mục Châu có vẻ tin thật mỉm cười dịu dàng giơ tay nhẹ nhàng chỉnh lại mái tóc hơi rối của cậu, dịu giọng nói:

“Về nghỉ ngơi cho tốt nhé, mai chuẩn bị xuất phát rồi.”

Tạ Minh Triết ngẩn người: “Xuất phát? Đi đâu cơ ạ?”

“Em quên vụ anh mời mọi người đi chơi rồi à?”

Tạ Minh Triết bừng tỉnh: “À đúng rồi! Đã xác định địa điểm rồi sao?”

“Ừ, là bãi biển mà em đề xuất đấy. Anh đã bao trọn một khu nghỉ dưỡng ven biển rồi, có thể thoải mái thư giãn.”

“…” Tạ Minh Triết cảm thán, “Lần này anh đúng là chịu chi thật luôn đó!”

Không phải sao? Ai bảo con ếch trong nồi này da dày quá làm gì, nấu lâu thế rồi vẫn không có phản ứng nên anh đành phải thêm củi lửa vậy.

Đường Mục Châu mỉm cười nhìn Tạ Minh Triết nói: “Không sao, dù sao mấy năm nay anh cũng tích góp được kha khá nên tiêu không hết. Không để em... mọi người tiêu, thì anh kiếm tiền có ý nghĩa gì?”

Tạ Minh Triết không nhận ra ẩn ý trong câu nói, giơ ngón cái lên: “Có tiền thì có thể tùy hứng.” Cậu dừng lại một chút rồi hỏi tiếp, “À đúng rồi, lần trước gọi video với sư phụ, anh ấy nói không định đi chuyến này.”

“Sư phụ không thích ồn ào, từ trước đến nay đều không tham gia hoạt động tập thể.” Đường Mục Châu hơi cau mày, nói tiếp: “Anh sẽ đích thân mời lại anh ấy. Lần này không hoàn toàn là hoạt động tập thể, khu nghỉ dưỡng có tính riêng tư rất cao, anh có thể thuê riêng một căn biệt thự cho sư phụ để anh ấy muốn làm gì làm.”

“Vậy thì tốt quá! Mấy ngày All-Star này em và anh Trần đều bận tham gia sự kiện, sư phụ thì vẫn ở lại câu lạc bộ sắp xếp set thẻ, anh ấy thật sự rất tận tâm, giờ cũng nên được nghỉ ngơi một chút. Nếu là anh đích thân mời, sư phụ chắc chắn sẽ nể mặt .” Tạ Minh Triết hào hứng hỏi, “Vậy những ai sẽ đi nữa? Đã chốt hết chưa ạ?”

“Các tuyển thủ tham gia All-Star cơ bản đều sẽ đi. Ở câu lạc bộ các em thì có thể gọi Tiểu Kha và Tần Hiên đi cùng. Còn bên Lưu Sương Thành, tiền bối Tô Dương cũng nói sẽ đi, chỉ cần anh ấy lên tiếng thì bốn sư huynh đệ bên đó mới chịu xuất hiện.”

“Tiền bối Tô Dương?” Mắt Tạ Minh Triết sáng lên, “Vậy hai cô con gái song sinh của anh ấy cũng đi chứ?”

“Ừm.” Có vẻ Tạ Minh Triết rất thích trẻ con, đặc biệt là cặp song sinh của Tô Dương. Đường Mục Châu dịu dàng nhìn cậu, nói: “Ở bãi biển có nhiều hoạt động giải trí lắm, em có thể dẫn bọn nhỏ đi chơi.”

“Tuyệt quá!” Tạ Minh Triết mặt mày phấn khởi, cực kỳ mong chờ chuyến đi lần này.

*****

Buổi trưa hôm đó, Đường Mục Châu lái xe đưa Trần Tiêu và Tạ Minh Triết về câu lạc bộ Niết Bàn.

Khi ba người đến nơi, Trần Thiên Lâm vẫn đang ở văn phòng huấn luyện viên sắp xếp thẻ bài. Đường Mục Châu đích thân đến mời, thêm cả Tạ Minh Triết đứng một bên thuyết phục, cuối cùng Trần Thiên Lâm cũng đồng ý đi du lịch cùng. Trần Tiêu là người vui nhất, vốn định không tham gia, nhưng anh trai đã đi thì dĩ nhiên hắn cũng không thể vắng mặt.

Sau đó Trần Tiêu rẽ riêng tìm Đường Mục Châu hỏi: “Chuyến đi lần này, chỗ ở cậu sắp xếp thế nào?”

Đường Mục Châu đáp: “Tôi đặt chủ yếu là biệt thự đôi hướng biển. Sư phụ không thích bị người khác làm phiền, nhưng ở một mình lại buồn quá, tôi nghĩ hay là cậu ở cùng anh ấy ha?”

Trong lòng Trần Tiêu mừng rỡ, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh gật đầu: “Không thành vấn đề.”

Hắn dừng lại một chút, ra vẻ không biết gì hỏi tiếp: “Vậy còn cậu thì sao? Ở cùng Từ Trường Phong hay là cùng Thẩm An?”

Đường Mục Châu là người đứng ra tổ chức, tuyển thủ của Phong Hoa chắc chắn đều sẽ tham gia. Từ Trường Phong là cộng sự của anh, có quan hệ tốt còn Thẩm An lại là đệ tử, nên anh ở với ai cũng hợp lý cả.

Đường Mục Châu lạnh nhạt liếc Trần Tiêu một cái: “Tôi ở với ai, chẳng phải cậu đã sớm đoán được rồi sao?”

Trần Tiêu: “... Quả nhiên là cậu thích em ấy à?”

Đường Mục Châu nhún vai: “Cậu với Bùi Cảnh Sơn chắc chắn đã nhận ra cả rồi nhỉ?”

Trong giới liên minh chuyên nghiệp, người biết về xu hướng tính dục của Đường Mục Châu chỉ có Trần Tiêu và Bùi Cảnh Sơn.

Bùi Cảnh Sơn là bạn từ nhỏ của anh đã sớm biết anh thích con trai. Thêm vào đó lại đầu óc phân tích nhạy bén, chỉ dựa vào hành vi bất thường của Đường Mục Châu cũng đã đoán ra chân tướng.

Còn Trần Tiêu thì từng học làm thẻ cùng Đường Mục Châu dưới sự hướng dẫn của Trần Thiên Lâm. Lúc ấy Đường Mục Châu còn đang học đại học từng có nhiều cô gái chủ động tỏ tình nhưng luôn bị anh thẳng thừng từ chối. Lâu dần Trần Tiêu cũng hiểu ra anh thích con trai.

Tuy nhiên Đường Mục Châu luôn sống chuẩn mực chưa từng động lòng.

Theo hiểu biết Trần Tiêu, Đường Mục Châu là người bề ngoài thì dịu dàng, dễ gần, nhưng thực chất lại rất có nguyên tắc. Dù là bạn bè thân thiết cũng không được vượt quá giới hạn.

Riêng chỉ có Tạ Minh Triết là ngoại lệ.

Từ sau khi video hai người ôm nhau giữa đêm bị chụp lại, Trần Tiêu đã bắt đầu nghi ngờ Đường Mục Châu đối với Tạ Minh Triết có gì đó đặc biệt. Bởi vì dù quen nhau 5 năm, hay kể cả Bùi Cảnh Sơn quen 20 năm, cũng chưa từng thấy anh thân mật như thế.

Hơn nữa, trong video hôm ấy nụ cười của Đường Mục Châu vô cùng dịu dàng.

Mỗi lần anh nhìn Tạ Minh Triết, ánh mắt đều đầy ắp sự yêu thương và ấm áp, đó không phải là tình cảm sư huynh sư đệ đơn thuần. Người khác có thể không nghĩ sâu, nhưng Trần Tiêu hiểu rõ, ánh mắt ấy đại diện cho điều gì.

Rõ ràng anh rất thích Tạ Minh Triết nên mới bao dung cậu đến vậy.

Chuyến đi chơi lần này chịu chi đến thế rõ ràng là có mục đích.

Đường Mục Châu là người quyết đoán, đã có ý gì thì khó ai thay đổi được. Trần Tiêu cũng không muốn can thiệp quá nhiều vào chuyện riêng của anh, họ có thành đôi hay không, cứ để thời gian trả lời.

Chuyện tình cảm, người ngoài vẫn nên tránh xen vào thì hơn.

Chỉ là nhìn dáng vẻ Tạ Minh Triết vẫn hoàn toàn không hay biết gì mà cứ xem Đường Mục Châu như anh trai. Muốn làm cho tên ngốc này một lòng một dạ đáp lại xem ra không dễ gì, Đường Mục Châu vẫn còn cả một chặng đường gian nan phía trước.

____

(Cũng muốn nói là Trần Tiêu ơi Trần Tiêu, cậu cũng có khác gì Đường Mục Châu đâu, đường tình của cậu còn gian nan hơn cả người ta kia kìa 🥴)

Trước Tiếp