Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Không ai ngờ được, kỳ kinh nguyệt của Đàm Tri Nghi lại đến sớm.
Trước đây, cô cũng từng gặp tình huống này vào tháng thi cuối kỳ áp lực lớn, tháng này hẳn là vì quá bận rộn nên dẫn đến như vậy.
Cố tình lại rơi đúng lúc này, kẹt ở thế tiến thoái lưỡng nan khiến cô khó chịu đến mức muốn khóc.
Vừa rồi cô không kìm chế, hết mực trêu chọc giống như một chiếc boomerang, cuối cùng lại quay ngược đập mạnh vào chính mình.
Tình trạng của Mạnh Duật cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, nhưng nếu lúc này không dừng lại, đã mở đầu thì tuyệt đối không thể khống chế được nữa.
Anh hôn lên trán cô một cái, thấp giọng: “Anh đưa em đi rửa một chút.”
“Em không muốn.” Đàm Tri Nghi cau mày, giằng co với anh.
Anh biết cô khó chịu, nhưng chẳng hề tức giận vì câu nói này. Hai bàn tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn, chậm rãi miêu tả đường nét đôi môi rồi trao cho cô một nụ hôn dịu dàng, quấn quýt.
“Nghe lời nào.”
Nghe lời thế nào được?
Trong tình cảnh này, cô đã chẳng nghe lọt tai lời anh nữa.
Cô co gối, khẽ cọ vào người anh: “Anh tiếp tục đi, được không? Em sẽ không đau bụng đâu.”
Trong giọng nói ngập tràn sự làm nũng.
“Em đừng lấy cơ thể mình ra đùa giỡn.” Mạnh Duật không lay chuyển, giọng nghiêm túc, bế thẳng cô lên đi về phía phòng tắm.
Trong việc chăm sóc cô, anh luôn tỉ mỉ đến từng chút một. Anh giúp cô rửa sạch, thay cho cô chiếc q**n l*t sạch sẽ rồi đứng bên bồn rửa, tự tay giặt chiếc vừa thay xuống. Hai người đều tự nhiên, giống như chuyện này đã từng làm vô số lần, vô cùng thuần thục.
Đàm Tri Nghi vòng tay ôm lấy anh từ phía sau, gương mặt áp vào lưng anh, mím môi chẳng nói lời nào.
Mạnh Duật không cần quay đầu cũng hình dung ra được, lúc này cô hẳn đang tủi thân vô cùng.
Kỳ thực, anh lại thích nhìn cô bộc lộ chút tính tình nhỏ như vậy, còn hơn là mọi cảm xúc đều giấu kín trong lòng.
Anh giặt xong q**n l*t, tùy ý vắt khô, bỏ vào máy sấy rồi xoay người ôm chặt lấy cô vào lòng. Cằm anh tựa trên đỉnh đầu cô, giọng nói trầm thấp, thanh nhã và ôn hòa.
Anh gọi mãi không ngừng “Tri Nghi”, “cục cưng”, “bé cưng” bên tai cô, đến khi cô mới chịu khẽ đáp lời.
“Kỳ kinh nguyệt qua rồi, anh sẽ bù lại cho em, được không?”
Đàm Tri Nghi gật đầu.
Ngoài cách này, quả thật cũng chẳng có biện pháp nào khác.
Vòng tay ôm lấy cô lại siết chặt thêm, giọng anh trầm trầm: “Mọi chuyện khác đều sẽ làm theo ý em.”
Chiếc váy trên người cô đã bị vò nhăn nhúm, Mạnh Duật lại kiên nhẫn thay cho cô một bộ mới.
Đàm Tri Nghi vẫn hơi uể oải, mặc anh sắp xếp, giống như một con búp bê BJD đang được trang điểm và mặc quần áo.
Cảm nhận được làn hơi mát chạm lên cổ, cô theo bản năng muốn cúi xuống xem nhưng bàn tay to của hắn nâng cằm cô, bắt ngẩng lên nhìn gương.
Vòng cổ bạch kim khảm kim cương tạo thành hình ren kiểu Pháp, hoa văn ren tinh xảo, giữa mỗi mắt xích đều điểm một viên hồng ngọc.
Vòng cổ ôm sát lấy cần cổ cô, như thay thế bàn tay anh để cảm nhận mạch đập nơi ấy.
Kiểu dáng vừa vặn đến vậy, hiển nhiên là đặt chế tác riêng, chứ không phải mua hàng có sẵn.
Cô sững sờ: “Anh… từ bao giờ…”
Trong phòng thay đồ, tấm gương lớn phản chiếu trọn vẹn bóng hình hai người.
Đàm Tri Nghi vốn không hề thấp nhưng đứng trước Mạnh Duật cao gần 1m9 lại càng thấy rõ sự chênh lệch vóc dáng.
Anh cũng đang nhìn vào gương, ánh mắt chan chứa yêu thương và ngưỡng mộ, vẫn như mọi khi.
Anh dành hết tâm tư để chọn quà, tự tay sửa soạn cho cô, dọn sạch mọi chướng ngại rồi nhìn cô ngày một ưu tú hơn, quá trình này còn khiến anh thích thú và say mê hơn cả việc l*m t*nh.
Khóe môi anh nở một nụ cười thản nhiên: “Lần trước đi Cảng Thành.”
Đàm Tri Nghi chăm chú hồi tưởng và trong một khoảnh khắc nọ, cô bỗng nghĩ thông suốt.
Là lần ở phòng làm việc của A Thần, anh đã đưa cho cô một bản phác thảo thiết kế. Ban đầu cô cứ ngỡ đó là bản vẽ vòng cổ choker, nào ngờ lại là dây chuyền…
Anh từng thuận miệng nhắc rằng trước đây A Thần làm thiết kế trang sức, lúc đó cô nghe xong rồi quên luôn, cũng chẳng hề để trong lòng.
Hóa ra anh đã bắt đầu chuẩn bị chuyện này từ lúc đó.
“Thích không?”
Món trang sức giá trên trời lại còn mang ý nghĩa do chính anh dốc lòng thiết kế, sao cô có thể không thích cho được. Cô xoay người vươn tay ôm lấy cổ anh, cả người gần như treo trên người anh.
Anh cúi đầu hôn cô: “Ngoan lắm.”
"Phải làm sao bây giờ." Cô rầu rĩ nói.
“Em hình như không rời xa anh được nữa rồi.”
Mạnh Duật v**t v* má cô: “Tốt nhất là em nói được làm được đấy.”
“Hay anh biến em thành con thỏ rồi nhét vào túi áo đi, đi đâu cũng mang em theo.”
Cô giẫm lên mu bàn chân anh, cả người dán chặt vào người anh, cái đầu nhỏ cứ dụi tới dụi lui trong lòng anh làm mái tóc mềm mượt cũng trở nên rối bời.
Anh mỉm cười: “Được, anh sẽ cố gắng.”
Kim đồng hồ chậm rãi nhích về phía 12 giờ.
Hai người trở lại nhà hàng.
Mạnh Duật thắp nến trên bánh kem, nói với cô: “Tri Nghi, chúc mừng sinh nhật nhé.”
Cô nhìn những ngọn nến và chiếc bánh kem, chắp tay lại và nhắm mắt.
Điều ước thứ nhất, mong mẹ luôn khỏe mạnh, sớm ngày rời khỏi nhà họ Đàm để trở lại với cuộc sống bình thường.
Điều ước thứ hai, mong Mạnh Duật luôn bình an, công việc thuận lợi.
Cô lén hé mắt, nhìn người ngồi đối diện qua ánh nến.
Ánh nến vàng ấm chập chờn hắt bóng lên gương mặt khiến anh trông dịu dàng lạ thường, ánh mắt sâu thẳm chan chứa tình yêu nồng nàn quyến luyến.
Điều ước thứ ba.
Mong rằng mình và Mạnh Duật có thể ở bên nhau lâu hơn một chút nữa.
…
Lịch trình ngày hôm đó đúng như những gì Đàm Tri Nghi đã viết ra, khi tỉnh giấc ăn sáng, người cô yêu đang ở ngay bên cạnh. Sau khi cùng nhau ăn bữa sáng yêu thích, cả hai đã đến xem một buổi triển lãm tranh.
Không có tài xế hay trợ lý đi cùng.
Mạnh Duật lái xe, Đàm Tri Nghi ngồi ở ghế phụ. Cô thấy góc nhìn này thật mới mẻ nên đã vờ như vô tình chụp cho anh không ít ảnh.
Buổi chiều, hai người ngồi trên ghế dài bên hồ sưởi nắng.
Việc ngồi sưởi nắng, thả hồn lơ đãng giữa một ngày đông quả thật rất thư thái, nhưng cô lại không thích nắng cho lắm. Mạnh Duật đưa tay che trước trán cho cô, cô nhắm mắt tựa vào lòng anh, thế mà lại mơ màng thiếp đi một lúc.
Trong cơn mơ màng, cô cảm nhận được một cái chạm nhẹ nhàng. Dù không tỉnh dậy, cô vẫn biết rất rõ, đó là nụ hôn của anh đặt l*n đ*nh đầu mình.
Một ngày rất đỗi bình thường, đúng như những gì cô đã viết và cũng đúng như những gì cô mong đợi cho ngày này.
Nắm tay người mình yêu, tạm thời gạt bỏ hết mọi phiền muộn.
Tối hôm đó, dường như đến cả ông trời cũng đang thiên vị cô.
Trên đường về, Yến Thành bắt đầu có tuyết rơi.
Đàm Tri Nghi ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ xe, còn Mạnh Duật lại ngắm bóng hình rạng rỡ của cô phản chiếu trên tấm kính.
Anh đã thấy bóng dáng biệt thự từ xa, bèn cho xe dừng lại bên đường.
Đêm ấy không có gió, tuyết rơi thật tĩnh lặng. Tuyết rơi dày và mịn, chẳng mấy chốc đã phủ trắng mái tóc hai người.
Mạnh Duật sửa lại áo khoác và khăn choàng cho cô.
Cô đưa tay ra hứng, bông tuyết tan ngay trong lòng bàn tay.
Anh cứ thế ngắm cô, không nỡ lên tiếng phá vỡ khoảnh khắc tuyệt đẹp này.
Vào đêm tuyết đầu mùa năm ngoái, cô đã đợi anh ở Lan Đình. Khi anh bước vào phòng, cô đang đứng nhìn những bông tuyết trắng lả tả bay ngoài ô cửa kính.
Trông như một đứa trẻ đang gồng mình tỏ ra chững chạc, không dám để lộ niềm yêu thích ra mặt, nhưng cảm xúc vẫn ánh lên trong đáy mắt.
Lúc cô ngẩng đầu lên, cảnh tượng cô trông thấy chính là như thế.
Anh lẳng lặng đứng bên cạnh ngắm nhìn cô, không thúc giục, cũng không làm cô mất hứng. Gương mặt cao sang quý phái ấy lại càng toát lên vẻ thanh sạch, lạnh lùng dưới nền tuyết.
Trong một khoảnh khắc, cô đã thật sự muốn cùng anh đi đến bạc đầu.
Hai người nhìn sâu vào mắt nhau, ăn ý không ai nói lời nào, chỉ lặng lẽ dõi theo ánh mắt của người mình yêu.
Vạn vật tĩnh lặng, trời đất lặng thinh, chỉ còn hai trái tim đang cùng chung nhịp đập.
Mạnh Duật siết nhẹ bàn tay đang dần lạnh của cô trong không khí, hơi ấm truyền từ lòng bàn tay anh sang: “Anh vốn định bữa tối mới tặng quà cho em, nhưng có vẻ không khí bây giờ thích hợp hơn.”
"Gì cơ?" Cô nhất thời không phản ứng kịp, ngây người ra đó, trông có vẻ ngơ ngác.
“Dây chuyền không phải là quà sao ạ?”
Anh đặt một tập tài liệu vào tay cô, giọng rất nhẹ, như thể chỉ đang nói một chuyện bâng quơ "hôm nay tuyết rơi rồi".
“Trong này là một phần tiền tiết kiệm, bất động sản và cổ phần của tập đoàn Mạnh thị đứng tên anh.”
“Có lẽ chưa đủ để em trở thành người giàu nhất Yến Thành nhưng đây là những thứ để sau này em dựa vào, để em có đủ chỗ dựa mà không phải chịu bất kỳ ấm ức nào.”
Đàm Tri Nghi nhìn bốn chữ "Hợp Đồng Tặng Cho" trên bìa tài liệu.
Sức nặng của tập giấy ấy tựa như ngàn cân, nặng đến mức cả người cô run lên.
Mạnh Duật nắm lấy tay cô, bao bọc lấy sự run rẩy của cô: “Anh không thể tặng em vào lễ trưởng thành tuổi 18, mong bây giờ bù đắp vẫn chưa quá muộn.”
“Sao lại khóc rồi?”
Mạnh Duật nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, đầu ngón tay lau đi những giọt nước mắt nhưng lau thế nào cũng không hết. Anh kéo thẳng cô vào lòng: “Ngốc ạ.”
Đàm Tri Nghi cũng cảm thấy mình thật ngốc.
Lẽ ra cô nên mở hợp đồng ra xem có bao nhiêu tài sản trước, chứ không phải đứng đây khóc mà chẳng nói được lời nào.
Thế nhưng cô lại không kìm được mà nhớ lại, vào đêm Giao thừa mùa đông năm ngoái, cũng trong một đêm tuyết thế này, anh đã nói với cô "trong thế giới của người trưởng thành, muốn có được bất cứ thứ gì cũng đều cần trao đổi ngang giá".
Vậy nên, Mạnh Duật à, lý do khiến anh cam tâm tình nguyện cho đi mà không cần báo đáp là gì?
Có phải là tình yêu vừa chẳng đáng một xu lại vừa vô cùng quý giá của em không.